Quỷ Vương Không Cười/Chapter 10: - Lời gợi ý từ Thần Chết.Chapter 10: - Lời gợi ý từ Thần Chết.
20px

Chương 10 - Lời gợi ý từ Thần Chết.

Phần 1

"Trong vòng xoáy vĩnh cửu của sự tồn tại, cái chết không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một giấc ngủ an lành đưa linh hồn về với vòng tay của Đấng Tối Cao." Từng lời Giáo hoàng thốt ra, vang vọng trong đại sảnh trang nghiêm, mang theo một thứ an ủi giả tạo.

Lời lẽ ấy chỉ như những nhát dao cứa vào tâm can tôi. Tôi hiểu, tôi hiểu từng từ ngữ, từng ý nghĩa ẩn sâu, nhưng trái tim tôi lại hoàn toàn không thể tiếp nhận. Làm sao có thể tìm thấy sự bình yên khi phải chứng kiến Eleanor đang nằm đó, lạnh lẽo và bất động?

Ánh mắt tôi trượt dài về phía chiếc quan tài thủy tinh được đặt trang trọng giữa đại sảnh. Bên trong, Eleanor trong bộ váy trắng tinh khôi. Mái tóc hạt dẻ của em buông xõa mềm mại quanh khuôn mặt thanh tú, giờ đây đã mất đi mọi sắc thái sống động. Em trông thật yên bình, như thể chỉ đang chìm vào một giấc ngủ sâu, đúng như lời Giáo hoàng đã nói. Thế nhưng, chẳng có giấc ngủ nào là ngàn thu cả, mà chỉ có cái chết.

Trong khoảnh khắc này, ký ức về em lại ùa về như một cơn lũ. Tôi nhớ những buổi chiều tà dịu dàng trong thư viện, nơi ánh nến vàng vọt soi rọi lên trang sách em đang say sưa đọc, đôi mắt em lấp lánh một niềm say mê kỳ lạ. Tôi nhớ cả những lần em giận dỗi, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, thốt ra những lời lẽ sắc bén như dao cứa. Dù em có đôi khi lạnh lùng, có xa cách đến đâu, tôi vẫn luôn cảm nhận được một sợi dây vô hình gắn kết chúng tôi lại với nhau.

Nhưng rồi, tôi lại nhớ về cái đêm định mệnh ấy, khi em quay lưng bước đi, ánh mắt em lạnh lùng và dứt khoát đến mức khiến tôi đóng băng. Tôi đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình. Tôi đã để em về nhà một mình. Làm sao tôi có thể để em rời đi như vậy? Nỗi day dứt ấy giờ đây gặm nhấm tôi từng giây, từng phút. Giờ đây, tôi mới nhận ra mình còn quá nhiều điều chưa thể nói hết với em.

Tôi đứng đó, ánh mắt dán chặt vào Eleanor, cố gắng níu giữ hình ảnh của em trong tâm trí. Một bàn tay nhẹ nhàng, ấm áp đặt lên vai tôi, kéo tôi ra khỏi suy tư. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng, tinh khiết đến nao lòng, nhưng lại mang theo một cảm giác ngột ngạt.

"Hoàng tử Cassius," giọng nói của Thánh nữ Seraphina vang lên, êm dịu đến rợn người. "Tôi rất tiếc về sự mất mát của ngài. Tiểu thư Eleanor là một cô gái tốt bụng. Sự ra đi của cô ấy là một bi kịch, không chỉ đối với gia đình Công tước, mà còn là một tổn thất lớn lao cho cả Hoàng tộc."

Tôi quay lại, đối diện với Seraphina. Khuôn mặt nàng thánh thiện, đôi mắt tím thẫm ánh lên vẻ cảm thông sâu sắc, một sự đồng cảm mà tôi biết nàng có thể ban phát cho bất kỳ ai đang chìm trong đau khổ.

"Sự mất mát này thật lớn lao, thưa Hoàng tử," Seraphina tiếp tục, giọng nói nàng trầm thấp, đầy vẻ nghiêm trọng, như thể đang đọc một lời tiên tri. "Tuy nhiên, trong những lúc như thế này, ngài lại càng phải vững tâm hơn. Mất đi sự hậu thuẫn từ gia tộc Cobley, ngài sẽ trở thành mục tiêu tấn công của những kẻ khác."

Tôi nghe rõ từng lời nàng nói, hiểu rõ ý đồ của nàng. Nàng đang cố gắng kéo tôi trở lại với thực tại tàn khốc, với những âm mưu chính trị và cuộc chiến quyền lực mà tôi vốn thuộc về. Thế nhưng, làm sao tôi có thể quan tâm đến những chuyện đó vào lúc này?

"Tôi cảm ơn sự quan tâm của Thánh nữ," tôi đáp lại, cố gắng giữ cho giọng nói mình lịch sự nhưng xa cách. "Tôi hiểu rõ tình hình, và tôi tự biết mình phải làm gì."

Lúc này đây, trong tâm trí tôi chỉ có Eleanor và lời thề báo thù. Tôi sẽ tìm ra kẻ đã gây ra cái chết này, kẻ đã cướp đi em khỏi thế giới này, và bắt chúng phải trả giá. Đó là điều duy nhất tôi quan tâm, là ngọn lửa duy nhất còn cháy trong trái tim đã nguội lạnh của tôi.

Sau khi Giáo hoàng kết thúc bài phát biểu trang trọng, một sự im lặng nặng nề bao trùm đại sảnh. Rồi, theo nghi thức, từng người dân bắt đầu tiến lên, mỗi người đặt một bông hoa huệ trắng muốt lên chiếc quan tài thủy tinh của Eleanor. Tôi muốn ở lại đây lâu nhất có thể, muốn níu giữ những giây phút cuối cùng bên em, nên quyết định sẽ là người đặt hoa cuối cùng.

Tôi đứng đó, quan sát dòng người chậm rãi trôi qua. Từng khuôn mặt, từng ánh mắt, từng cử chỉ đều được tôi quan sát. Những biểu cảm đau buồn giả tạo, những giọt nước mắt không hề rơi. Tôi thừa biết những suy nghĩ ẩn sâu bên trong họ. Có kẻ mừng rỡ vì Hoàng tử đã mất đi hôn thê, rơi vào tình thế ngặt nghèo trong cuộc chiến giành ngai vị. Có kẻ đau buồn vì tương lai mù mịt của gia tộc mình, lo sợ sự thay đổi quyền lực sẽ ảnh hưởng đến lợi ích cá nhân. Chẳng ai thật sự thương tiếc Eleanor cả. Họ chỉ thương tiếc cho chính bản thân mình, cho những gì họ có thể mất đi.

Eleanor đã sớm nhận ra sự mục ruỗng và ích kỷ ghê tởm ẩn sâu trong cái gọi là xã hội này. Chính vì thế, em đã dần rút lui, tìm kiếm sự bình yên khỏi những phù phiếm giả tạo, khỏi những con người chỉ biết sống cho bản thân.

Dòng người cuối cùng cũng dần vãn đi, để lại một khoảng không tĩnh lặng bao trùm lấy nơi đây. Tôi đứng đó, giữa không khí đặc quánh mùi hương trầm.

Ngay trước mặt tôi, vẫn còn một người nữa chưa dâng hoa. Một cô bé, trông chừng khoảng mười tuổi. Cô bé thu hút mọi ánh nhìn, không phải vì vóc dáng nhỏ nhắn, mà bởi chính cách ăn mặc của mình. Bộ âu phục đen tuyền mà cô bé khoác lên người không mang chút u buồn nào của trang phục tang lễ. Chiếc váy được cắt may cầu kỳ, lấp lánh dưới ánh đèn nhờ vô số viên ngọc trai đen được đính kết tỉ mỉ, toát lên một vẻ sang trọng đến lạ thường. Một tấm mạng che mặt mỏng manh, tựa như sương khói, phủ kín khuôn mặt, che giấu mọi biểu cảm, khiến tôi không thể nhìn rõ cô bé là ai.

Cô bé bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động, tiến đến bên chiếc quan tài thủy tinh. Chiếc quan tài ấy, nơi Eleanor yên nghỉ, chỉ ngang tầm mắt cô bé. Tôi tự hỏi liệu cô bé có thể nhìn rõ khuôn mặt người đã khuất. Cô bé đứng đó, chần chừ, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó trước khi đặt bông hoa trắng muốt trên tay xuống.

Một sự tò mò khó tả dấy lên trong lòng tôi, thôi thúc tôi tiến lại gần. Tôi muốn biết cô bé này là ai, và có quan hệ gì với tiểu thư Eleanor. "Cô bé," tôi khẽ gọi, cố gắng giữ cho giọng nói mình dịu dàng nhất có thể. "Liệu cô bé có cần ta bế lên để nhìn rõ tiểu thư Eleanor lần cuối không?"

Cô bé khẽ quay đầu lại, đôi mắt ẩn sau lớp mạng che mặt hướng về phía tôi. Trong khoảnh khắc đó, xuyên qua lớp vải mỏng manh, tôi thấy đôi mắt cô bé ánh lên một màu đỏ máu rực rỡ, tựa như hai viên hồng ngọc được tôi luyện trong lửa địa ngục. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, khiến từng thớ thịt trên cơ thể tôi căng cứng. Tôi vội lùi lại một bước, toàn thân cảnh giác cao độ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đôi mắt đó... chúng không phải là đôi mắt của con người.

Trong khi tôi vẫn còn bối rối không biết cô bé là thứ gì, một cảnh tượng kỳ lạ hơn lại diễn ra. Bông hoa huệ trắng muốt trên tay cô bé bỗng nhiên bốc cháy. Không một ngọn lửa nào bùng lên, không một tiếng xèo xèo nào vang lên, chỉ là một sự tan biến đột ngột vào hư vô trong một khoảnh khắc chớp mắt.

Cô bé ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ máu ấy. "Ta sẽ không dâng hoa cho người chưa thật sự chết," giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng đến rợn người. Nói rồi, cô bé quay lưng, bước đi, để lại tôi đứng đó với một cảm giác bất an ngày càng lớn dần.

Cô đi ngang qua mặt tôi, chiếc váy đen nạm ngọc trai khẽ lướt qua, để lại một làn hương lạ lẫm. Tôi đứng thẫn thờ, tâm trí quay cuồng, không hiểu ý nghĩa của lời nói đó. "Chưa thật sự chết?" Điều đó có nghĩa là gì? Khi định thần lại và quay người để hỏi thêm, cô bé đã biến mất. Hoàn toàn biến mất, như thể chưa từng tồn tại.

Lời nói của cô bé cứ văng vẳng trong đầu tôi, như một tiếng sét đánh ngang tai: "Chưa thật sự chết." Cả người tôi run lên bần bật. Liệu có phải tôi đã quá chìm đắm trong nỗi đau mà bỏ qua điều gì đó? Hay đó chỉ là lời nói của một đứa trẻ, một trò đùa ác ý? Nhưng đôi mắt đỏ máu và sự biến mất kỳ lạ của cô bé không cho phép tôi gạt bỏ nó dễ dàng.

Tôi bước từng bước nặng nề về phía chiếc quan tài thủy tinh, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi đưa tay chạm nhẹ vào lớp kính lạnh lẽo, cảm nhận sự ngăn cách vô hình giữa tôi và em. Tôi cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, dù là nhỏ nhất, của sự sống. Một nhịp thở khẽ khàng, một hơi ấm mỏng manh, hay thậm chí là một cái chớp mắt. Nhưng không có gì cả. Chỉ là sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có nhịp đập của trái tim, không có hơi thở phả ra từ đôi môi hồng nhạt. Chỉ là cái xác lạnh lẽo.

Tôi biết mình thật ngu ngốc khi bám víu vào lời nói của một cô bé bí ẩn, nhưng tia hy vọng mong manh ấy cứ thôi thúc tôi. Tôi nhắm mắt lại, tập trung linh lực, triệu hồi một tử điệp, loài bướm ma thuật mà quân đội vẫn dùng để tìm kiếm dấu hiệu sự sống trên chiến trường. Con bướm phát sáng xanh lam dịu nhẹ, bay lập lòe trong không khí tĩnh mịch của đại sảnh. Nó lượn lờ một lúc, rồi chỉ bay vòng quanh tôi, sinh vật sống duy nhất mà nó cảm nhận được. Tôi mỉm cười chua chát trước sự ngu ngốc của bản thân.

Eleanor đã chết thật rồi.

Nhưng đúng lúc tôi định xua con bướm đi, nó bỗng có phản ứng lạ. Ánh sáng trên đôi cánh nó chập chờn dữ dội, như thể vừa phát hiện ra điều gì đó. Con bướm lao đi, bay thẳng về phía chiếc quan tài thủy tinh. Nó xuyên qua lớp kính trong suốt, không gặp bất kỳ trở ngại nào, rồi nhẹ nhàng đậu vào ngực của Eleanor. Ánh sáng xanh lam từ cơ thể nó bỗng trở nên yếu ớt, chập chờn, như thể nó đã phát hiện ra một người đang hấp hối, một sự sống mong manh đến mức gần như không tồn tại.

Một tia sét đánh thẳng vào tâm trí tôi, xé toạc màn tuyệt vọng đang bao phủ. Tôi sững sờ, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng phi thường ấy. Không thể nào! Liệu đây có phải là một ảo ảnh? Một cảm giác vừa mừng rỡ đến tột cùng, vừa sợ hãi đến tê dại dâng lên trong lòng. Niềm vui sướng khi hy vọng Eleanor còn sống bùng cháy mạnh mẽ, nhưng nỗi sợ hãi rằng đây chỉ là một ảo vọng, một tia sáng giả tạo trước khi chìm vào bóng tối vĩnh viễn. Tôi không dám tin, không dám thở mạnh, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng sẽ làm tan biến khoảnh khắc mong manh này.

Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong tâm trí tôi: "Mình thật ngu ngốc!" Tôi tự nhủ. "Dù đây chỉ là một ảo ảnh mong manh, dù đây chỉ là một tia hy vọng giả dối, mình cũng không thể để nỗi sợ hãi ngu xuẩn này đánh cắp cơ hội cuối cùng này!"

"Người đâu!" Tôi gầm lên. Giọng nói của tôi, vốn đã khàn đặc trong những ngày qua, giờ đây lại vang vọng một cách kỳ lạ, như thể chính nó cũng đang cố gắng níu giữ một điều gì đó sắp vụt mất. "Đuổi theo! Đuổi theo xe ngựa của Giáo hoàng và Thánh nữ! Yêu cầu họ quay lại ngay lập tức!"

Những người lính gác đang đứng gác ở hai bên, những người hầu đang lúi húi dọn dẹp tàn tích của buổi lễ, và cả những quý tộc tò mò còn nán lại, tất cả đều quay phắt lại nhìn tôi. Ánh mắt họ, từ sự ngạc nhiên ban đầu, nhanh chóng chuyển sang hoài nghi, thậm chí là thương hại, như thể tôi vừa phát điên giữa chốn đông người. Những lời xì xào, những cái nhíu mày, những cái lắc đầu khe khẽ vang lên xung quanh, nhưng tôi không còn tâm trí để bận tâm đến chúng nữa.

"Tử điệp vẫn còn phát sáng!" Tôi chỉ tay về phía quan tài. "Nhìn đi! Con tử điệp vẫn còn phát sáng! Eleanor vẫn chưa thật sự chết! Mau đi đi, trước khi quá muộn!"

Một người hầu già, với mái tóc bạc phơ như tuyết và khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, run rẩy tiến lại gần quan tài.

Ánh mắt ông ta đầy hoài nghi, nhưng sự thôi thúc từ mệnh lệnh của tôi đã kéo ông ta lại gần hơn. Ông ta cúi xuống, đôi mắt nheo lại để nhìn rõ hơn con tử điệp đang tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt nhưng kiên định. Rồi, đột nhiên, khuôn mặt ông ta tái mét như tờ giấy. Đôi mắt ông ta mở to, miệng há hốc, không thốt nên lời. Sự hoài nghi ban đầu tan biến, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng và sự kinh ngạc tột độ.

"Thưa Hoàng tử... Ngài nói đúng!" Ông ta lắp bắp, giọng run rẩy như lá cây trước gió, "Con tử điệp... nó vẫn còn phát sáng! Tiểu thư Eleanor... tiểu thư vẫn còn... sống!"

Lời xác nhận của người hầu già như một tiếng sấm giữa trời quang, đánh tan mọi sự nghi ngờ và im lặng. Cả đại sảnh bỗng chốc chết lặng. Ánh mắt của mọi người, từ những người lính gác đến những quý tộc đều chuyển từ hoài nghi sang kinh ngạc, rồi nhanh chóng lan sang một thứ cảm xúc còn mãnh liệt hơn. Sự hoảng loạn pha lẫn hy vọng.

Phần 2

Không gian trong sảnh nặng trĩu bởi sự chờ đợi. Tiếng bước chân vội vã của Giáo hoàng, Thánh nữ Seraphina và đoàn tu sĩ vang vọng, mang theo một tia hy vọng. Họ không mất một giây nào để phung phí. Những đôi tay gầy guộc của các tu sĩ nhẹ nhàng đặt lên cổ tay Eleanor, rồi lên thái dương nàng. Tôi nín thở, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của chính mình dội lại trong lồng ngực, như muốn thoát ra ngoài.

Những lời thần chú được lẩm nhẩm, âm thanh trầm thấp như tiếng đọc kinh buổi sáng, hòa quyện với ánh sáng ma thuật mờ ảo, lập lòe. Những tia sáng ấy lướt qua thi thể tái nhợt của Eleanor, vẽ nên những hoa văn trên không khí. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía các tu sĩ, rồi lại liếc sang con tử điệp bé nhỏ vẫn đang chập chờn trên ngực nàng, cánh mỏng manh rung rinh như ngọn nến sắp lụi tàn trước cơn gió. Nó là hy vọng cuối cùng, là dấu hiệu mong manh của sự sống còn sót lại.

Tôi đứng đó, cảm giác như thời gian đã ngừng lại. Tôi liếc nhìn Công tước Marius, cha của Eleanor. Ông đứng cách đó không xa, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt khắc khổ như tạc từ đá, không một chút biểu cảm nào hé lộ. Không có sự ngạc nhiên, không có tia hy vọng nào lóe lên trong đôi mắt xám tro của ông. Ông chỉ im lặng quan sát, như thể đang chứng kiến một vở kịch đã được viết sẵn kịch bản, biết rõ từng lời thoại và kết cục.

Tôi biết ông đang nghĩ gì. Ông hiểu rõ hơn ai hết về bản chất của ma thuật, về những gì đang diễn ra. Ông biết rằng con tử điệp kia, dù vẫn còn chút ánh sáng yếu ớt, không phải là dấu hiệu của một sinh mạng có thể cứu vãn. Nó chỉ đơn thuần là sự phản chiếu của một tàn dư linh lực, một mảnh linh hồn của Eleanor, bị mắc kẹt giữa cõi sống và cõi chết.

Và rồi, lời phán quyết của vị tu sĩ già vang lên, lạnh lẽo như lưỡi dao cứa vào tia hy vọng mong manh cuối cùng của tôi. "Linh lực của tiểu thư yếu đến mức không cảm nhận kỹ sẽ không thể nhận ra," ông nói, giọng đầy vẻ tiếc nuối, "và chúng tôi e rằng đây chỉ là một phần linh hồn chưa thể siêu thoát. Nếu cố gắng hồi sinh chỉ với chút tàn dư này thì e rằng chỉ khiến tiểu thư rơi vào trạng thái thực vật vĩnh viễn, như thế chỉ khiến người đang sống thêm đau khổ."

Thế giới của tôi, vừa mới bắt đầu le lói một ánh sáng yếu ớt, lại chìm sâu vào bóng tối tuyệt vọng. Ánh mắt tôi lướt nhanh từ khuôn mặt buồn bã của tu sĩ, đến con tử điệp nhỏ bé. Nó vẫn còn đó. Nó vẫn còn đó!

Một cơn thịnh nộ bắt đầu sục sôi. Tại sao? Tại sao các người lại nói như thể sinh mạng của Eleanor là thứ không đáng để mạo hiểm? Trạng thái thực vật vĩnh viễn? Gây thêm đau khổ cho người sống? Họ nói về sự đau khổ, nhưng họ không thể nào hiểu được nỗi thống khổ khi mất đi nàng, khi một tia hy vọng mong manh bị giật lấy ngay trước mắt.

"Không!" Tôi thốt lên. "Không thể nào!" Tôi bước đến gần quan tài, ánh mắt dán chặt vào Eleanor. "Con tử điệp... nó vẫn còn phát sáng! Nó cảm nhận được sự sống! Dù chỉ là một tia sáng mong manh, dù chỉ là một hơi thở yếu ớt, tôi cũng sẽ không từ bỏ!" Giọng nói của tôi, dù được kiểm soát, vẫn rung lên với một cường độ khiến cả căn phòng im bặt. "Tôi đã chấp nhận cái giá. Tôi sẽ không để Eleanor chìm vào bóng tối vĩnh viễn. Dù có phải đối mặt với bất kỳ rủi ro nào, tôi cũng sẽ hồi sinh cô ấy. Dù cô ấy có trở thành gì đi chăng nữa, tôi cũng sẽ ở bên cạnh." Ánh mắt tôi lướt qua các tu sĩ, Giáo hoàng, và cuối cùng dừng lại ở Seraphina, người đang nhìn tôi với một sự pha trộn phức tạp giữa ngạc nhiên và một nỗi lo lắng ẩn giấu. "Hãy thực hiện nghi thức. Bằng mọi giá."

"Việc hồi sinh một người đã chết không đơn giản, thưa Hoàng tử," Thánh nữ Seraphina cất tiếng, giọng nói nàng vẫn êm dịu nhưng mang theo một sự kiên quyết lạnh lùng. Nàng bước đến gần quan tài, ánh mắt tím thẫm lướt qua con tử điệp vẫn đang chập chờn trên ngực Eleanor, rồi quay sang nhìn tôi. "Nó đòi hỏi sự hy sinh linh lực của người sống. Cho dù tôi có sở hữu thánh lực, khiến tuổi thọ không bị ảnh hưởng, nhưng việc mạo hiểm phung phí vào cơ hội cứu sống mong manh thế này là không thỏa đáng." Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua những tu sĩ đang cúi đầu, rồi lại hướng về phía tôi, như muốn nhấn mạnh lời nói của mình. "Bởi vì còn rất nhiều con chiên đang ngày ngày cầu xin sự cứu chữa của tôi. Linh lực của tôi là để phục vụ cho sự sống, không phải để níu kéo một linh hồn đã gần như tan biến."

Tôi nghe rõ từng lời nàng nói, từng lý lẽ nàng đưa ra. Nàng đang cố gắng thuyết phục tôi từ bỏ, cố gắng bảo vệ "tài sản" của mình, cái thứ thánh lực mà nàng cho là quý giá hơn cả một tia hy vọng mong manh.

Không. Tất cả chỉ là những lời giả dối, những toan tính của riêng nàng. Nàng đang muốn tôi chấp nhận sự thật nghiệt ngã này, để nàng có thể đường hoàng bước vào vị trí mà nàng đã nhắm tới.

Tôi bước đến gần Seraphina, ánh mắt tôi nhìn thẳng vào đôi mắt tím thẫm của nàng. "Nàng nói linh lực của nàng là để phục vụ cho sự sống? Vậy thì hãy cứu lấy sự sống này! Dù nó yếu ớt đến đâu, nó vẫn là một sự sống! Hay nàng chỉ quan tâm đến những con chiên có thể mang lại lợi ích cho nàng, còn những người ngáng đường nàng thì không đáng để nàng bận tâm?"

Lời nói của tôi như một nhát dao đâm thẳng vào sự giả tạo của nàng. Khuôn mặt Seraphina thoáng chút biến sắc, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Hoàng tử Cassius, ngài đang xúc phạm tôi. Tôi luôn làm mọi thứ vì lợi ích của Giáo hội và con chiên."

"Lợi ích của Giáo hội, hay lợi ích của chính nàng?" Tôi cười khẩy, một nụ cười chua chát. "Nàng muốn ngôi vị Hoàng hậu, muốn quyền lực. Nàng muốn Eleanor biến mất để nàng có thể đường hoàng bước vào vị trí đó. Đừng giả vờ thánh thiện nữa, Thánh nữ. Tôi đã nhìn thấu nàng rồi."

Seraphina im lặng, ánh mắt nàng nhìn tôi đầy phức tạp. Có sự tức giận, có sự bất ngờ, nhưng cũng có cả một tia lo lắng. Nàng không ngờ tôi lại thẳng thắn đến vậy, không ngờ tôi lại dám đối đầu với nàng.

"Được thôi, Hoàng tử," Seraphina cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nàng lạnh lùng hơn bao giờ hết. "Nếu ngài đã thẳng thắn đến vậy. Tôi cũng không giấu giếm ý định của mình nữa. Tôi đúng là có ý định sẽ thay thế tiểu thư Eleanor để trở thành hôn thê của ngài. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là vì tránh những biến động không đáng có trong cán cân quyền lực thôi, chứ nếu có thể cứu được tiểu thư Eleanor thì tại sao tôi lại không làm?"

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang sục sôi trong lồng ngực. Nàng nghĩ mình đã thắng, nghĩ rằng tôi sẽ chấp nhận số phận. Nhưng tôi sẽ không để nàng đạt được mục đích dễ dàng như vậy. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, một đối sách táo bạo, đầy rủi ro nhưng cũng đầy hy vọng.

"Vậy thì, Thánh nữ Seraphina," tôi nói, giọng nói của tôi trầm thấp nhưng đầy kiên quyết, "chúng ta hãy cùng cược một ván. Nếu sau khi nàng thực hiện ma pháp hồi sinh mà Eleanor không thể sống lại, hoặc trở thành một trạng thái thực vật, tôi sẽ chấp nhận nàng là hôn thê của mình. Nhưng nếu nàng từ chối cuộc cá cược này..." Tôi dừng lại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, "Tôi sẽ tìm đến nhà Bellington để ngỏ lời cầu hôn."

Seraphina nghe xong, chỉ khẽ cười. Nàng nhìn tôi, đôi mắt tím thẫm ánh lên vẻ đắc thắng. "Cá cược ư, Hoàng tử Cassius? Không có cá cược nào ở đây cả." Nàng nói, giọng điệu vẫn êm dịu nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng. "Điều kiện để tôi sử dụng ma thuật hồi sinh, là ngài phải chấp nhận hôn ước với tôi. Ngay bây giờ."

Tôi nhìn nàng, trái tim tôi thắt lại. Nàng không cho tôi lựa chọn nào khác. Nàng đã dồn tôi vào chân tường. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể từ bỏ Eleanor.

"Tôi chấp nhận," tôi đáp, giọng nói dứt khoát, không chút do dự. "Hãy thực hiện nghi thức. Ngay bây giờ."

"Tình yêu quả là một thứ cảm xúc kỳ lạ, Hoàng tử Cassius," Thánh nữ Seraphina cất tiếng, giọng nói nàng mang theo một sự mỉa mai ngọt ngào, "Nó có thể khiến con người ta trở nên ngu muội, bất chấp mọi lý lẽ và nguy hiểm để bám víu vào một tia hy vọng hão huyền." Nàng khẽ lắc đầu, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh thường. "Nhưng thế cũng tốt. Tôi sẽ không từ chối một ván cược mà phần thắng đã gần như nằm chắc trong tay mình."

Nói rồi, Seraphina bước đến bên chiếc quan tài thủy tinh, nơi Eleanor đang nằm. Gương mặt nàng ánh lên vẻ đắc thắng không thể che giấu, đôi mắt tím thẫm lấp lánh như thể đã nhìn thấy trước tương lai. Nàng giơ hai tay lên, bắt đầu lẩm nhẩm những câu thần chú cổ xưa. Một luồng ánh sáng trắng bạc từ từ bao phủ lấy thi thể Eleanor, những ký tự ma thuật phức tạp hiện lên rồi tan biến trong không khí. Nàng tin rằng đây chỉ là một màn kịch, một nghi thức vô vọng sẽ kết thúc bằng sự thất bại của tôi và sự lên ngôi của nàng. Nhưng tôi, tôi vẫn đứng đó, ánh mắt dán chặt vào Eleanor, trái tim đập thình thịch, bám víu vào tia hy vọng mong manh cuối cùng.

Cột sáng trắng tinh khiết từ vòng tròn ma pháp không ngừng tuôn chảy, rót đầy vào chiếc quan tài thủy tinh, khiến Eleanor như đang được bao bọc trong một kén ánh sáng. Những ký tự cổ ngữ vàng ròng lấp lánh trên không trung bắt đầu xoáy mạnh hơn, tạo thành một cơn lốc ánh sáng nhỏ, cuốn lấy thi thể nàng. Từng thớ thịt, từng mạch máu của Eleanor như đang được tái tạo, được truyền thêm sự sống từ nguồn thánh lực vô biên của Seraphina. Mái tóc hạt dẻ của nàng khẽ lay động, làn da trắng sứ như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo. Con tử điệp trên ngực nàng, vốn đã yếu ớt, giờ đây bỗng bừng sáng rực rỡ, ánh sáng xanh lam hòa quyện với ánh vàng kim, tạo thành một vầng hào quang lung linh. Seraphina nghiến răng, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán cao, nhưng nụ cười đắc thắng vẫn không tắt trên môi. Nàng dồn toàn bộ thánh lực, toàn bộ ý chí vào nghi thức, tin rằng mình đang thực hiện một phép màu, nhưng đồng thời cũng tin rằng phép màu này sẽ không bao giờ hoàn thành. Nàng muốn tôi thấy rõ sự bất lực của mình, muốn tôi chấp nhận thất bại.

Cơ thể Eleanor vẫn bất động trên bệ đá lạnh lẽo, không một chút phản ứng. Seraphina, với nụ cười vẫn còn vương trên môi, bước những bước khoan thai về phía tôi. Giọng nàng vang lên, ngọt ngào nhưng đầy vẻ tự mãn: "Thần đã hoàn thành nghĩa vụ của mình, thưa Điện hạ. Giờ là lúc Điện hạ thực hiện lời hứa."

Tôi không để tâm đến những lời lẽ đó. Toàn bộ sự chú ý của tôi đều dồn vào Eleanor. Tôi quan sát từng thớ thịt, từng đường nét trên khuôn mặt cô ấy, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, của một phản ứng dù là nhỏ nhất.

Và rồi, ngay khoảnh khắc tôi gần như mất hết hy vọng, một điều không tưởng đã xảy ra. Đôi mắt Eleanor, vốn đã nhắm nghiền, bỗng từ từ hé mở.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...