Phần 1
Tôi đứng tựa tay vào lan can tầng hai của đại sảnh, trong tay vô thức khẽ lắc ly nước trái cây đỏ thẫm. Mắt tôi lại dõi xuống đám đông bên dưới, nơi ánh đèn pha lê lấp lánh, phản chiếu trên những bức tường dát vàng, biến đại sảnh thành một biển ánh sáng lung linh đến chói mắt. Tiếng nhạc du dương, lúc trầm bổng, lúc réo rắt, hòa cùng tiếng cười nói rôm rả của các quý tộc trẻ. Nhưng tất cả những âm thanh đó chỉ càng làm nổi bật sự cô đơn đang gặm nhấm Eleanor.
Thà rằng họ không biết tôi có tồn tại, có lẽ còn dễ chịu hơn là cứ lén lút liếc mắt rồi rầm rì với nhau những điều vớ vẩn. Tôi cảm thấy mình như một nhân vật phụ chỉ có tác dụng làm nền để thúc đẩy câu chuyện của người khác. Còn bên dưới sảnh kia mới là những nhân vật chính thật sự, những người được định sẵn để tỏa sáng.
Tôi dõi nhìn Seraphina, người đang khiêu vũ cùng Cassius. Cô ấy mặc chiếc váy trắng tinh khôi, bồng bềnh như một đám mây, tuy kiểu cách đơn giản, nhưng lại khiến cô trông như một thiên thần vừa giáng trần. Từng đường nét trên khuôn mặt cô đều toát lên vẻ thánh thiện, thuần khiết đến lạ kỳ. Cassius, trong bộ lễ phục đen tuyền, lịch lãm và trang nhã, dìu Seraphina một cách cẩn trọng, ánh mắt dịu dàng, như thể sợ làm vỡ món đồ sứ quý giá. Họ khiêu vũ một cách uyển chuyển, hòa quyện vào nhau như một bức tranh hoàn mỹ. Tất cả những cặp đôi xung quanh đều dạt ra, tạo khoảng trống cho đôi trẻ thể hiện.
Quan sát nụ cười của Cassius trao cho đối phương, cách mà hai người uyển chuyển trong từng bước nhảy, một cảm giác mơ hồ khó tả dấy lên trong lòng tôi. Nó như thể trái tim đang bị ai đó cào xước nhẹ, một sự khó chịu âm ỉ, dai dẳng. Nó thôi thúc tôi chỉ muốn lao xuống, kéo Cassius ra khỏi vòng tay người khác và giữ chặt lấy hắn ta cho riêng mình.
"Eleanor à. Giữa yêu và căm ghét đến tận xương tủy, cô chỉ nên chọn một thôi. Cô gái ạ." Tôi lẩm bẩm, giọng nói lạc lõng giữa những cảm xúc hỗn độn đang cố chạm đến tâm trí. Tôi tự nói với bản thân, như thể mong rằng phần cảm xúc mà Eleanor đã bỏ lại trong cơ thể này có thể nghe được và hiểu được.
Tình yêu và sự thù hận không đối lập nhau. Chúng là hai mặt của cùng một đồng xu, hai trạng thái cảm xúc có thể dễ dàng hoán đổi vị trí cho nhau khi gặp những điều kiện nhất định. Như một ngọn lửa, tình yêu có thể sưởi ấm, nhưng cũng có thể thiêu rụi. Sự thù hận có thể hủy diệt, nhưng cũng có thể là động lực để sống tiếp. Tuy nhiên, việc duy trì trạng thái cân bằng mong manh như của Eleanor hiện tại đòi hỏi một lượng năng lượng cảm xúc khổng lồ. Một sự lãng phí không hơn không kém.
Cuối cùng thì, thứ cảm xúc tàn dư này cũng chỉ như bóng ma vô tri vất vưởng trong cơ thể này thôi. Những điều tôi nói chỉ như nước đổ đầu vịt. Cảm giác khó chịu chỉ càng lúc càng mạnh mẽ hơn, như một con quái vật đang gào thét đòi được giải phóng. Nó thôi thúc tôi phải xông thẳng xuống dưới đó, để thể hiện với mọi người rằng ai mới thật sự là hôn thê của Hoàng tử.
Cũng may, những cảm xúc tiêu cực ấy không ảnh hưởng gì đến nhận thức của tôi. Cũng bởi, tôi chỉ lưu 50% nhận thức bên trong bộ não này thôi. 50% còn lại tôi lưu trong siêu máy tính Soul Core, thứ mà không quá khắt khe thì có thể được gọi là linh hồn của riêng tôi.
Thôi thì, vì những cảm xúc này cũng góp phần không nhỏ cho vai diễn. Tôi chỉ biết thở dài, cố gắng kiềm nén cái mớ hỗn độn vô nghĩa đó lại. Rồi lại phải tự hỏi bản thân, rốt cuộc thì chuyện quái quỷ gì đã xảy ra mà khiến cho hai người họ trở nên như thế này. Điều gì đã biến tình yêu thành thù hận, biến sự tin tưởng thành phản bội chứ.
"Charlotte, sao cô lại đứng đây một mình?" Giọng nói ngọt ngào, xen lẫn chút mỉa mai, vang lên bên tai tôi.
Giữa muôn vàn sắc màu lộng lẫy của buổi dạ tiệc, cuối cùng màu sắc tôi tìm kiếm từ nãy giờ đã chịu lộ diện. Giới quý tộc vẫn quen gọi cô bằng biệt danh "Quý cô hoa hồng đỏ", bởi vì cô chưa bao giờ xuất hiện trong một bộ trang phục nào khác ngoài màu đỏ.
Dù chỉ trung thành với một gam màu, mỗi chiếc váy cô mặc lại là một tuyệt tác độc đáo. Và đêm nay cũng không ngoại lệ. Chiếc váy dạ hội của cô mang sắc đỏ ruby thẫm. Thiết kế trễ vai táo bạo tôn lên bờ vai trần ngọc ngà và xương quai xanh thanh tú. Trên váy được đính kết thủ công hàng ngàn viên pha lê đỏ li ti, dưới ánh đèn chùm chúng bắt sáng lấp lánh tựa những giọt sương sớm còn đọng trên cánh hoa hồng.
"Tôi chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi." Tôi đáp lại, giọng điệu có chút lạnh nhạt và khó chịu, như thể mỗi từ ngữ đều là một gánh nặng. Ánh mắt tôi lướt qua đám đông đang nhộn nhịp, như đang tìm kiếm một góc khuất nào đó để ẩn mình. Nhưng rồi, một cái nháy mắt khẽ khàng được gửi đến Lily. Đó là một lời chào hỏi bí mật giữa hai người bạn, hay đúng hơn là hai kẻ đồng lõa, đang cùng nhau diễn một vở kịch giữa chốn đông người.
Lily nhướn mày, ánh mắt dò xét. "Thật sao? Tôi cứ tưởng cô đang buồn vì hôn phu của mình đang khiêu vũ với người khác chứ." Giọng cô ấy mang theo một chút châm chọc, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự quan tâm ẩn giấu bên dưới.
Ra là vậy. Tôi thầm nghĩ. Đó là lý do mà giữa chốn đông người thế này, Lily vẫn liều lĩnh chủ động bắt chuyện với tôi, bất chấp những ánh mắt tò mò và những lời xì xào bàn tán. Bề ngoài thì mỉa mai trêu ghẹo vô thưởng vô phạt, nhưng ẩn sâu là một lời hỏi han chân thành. Có lẽ cách quan tâm theo kiểu "đâm chọt" này, tôi phải tập quen dần thôi.
Tôi khẽ cười, một tiếng cười nhạt nhẽo, gần như vô cảm. "Tôi và Hoàng tử chỉ là hôn ước chính trị. Chúng tôi không có tình cảm gì với nhau cả. Vì vậy, tôi không có lý do gì để ghen tị."
Phải. Cảm xúc của Eleanor đang bị giam trong chiếc lồng lý trí cực kỳ vững chắc. Tôi thậm chí chả cần phải cố sức để diễn như thể mình ổn.
Lily mỉm cười, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú, như thể cô ấy vừa khám phá ra một điều gì đó thú vị. "Ồ, ra vậy. Vậy thì tôi yên tâm rồi." Cô ấy gật đầu, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi. Cô liếc nhìn Cassius và Seraphina đang khiêu vũ. Rồi cô quay lại nhìn tôi, ánh mắt vẫn thoáng chút lo lắng, một tia băn khoăn khó hiểu. Có lẽ cô ấy vẫn đang tự hỏi liệu tôi có thực sự ổn không, hay chỉ đang cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình.
Sau cái lần tôi diễn xuất thần để câu kéo sự thương hại từ Lily, khiến cô ấy tin rằng tôi là một tiểu thư yếu đuối, mong manh dễ vỡ, có lẽ cô ấy vẫn đang giữ nguyên ấn tượng đó. Tôi không cảm thấy ngại việc bị ai đó thương hại đâu, miễn là nó có ích. Nhưng Eleanor thì có lẽ có. Cô ấy có lòng tự trọng, có niềm kiêu hãnh, và chắc chắn không muốn bị coi là một kẻ đáng thương. Thế nên trong lúc này, tôi nên tránh xa Lily và cái nhìn lo lắng của cô ấy.
Nghĩ rồi, tôi quay mặt rời đi mà không nói lời nào. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một tiếng động lớn vang lên.
"Ầm!!!"
Tiếng nổ xé toạc không khí, chấn động đến tận xương tủy. Cả đại sảnh như rung chuyển dưới chân tôi, khiến những ngọn nến trên tường chao đảo. Theo phản xạ, tôi cúi rạp người xuống, hai tay ôm đầu, cố gắng bảo vệ bản thân khỏi những mảnh vỡ có thể bay tới.
Một âm thanh chói tai vang lên, như thể hàng ngàn viên pha lê vỡ vụn cùng một lúc. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn lên trần nhà thì nhận ra chiếc đèn chùm khổng lồ đã biến mất. Hình như nó vừa rơi xuống sàn đá cẩm thạch thì phải.
Không ổn rồi. Khu vực bên dưới chiếc đèn chùm, chẳng phải là nơi mà Seraphina và tên Hoàng tử đó vừa mới khiêu vũ sao? Tim tôi thắt lại. Tôi lập tức quay lại ban công, bám chặt lấy lan can, cố gắng nhìn xuống khung cảnh hỗn loạn bên dưới để xác nhận tình hình. Đây chắc chỉ là tai nạn thôi phải không? Tôi thầm nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Chứ làm sao lại có tên điên nào dám tấn công thẳng vào Hoàng Cung, nơi có dày đặc cảnh vệ.
Nhưng sự thật phũ phàng hơn nhiều. Tiếng la hét hoảng loạn bùng lên từ mọi phía, hòa lẫn với tiếng bước chân dồn dập của hàng trăm người đang cố gắng thoát thân. Khói mù mịt bốc lên, nhanh chóng che khuất tầm nhìn. Chết tiệt, đó là khói nhân tạo. Vậy có nghĩa là thật sự có một kẻ điên nào đó đã lên kế hoạch cho việc này.
Tôi nhìn quanh, cố gắng dựa vào trực giác và kinh nghiệm chiến đấu để tìm ra vị trí những kẻ khả nghi. Trong cái khung cảnh hỗn loạn đến mức gần như không thể nhận ra, giữa những bóng người nhốn nháo và làn khói dày đặc, đôi mắt tôi vẫn kịp bắt lấy một bóng đen. Từ phía bóng đen phóng ra thứ gì đó như ám khí. Nó lao đi với tốc độ kinh hoàng, hướng thẳng về phía Seraphina.
Không kịp nữa rồi. Tôi rút con dao găm từ dưới váy. Tôi toan định phóng về phía cái bóng, nhưng hắn đã biến mất, hòa lẫn vào đám đông. Tôi quay lại phía Seraphina để xem tình hình thế nào thì nhận ra từ lúc nào xung quanh cô ấy đã được bao bọc bởi những Kỵ sĩ Hoàng gia. Như thể bọn họ vừa xuất hiện từ hư không vậy.
Đám đông quý tộc, vốn đang hoảng loạn tột độ, ngay lập tức đổ dồn về phía Seraphina và những Kỵ sĩ Hoàng gia vừa xuất hiện. Họ chen lấn, xô đẩy, cố gắng tìm kiếm sự an toàn dưới sự bảo hộ của lực lượng vũ trang. Lily cũng nắm chặt tay tôi, móng tay cô ta cắm sâu vào da thịt tôi, giọng nói đầy vẻ hốt hoảng: "Nhanh lên, Charlotte! Chúng ta phải đến đó! Ở gần các Kỵ sĩ sẽ an toàn hơn!"
Động não thì biết, làm gì có chuyện dễ ăn như vậy chứ. Tốc độ phản ứng của những Kỵ sĩ Hoàng gia là quá nhanh, quá hoàn hảo. Họ không hề có dấu hiệu bất ngờ, mà như thể đã được lập trình sẵn để xuất hiện và bao vây Seraphina ngay khoảnh khắc bóng đen kia lao tới. Điều này chỉ có thể có một ý nghĩa. Họ đã ở trong trạng thái cảnh giác cao độ từ trước, thậm chí đã lường trước được một cuộc tấn công có thể xảy ra. Và nếu vậy, mục tiêu của cuộc tấn công này chắc chắn là Seraphina.
Nếu Seraphina là mục tiêu, thì việc ở bên cạnh cô ấy lúc này không phải là an toàn, mà là cực kỳ nguy hiểm. Nơi đó sẽ trở thành tâm điểm của cuộc tấn công. Tôi không thể mạo hiểm bản thân vào một tình huống mà mình không kiểm soát được.
"Không, Lily," tôi đáp lại, giọng nói kiên quyết, cố gắng giữ cho nó không run rẩy. "Ở đây là an toàn nhất rồi. Cứ tạm thời đứng đây quan sát tình hình thôi."
Lily nhìn tôi, ánh mắt hoang mang, lo lắng trở nên kinh ngạc. Nhưng rồi cô nhanh chóng hiểu ra ý định của tôi. "Cô nói cũng phải. Mục tiêu đâu phải là chúng ta đâu mà phải chạy trốn. Đã vậy còn chạy vào trung tâm nguy hiểm. Tôi hồ đồ rồi."
Lily nhìn tôi thêm vài giây, ánh mắt còn chút do dự, như thể đang cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn sâu trong đầu tôi. "Hay là vì cô là người đã sắp đặt vụ này nên mới tự tin đến vậy?"
Ừ nhỉ. Lily nói thì tôi mới nhận ra. Giả sử hung thủ của vụ tấn công này không phải là một kẻ điên không biết tự lượng sức thì sao? Nhỡ đâu đây chỉ là một màn đánh lạc hướng, một con tốt thí được tung ra để che giấu mục đích thật sự… Mà, đã quá trễ để hành động rồi. Dù mục đích của hắn ta có là gì thì tôi cũng chẳng thể ngăn cản được nữa.
Tôi lắc đầu thở dài, cố gắng xua tan những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. "Hoàng tử và Thánh nữ sẽ không tin rằng tôi là người đứng sau vụ này đâu. Vừa nãy tôi còn vui vẻ trò chuyện với hai người bọn họ kia mà."
Với cả, từng đường đi, nước bước của tôi đều nằm trong tầm mắt của Công Tước thì lấy đâu ra thời gian để mà làm mấy thứ dở hơi này.
Tôi và Lily cứ đứng trên ban công quan sát tình hình. Khói mù dày đặc cuộn xoáy, che khuất tầm nhìn, nhưng rồi cũng tan đi phần nào, để lộ ra một khung cảnh... bình thường. Thay vì một trận chiến kinh hoàng, không có gì cả. Đám đông xem chừng vẫn còn hoảng loạn lắm, nhưng cũng đang dần trở nên bình tĩnh hơn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. "Không có trận chiến nào nổ ra," tôi nói với Lily, giọng điệu trầm tĩnh hơn. "Tôi đoán những kẻ kia chỉ muốn kiểm tra mức độ bảo vệ của Seraphina. Và khi đã xác định được rồi thì họ đã rút lui."
Lily cũng nhìn xuống bên dưới, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh ngạc, rồi thở phào một tiếng rõ rệt. "May quá! Tôi cứ nghĩ chúng ta sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến kinh hoàng chứ." Cô ấy xoa ngực, vẻ mặt vẫn còn chút sợ hãi. "Có lẽ từ nay tôi sẽ né những buổi dạ tiệc có sự xuất hiện của Thánh nữ. Quá nguy hiểm!"
"Cô nói như thể đây không phải lần đầu tiên vậy?" Tôi nhíu mày, một tia nghi ngờ thoáng qua trong đầu. Chẳng lẽ những buổi tiệc tùng của giới quý tộc lại nguy hiểm đến vậy sao?
Lily thở dài, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn. "À, đó là vì trong quá khứ, Thánh nữ đã từng bị sát hại. Không chỉ một mà là hai lần." Cô ấy dừng lại một chút, như để tôi kịp tiếp thu thông tin. "Chuyện này xảy ra vài chục năm trước, và ở một quốc gia khác, nên có lẽ cô không biết."
"Tin đồn nói rằng có một hội nhóm thờ Quỷ Vương," Lily tiếp tục, giọng nói nhỏ hơn, như thể sợ bị ai đó nghe thấy. Cô liếc nhìn xung quanh, đảm bảo không có ai đến gần. "Họ tin rằng sau 500 năm nữa, Quỷ Vương sẽ lại tái sinh để thanh lọc thế giới này. Có lẽ, chính hội đó là thế lực đứng sau các vụ tấn công Thánh nữ."
Hội thờ Quỷ Vương? Tôi nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ thoáng qua trên môi. Lại thêm một đám cuồng tín nữa. Thế giới này, dù ở thời đại nào, cũng không thiếu những kẻ tôn thờ những thế lực đen tối, những kẻ sẵn sàng bán linh hồn và làm bất cứ điều gì vì niềm tin mù quáng của mình. Trong mắt tôi, chúng chẳng khác gì lũ sâu bọ chống đối xã hội, không thể xem là đồng minh.
Hồi xưa, khi tôi còn là Quỷ Vương, bọn đó chẳng mấy hữu dụng để làm tốt thí, giết thì lại tốn công. Thế nên tôi chẳng mấy để ý đến sự tồn tại của chúng. Cơ mà bây giờ, khi tôi đang không có bất kỳ lá át chủ bài nào trong tay, thậm chí còn phải sống dưới thân phận của một con người yếu đuối, tôi cũng không nghĩ là mình nên tìm đến bọn chúng để xin trợ giúp. Hành động lộ liễu như vậy chỉ khiến thân phận của tôi dễ bị lộ hơn mà thôi.
Phần 2
Tôi ngồi một mình trong chiếc xe ngựa hoàng gia, tiếng bánh xe lăn đều đều trên con đường lát đá đưa tôi trở về dinh thự Cobley. Không gian bên trong xe chìm trong sự tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn vừa rồi ở đại sảnh.
Trong tâm trí, tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc khi tôi và Lily quay trở lại đại sảnh sau khi nắm bắt tình hình. Giữa đám đông đang dần sơ tán, tôi đã chạm mặt Cassius. Anh ta đứng đó, vẻ mặt còn chút căng thẳng, Seraphina vẫn run rẩy nép mình sau bóng lưng vững chãi của anh ta. Ánh mắt Cassius lướt qua Seraphina, rồi dừng lại ở tôi, dường như muốn giải thích điều gì đó, e rằng tôi hiểu lầm.
Nhưng tôi đã nhanh chóng cắt lời anh ta, không để anh ta kịp cất lời. "Hoàng tử không cần bận tâm đến tôi," tôi nói, giọng điệu lạnh nhạt và dứt khoát. "Tôi sẽ tự về nhà. Ngài nên hộ tống Thánh nữ Seraphina trở về. Đó là nghĩa vụ của ngài."
Cassius có vẻ ngạc nhiên trước thái độ của tôi, nhưng anh ta không nói thêm lời nào. Tôi chỉ khẽ gật đầu chào anh ta và Seraphina, rồi quay lưng bước đi, để lại họ giữa những người lính gác và đám đông đang dần vãn.
Giờ đây, ngồi trong xe ngựa, tôi chợp mắt một chút để thư giãn sau trải nghiệm căng thẳng vừa qua. Mọi thứ đã diễn ra đúng như tôi dự đoán, hoặc ít nhất là không tệ hơn. Cuộc tấn công có lẽ chỉ là một màn thăm dò, hoặc đánh lạc hướng.
Hung thủ ra tay nhanh gọn, biến mất như một cơn gió mà không để lại dấu vết nào.
Nếu chỉ là thăm dò, có lẽ hắn nên từ bỏ ý định tấn công Thánh nữ một lần nữa. Còn nếu là đánh lạc hướng, có lẽ đây đang là thời điểm thích hợp để hắn tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch. Tôi thì chẳng muốn can dự vào mấy chuyện đó, thế nên đi thẳng về nhà luôn cho rồi. Dù sao thì, tôi cũng không phải là bảo mẫu của ai cả.
Nhưng có lẽ, tôi đã suy nghĩ quá đơn giản rồi.
Trong lúc tôi đang tạm chợp mắt, một mùi hương lạ bất giác xộc vào mũi. Nó ngọt ngào, thoang thoảng nhưng lại mang theo sự nặng nề khó chịu, khiến đầu óc tôi trở nên mơ hồ. Mùi hương này... không giống bất cứ loại nước hoa nào mà tôi từng biết. Nó len lỏi vào từng tế bào, khiến mí mắt tôi trĩu nặng, ý thức dần tan biến.
“Là thuốc mê?” Tôi thầm nghĩ, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Không thể nào tôi lại là mục tiêu chứ? Tôi đã làm gì đâu. Tôi vội vàng mở mắt, đảo mắt tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương. Lần theo làn khói mỏng manh lẩn khuất trong không khí, tôi tìm thấy chiếc lư hương nhỏ nằm khuất bên dưới ghế ngồi đối diện. Bên trên chiếc lư là một thiết bị trông như bộ hẹn giờ, đang nhấp nháy những con số cuối cùng.
"Chết tiệt!" Tôi thầm rủa. Hóa ra sau tất cả, tôi mới là kẻ ngốc. Mọi thứ trở nên rõ ràng một cách đáng sợ. Cuộc tấn công vào Thánh nữ Seraphina không phải là một màn thăm dò đơn thuần, mà là một đòn nghi binh hoàn hảo. Nó đã điều động toàn bộ lực lượng hoàng gia để bảo vệ Thánh nữ, bao gồm cả những kỵ sĩ đáng lẽ phải theo sát bảo vệ tôi.
Lúc lên xe, tôi đã nhận ra ngay người đánh xe không phải lão già quen thuộc vẫn thường trực ở dinh thự Cobley. Gã này có vẻ trẻ hơn, vóc dáng cũng cao lớn hơn hẳn. Và con đường chiếc xe đang đi cũng không phải con đường quen thuộc dẫn đến Hoàng cung. Thay vì rẽ phải ở ngã tư đầu tiên, gã lại cho xe đi thẳng, hướng về phía khu ổ chuột tồi tàn mà tôi thoáng thấy khi đến kinh thành Aureus.
Tôi hoàn toàn nhận ra những chi tiết nhỏ nhặt ấy, nhưng vì mệt mỏi nên tôi hạ cảnh giác và không thật sự coi trọng chúng như lời cảnh báo.
Giờ tính sao đây. Mục đích bọn chúng là gì khi nhắm đến tôi? Tôi chưa kịp nghĩ nhiều, thì cảm giác choáng váng dữ dội ập đến, kéo theo sự nặng nề của mí mắt. Đầu óc tôi quay cuồng, mọi thứ xung quanh trở nên nhòe nhoẹt. Ý thức tôi bắt đầu mờ dần. Tôi biết cách để chống lại cơn mê này, để giữ cho bộ não hoạt động và cơ thể tỉnh táo. Tôi đã từng trải qua vô số tình huống tương tự trong quá khứ, và tôi biết chính xác những gì cần phải làm.
Nhưng một suy nghĩ khác chợt lóe lên trong đầu tôi. Nếu tôi thoát ra ngoài ngay bây giờ, điều gì đang chờ đợi tôi? Tôi không biết kẻ thù là ai, chúng có bao nhiêu người, và chúng có kế hoạch gì tiếp theo. Thoát ra trong tình trạng không có thông tin, không có chuẩn bị, có thể còn nguy hiểm hơn ở lại đây. Tốt nhất là cứ ngất đi. Để chúng nghĩ rằng chúng đã thành công. Để chúng tiết lộ mục đích thực sự của mình.
Nghĩ rồi, tôi hít hơi thật sâu, cố gắng thả lỏng toàn thân, và để bản thân chìm vào cơn mê. Mọi thứ xung quanh tôi dần chìm vào bóng tối, những âm thanh trở nên méo mó và xa xăm.
Khi bộ não Eleanor tê liệt, một nửa nhận thức tôi cũng chìm vào bóng tối. Nửa còn lại, vẫn duy trì hoạt động, âm thầm tính toán những phương án khả thi để thoát thân.
Rất may là thuốc mê không ảnh hưởng nhiều đến các giác quan. Tôi vẫn có thể cảm nhận một cách đại khái về những gì xảy ra xung quanh mình. Nhưng mà vì bọn bắt cóc quá cẩn thận bịt cả tai và mắt tôi nên thật ra cũng không mấy hữu ích. Tôi chỉ có thể dựa vào những mảnh vụn cảm giác để xây dựng bức tranh mơ hồ về tình hình hiện tại.
Tôi biết rằng mình đã bị đưa đi bằng xe ngựa đến một nơi nào đó. Những cú xóc nảy liên tục, tiếng vó ngựa lộp cộp trên đường. Đường trở nên bằng phẳng hơn, tiếng ồn xung quanh cũng giảm dần. Dựa vào mùi biển và cảm giác rung lắc nhịp nhàng, tôi biết mình đã ở trên một con tàu.
Sáu tiếng sau khi bị bắt cóc, tôi bị đánh thức bởi một mùi hương thoang thoảng, dễ chịu. Nó nhẹ nhàng len lỏi vào khứu giác, xoa dịu những dây thần kinh đang căng như dây đàn. Tôi nhận ra đó là tinh dầu của loại thảo mộc có tác dụng giải thuốc mê.
Điều đầu tiên tôi nhận thấy là mình không hề bị trói chân hay bị bịt mắt. Tôi đang nằm trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng đơn giản nhưng sạch sẽ, chỉ có một chiếc bàn và bộ ghế. Ánh sáng dịu nhẹ từ bên ngoài hắt vào. Tôi ngồi dậy, cảm thấy đầu óc đã tỉnh táo hơn nhiều.
Tôi nhìn ra cửa sổ. Nó gần như tối đen, chỉ nhờ ánh trăng mờ ảo mà tôi mới nhận ra xung quanh dường như bốn bề là biển. Tiếng sóng vỗ vào thân tàu, tạo nên âm thanh đều đặn, đơn điệu.
Tôi ngồi dậy, hít hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh và bắt đầu phân tích tình hình. Đầu óc tôi vẫn còn quay cuồng, dư âm thuốc mê vẫn còn vương vấn. Đối phương đã dày công xây dựng kế hoạch tinh vi để bắt cóc tôi, và điều đáng chú ý là họ đã hạn chế tối đa việc tôi bị thương. Tôi không bị trói chân, không bị bịt mắt, và thậm chí còn được đánh thức bằng thuốc giải mê. Điều này cho thấy tôi là con tin cực kỳ quan trọng đối với chúng.
Nhưng lý do tại sao tôi lại quan trọng đến vậy? Có quá nhiều khả năng: liệu có phải vì thân phận Eleanor Cobley, hôn thê Hoàng tử? Hay vì mảnh linh hồn của Charlotte trong tôi? Hoặc có lẽ là vì bản chất thực sự của tôi? Trước khi biết được ý định thực sự của đối phương, tôi phải tiếp tục vai diễn Eleanor. Nếu là Eleanor, tiểu thư quý tộc yếu đuối và kiêu ngạo, sẽ làm gì trong tình huống này?
Nghĩ rồi, tôi đứng dậy, bước đến cánh cửa phòng. Tôi hít hơi thật sâu, lấy hết sức bình sinh đập mạnh vào cửa, tiếng "RẦM! RẦM!" vang vọng trong không gian chật hẹp. "Có ai không?! Mở cửa ra! Các người là ai?! Tại sao lại bắt tôi đến đây?! Mau thả tôi ra ngay!" Tôi bắt đầu la hét, giọng điệu đầy vẻ hoảng loạn và tức giận, đúng như một tiểu thư quý tộc bị bắt cóc sẽ phản ứng.
Tôi la hét, đập cửa liên tục suốt mười lăm phút. Cổ họng tôi bắt đầu rát, nhưng tôi vẫn không ngừng lại. Tuy nhiên, sau một hồi, tôi nhận ra một điều: đối phương sẽ không đời nào ngó lơ một con tin quan trọng như tôi. Rất có thể, họ đang chờ đợi thời cơ, chờ đợi khi tôi bình tĩnh hơn, hoặc đã kiệt sức, để lộ diện.
Nếu vậy, tiếp tục la hét chỉ là lãng phí năng lượng. Tốt nhất là nên giả vờ kiệt sức. Nghĩ rồi, tôi quyết định kêu gào thêm mười phút nữa, với cường độ giảm dần, rồi giả vờ lịm đi vì mệt. Tôi thả lỏng cơ thể, nằm vật ra sàn, thở hổn hển, cố gắng tạo ra vẻ ngoài của một tiểu thư quý tộc yếu đuối vừa trải qua cơn hoảng loạn tột độ.
Đúng như dự đoán, lát sau, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. "Thưa tiểu thư Eleanor, tôi có thể vào không ạ?" Giọng nữ trong trẻo, nhỏ nhẹ vang lên từ bên ngoài. "Nếu tiểu thư không đáp lời, tôi sẽ mạo muội bước vào."
Tôi vẫn nằm im, giữ nguyên tư thế kiệt sức, nhưng tai tôi căng thẳng lắng nghe. Cửa khẽ mở, rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến vào. Tôi hé mắt nhìn qua khe mi, và bất ngờ khi thấy đó chỉ là một cô bé tầm mười tuổi, với mái tóc đen nhánh và đôi mắt to tròn, mang nét Á Đông. Cô bé mặc bộ trang phục đơn giản, trên tay bưng một khay nhỏ đựng bình nước và vài món ăn.
Cô bé đặt khay lên chiếc bàn cạnh giường, rồi tiến lại gần tôi, ánh mắt đầy lo lắng. "Thánh nữ... à không, tiểu thư Eleanor, người đã tỉnh rồi sao? Người có sao không ạ?" Giọng cô bé run rẩy, nhưng vẫn đầy kính trọng.
Tôi từ từ mở mắt, giả vờ bối rối và yếu ớt. "Thánh nữ? Cô bé đang nói gì vậy? Các người đã bắt nhầm người rồi. Tôi không phải Thánh nữ nào cả." Tôi cố gắng giữ giọng nói run rẩy, pha chút hoảng sợ, đúng như Eleanor sẽ phản ứng. "Tôi là Eleanor Cobley. Các người đã bắt cóc tôi! Mau thả tôi ra ngay!"
Ngay khi tôi vừa dứt lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang lên từ cửa, cắt ngang lời tôi. "Chúng tôi không hề nhầm lẫn, thưa tiểu thư."
Tôi giật mình, nhìn về phía cửa. Người đàn ông bước vào. Ông ta mặc trang phục cha xứ, nhưng lại mang tông màu đen đỏ, khác hẳn những cha xứ bình thường mà tôi từng thấy. Ông ta có vóc dáng cao gầy, nước da trắng nhợt, mái tóc bạch kim, và đôi mắt xanh biếc ẩn sau cặp kính gọng vàng mỏng. Gương mặt ông ta thanh tú, toát lên vẻ hiền từ, thánh thiện, nhưng tôi nhận thấy có điều gì đó không tự nhiên trong nụ cười và ánh mắt ông ta.
"Cô là Eleanor Cobley, đúng vậy," người đàn ông tiếp tục, giọng nói vẫn giữ vẻ êm dịu giả tạo. "Nhưng đồng thời, cô cũng là Thánh nữ."
Tôi nghe mà không hiểu ý đối phương. Thánh nữ? Lại Thánh nữ? Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra vậy?
Người đàn ông tiến lại gần chiếc bàn, đặt tay lên khay thức ăn mà cô bé vừa mang vào. "Tôi là Elias, cha xứ giáo phái tôn thờ Thánh nữ Charlotte. Rất vinh hạnh được gặp Kế Thừa Giả."
Tôi giả vờ ngơ ngác, ánh mắt mở to đầy vẻ không hiểu chuyện gì. Thấy vậy, người đàn ông, Elias, khẽ ra hiệu cho cô bé hầu gái. Cô bé cúi đầu chào rồi lặng lẽ rời khỏi phòng, khép nhẹ cửa lại.
Elias quay lại nhìn tôi, nụ cười hiền từ giả tạo vẫn vương trên môi. "Tiểu thư Eleanor, có vẻ như người vẫn bối rối. Vậy để tôi bắt đầu từ câu chuyện mà chắc hẳn người đã nghe từ thuở nhỏ. Người có biết gì về giai thoại về Thánh nữ Charlotte và vị anh hùng Valerius không?"
Tôi gật đầu, cố gắng giữ vẻ mặt yếu ớt và có chút sợ hãi. "Vâng, tôi có biết. Đó là câu chuyện về Thánh nữ Charlotte, người đã hy sinh thân mình phong ấn Quỷ Vương. Nhưng... cô ấy bị Quỷ Vương sát hại." Tôi ngừng lại một chút, như thể đang cố gắng nhớ lại những chi tiết đau buồn của câu chuyện. "Và vị anh hùng Valerius, mặc dù đã giết được Quỷ Vương, nhưng anh ấy dính phải lời nguyền khủng khiếp. Lời nguyền đó khiến tâm trí anh ấy điên loạn, và trong cơn mất trí, anh ấy đã tàn sát Giáo hoàng cùng toàn bộ linh mục của Giáo hội."
Elias gật đầu, nụ cười vẫn không tắt trên môi. "Rất chính xác, tiểu thư Eleanor. Vậy người có biết, tại sao Thánh nữ Charlotte lại không thể hồi sinh không?"
Tôi hơi nhíu mày, cố gắng lục lọi lại những thông tin đã "quét" từ thư viện Cobley. "Theo giai thoại, đó là bởi vì Quỷ Vương đã ăn linh hồn Thánh nữ." Tôi đáp, giọng điệu đều đều, như thuật lại câu chuyện đã thuộc lòng. "Trong truyện có giải thích rằng, Quỷ Vương vì ăn linh hồn Thánh nữ nên đã biến thành hình dạng Thánh nữ, lợi dụng ký ức Thánh nữ để khiến vị anh hùng Valerius chùn bước, không thể ra tay kết liễu."
Elias khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng khó hiểu. "Đúng vậy. Tuy rằng có nhiều biến thể về câu chuyện tùy theo từng vùng đất và giáo phái, nhưng đại khái thì hoàn toàn giống những gì cô nói."
Elias mỉm cười, ánh mắt vẫn giữ vẻ hiền từ nhưng sâu thẳm hơn. "Tuy nhiên, tiểu thư Eleanor, vẫn còn một biến thể nữa của giai thoại này mà không nhiều người biết đến. Đó là Thánh nữ Charlotte có người chị em sinh đôi. Nhưng khi còn nhỏ, ngôi làng của cả hai bị đội quân quỷ tấn công, khiến hai chị em bị chia tách. Và về sau, người chị em của Thánh nữ không những không chết mà còn trở thành Quỷ Vương."
Tôi bất giác để lộ kinh ngạc. Đôi mắt tôi mở to hơn chút, và vẻ yếu ớt trên gương mặt Eleanor dường như tan biến trong giây lát, thay vào đó là sự tập trung cao độ của Rei. Câu chuyện này... sao nó lại quá khớp với sự thật vậy?
"Nguồn gốc câu chuyện này là từ đâu?" Tôi hỏi, giọng nói không còn run rẩy mà trở nên sắc bén và dứt khoát hơn.
Elias nhướn mày, nụ cười trên môi ông ta càng rộng hơn, như thể ông ta vừa đạt điều mình muốn. "Có vẻ như tiểu thư đã có hứng thú hơn rồi."
Elias không trả lời câu hỏi tôi ngay lập tức. Nụ cười trên môi ông ta vẫn giữ nguyên, nhưng ánh mắt lại trở nên xa xăm.
"Giai thoại này, tiểu thư Eleanor, không phải thứ mà người có thể tìm thấy trong những cuốn sách lịch sử chính thống," Elias chậm rãi nói, giọng điệu trầm bổng như đang kể câu chuyện cổ tích. "Nó được truyền miệng trong những giáo phái bí mật, những người tin vào sự thật ẩn giấu sau bức màn lịch sử mà Giáo hội đã dựng lên."
Ông ta dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt tôi. "Theo biến thể này, linh hồn Thánh nữ Charlotte không hề bị Quỷ Vương ăn mất. Giáo hoàng, trong hiểu lầm và nỗi sợ hãi tột độ, đã tin rằng Thánh nữ và Quỷ Vương là cùng một thực thể. Vì vậy, ông ta đã âm thầm ra tay sát hại Thánh nữ, và không chỉ vậy, ông ta còn phá vỡ linh hồn cô ấy thành vô số mảnh nhỏ, rải rác khắp thế gian, để đảm bảo cô ấy sẽ không bao giờ có thể tái sinh."
Nghe đến đây, tôi cảm thấy luồng điện chạy dọc sống lưng.
"Và vị anh hùng Valerius," Elias tiếp tục, giọng ông ta mang theo chút bi thương, "khi nhận ra sự thật tàn khốc về cái chết của người mình yêu, anh ấy đã không kiềm chế được phẫn nộ. Trong cơn điên loạn, anh ấy đã tàn sát Giáo hoàng cùng toàn bộ linh mục của Giáo hội, những kẻ đã che giấu sự thật và hủy hoại Thánh nữ. Sau đó, vì không thể nào quên Charlotte, và không thể chấp nhận sự thật cô ấy đã vĩnh viễn biến mất, vị anh hùng đã bắt đầu cuộc hành trình vô tận, tìm kiếm những mảnh linh hồn Thánh nữ, với hy vọng có thể hồi sinh cô ấy ngày nào đó."
Hắn kể đến đây thì tôi cũng hiểu nguồn gốc giai thoại này rồi. Rõ ràng, đây là do chính miệng tên khốn Valerius kia kể lại cho hậu thế. Mặc dù có lẽ vài chi tiết nghe như hắn đoán mò.
Tôi cố gắng tỏ ra chút nghi ngờ và sợ hãi, ánh mắt nhìn Elias đầy dò xét. "Vậy... có phải các ông đang nghĩ rằng tôi đang sở hữu mảnh linh hồn Thánh nữ Charlotte không? Liệu các ông có định... giết tôi để lấy mảnh linh hồn đó, như cách hai Thánh nữ đã bị giết vài chục năm về trước không?"
Elias bật cười, một tràng cười trầm ấm nhưng không chút vui vẻ nào, chỉ càng làm tăng thêm vẻ giả tạo đến ghê tởm của ông ta. "Tiểu thư Eleanor, có phải người đang nghĩ rằng giáo phái chúng tôi làm việc cho vị anh hùng Valerius không?" Ông ta lắc đầu nhẹ, một động tác chậm rãi, đầy kịch tính. "Không, chúng tôi không phải tay sai của bất kỳ ai. Giáo phái chúng tôi được lập ra với mục đích duy nhất: âm thầm bảo vệ các Thánh nữ, những người mang trong mình mảnh linh hồn Charlotte." Ông ta nói, giọng điệu đầy trang trọng, như thể đang tuyên thệ trước một vị thần.
Tôi nhíu mày, cố gắng giữ vẻ bối rối của Eleanor. "Nếu vậy, tại sao các ông lại bắt cóc tôi? Nếu các ông muốn bảo vệ, thì chẳng khác nào bắt cóc cả." Tôi vờ như không hiểu, nhưng thực chất là cố gắng moi thêm thông tin từ hắn.
Elias thở dài. Vẻ mặt ông ta trở nên nghiêm nghị hơn, đôi mắt nhìn tôi đầy vẻ xót thương. "Bởi vì, thưa tiểu thư, kể từ khi một Thánh nữ nữa vừa bị sát hại tháng trước bởi 'Hội Săn Linh Hồn', thì không còn nơi nào trên thế giới này an toàn cho người, ngoại trừ thánh địa chúng tôi. Nơi các vị thần đang yên giấc." Ông ta nói, giọng điệu hạ thấp, như thể tiết lộ một bí mật quốc gia.
Tôi nhíu mày, cố gắng giữ vẻ bối rối của Eleanor. "Thánh địa? Nơi các vị thần đang yên giấc... Ông nói đến Thần Giới sao?" Tôi hỏi, giọng điệu đầy hoài nghi.
Elias gật đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi, một nụ cười khiến tôi cảm thấy ớn lạnh. "Chính xác. Thần Giới."
Chaporia
Bình Luận (0)