Quỷ Vương Không Cười/Chapter 8: - Nơi an nghỉ của các vị thần.Chapter 8: - Nơi an nghỉ của các vị thần.
20px

Phần 1

Ngày 3 tháng 7 năm 2008

"Khoảng cách đến mục tiêu còn 5 phút. Tất cả các đơn vị sẵn sàng chiến đấu." Tôi đứng trên boong chiến hạm Valkyrie, thông báo tình hình qua bộ đàm. Bên ngoài này, không khí lạnh buốt. Tiếng gầm rú của động cơ phản lực hòa cùng tiếng gió rít gào, như xé muốn xé toạc màn nhĩ.

Tôi quay lại nhìn vào khoang chỉ huy, chờ đợi phản hồi. Bên trong khoang chỉ huy, có thể thấy không khí căng thẳng đặc quánh, bao trùm lấy toàn bộ thuyền viên. Ánh đèn đỏ khẩn cấp chớp nháy liên tục, hắt lên những gương mặt căng cứng.

Mặc dù, họ là những người được chọn lọc kỹ lưỡng trong hàng tỷ người sống trong thế giới ảo. Nói cách khác, họ là những người lính thiện chiến nhất thế giới, không ngán bất kỳ kẻ thù nào. Tuy nhiên, thứ chúng tôi sắp đối mặt nằm ngoài mọi kinh nghiệm, hiểu biết và giới hạn thông thường. Hơn nữa, có lẽ họ vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ về thực tại trần trụi và tàn khốc này. Vì vậy, sự sợ hãi xuất hiện cũng không có gì lạ.

"Các đơn vị đã sẵn sàng, chờ lệnh." Một giọng nói rè rè đáp lại tôi qua bộ đàm.

Nhận được tín hiệu xác nhận, tôi khẽ gật đầu, rồi chậm rãi quay đầu. Ánh mắt hướng về mục tiêu nằm ở phía chân trời. Đó là một hòn đảo, sừng sững trôi nổi giữa biển mây.

Hít một hơi thật sâu, tôi ngả người về phía trước, cảm nhận trọng lực kéo xuống. Khoảnh khắc tiếp theo, đôi cánh sau lưng bung ra. Năng lượng phản lực đẩy tôi lao vút đi, xé toạc màn sương. Gió tạt mạnh vào lạnh đến mức cơ mặt tôi tê cứng. Tốc độ tăng dần, không gian xung quanh mờ nhạt, chỉ còn hòn đảo phía trước là rõ nét.  Chỉ trong vài giây, tôi đã đến rìa hòn đảo, đáp xuống nhẹ nhàng trên một mỏm đá. Gió vẫn gào thét, nhưng tôi đứng vững, ánh mắt lạnh lùng quan sát xung quanh.

Nơi tôi đứng là một vùng đất trống lớn, bằng phẳng, nằm ở rìa Tây Bắc. Nơi đây, mặt đất khô cằn, nứt nẻ, phủ đầy bụi đỏ và đá vụn. Gió mạnh thổi qua, cuốn theo bụi mù mịt, tạo nên khung cảnh hoang tàn. Xa xa là những tàn tích ẩn hiện trong màn bụi. Cảm giác hoang tàn này, có gì đó tựa như Trái Đất sau ngày tận thế vậy. Nhưng những ấn tượng ban đầu này cũng không giúp ích cho việc mườn tượng về quy mô tổng thể.

Khi đã tạm thời xác nhận rằng không có mối đe dọa tiềm ẩn, tôi đưa tay lên, ra hiệu. "Vị trí Alpha 10, an toàn. Có thể hạ cánh."

"Đã rõ." Giọng thuyền trưởng vang lên từ bộ đàm.

Chiến hạm Valkyrie khổng lồ lướt qua trên đầu, bóng đen đồ sộ che phủ cả một vùng rộng lớn bên dưới.  Tiếng động cơ gầm rú như sấm rền, khiến mặt đất rung chuyển. Con tàu từ từ hạ độ cao, luồng khí nóng từ động cơ đẩy thổi tung bụi đất và đá vụn. Bốn chân chống kim loại khổng lồ từ từ hạ xuống, cắm sâu vào lớp đất đá.

Cánh cửa đổ bộ của Valkyrie mở ra, ánh sáng bên ngoài tràn vào, xua tan bóng tối bên trong khoang. Tiếng động cơ vẫn gầm rú, nhưng đã dịu hơn.  Từ bên trong, đội quân bắt đầu đổ bộ.  Họ di chuyển có trật tự, nhịp nhàng.  Phần đông là các đơn vị Android, với lớp giáp Aetherium đen bóng bao phủ toàn thân, đôi mắt quang học đỏ rực quét qua khung cảnh. Xen lẫn trong đội hình là những người lính loài người, với bộ giáp Aetherium màu bạc, cầm trên tay súng trường năng lượng.  Họ di chuyển cẩn trọng hơn, ánh mắt cảnh giác cao độ. Đội quân đổ bộ nhanh chóng dàn trận, bao vây khu vực xung quanh Valkyrie, tạo thành hàng rào phòng thủ vững chắc. Không khí căng thẳng dịu đi đôi chút, bước đầu tiên của chiến dịch đã hoàn thành suôn sẻ.

Qua bộ đàm, tôi tiếp tục đưa ra chỉ thị. "Chiến dịch Ragnarok, giai đoạn 1 hoàn tất. Bắt đầu giai đoạn 2. Mục tiêu: Khu vực Delta 10. Đơn vị Android 1 di chuyển theo đội hình mũi tên, mở đường. Đơn vị Android 2, đảm bảo an ninh phía sau. Mục tiêu cuối cùng, Vùng Zero. Nhiệm vụ, Vô hiệu hóa mối đe dọa, thu thập thông tin. Tất cả các đơn vị rõ chưa?"

Tiếng "Rõ!" đồng thanh vang lên từ các đơn vị Android, ngắn gọn và dứt khoát.  Những cỗ máy chiến đấu màu đen bóng bắt đầu di chuyển, từng bước chân kim loại vang lên đều đặn trên mặt đất.  Chúng nhanh chóng tạo thành đội hình mũi tên, với tôi dẫn đầu.  Đôi mắt quang học đỏ rực của tôi quét qua khung cảnh, phân tích địa hình, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.  Các đơn vị con người di chuyển nhịp nhàng theo sau. Phía sau cùng, đơn vị Android 2 duy trì khoảng cách an toàn, đôi mắt quang học luôn hướng về phía sau, đảm bảo an ninh.

Đội quân di chuyển theo đội hình đã định, băng qua những tàn tích đổ nát của Alpha 10.  Mặt đất dưới chân vẫn khô cằn, nứt nẻ, nhưng không khí đã bắt đầu thay đổi.  Mùi ẩm mốc của đất đá nhường chỗ cho mùi cây cỏ.  Âm thanh của gió rít qua khe đá được thay thế bằng tiếng xào xạc của lá cây.  Khi đến gần khu vực Beta 10, cảnh quan xung quanh đột ngột thay đổi.  Cao nguyên trống trải biến mất, nhường chỗ cho một khu rừng rậm rạp, tối tăm.

Các đơn vị Android di chuyển chậm lại, cảnh giác hơn.  Đôi mắt quang học đỏ rực quét qua từng gốc cây, từng bụi rậm, tìm kiếm dấu hiệu nguy hiểm.  Những người lính siết chặt vũ khí, ánh mắt căng thẳng.  Địa hình rừng rậm sẽ hạn chế tầm nhìn và khả năng di chuyển, khiến chúng tôi dễ bị tấn công bất ngờ. Tôi dừng lại, quan sát khu rừng phía trước. 

"Địa hình này không thuận lợi cho đội hình lớn," tôi nói qua hệ thống liên lạc. "Chia thành hai nhóm.  Nhóm 1, theo tôi tiến vào rừng.  Nhóm 2, đi đường vòng theo hướng Bắc, hỗ trợ từ xa.  Duy trì liên lạc."

Các đơn vị Android nhanh chóng chia thành hai nhóm, di chuyển theo chỉ thị.  Nhóm 1, gồm những Android chiến đấu được trang bị vũ khí hạng nặng, theo tôi tiến vào rừng rậm.  Bóng tối nuốt chửng chúng tôi, chỉ còn lại ánh sáng đỏ rực từ đôi mắt quang học.  Nhóm 2, gồm những Android và con người, di chuyển dọc theo rìa rừng, sẵn sàng yểm trợ.

Khu rừng rậm rạp, tối tăm và kỳ lạ.  Những thân cây tím than sẫm màu vươn cao, tạo thành tán lá dày đặc che khuất ánh sáng mặt trời.  Những tia sáng yếu ớt le lói qua kẽ lá, hắt lên những phiến lá trong suốt, mỏng manh, khiến chúng lấp lánh như ngọc quý.  Mặt đất mềm mại, được bao phủ bởi thảm thực vật màu đỏ tươi, lấp lánh như pha lê nhỏ.  Mỗi bước chân đều tạo ra tiếng "lộp bộp" nhẹ. Không khí ẩm ướt, nặng nề, mang theo mùi hương kỳ lạ, pha trộn giữa mùi đất ẩm, cây cỏ, và mùi kim loại thoang thoảng.  Thỉnh thoảng, những sinh vật tinh thể lướt qua, thân thể trong suốt phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Cảnh tượng quá đỗi xa lạ, như thể tôi đang ở một hành tinh khác.

"Thuyền trưởng," tôi nói qua hệ thống liên lạc. "Ông có đang theo dõi hình ảnh tôi truyền về không?"

Giọng nói của thuyền trưởng vang lên trong tai nghe, pha lẫn sự kinh ngạc: "Tôi đang xem, Rei.  Thật không thể tin được.  Tôi chưa từng thấy hệ sinh thái nào như thế này. Ngay cả trong rừng Amazon cũng không có thứ gì giống vậy. Cứ như thể... chúng ta không còn ở Trái Đất."

Xem ra thuyền trưởng, với kinh nghiệm tác chiến dày dặn ở rừng rậm, cũng không cho tôi được nhiều lời khuyên. Những gì tôi nhìn thấy không khớp với bất kỳ loài thực vật hay vi sinh vật nào đã được ghi nhận trên Trái Đất. Đây là một hệ sinh thái hoàn toàn xa lạ. Năng lượng ma thuật dày đặc đến mức tính năng cảm ma thuật của tôi hoàn toàn bị nhiễu loạn.

"Cẩn thận," tôi cảnh báo, "Năng lượng ma thuật ở đây rất cao. Duy trì cảnh giác tối đa."

Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía trước. Một sinh vật giống con rắn khổng lồ, nhưng thân thể được tạo thành từ tinh thể màu hổ phách, trườn qua những thân cây tím than. Các Android lập tức giơ súng, nhưng tôi ra hiệu dừng lại.

"Đừng tấn công," tôi ra lệnh. "Nó không có dấu hiệu thù địch."

Sinh vật tinh thể lướt qua, không hề để tâm, rồi biến mất vào sâu trong rừng.

Sau một thời gian di chuyển, tán cây thưa dần, một khoảng không rộng lớn hiện ra. Giữa không gian đó, một công trình kiến trúc đồ sộ sừng sững, trông như một dinh thự cổ kính nhưng đã bị thời gian bào mòn. Những bức tường đá cẩm thạch trắng giờ đã ố vàng, phủ đầy rêu phong và vết nứt. Mái vòm cong vút đã sụp đổ một phần, để lộ khung xương kim loại gỉ sét bên trong. Những ô cửa sổ lớn, giờ chỉ còn là những hốc mắt trống rỗng, đen ngòm.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chúng tôi đã đến khu vực Zero.

"Tất cả các đơn vị chú ý," giọng tôi vang lên đều đều qua hệ thống liên lạc, "chúng ta đã đến Vùng Zero."

"Một dinh thự," thuyền trưởng thốt lên, "Nhưng sao trông nó hoang tàn đến vậy?"

Đó cũng là điều tôi đang tự hỏi. Sự hoang tàn này, khác xa những gì tôi tưởng tượng về nơi ở của thực thể thần linh. Tôi tiến lên phía trước, ánh mắt quét qua từng chi tiết. Hệ thống của tôi bắt đầu phân tích cấu trúc, vật liệu, và dấu vết của sự xuống cấp.

"Kích hoạt chế độ tái tạo hình ảnh," tôi ra lệnh.

Một luồng ánh sáng xanh nhạt phát ra từ thiết bị trên cổ tay tôi, chiếu vào dinh thự. Một hình ảnh ba chiều sống động hiện lên, chồng lên dinh thự đổ nát. Những vết nứt biến mất, rêu phong tan biến, bức tường ố vàng trở lại màu cẩm thạch trắng tinh khôi. Mái vòm được phục hồi, ô cửa sổ lấp lánh ánh sáng, và khu vườn xung quanh hiện lên với thảm thực vật xanh tươi.

Đó là một dinh thự tráng lệ, lộng lẫy, mang phong cách kiến trúc cổ điển nhưng pha trộn những đường nét công nghệ tinh xảo mà tôi chưa từng thấy. Nó toát lên vẻ uy nghi, như từng là nơi ở của vua chúa, hay... thần linh. Nhưng hình ảnh đó chỉ tồn tại vài giây, rồi mờ dần và biến mất, trả lại dinh thự về vẻ hoang tàn.

"Dựa trên mức độ phân rã và sự xuống cấp của cấu trúc," tôi phân tích, "công trình này đã bị bỏ hoang ít nhất vài trăm năm. Có thể lên đến hàng ngàn năm."

"Hàng ngàn năm?" Giọng thuyền trưởng kinh ngạc. "Không thể nào. Lẽ nào, đây không phải là Thần Giới?"

"Tôi vẫn chưa thể kết luận. Nhưng có một điểm quan trọng." Tôi đáp, nhìn lên bầu trời xám xịt. "Hòn đảo này đã từng được che giấu bằng một loại kết giới tàng hình."

Tôi dừng lại. "Việc nó đột nhiên xuất hiện trên radar, việc chúng ta nhìn thấy nó, chỉ có thể có một lý do. Năng lượng duy trì kết giới, và quan trọng hơn, năng lượng giữ cho hòn đảo này lơ lửng, có thể đang cạn kiệt."

"Điều đó có nghĩa là gì, Rei?" Thuyền trưởng hỏi, giọng căng thẳng.

"Điều đó có nghĩa là," tôi đáp, "nếu chúng ta không tìm được nguồn năng lượng để ổn định nó, hoặc một cách để thoát ra khỏi đây, thì chúng ta sẽ rơi cùng với nơi này."

Ít nhất thì tin tốt là chúng tôi dường như không cần phải chiến đấu với một vị thần nào hôm nay. Có lẽ vì thế mà mọi người sẽ đỡ căng thẳng hơn? Hoặc có khi họ đang cảm thấy thất vọng.

Qua bộ đàm, tôi ra lệnh. "Nhóm 2, hủy nhiệm vụ đường vòng. Quay trở lại Valkyrie và đợi lệnh. Nhóm 1, theo tôi. Chuẩn bị tiến vào dinh thự. Mục tiêu: Điều tra toàn bộ cấu trúc, tìm kiếm nguồn năng lượng chính của hòn đảo, và bất kỳ dữ liệu nào về nền văn minh đã từng tồn tại. Duy trì liên lạc liên tục."

Tôi dẫn đầu, bước qua ngưỡng cửa đổ nát. Bên trong, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt. Bụi bặm dày đặc phủ kín mọi thứ, ánh sáng lờ mờ chỉ đủ để lộ ra hình thù kỳ dị của đồ đạc bị phá hủy.

Chúng tôi tiến sâu vào bên trong, bước chân kim loại vang vọng trong không gian rộng lớn, phủ đầy bụi bặm và tàn tích. Ánh sáng từ đèn pha trên mũ bảo hiểm quét qua những bức tường nứt nẻ, những bức tranh mục nát và đồ nội thất đổ vỡ. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và năng lượng ma thuật khủng khiếp.

Chúng tôi di chuyển qua hành lang dài, nơi những bức tượng thần linh bị đập vỡ nằm ngổn ngang. Cuối hành lang, một cánh cửa kim loại khổng lồ, chạm khắc những biểu tượng cổ xưa, hiện ra. Nó đã bị biến dạng.

Bước qua cánh cửa, chúng tôi vào một căn phòng hình tròn rộng lớn. Trung tâm căn phòng là một cấu trúc kỳ lạ, giống một chiếc kén khổng lồ, được tạo thành từ vật liệu trong suốt, phát sáng lờ mờ. Nó được bao quanh bởi những đường ống và dây cáp đã bị đứt gãy.

Tôi đưa tay ra, kích hoạt máy quét trên cổ tay, những tia laser xanh lam lướt qua bề mặt chiếc kén. Dữ liệu nhanh chóng được truyền về hệ thống.

Hệ thống phản hồi trên võng mạc: "Phát hiện vật thể bên trong. Cấu trúc sinh học... đã ngừng hoạt động. Tinh thể hóa hoàn toàn."

Tôi tiến lại gần chiếc kén. Qua lớp vật liệu trong suốt, một hình hài con người hiện ra, nhưng không phải cơ thể sống. Đó là một bức tượng, được tạo thành từ tinh thể màu xanh lam trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn. Từng đường nét, từng chi tiết của cơ thể đều được bảo tồn hoàn hảo trong lớp tinh thể.

Tinh thể hóa. Hiện tượng này chỉ xảy ra khi một sinh vật ma thuật chết đi, và năng lượng còn sót lại kết tinh trong cơ thể. Thông thường, quá trình này bắt đầu từ tim và lan ra ngoài, chỉ tinh thể hóa một phần nhỏ cơ thể.

Nhưng ở đây, toàn bộ cơ thể đã bị tinh thể hóa. Điều này chỉ có thể có một ý nghĩ. Sinh vật này sở hữu một lượng ma lực khổng lồ, vượt xa mọi thang đo mà tôi từng biết. Tôi nhìn chằm chằm vào bức tượng tinh thể, một sự thật hiển nhiên hiện ra.

Chúng tôi đã đến trễ rồi.

Phần 2

Tôi ngồi trên giường, hai tay khoanh trước ngực, nhìn chằm chằm vào màn đêm đại dương thăm thẳm ngoài cửa sổ nhỏ. Cái lạnh lẽo của biển khơi dường như len lỏi qua lớp kính mỏng, thấm vào da thịt. Đã hơn một ngày trôi qua, nhưng con tàu vẫn chưa nhổ neo. Sự tĩnh lặng này khiến tôi bất an. Đám tín đồ giả mạo kia vẫn đang ẩn giấu âm mưu nào đó. Chúng cứ đi đi lại lại bên ngoài phòng, thỉnh thoảng thì thầm với nhau.

Dường như chúng vẫn đang tìm kiếm những "Kế thừa giả" khác. Nhưng cơ chế nào giúp chúng xác định được những cá nhân sở hữu linh hồn của Charlotte? Đó là điều tôi vẫn chưa thể lý giải. Liệu chúng có sử dụng một loại ma thuật nào đó, hay một công nghệ nào đó mà tôi chưa từng biết? Và sau khi tìm được, chúng sẽ làm gì? Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy mơ hồ. Cái gọi là "Thần Giới" mà chúng hứa hẹn, vốn cũng chỉ là lời dối trá.

Sự tỉ mỉ và thông minh trong từng hành động của chúng cho thấy chúng sẽ sớm đạt được mục đích. Tôi không thể cứ ngồi yên chờ đợi. Tôi cần phải hành động, phải tìm cách trốn thoát khỏi con tàu này trước khi quá muộn. Có điều, tình thế hiện tại khá hiểm nghèo. Tay tôi vô thức sờ xuống đùi, nơi tôi vẫn thường giấu túi dao găm. Nó giờ trống trơn. Không chỉ dao găm, mà cả bộ váy dạ hội bằng vải kháng phép cũng bị tịch thu.

Nếu có một loại cảm xúc phù hợp với tình hình hiện tại thì đó hẳn là bất lực và chán nản.  Nói thế không có nghĩa là tôi không có cách. Chỉ là, tôi không ngờ sẽ có ngày mình phải dùng đến thứ sức mạnh mà mình vẫn xem thường. Ma thuật.

Đối với tôi, hay đúng hơn là đối với những Quỷ Vương tiền nhiệm, ma thuật từng là trò hề. Một thứ đồ chơi rẻ tiền, phù phiếm so với sức mạnh hủy diệt của công nghệ. Nghe Han Hana kể, thời của cô ấy, lũ pháp sư còn chưa kịp niệm chú đã bị một viên kẹo đồng găm thẳng vào giữa thái dương. Khoa học công nghệ có thể làm mọi thứ mà ma thuật có thể, chỉ nhanh hơn, mạnh hơn, và hiệu quả hơn gấp trăm lần. Việc nghiền nát chúng chẳng khác gì bóp chết một con kiến.

Nhưng rồi, hàng ngàn năm đối đầu, ma thuật của chúng đã tiến hóa. Không còn những màn niệm chú dài dòng, rườm rà, giờ đây chúng có thể thi triển ma thuật chỉ bằng một cái phẩy tay.  Các chương trình đào tạo pháp sư cũng trở nên khắc nghiệt hơn. Một đứa trẻ không thể thi triển phép thuật không cần niệm chú hay công cụ hỗ trợ sẽ bị xem là phế vật, bị ruồng bỏ. Tôi đã chứng kiến sự thay đổi đó, cảm nhận được cán cân sức mạnh dần nghiêng về phía chúng. Và rồi, đến thời của tôi, cột mốc đánh dấu sự thay đổi ấy chính là thất bại của tôi trước tên anh hùng đó.

Giờ đây, trớ trêu thay, tôi lại phải sử dụng thứ đã đánh bại mình. Không phải tôi ghét bỏ ma thuật. Thực tế, tôi đã dành kha khá thời gian để nghiên cứu về nó, phần lớn là để tìm ra điểm yếu. Ma thuật, tôi nhận ra là đòi hỏi sự hài hòa giữa thể xác và linh hồn, một sự cộng hưởng hoàn hảo giữa dòng năng lượng ma thuật chảy trong huyết quản và sự ban phước từ một đấng tối cao nào đó. Thể xác này của Eleanor thừa hưởng dòng máu ma thuật tinh túy từ người mẹ quá cố. Nhưng linh hồn của tôi lại hoàn toàn khác biệt. Trong ma thuật học, nó được gọi là linh hồn của những kẻ bị thần bỏ rơi. Một linh hồn không thể cộng hưởng với bất kỳ dòng năng lượng ma thuật nào. Dù có cố gắng thế nào, tôi cũng chẳng thể khá lên được.

Nhưng tôi không phải loại dễ dàng bỏ cuộc. Ma thuật có vô vàn cách sử dụng, mà việc dùng lý trí để thi triển chỉ là một trong số chúng. Trong đầu tôi đã có một kế hoạch. Tôi chỉ đang chờ thời cơ. Và tôi cũng không chắc liệu nó có hiệu quả.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Elias bước vào, cắt ngang dòng suy nghĩ. Gương mặt ông ta vẫn giữ nguyên nụ cười giả tạo thường trực, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia lo lắng.

"Thưa tiểu thư Eleanor," giọng Elias đều đều và ôn hòa. "Tôi nghe nói cô chỉ ăn trái cây tráng miệng mà không hề động vào những thức ăn khác. Liệu có món nào không hợp khẩu vị? Hay cô cần gì thêm, cứ nói cho tôi biết."

"Tôi chỉ ăn chay thôi." Tôi đáp lại ngắn gọn, giọng điệu bề trên. "Thịt cá khiến tôi kinh tởm."

Vẻ kinh ngạc thoáng hiện trên khuôn mặt Elias, rồi nhanh chóng được thay thế bằng sự ngưỡng mộ. "Thật sao? Cô thật... thánh thiện." Ông ta lẩm bẩm, như thể vừa chứng kiến một phép màu. "Đúng như những gì người ta nói về Thánh nữ. Một tâm hồn thuần khiết, từ bi."

Trình độ nịnh nọt của ông ta dù có vái tôi làm sư phụ cũng không thể khiến nó trở nên dễ nghe hơn. Tôi chả thánh thiện hay từ bi gì. Thực chất, tôi chẳng hề ăn chay. Tôi chỉ đang tìm cách tránh né những món ăn kỳ lạ mà họ chuẩn bị. Chúng được chế biến tinh tế, bày biện đẹp mắt, nhưng lại mang đậm phong cách phương Đông, với hàng tá gia vị và thảo dược mà hệ thống phân tích của tôi gần như bó tay.

Họ sẽ không ngu ngốc đến mức hạ độc một con tin quan trọng như tôi. Nhưng không có nghĩa là họ sẽ không bỏ thêm những loại thảo dược kỳ lạ. Chẳng hạn như những loại có tác dụng an thần hoặc thôi miên.

"Vậy... tôi sẽ nhờ đầu bếp chuẩn bị vài món chay." Elias vừa nói vừa nở nụ cười lịch sự, ân cần giả tạo.

Tôi lắc đầu, giọng điệu pha chút mỉa mai. "Ngươi tưởng dễ thế sao? Dụng cụ nấu nướng của các người đã dùng để chế biến thịt, nghĩa là đã bị vấy bẩn rồi. Ta dám cá kẻ nấu ăn kia cũng chẳng phải người ăn chay trường đâu nhỉ?" Tôi quan sát Elias, cố gắng tìm kiếm một tia dao động trong biểu cảm của ông ta.

Quả nhiên, nụ cười trên môi Elias cứng lại. Ông ta nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút bối rối, lúng túng như thể chưa từng nghe đến khái niệm ăn chay. Mà, dù sao ông ta cũng chỉ là một tên giáo dân giả mạo, tôi cũng chẳng mong đợi gì hơn.

"Điều này..." Elias ấp úng, giọng điệu trở nên lưỡng lự. "E là hơi khó. Tạm thời, tôi không thể đáp ứng được yêu cầu của cô. Mong cô thứ lỗi." Giọng điệu hối lỗi của ông ta nghe thật trống rỗng, thiếu chân thành.

Tôi thở dài, cố gắng thể hiện sự thất vọng. "Vậy sao? Thôi thì ta cũng không bắt ép. Ta cũng không phải người kén chọn. Nếu các ngươi không chuẩn bị được tử tế thì chỉ cần rau củ quả tươi là được rồi."

Elias vội vàng gật đầu lia lịa, như sợ tôi đổi ý. "Được, được. Tôi sẽ cho người chuẩn bị ngay. Những loại rau củ quả tươi ngon nhất." Ông ta nói, giọng điệu hối lỗi. "Mong cô đừng quá lo lắng. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc cô."

Tôi khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Elias cúi chào, rồi lui ra khỏi phòng.

Chẳng phải chờ đợi lâu, Lyra quay trở lại. Tôi nghe tiếng bước chân rón rén quen thuộc, rồi một giỏ mây nặng trĩu đặt xuống sàn bên cạnh. Ngước lên, tôi thấy Lyra đang mỉm cười, hai má ửng hồng vì cố gắng bê giỏ quà to quá khổ.

"Cha xứ Elias gửi tới cô ạ," Lyra nói, giọng nhỏ nhẹ. "Đây đều là đặc sản của quê hương chúng tôi, được bảo quản bằng ma thuật trữ đông nên vẫn còn rất tươi."

Bên trong, đủ loại rau củ quả tươi ngon chất đầy, chen chúc nhau. Một vài loại quả ngoại lai với hình thù và màu sắc kỳ dị. Và quá nữa là những loại quả nhiệt đới có nguồn gốc từ Châu Á. Trông như thể họ không biết khẩu vị của tôi thế nào nên đã chuẩn bị tất cả những loại mà họ có.

Chờ chút. Đây chẳng phải là một cơ hội tốt sao?

Trong đầu tôi nảy ra một ý tưởng.

"Quê hương của các người?" Tôi vờ hỏi, giọng điệu pha chút nghi ngờ, ánh mắt lướt qua từng loại quả một cách dò xét. "Những loại quả này... có độc không?"

Lyra lắc đầu, mái tóc đen nhánh khẽ đung đưa. "Không ạ. Chúng tôi đã ăn chúng từ nhỏ mà chưa từng có ai bị sao cả."

"Nhưng..." Tôi nhíu mày, đưa tay lên vuốt nhẹ cằm, cố gắng tỏ vẻ đăm chiêu. "Ta nhớ trong sách có nói, trái cây ở một số vùng đất sẽ chứa độc tố mà chỉ có người bản địa mới miễn nhiễm." Tôi cố tình nhấn mạnh vào chữ "độc tố", vừa đủ để gieo rắc sự nghi ngờ vào Lyra.

Lyra hơi bối rối. Tôi thấy rõ sự hoang mang thoáng qua trong đôi mắt to tròn của cô bé. "Có lẽ... sách viết nhầm ạ?" Giọng nói của Lyra nhỏ dần, như thể chính cô bé cũng không chắc chắn lắm về câu trả lời của mình.

Tôi mỉm cười nhẹ. "Cũng có thể. Có lẽ chỉ là sách viết những điều vớ vẩn thôi." Tôi nói, rồi với tay chọn một quả đu đủ chín mọng, vỏ ngoài vàng ươm.

Tôi cầm con dao bạc sáng loáng, lưỡi dao sắc lạnh lướt nhẹ trên vỏ quả đu đủ. Một đường cắt gọn gàng, lớp vỏ vàng tách ra, để lộ phần thịt vàng cam óng ánh bên trong. Hương thơm ngọt ngào, dịu nhẹ thoảng lên, khiến tôi bất giác hít một hơi thật sâu. Đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy, tận tay chạm vào một quả đu đủ tươi ngon như thế này. Ở London, trái cây nhiệt đới như đu đủ khá hiếm, và tôi chưa từng có cơ hội nếm thử.

Tỉ mỉ gọt từng lát vỏ mỏng, tôi cảm thấy một chút thích thú với công việc tưởng chừng nhàm chán này. Con dao gọt hoa quả tuy không quá bén, nhưng cũng không làm khó được tôi. Cắt phần thịt quả thành từng miếng vừa ăn, tôi đặt con dao xuống, cầm lấy chiếc nĩa bạc, nhẹ nhàng xiên vào một miếng đu đủ đã được cắt sẵn. Đưa lên miệng, thịt quả mềm mại tan ngay trong miệng, vị ngọt thanh mát lan tỏa, khiến tôi bất giác nhíu mày. Một cảm giác lạ lẫm, pha chút ngạc nhiên. Cũng không tệ.

Lyra đứng bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi đôi tay tôi. Tôi biết cô bé đang nghĩ gì. Với trình độ "ăn đu đủ bằng dao nĩa" điêu luyện này, hẳn Lyra đang cảm thấy rất thán phục. Nhưng nếu không phải vì muốn duy trì hình tượng tiểu thư đài các, tôi đã chẳng cần bày vẽ ra cái trò rườm rà này. Thà cầm cả quả lên cắn còn hơn.

"Ngon..." Tôi lẩm bẩm, cố gắng diễn tả vẻ mặt thích thú. "Rất ngon. Ta thích nó. Hãy lấy thêm cho ta." Tôi nói, rồi nhanh chóng ăn hết miếng đu đủ trên nĩa.

Lyra thấy vậy, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. "Cô thấy ngon là tốt rồi ạ. Tôi sẽ đi lấy thêm cho cô." Cô bé nói, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, để lại tôi một mình với giỏ trái cây đầy ắp.

Tôi nhìn theo bóng Lyra khuất dần sau cánh cửa, khóe môi khẽ nhếch lên. Tôi với tay chạm vào chiếc nĩa bạc trên bàn. Không chút do dự, tôi đâm mạnh chiếc nĩa vào đùi. Cơn đau nhói lên, lan ra như một dòng điện nóng rát. Tôi gần như rùng mình vì cơn đau tê dại. Máu đỏ tươi và ấm nóng trào ra.

Tôi nghiến răng, cảm nhận cơn đau lan tỏa, một cảm giác… sống động. Tôi vén bên kia của chiếc váy ngủ lên, để lộ phần đùi còn lại. Dùng chiếc móng tay sắc nhọn như một đầu bút, chấm vào vết máu, tôi bắt đầu vẽ. Từng nét cổ tự được tôi tỉ mỉ vẽ lên da.

Hiện tại thì đây là cách lợi dụng ma thuật hiệu quả nhất. Trông điên rồ, nhưng mà hiệu quả thì tôi cũng không dám chắc chắn.

Nhưng rất may là nó đã hoạt động. Khi các nét vẽ hoàn thành, một luồng nhiệt bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể. Nóng. Rất nóng. Như thể có một ngọn lửa đang bùng cháy trong huyết quản. Tim tôi đập thình thịch, mạnh mẽ và dồn dập. Hơi thở trở nên khó khăn, như có bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng. Cơn đau từ vết thương trên đùi như được khuếch đại lên gấp bội, lan ra khắp cơ thể, khiến tôi co giật, ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Cơn đau này thật sự kinh khủng hơn những gì tôi tưởng tượng. Năng lượng ma thuật như một dòng thác lũ đang cuộn trào trong huyết quản, xé toạc từng tế bào, thiêu đốt từng dây thần kinh. Tôi nghiến răng, từng cơn co giật chạy dọc sống lưng. Mồ hôi lạnh túa ra, thấm đẫm lớp áo ngủ mỏng manh. Phải rồi, phải chịu đựng. Vở kịch này cần phải thật hoàn hảo.

Với chút sức lực còn sót lại, tôi với tay hất đổ chiếc bàn ăn cạnh giường. Tiếng đổ vỡ vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. "Cứu... cứu tôi với!" Tôi gằn giọng, cố gắng phát ra những âm thanh yếu ớt nhất có thể.

Lyra đã quay trở lại. Khuôn mặt cô ấy tái nhợt. Dĩa đu đủ trên tay rơi xuống đất, lăn lông lốc. Tiếng hét thất thanh của cô ấy vang lên. "Cứu với! Có ai không! Tiểu thư Eleanor bị làm sao rồi!"

Cánh cửa phòng bật tung, Elias lao vào. Vẻ mặt lo lắng của ông ta không hề giả tạo. Tôi thầm mừng rỡ.

Elias vội vàng quỳ xuống bên cạnh tôi, bàn tay run rẩy đặt lên trán. "Ma lực... bị đảo lộn nghiêm trọng." Giọng ông ta lạc đi, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn lo lắng. "Chuyện gì đã xảy ra?"

Lyra lắp bắp, giọng run rẩy. "Tiểu thư... tiểu thư đã ăn rất nhiều đu đủ. Rồi cô ấy nói muốn ăn thêm. Khi tôi đi lấy đu đủ mang đến... thì thấy cô ấy như thế này rồi ạ. Hình như... trước đó, cô ấy cũng có nói rằng... cô ấy có thể sẽ không ăn được trái cây lạ..."

Bàn tay Elias vẫn đặt trên trán tôi. Tôi cảm nhận được hơi ấm và luồng ma lực đang lan tỏa. Một cảm giác dễ chịu len lỏi trong cơn đau, nhưng tôi phải chống lại nó. Tôi rên rỉ, quằn quại như thể ma lực của ông ta là một loại độc dược đang làm trầm trọng thêm các triệu chứng.

Khụ... khụ... Tôi ho thật mạnh, mỗi tiếng ho như lưỡi dao cứa vào lồng ngực. "Marcus... đưa tôi đến chỗ Marcus... chỉ có ông ấy... mới cứu được tôi..." Tôi thều thào, giọng khàn đặc. Mỗi hơi thở đều khó khăn, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt lá phổi.

Tôi không cần phải nói thêm gì nữa. Vẻ mặt tái mét của Elias, bàn tay run rẩy rời khỏi trán tôi. Tôi nhắm nghiền mắt, giả vờ kiệt sức, nhưng thực chất là để che giấu tia hy vọng đang le lói. Kế hoạch của tôi đã đến nước này, chỉ cần chúng đưa tôi về đất liền, chỉ cần một sơ hở nhỏ thôi...

"Chuẩn bị nghi thức. Chúng ta sẽ tiến hành ngay lập tức. Không được chậm trễ." Giọng Elias lạnh lẽo, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Hắn quay sang Lyra, vẻ mặt không chút cảm xúc.

"Nhưng thưa Cha xứ," Lyra ngập ngừng, giọng run run. "Nếu làm gấp gáp như vậy, e là chúng ta không thể tách được mảnh linh hồn của Thánh nữ ra khỏi linh hồn phàm nhân này một cách hoàn hảo. Thánh nữ... sự tinh khiết của mảnh linh hồn là tối quan trọng..."

Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Nghi thức? Tách linh hồn? Chết tiệt, lẽ nào chúng không định đưa tôi đi? Kế hoạch của tôi...

Tôi cố mở mắt, mí mắt nặng trĩu như thể ai đó đã trát chì. Đầu tôi đau như búa bổ, mọi thứ xung quanh nhòe nhoẹt và khó phân biệt. Phải một lúc lâu sau, tôi mới nhận ra Elias đang đứng ngay trước mặt, ánh mắt hắn ánh lên vẻ vừa quyết tâm vừa sợ hãi. Trên tay hắn là con dao găm bằng ngọc bích sáng lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét, lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu những tia sáng xanh ma quái. Bên tay còn lại, hắn cầm một quả cầu thủy tinh trong như nước, nhưng bên trong lại chứa thứ ánh sáng cũng kì là không kém, như thể quả cầu và con dao có một mối liên kết gì đó. Khuôn mặt hắn méo xệch, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương, cho thấy hắn đang phải đấu tranh tư tưởng dữ dội.

"Ông... làm gì..." Tôi thều thào, cổ họng khô khốc và rát bỏng. Tôi cố gượng dậy, nhưng cơ thể dường như không còn nghe theo sự điều khiển. Tôi cảm thấy mình yếu ớt và bất lực hơn bao giờ hết.

Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ như một con thú bị dồn vào đường cùng. Tôi đưa cánh tay run rẩy xuống dưới lớp váy dạ hội, cọ xát vào phần đùi trần. Tôi đang cố bôi đi những cổ ngữ đang dày vò cơ thể. Cho đến khi cơn đau dịu lại, đầu óc tôi dần tỉnh táo hơn. Cơ thể cũng nhẹ nhàng hơn, như thể một gánh nặng vừa được trút bỏ.

Ai ngờ mọi thứ lại diễn ra theo hướng này. Tôi đã quá tin người, quá chủ quan. Hóa ra cái điệu bộ tôn kính mà bọn chúng dành cho tôi, cách chúng gọi tôi là thánh nữ, tất cả chỉ là giả tạo, một màn kịch được dàn dựng công phu để đánh lừa. Cuối cùng, thứ chúng muốn cũng chỉ là mảnh linh hồn trong tôi.

Tôi nhìn Elias, ánh mắt sắc lạnh như dao. Ánh sáng xanh từ lưỡi dao lướt qua mắt. Elias nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi đâm nhanh con dao về phía ngực tôi. Trước khi Elias kịp phản ứng, tôi đã hành động. Tôi lập tức lăn người sang một bên, né cú đâm chí mạng. Con dao sượt qua vai, xé toạc lớp vải váy. Một cú đá quét chân nhanh như chớp, nhắm thẳng vào đầu gối hắn. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, Elias hét lên trong đau đớn rồi loạng choạng, mất thăng bằng. Con dao ngọc bích văng khỏi tay, rơi xuống sàn tàu với tiếng "cạch" nhỏ. Ngay lập tức, tôi bật dậy, tóm lấy con dao, siết chặt trong tay.

Có lẽ vì nghe thấy có động tĩnh lạ, cánh cửa phòng mở tung. Hai tên lính canh bên ngoài xông thẳng vào trong phòng. Bọn chúng chết lặng người trong giây lát. Nhưng mà không cần hỏi thì có lẽ chúng cúng sẽ nắm bắt tình hình. Elias thì ôm chiếc chân gẫy rên rĩ. Lyra hoảng loạn đứng trong góc phòng. Con trên tay tôi là một con dao.

Cơ thể này của Eleanor tuyệt đối không được thiết kế để chiến đấu theo kiểu một mình cân tất cả, chỉ với mỗi một con dao. Tuy nhiên, trong tình thế đã bị dồn vào đường cùng này, không còn cách nào khác là phải chiến đấu.

Tôi dùng ý nghĩ kích hoạt chức năng cường hóa thể trạng bằng Soul Core, một tính năng khẩn cấp giúp tạm thời tôi tạm thời phớt lờ mọi giới hạn của cơ thể. Luồng năng lượng mạnh mẽ từ trong linh hồn tràn vào trong cơ thể, khiến các giác quan trở nên tê dại.

Không một chút do dự, lưỡi dao ngọc bích sáng loáng lướt qua cổ họng một tên lính vừa xông vào. Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ bức tường. Hắn ngã vật xuống, đôi mắt trợn trừng, không kịp phát ra một tiếng kêu.

Elias đứng sững sờ, miệng há hốc. Ánh mắt hắn dán chặt vào tôi. Vẻ mặt hắn là hỗn hợp giữa kinh ngạc và sợ hãi, như vừa chứng kiến một phép màu, hoặc một cơn ác mộng. Còn Lyra thì co rúm lại trong góc phòng, mặt mày tái mét, hơi thở dồn dập. Tôi liếc nhìn cả hai. Giao diện cảm xúc vốn đang hoạt động ở mức 25% bỗng tắt ngấm, trả tôi về với bản chất nguyên thủy. Mọi thứ xung quanh tôi mờ nhạt, chỉ còn hai sinh vật yếu ớt trước mặt là rõ nét. Chúng giờ chỉ đơn thuần là những chướng ngại vật cần loại bỏ.

Lyra, chỉ là một cô bé loài người, không có khả năng chiến đấu. Hơn nữa, cô ta đang hoảng loạn, không có khả năng phản kháng. Xử lý trước.

Không một lời cảnh báo, tôi bước đến gần. Cơ thể này của Eleanor, dù yếu ớt, vẫn di chuyển nhanh nhẹn. Tôi tung cú đấm, nhắm thẳng vào vùng bụng Lyra. Tôi không dùng hết sức. Chỉ cần đủ để khiến cô ta bất tỉnh.

Một tiếng rên rỉ khe khẽ bật ra từ cổ họng Lyra. Cô ta ôm bụng, gập người xuống, rồi ngã khuỵu xuống sàn. Xong.

Tôi quay sang Elias. Hắn vẫn đứng im, ánh mắt kinh hoàng nhìn tôi, miệng lắp bắp. "Ngươi... ngươi là thứ gì...?" Cái giọng run rẩy của hắn nghe thật thảm hại.

Tôi tiến về phía hắn, từng bước chân đều đặn vang lên trên sàn gỗ. "Ta là gì à?" Tôi lặp lại câu hỏi của hắn, giọng đều đều, không chút cảm xúc. "Ta là thứ mà ngươi không nên động vào."

Tôi lao về phía Elias. Hắn lùi lại, vội vàng lẩm bẩm thần chú. Một vòng tròn ma thuật màu đỏ tươi hiện ra trước mặt hắn, ánh sáng đỏ rực hắt lên khuôn mặt tái nhợt. Dễ như trở bàn tay, tôi túm lấy cổ áo Elias, siết chặt. Tôi lôi hắn ra khỏi phòng trước khi vòng tròn kịp hoàn thiện. Hắn vùng vẫy, la hét, nhưng vô ích. Sức mạnh của hắn so với tôi, chẳng khác gì con kiến so với voi.

Hai tên lính canh đứng gác ở cửa, thấy tôi thì giật mình, vội vàng giơ giáo lên.

Đề xuất từ Soul Core. Mục tiêu có vũ trang. Sử dụng phương án lợi dụng Elias làm con tin?

Không cần thiết. Tôi ném Elias vào một tên lính canh. Tên lính canh không kịp phản ứng, bị Elias đè lên người, ngã lăn ra đất. Tôi xoay người, tung một cú đá vào tên còn lại. Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Cả hai ngã xuống, bất tỉnh.

Đơn giản. Nhanh gọn. Hiệu quả.

Tôi nhặt cây giáo rơi trên sàn, bẻ gãy làm đôi. Âm thanh gãy gọn vang lên trong không gian yên tĩnh. Một nửa tôi giữ lại làm vũ khí, một nửa tôi ném về phía cửa sổ cuối hành lang. Tiếng kính vỡ loảng xoảng vang lên, thu hút sự chú ý của những tên lính canh khác. Chúng chạy đến từ khắp nơi trong hành lang, tiếng bước chân dồn dập vọng lại, ngày càng gần.

"Giao diện xử lý đa mục tiêu. Bắt đầu tính toán." Soul Core lại lên tiếng.

Chúng ùa vào như một đàn ong vỡ tổ. Tôi di chuyển nhanh nhẹn, né tránh những đòn tấn công vụng về. Chỉ với cây giáo gãy trong tay, tôi dễ dàng hạ gục từng tên một. Mỗi nhát đều chính xác, nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Tôi không quan tâm đến việc chúng sống hay chết. Chỉ cần chúng không còn cản đường tôi. Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ sàn nhà. Mùi tanh nồng của máu xộc vào mũi, khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Tôi đoạt lấy thanh kiếm từ xác một tên lính canh. Cảm giác kim loại lạnh lẽo trong tay thật quen thuộc.

"Thay đổi vũ khí. Nạp lại chiến thuật chiến đấu."

Lưỡi kiếm sắc bén lướt qua không khí, cắt đứt da thịt, xương cốt. Máu bắn tung tóe lên tường, nhuộm đỏ cả hành lang. Tiếng la hét, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên, rồi lại tắt lịm. Cảm giác kim loại lạnh lẽo của thanh kiếm trong tay mang lại một sự thỏa mãn kỳ lạ. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí kích thích bản năng nguyên thủy.

Phải rồi. Như thế này chẳng phải tốt hơn sao? Tôi là Rei, Quỷ Vương, cỗ máy chiến đấu tàn nhẫn, được tạo ra để giết chóc. Đây mới chính là tôi.

Tôi từng bước dồn Elias ra boong tàu, để nỗi sợ bào mòn tâm trí hắn. Gió biển rít gào, sóng cuồn cuộn đập vào mạn tàu. Bầu trời đen kịt, mây đen vần vũ. Mùi tanh mặn của biển cả xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng.

Hơi thở của Elias phả vào mặt tôi, nặng mùi máu và mồ hôi. Mặt hắn trắng bệch. Lưng hắn dựa vào lan can lạnh ngắt của con tàu, ánh mắt tuyệt vọng nhìn tôi như nhìn một con quái vật. "Ngươi... Rốt cuộc ngươi là thứ gì...?" Giọng hắn run rẩy, lắp bắp.

Tôi có thể cảm nhận được từng nhịp đập sợ hãi của hắn, từng giọt mồ hôi lạnh chảy trên trán. Cảm giác này... thật quen thuộc. Dường như tôi đã thấy nó cả ngàn lần trước đây.

"Hãy thuyết phục ta rằng ngươi có giá trị, hoặc là chết." Giọng tôi lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Elias nhắm nghiền mắt, run rẩy. Cơ thể hắn căng cứng như một cành cây khô sắp gãy. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, nhỏ giọt xuống lớp áo chùng. Chỉ cần một cú đẩy nhẹ, một chút lực nữa thôi, lưỡi kiếm này sẽ xuyên qua cổ họng hắn, kết thúc tất cả.

"Ta đã gọi chi viện rồi..." Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa. "Dù ngươi có giết ta... thì cô cũng không toàn mạng trở về đâu. Hãy ngoan ngoãn mà giao linh hồn của..."

Hắn còn chưa kịp dứt lời, tay tôi đã vung mạnh một đường dứt khoát. Không một chút do dự, không một chút thương xót. Máu bắn tung tóe, văng lên cả mặt tôi, tanh nồng và ấm áp. Thủ cấp của hắn lìa khỏi cổ, rơi xuống biển, tạo thành một tiếng "ùm" nhỏ nhoi giữa tiếng sóng gầm. Thân xác hắn đổ gục xuống sàn tàu.

Sẽ tốn rất nhiều thời gian để moi thông tin từ một kẻ cuồng đạo. Tôi thì không dư thời gian đến thế. Điều cần làm bây giờ là tìm và phá hủy kết giới trên con tàu này, có như thế thì những người khác mới tìm ra vị trí của tôi. Tôi cần phải thoát khỏi đây, càng nhanh càng tốt.

Bỗng, một âm thanh lạ phát ra sau lưng, nghe như thể một loại ma thuật đang được thi triển. Một âm thanh xẹt xẹt, rồi ù ù như tiếng ong vỡ tổ.

Là tiếng cổng dịch chuyển?

Khi tôi nhận ra sự nguy hiểm thì đã quá muộn. Một cảm giác nhói nhẹ từ lưng. Một lưỡi kiếm xanh ngọc mọc lên giữa lồng ngực, xuyên qua tim tôi. Cơn đau lan tỏa nhanh chóng. Một giọng nói méo mó, the thé vang lên bên tai.

"Mảnh linh hồn của Thánh nữ không thể giúp ngươi tiến xa hơn được nữa đâu. Vì giờ nó đã thuộc về bọn ta."

"Phát hiện phân mãnh trong cấu trúc Soul Core. Phát hiện tổn thương vật lý chí mạng. Ưu tiên khắc phục tổn thương vật..."

Tôi không còn nghe thấy giọng nói của Soul Core nữa, cũng không còn cảm thấy sự tồn tại của nó bên trong mình. Cơn đau bất chợt ập đến như một cơn sóng thần, cuốn trôi mọi giác quan. Sự đau đớn trong từng thớ cơ, đến sự đau đớn trong lồng ngực, như thể có ai đó đang xé toạc trái tim tôi ra thành từng mảnh.

Chất lỏng ấm áp lan ra trên ngực, thấm đẫm lớp áo mỏng manh. Cơn đau nhói buốt xé toạc lồng ngực, lan tỏa như một ngọn lửa thiêu đốt. Không, không thể nào... Chẳng phải mình đã từng trải qua điều này rồi sao? Nhưng lần này, cảm giác khác biệt đến kỳ lạ. Không còn sự lạnh lùng, lý trí của một cỗ máy chiến đấu, mà là sự hoảng loạn, tiếc nuối, và cả một chút... sợ hãi.

Ánh mắt mờ dần, hình ảnh xung quanh nhòe nhoẹt. Tiếng sóng biển gầm rú, tiếng gió rít gào, tất cả như hòa lẫn vào nhau. Điều cuối cùng tôi còn cảm nhận được là cơ thể bị sự lạnh lẽo của biển cả nuốt chửng, chìm sâu vào bóng tối vô tận.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...