Quỷ Vương Không Cười/Chapter 9: - Chúng ta là gì của nhau?Chapter 9: - Chúng ta là gì của nhau?
20px

Phần 1

Mối quan hệ của tôi với Eleanor... thật khó tin rằng nó đã từng không phải là một mớ bòng bong của những hiểu lầm và tổn thương như bây giờ. Có một thời, nó trong trẻo, thuần khiết như những phép thuật đầu tiên tôi học được. Tôi nhớ mình khi ấy, một thiếu niên đôi mươi với trái tim rực lửa, luôn khao khát khám phá những bí ẩn của ma thuật.

Lady Isolde Cobley, người thầy vĩ đại của tôi. Bà không chỉ là một trong những nữ pháp sư đáng kính nhất Đế quốc, mà còn là một người phụ nữ với trí tuệ uyên bác và tấm lòng nhân hậu bao la. Chính trong căn phòng học của bà, nơi thời gian dường như trôi chậm lại, tôi đã lần đầu tiên thực sự chú ý đến Eleanor.

Dù bao nhiêu năm đã trôi qua, mùi hương đặc trưng của căn phòng ấy vẫn còn vương vấn trong tâm trí tôi. Mùi giấy da cũ kỹ ngả vàng, mùi thảo mộc khô thoang thoảng quyện với chút lưu huỳnh nhẹ. Căn phòng ấy, với những kệ sách gỗ sồi cao ngất ngưởng chạm tới trần nhà, chất đầy những cuốn sách cổ bìa da sờn cũ, những lọ thủy tinh đủ hình dạng chứa đựng các loại thảo dược kỳ lạ lấp lánh dưới ánh nến, và những dụng cụ thí nghiệm lỉnh kỉnh xếp chồng lên nhau.

Tôi vẫn thường ngồi trên chiếc ghế đẩu gỗ cũ kỹ, đối diện với Lady Isolde, đôi mắt không rời khỏi từng cử chỉ thanh tao, từng lời nói trầm bổng của bà. Mái tóc bạch kim của bà được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán cao rộng. Bà đang dùng một đũa phép bằng bạc, họa tiết tinh xảo, để chỉ vào một sơ đồ phức tạp trên tấm bảng đá lớn. Đó là một bài giảng về cấu trúc của các vòng tròn triệu hồi, một chủ đề mà tôi đã say mê đến quên cả thời gian.

Vẫn như mọi khi, một bóng hình nhỏ bé sẽ xuất hiện giữa buổi học. Cô bé ấy đứng ở ngưỡng cửa, mái tóc nâu sẫm buông xõa, đôi mắt to tròn ngập tràn sự tò mò và một chút rụt rè. Cô bé không nói gì, chỉ lặng lẽ bước vào, tìm một chỗ ngồi khuất sau những giá sách, nhưng ánh mắt cô bé, cũng như tôi, dường như bị hút chặt vào Lady Isolde và sơ đồ phát sáng trên bảng. Trong mắt tôi lúc ấy, cô bé dù còn nhỏ, nhưng cũng đang chia sẻ chung một niềm đam mê dành cho ma thuật.

"Về câu hỏi của trò." Lady Isolde từ tốn giải thích, ánh mắt nhìn xa xăm như thể đang chiêm nghiệm lại một điều gì đó trong quá khứ. "Căn nguyên ma thuật, Cassius," giọng bà trầm ấm, nhưng mang theo một sự nghiêm trọng khó tả, "không phải là một phép thuật đơn thuần, cũng không phải là một nguồn năng lượng để khai thác cạn kiệt. Nó là sợi chỉ vô hình dệt nên tấm thảm thực tại, là nhịp đập vô hình của vũ trụ bao la. Nó là tất cả, và đồng thời, nó không là gì cả."

Tôi, với sự tự tin và kiêu ngạo của tuổi trẻ, nghiêng người tới, đôi mắt không rời khỏi những ký tự phức tạp trên tấm bảng. "Nhưng nếu chúng ta có thể hiểu được nó, Lady Isolde, nếu chúng ta có thể giải mã những quy luật vận hành của nó, chẳng phải chúng ta sẽ nắm giữ được sức mạnh vô song sao?"

Bà mỉm cười, một nụ cười buồn bã, như thể đã chứng kiến quá nhiều những tham vọng dang dở. "Thì con sẽ hiểu được vũ trụ, con trai ạ. Và đó chính là lý do tại sao việc nghiên cứu nó là bất khả thi. Cố gắng nắm giữ Căn nguyên chẳng khác nào cố gắng ôm trọn cả đại dương vào lòng bàn tay nhỏ bé. Nó quá lớn, quá hỗn loạn, quá gắn liền với bản chất của vạn vật."

Từ một góc phòng, tiếng sột soạt của bút chì trên giấy vang lên. Eleanor ngẩng đầu lên, giơ cao bức tranh nguệch ngoạc về một người phụ nữ với những tia sáng lấp lánh tỏa ra từ tay. "Anh Cassius! Nhìn này! Mẹ đang làm pháo bông!"

Tôi bật cười, vươn tay xoa đầu cô bé. "Rất đẹp, Tiểu Công nương. Anh cũng thích ma thuật đó của Lady Isolde."

Eleanor mỉm cười, rồi lại tiếp tục vẽ một bức tranh khác. Cô bé luôn như vậy, một cái bóng nhỏ bé, ồn ào nhưng đáng yêu, theo chân tôi khắp dinh thự. Tôi đã dạy cô bé cách đọc những chữ cái đầu tiên, cách nhận biết các chòm sao, và thậm chí là cách pha trà thảo mộc. Cô bé ngưỡng mộ tôi, và tôi, dù đôi khi thấy phiền phức, vẫn yêu thương cô bé như em gái ruột.

Lady Isolde tiếp tục, giọng bà trở nên nghiêm nghị hơn, kéo tôi trở lại với thực tại. "Những ai cố gắng nắm giữ Căn nguyên, Cassius, họ không tìm thấy sức mạnh. Họ tìm thấy sự hủy diệt. Nó không chỉ xé toạc thực tại mà còn làm biến dạng linh hồn của người chạm vào nó. Nó là một lời nguyền, không phải một món quà. Có những bí mật tốt nhất nên được chôn vùi."

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn chút hoài nghi. Sức mạnh tối thượng, không thể chạm tới? Tôi tin rằng với trí tuệ và sự kiên trì, mọi bí ẩn đều có thể được giải mã. Có lẽ, Lady Isolde chỉ đang cố gắng bảo vệ tôi khỏi một con đường nguy hiểm, nhưng tôi không thể không tò mò. Cái ý nghĩ về một sức mạnh vượt lên trên mọi thứ, một thứ có thể thay đổi bản chất của thế giới, ám ảnh tâm trí tôi. Tôi tự nhủ, nếu mình có thể kiểm soát được nó, thì những gì mình có thể làm được sẽ là vô hạn.

"Những ai cố gắng nắm giữ Căn nguyên, Cassius, họ không tìm thấy sức mạnh. Họ tìm thấy sự hủy diệt." Giọng của Lady Isolde vẫn còn vang vẳng trong miền ký ức xa xôi của tôi, nhắc nhở tôi về những sai lầm tôi không được phép mắc phải.

Nhưng đi cùng với đó là giọng nói giận dữ như sắp gầm lên của Eleanor. "Tôi chưa bao giờ đổ lỗi cho anh vì cái chết của mẹ cả. Nhưng tại sao anh lại phải khiến tôi hận anh đến tận xương tủy thì anh mới hả dạ. Biến đi! Biến khỏi cuộc đời tôi!" Khuôn mặt em ấy đỏ bừng, đôi mắt long lên sòng sọc, như thể chỉ chực chờ xông vào xé xác tôi ra thành từng mảnh. Tôi biết, trong khoảnh khắc ấy, tôi đã đánh mất em ấy mãi mãi.

Lời nói của Eleanor cứa vào lòng tôi như một nhát dao. Cảm giác tội lỗi và hối hận dâng trào trong lòng tôi, nhưng tôi không thể nào làm gì khác. Vì ngay từ đầu, tôi đã đi sai con đường rồi, thế nên có làm gì thì cũng không thể nào đúng được nữa.

Phần 2

Tôi mở mắt. Tiếng chuông từ tháp Hoàng cung vẫn còn vang vọng, kéo tôi trở về thực tại. Chiếc xe ngựa lắc lư nhẹ nhàng trên con đường lát đá, đưa tôi về phía dinh thự Cobley. Mỗi nhịp bánh xe như một nhịp đập nặng nề trong lồng ngực. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những hàng cây cổ thụ lướt qua như những bóng ma câm lặng.

Dinh thự Cobley... Từng là chốn đi về quen thuộc, nơi tôi đã cùng Eleanor cười đùa, nơi Lady Isolde miệt mài với những thí nghiệm ma thuật. Nhưng giờ đây, mỗi khi nghĩ đến đó, một cảm giác bồn chồn, gần như sợ hãi, lại dâng lên trong lòng tôi. Như thể tôi đang bước vào một ngôi nhà hoang, nơi những bóng ma quá khứ vẫn còn lảng vảng, chờ đợi để kéo tôi xuống vực sâu của những ký ức đau thương.

Tôi cố gắng gạt bỏ những cảm giác bất an đang bủa vây, tự nhủ rằng đây là cơ hội hiếm hoi để gặp mặt Eleanor, dù chỉ để nghe những lời chửi rủa quen thuộc của em. Phải, tôi có lẽ đã quá quen với việc em vừa yêu vừa ghét tôi, một thứ tình cảm phức tạp đã vượt xa tình cảm anh em thuở nào.

Một người hầu vội vã mở cửa xe, nhưng tôi không vội bước xuống. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch một cách khó hiểu. Cảm giác này... nó không giống với sự hồi hộp trước một trận chiến, mà là một nỗi sợ hãi mơ hồ, như thể tôi sắp phải đối mặt với một điều gì đó khủng khiếp.

Và rồi, tôi thấy em. Eleanor đứng dưới vòm cổng đá, ánh đèn hắt lên chiếc váy dạ hội lộng lẫy, biến em thành một bức tượng sống động. Mái tóc nâu được búi cao tinh xảo, để lộ chiếc cổ thanh tú trắng ngần. Vẻ đẹp của em không thể phủ nhận, nhưng đó không phải là thứ thu hút ánh nhìn của tôi. Không, có điều gì đó khác, một điều gì đó sâu thẳm hơn, khiến tôi không thể rời mắt.

Không hiểu sao, khi nhìn thấy em bước ra trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, mọi mặc cảm tội lỗi trong tôi dần nhòa đi, thay vào đó là một áp lực vô hình, khủng khiếp. Vẫn là khuôn mặt đó, mái tóc đó, nhưng ánh mắt em... lạnh lùng như băng giá mùa đông. Không còn ngọn lửa giận dữ hay ánh nhìn thiêu đốt. Chỉ là một sự điềm tĩnh đến lạ, đến mức đáng sợ. Tôi đã cố gắng tìm kiếm một tia cảm xúc quen thuộc, một dấu hiệu của Eleanor mà tôi biết, nhưng vô vọng. Cảm giác yêu ghét lẫn lộn tôi từng cảm nhận từ em đã biến mất, như thể giờ đây, tôi đã trở thành một người xa lạ với em.

Tôi siết chặt tay thành nắm đấm. Lòng tự hỏi, trong sáu tháng qua, Eleanor đã trải qua những gì mà khiến em thay đổi đến vậy? Hay đây thực chất là một hình thức trừng phạt tâm lý mới mà em đã dày công chuẩn bị dành cho tôi?

Tôi chìa tay ra, nhưng cảm thấy một sự ngần ngại kỳ lạ. Bàn tay tôi run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác khó tả đang trào dâng. Em nhìn bàn tay tôi, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, không một chút biểu cảm. Khuôn mặt em lạnh lùng như một bức tượng, không một dấu hiệu nào của Eleanor mà tôi từng biết. Tôi có thể thề rằng trong khoảnh khắc đó, tôi đã thấy điều gì đó... khác lạ.

Em không nắm lấy tay tôi. Thay vào đó, em tự bước lên xe ngựa, không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái. Tôi đứng đó, bàn tay vẫn chìa ra trong không trung, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cảm giác như thể tôi vừa chạm vào một tảng băng trôi, lạnh lẽo và vô hồn. Hơi lạnh lan tỏa từ đầu ngón tay, thấm sâu vào tận xương tủy, khiến tôi rùng mình.

Tôi miễn cưỡng bước vào xe, ngồi đối diện với em. Không gian bên trong chiếc xe ngựa sang trọng bỗng trở nên ngột ngạt. Eleanor ngồi thẳng lưng, ánh mắt em hướng ra ngoài cửa sổ, nhưng tôi biết em không thực sự nhìn thấy gì. Đôi mắt em vô hồn, trống rỗng, như thể nhìn xuyên qua mọi thứ. Em không liếc nhìn tôi, không một cử động nhỏ nào cho thấy em nhận thức được sự hiện diện của tôi.

Eleanor mà tôi biết, dù giận dỗi hay căm ghét tôi đến mấy, cũng sẽ không bao giờ hoàn toàn phớt lờ tôi như thế này. Em sẽ bĩu môi, sẽ lườm nguýt, sẽ thốt ra những lời lẽ sắc bén. Thậm chí, em sẽ ném cho tôi một ánh nhìn khinh bỉ, hoặc buông lời cay đắng. Nhưng sự trống rỗng này... hoàn toàn xa lạ, đáng sợ hơn bất kỳ lời nói hay hành động nào.

Tôi tự hỏi, liệu em đã không còn yêu tôi nữa? Nếu đúng là như vậy, một phần trong tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Thà rằng em ghét tôi và xem tôi là người xa lạ. Còn hơn là bị giằng xé giữa hy vọng và tuyệt vọng. Nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng sâu sắc hơn lại dâng lên. Lẽ nào mối quan hệ này đã đi đến bước đường cùng rồi sao?

Đến buổi dạ hội, tôi mới nhận ra sự xa cách của Eleanor không chỉ dừng lại ở thái độ lạnh nhạt với tôi. Em đã trở nên xa lạ với tất cả mọi người. Cái cách em khiêu vũ, uyển chuyển và hoàn hảo như một vũ công chuyên nghiệp, không còn chút vụng về hay ngượng ngùng nào. Tôi nhớ như in những lần em vấp phải chân mình, những tràng cười khúc khích của mọi người dành cho em. Giờ đây, tất cả đã biến mất, thay vào đó là một sự tự tin đáng sợ.

Cái cách em giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối khi đối mặt với những lời dèm pha, không hề bận tâm đến những ánh mắt tò mò hay những lời xì xào bàn tán. Trước đây, Eleanor sẽ đỏ mặt tía tai, thậm chí bật khóc nếu bị nói xấu sau lưng. Nhưng giờ đây, em chỉ khẽ nhếch mép.

Và cái cách em dễ dàng phớt lờ sự tồn tại của tôi, mặc cho tôi khiêu vũ với Seraphina, như thể tôi chỉ là một món đồ trang trí vô tri vô giác. Tôi đã cố gắng bắt chuyện với em, nhưng em chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm, rồi quay đi như thể tôi là một kẻ xa lạ.

Tất cả những điều đó lẽ ra phải khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, thậm chí là vui mừng, bởi nó có nghĩa là Eleanor đã buông bỏ chấp niệm và tiếp tục bước lên phía trước.

Tôi đã luôn mong muốn em được hạnh phúc, dù điều đó có nghĩa là không có tôi bên cạnh. Nhưng thay vào đó, tôi lại cảm thấy một sự trống rỗng, hụt hẫng khó tả, như thể một phần trong tôi đã biến mất cùng với con người cũ của Eleanor. Tôi đã quen với một Eleanor đầy cảm xúc, dù yêu hay ghét, vui vẻ hay giận dữ. Sự trống rỗng này khiến tôi cảm thấy như mình đang mất đi một phần quan trọng trong cuộc đời.

Và kỳ lạ thay, sự xa cách, trống rỗng đó lại có một sức hút kỳ lạ. Tôi không thể rời mắt khỏi em. Mỗi cử chỉ, ánh mắt của em đều khiến tôi tò mò. Tôi muốn biết điều gì đã xảy ra với Eleanor, muốn hiểu tại sao em lại trở nên như vậy, muốn tìm lại con người thật của em, dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với những cơn giận dữ, những yêu sách vô lý, hay những trò nổi loạn trẻ con mà tôi từng ghét bỏ.

Âm nhạc đang ngân vang thì một tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian. Tiếng đàn hạc du dương tan biến trong khoảnh khắc kinh hoàng. Mọi người hoảng loạn, tiếng hét vang lên khắp đại sảnh. Những quý bà váy áo lộng lẫy rú lên, những quý ông lịch lãm mặt mày tái mét. Sự hoảng loạn lan nhanh như một cơn dịch bệnh.

Trong khoảnh khắc, tôi cảm nhận được luồng khí dao động bất thường, một năng lượng kỳ lạ đang cuộn trào. Rồi chiếc đèn chùm khổng lồ phía trên đầu tôi và Seraphina bắt đầu rung lắc dữ dội. Ánh sáng từ những ngọn nến lung linh trên chùm đèn nhảy múa điên cuồng. Tôi biết, nếu nó rơi xuống, sẽ có nhiều người chết.

Không kịp suy nghĩ, tôi giơ tay lên, triệu hồi kết giới. Một vòng sáng màu lam ngọc bao phủ lấy chúng tôi và những người gần đó, vừa kịp lúc chiếc đèn chùm rơi xuống, vỡ tan thành hàng ngàn mảnh thủy tinh sắc nhọn. Tiếng kim loại va chạm, tiếng thủy tinh vỡ, tiếng người la hét hòa lẫn vào nhau tạo thành một khung cảnh kinh hoàng. Bụi bặm tung mù mịt, mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi.

Seraphina vẫn đứng vững, ánh mắt nàng sắc lạnh. Trong cái hỗn loạn này, nàng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Các cận vệ hoàng gia lập tức xuất hiện, vây quanh nàng như một bức tường thép. Những thanh kiếm tuốt trần sáng loáng, sẵn sàng nghênh chiến. Tôi quay người, định lao ra khỏi vòng kết giới để tìm Eleanor. Một linh cảm mạnh mẽ thúc giục tôi: em đang gặp nguy hiểm. Cái cảm giác bất an, trống rỗng trong ánh mắt em lúc trước vẫn ám ảnh tôi.

Nhưng Seraphina giơ tay chặn tôi lại. “Khoan đã,” nàng nói, giọng bình tĩnh đến lạ thường. Giọng nói của nàng như một mệnh lệnh, xua tan đi sự hoảng loạn trong tôi. “Tôi vẫn cảm nhận được linh lực của Eleanor. Nhịp dao động của em vẫn ổn định. Em đang ở tầng hai, an toàn.”

Tôi sững lại. “Nàng chắc chứ?” Tôi nhìn sâu vào đôi mắt tím thẫm của nàng, tìm kiếm một chút nghi ngờ, do dự.

Seraphina gật đầu, mắt không rời khỏi đám đông hỗn loạn. “Nếu đây là một cuộc tấn công có chủ đích, nếu mục tiêu không phải là tôi… mà là ngài thì sao.”

Lời nói của nàng như một lưỡi dao lạnh lẽo cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi nhìn quanh. Những ánh mắt hoảng loạn, những cận vệ lục soát từng góc phòng, những luồng khí lạ vẫn còn vương vất trong không gian. Có lẽ nàng đúng. Có lẽ tôi mới là mục tiêu thực sự.

“Giữ nguyên vị trí,” Seraphina nói tiếp, giọng nàng không còn là lời khuyên, mà là mệnh lệnh. “Eleanor sẽ an toàn hơn nếu ngài không tạo thêm biến động.”

Tôi siết chặt tay, cảm thấy sự bất lực len lỏi trong từng thớ thịt. Tôi muốn tin Seraphina, muốn tin rằng Eleanor vẫn ổn. Nhưng sự trống rỗng trong ánh mắt em lúc trước vẫn ám ảnh tôi, tôi không thể nào quên được.

Tôi hít một hơi thật sâu, giữ vững kết giới và đứng yên. Nhưng trong lòng tôi, từng mạch máu đang gào thét. Eleanor, em đang ở đâu? Em có thực sự an toàn không?

Khi những luồng khí bất thường tan dần, tôi nhận ra vụ nổ vừa rồi không phải là một cuộc ám sát thực sự. Nó chỉ là một đòn thăm dò, một cú thử phản ứng, một phép thử xem tôi sẽ phản ứng thế nào. Không có thương vong, không có kẻ địch lộ diện. Chỉ là sự hỗn loạn được tạo ra có chủ đích, một màn khói mù để che giấu điều gì đó lớn hơn. Mùi thuốc súng vẫn còn nồng nặc, hòa lẫn với mùi khét lẹt của ma thuật bị đốt cháy, tạo thành một mùi khó chịu bám chặt lấy khứu giác.

Tôi hạ kết giới, cảm giác như vừa trút bỏ một lớp áo giáp nặng nề. Bước ra khỏi vòng bảo vệ, tôi cố gắng hít thở sâu, lồng ngực vẫn còn đau rát vì dư chấn của vụ nổ. Không khí vẫn còn căng thẳng, những ánh mắt lo lắng và hoảng loạn hướng về phía tôi, nhưng tôi đã bắt đầu cảm thấy một sự mệt mỏi len lỏi trong từng bước chân. Nó không chỉ là sự mệt mỏi về thể xác, mà còn là sự mệt mỏi của tinh thần.

Khi tôi nhìn thấy Eleanor đứng ở sảnh, ánh mắt tôi lập tức hướng về phía em. Em vẫn nguyên vẹn, không một vết xước. Tôi định bước đến, muốn hỏi em có sao không, muốn nghe giọng nói của em, dù chỉ một lời, để biết rằng em vẫn ổn.

Nhưng Seraphina bất ngờ níu lấy tay tôi. Nàng run nhẹ, những ngón tay bấu chặt vào cánh tay tôi như thể đang tìm kiếm một điểm tựa. Ánh mắt hoảng loạn của nàng như thể vẫn chưa thoát khỏi cơn sốc, nhưng tôi biết rõ Seraphina không dễ bị lay động như vậy. Nàng đang diễn. Nàng đang cố tình giữ tôi lại, tạo ra một bức bình phong vô hình giữa tôi và Eleanor.

Eleanor nhìn thấy cảnh đó. Em liếc qua tôi, ánh mắt không hề dừng lại, không một chút biểu cảm. Không một lời chào, không một cái gật đầu, thậm chí không một tia lửa giận dữ. Em quay đi, giọng nói lạnh lùng vang lên như một lưỡi dao găm vào tim tôi: “Tôi sẽ tự về nhà. Không cần ngài hộ tống.”

Tôi đứng đó, tay vẫn bị Seraphina giữ lại, nhưng lòng tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Eleanor không giận dữ, không trách móc, không thốt ra những lời cay nghiệt như trước kia. Em chỉ... phớt lờ tôi. Và điều đó đau hơn bất cứ sự giận dữ nào.

Tôi không đuổi theo. Tôi không gọi em lại. Tôi chỉ đứng đó, nhìn bóng lưng Eleanor khuất dần giữa những cận vệ hoàng gia, cảm giác bất lực trào dâng trong lòng.

Tôi quay lại nhìn Seraphina. Nàng đã buông tay tôi ra, ánh mắt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi không nói gì. Tôi chỉ gật đầu nhẹ, rồi quay đi. Nhưng trong lòng tôi, một vết nứt đã hình thành. Tôi không ngờ rằng việc để Eleanor trở về một mình lại là một sai lầm nghiêm trọng đến thế.

Giờ đây, tôi đang đứng trong phòng tiếp khách của dinh thự Cobley, bên cạnh Công tước. Người đàn ông vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh như đá tạc, nhưng lúc này lại lộ rõ sự lo lắng trong từng cái cau mày, siết tay vào thành ghế. Không khí trong phòng đặc quánh, như thể mọi hơi thở đều bị giữ lại, chờ đợi một tin tức nào đó từ bên ngoài.

Tôi không thể ngồi yên. Tôi đã đi đi lại lại mấy lần, nhưng rồi vẫn quay về đứng cạnh ông. “Thưa Công tước,” tôi nói, giọng cố giữ bình tĩnh, “Hoàng tộc sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Chúng tôi sẽ hỗ trợ hết sức, dù là nhân lực, tài lực hay ngoại giao. Nếu bọn bắt cóc đưa ra yêu cầu, chúng tôi sẽ cùng ngài đáp ứng. Eleanor… chắc chắn sẽ bình an trở về.”

Ông không trả lời ngay. Chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn hướng về cánh cửa đóng kín như thể đang chờ nó mở ra mang theo một phép màu. Tôi biết ông đang cố giữ vững, nhưng tôi cũng biết ông đang đau đớn. Eleanor là con gái duy nhất của ông, là niềm tự hào, là người ông từng đặt bao kỳ vọng. Và giờ đây, em đã biến mất ngay dưới sự bảo vệ của tôi.

Tôi siết chặt tay. Cảm giác day dứt không ngừng gặm nhấm tôi. Tôi đã thấy Eleanor rời đi, đã nghe lời nói lạnh lùng của em, đã để em bước ra khỏi tầm mắt mà không một lời níu giữ. Tôi đã nghĩ rằng mình đang tôn trọng khoảng cách em cần. Nhưng tôi đã sai. Tôi đã để em rơi vào tay kẻ khác, ngay khi em dễ tổn thương nhất.

Tôi không biết ai đã làm việc này, hay vì lý do gì. Nhưng tôi biết một điều: tôi sẽ không để Eleanor biến mất như một cái bóng. Tôi sẽ tìm em, dù phải lật tung từng ngóc ngách của vương quốc, dù phải đối mặt với những thế lực tôi chưa từng biết đến.

Tiếng chuông của ma cụ đàm thoại vang lên, chói tai và sắc lạnh như một lưỡi dao rạch ngang không gian tĩnh lặng. Cả tôi và Công tước Cobley đều giật mình. Tim tôi như ngừng đập một giây, rồi lại dồn dập thúc mạnh vào lồng ngực.

Công tước lập tức đứng dậy, chiếc ghế da kêu lên một tiếng ken két nhỏ khi ông vội vã rời khỏi nó. Ông bước nhanh đến bàn làm việc, nơi đặt ma cụ đàm thoại, động tác dứt khoát và khẩn trương đến mức tôi chưa từng thấy ở ông trước đây. Giọng ông gấp gáp, pha lẫn sự lo lắng và một tia hy vọng mong manh: “Có tin gì về tín hiệu linh lực không? Các thánh kị sĩ đã lần theo được chưa?”

Đầu bên kia, giọng của thánh kị sĩ vang lên, nhưng không rõ ràng như thường lệ. Thay vì âm thanh vang vọng, tự tin thường thấy, giọng nói ấy nghe nghẹn lại, như thể đang cố gắng nuốt ngược một nỗi sợ hãi kinh hoàng. Có gì đó trong cách ông ta ấp úng, trong những khoảng dừng ngập ngừng giữa các từ, khiến tôi lạnh sống lưng. “Thưa ngài… chúng tôi… đã lần theo tín hiệu linh lực của tiểu thư. Nhưng mà...”

Tôi siết chặt tay thành nắm đấm, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Cơn đau nhói giúp tôi giữ vững sự tỉnh táo, ngăn không cho những suy nghĩ tiêu cực xâm chiếm tâm trí. Trái tim tôi đập mạnh, rồi thắt lại, như thể có một bàn tay vô hình bóp nghẹt nó. Nhưng cái gì chứ? Tại sao ông ta lại ngập ngừng? Liệu đó có phải là một cái bẫy, một đòn thăm dò khác tinh vi và tàn nhẫn hơn cả vụ nổ ở buổi dạ hội? Hay... một điều gì đó tồi tệ hơn?

Thánh kị sĩ im lặng một lúc lâu. Thời gian như ngừng trôi, mỗi giây dài như một thế kỷ. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của ông ta qua ma cụ, tiếng gió rít bên ngoài, và cả tiếng tim tôi đang gào thét trong lồng ngực. Rồi ông ta nói, giọng trầm xuống, như thể đang cố giữ bình tĩnh, nhưng sự run rẩy vẫn không thể che giấu: “Chúng tôi… đã tìm thấy một thi thể. Trôi dạt trên biển, ngay tại vị trí phát hiện ra sóng linh lực.”

Không khí trong phòng như đông cứng lại. Hơi thở của tôi nghẹn lại trong cổ họng, lồng ngực đau nhức như bị ai đó đè nặng. Tôi không thở được. Công tước đứng chết lặng, bàn tay ông nắm chặt lấy mép bàn đến trắng bệch. Ánh mắt ông như mất đi tiêu điểm, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua bức tường hiện thực để tìm kiếm một tia hy vọng.

“Là Eleanor,” thánh kị sĩ nói tiếp, giọng ông ta gần như vỡ vụn, như thể đang cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào. “Trang phục, linh lực, mọi dấu hiệu đều trùng khớp. Chúng tôi… xin lỗi.”

Tôi không nghe thấy gì nữa. Mọi âm thanh như bị hút ra khỏi thế giới, chỉ còn lại một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Tôi chỉ thấy hình ảnh Eleanor, ánh nhìn lạnh lẽo, giọng nói cuối cùng của em vang vọng trong đầu tôi: “Tôi sẽ tự về nhà.”

Tôi quay sang Công tước. Ông không khóc. Khuôn mặt ông không biến sắc, không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Nhưng tôi thấy đôi vai ông run nhẹ, như thể cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân ông, nghiền nát mọi hy vọng và niềm tin. Và tôi biết, không chỉ ông, mà tôi cũng vừa mất đi một phần linh hồn của mình.

Eleanor… nếu đây là sự thật… thì tôi đã không bảo vệ được em. Không phải với tư cách một người anh, một vị hôn phu, mà là một con người, đã không đủ dũng cảm để giữ lấy điều quan trọng nhất. Tôi đã thất bại, và cái giá phải trả là sự mất mát không gì bù đắp được.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...