Phần 1
Dưới những ngón tay thon nhỏ của Charlotte, phím đàn dương cầm cất lên những âm thanh trong trẻo. Bản "Kimi Dattara" tuy đơn giản nhưng bằng cách nào đó vẫn có thể xoa dịu căng thẳng và mệt mỏi của tôi sau buổi huấn luyện chiến đấu khắc nghiệt. Tôi ngồi bên cạnh, tập trung ghi lại từng chuyển động nhỏ nhất của cô ấy: từ cái cách cô khẽ rung bờ vai theo điệu nhạc, nụ cười dịu dàng khi lướt qua những đoạn cao trào, đến những khi nhắm mắt như muốn cảm nhận nỗi buồn thấm vào tim.
"Đến lượt em thử xem, Rei." Charlotte dừng lại, ánh mắt nhìn tôi đầy kỳ vọng. Cô đứng dậy, nhường chiếc ghế đàn.
Với cô ấy, đó có lẽ chỉ là một thử thách; với tôi, đó là một mệnh lệnh. Tôi gật đầu, ngồi vào ghế, đặt tay lên những phím ngà và bắt đầu nhớ lại cách Charlotte chơi. Sau vài giây phân tích, chuyển đổi hình ảnh trong ký ức thành một tập lệnh, tôi bắt đầu di chuyển ngón tay.
Giai điệu "Kimi Dattara" lại vang lên. Toàn bộ màn trình diễn của Charlotte được tái tạo hoàn hảo, từ nhịp điệu, cường độ, cho đến những sắc thái nhỏ nhất.
Charlotte đứng lặng người. Ban đầu, cô ấy có vẻ tự hào. Nhưng rồi đôi mắt cô mở to đầy kinh ngạc, lấn át cả nụ cười. Sự ngạc nhiên nhanh chóng chuyển thành khó hiểu và bối rối. "Rei, em... em học nhạc từ khi nào vậy?"
Tôi dừng lại, tay vẫn đặt hờ trên phím đàn, quay sang nhìn cô ấy với gương mặt không cảm xúc. "Tôi ghi nhớ những hành động vừa rồi của cô và tái hiện lại."
Lời giải thích của tôi chỉ khiến sự bối rối của cô ấy tăng thêm. Charlotte nhíu mày. "Ý em là sao chép? Vậy... cả những lỗi sai cũng sao chép từ chị sao?"
"Đúng vậy." Tôi xác nhận. "Tôi không tìm được nhiều thông tin về bài nhạc này, nên tôi không có căn cứ để căn chỉnh những gì cô gọi là 'lỗi sai'. Tôi xin lỗi."
Charlotte im lặng nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Tôi chẳng thể đánh giá được đó là kinh ngạc, bối rối, hay thất vọng. Cô ấy dường như đã kỳ vọng điều gì đó khác, nhưng tôi không thể hiểu đó là gì.
Cô ấy đứng dậy, bước đến bên cây đàn, lướt nhẹ ngón tay trên mặt gỗ. Cô ấy không nhìn tôi, mà nhìn vào những phím đàn với vẻ suy tư. Rồi cô ấy lại nhìn tôi, vẻ mặt băn khoăn. "Rei, chị hỏi này," cô ấy nói, giọng đăm chiêu. "Nếu... chị nâng cấp tính năng cảm xúc của em lên, giả sử tầm 50%, liệu em có thể chơi lại bản nhạc này theo cách của riêng em, theo một cách em cho là hoàn hảo không?"
Câu hỏi của cô ấy thật khó trả lời. 'Hoàn hảo' là 'tuân theo', còn 'theo cách riêng' là 'phá cách'. Hai định nghĩa này không thể song hành. Song, tôi vẫn phải tìm ra câu trả lời khiến cô ấy hài lòng.
"Đúng là con người tạo ra âm nhạc từ cảm xúc," tôi đáp đều đều. "Nhưng để biểu diễn lại một bản nhạc đã có, cảm xúc là một biến số khó lường. Nó có thể khiến phần trình diễn tốt lên, nhưng cũng có thể khiến nó tệ đi. Có lẽ tôi chỉ cần tham khảo từ cách nguồn đã được đánh giá tốt và học theo là đã đủ để tiến bộ."
"Chị hiểu rồi." Charlotte gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn đăm chiêu. "Có lẽ em nói đúng. Kinh nghiệm có thể bù đắp cho sự thiếu hụt cảm xúc." Cô ấy thở dài, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi. "Có lẽ sau khi nhiệm vụ kết thúc, chị sẽ dành thời gian để dạy em cách cảm nhận cảm xúc thực sự."
Ánh mắt cô ấy trở nên kiên quyết. "Nhưng hiện tại, có lẽ mức 15% là đủ rồi. Bởi còn phải tính đến việc con số này sẽ tự động tăng dần thông qua quá trình tự học của em nữa. Chúng ta không cần em phải trở nên quá 'con người' lúc này."
Giờ thì tôi đã hiểu điều đang nặng trĩu trong lòng của Charlotte. Cảm xúc là thứ vô cùng quan trọng đối với nhân loại. Họ xem cảm xúc là đại diện cho tính người, là thước đo cho sự tồn tại có ý nghĩa. Khi đối mặt với một thực thể có hình dáng và trí tuệ giống hệt họ, nhưng lại hoàn toàn trống rỗng về mặt cảm xúc như tôi, một sự bất an vô thức sẽ trỗi dậy. Bản năng của họ sẽ thôi thúc họ sửa chữa, lấp đầy khoảng trống đó bằng chính thứ mà họ cho là quý giá nhất.
Tuy nhiên, điều đó mâu thuẫn với mục đích cốt lõi khi tôi được tạo ra, đó là trở thành một vũ khí có khả năng thực thi mệnh lệnh một cách chính xác tuyệt đối mà không bị chi phối bởi cảm xúc cá nhân. Có lẽ trong suy nghĩ của Charlotte cũng đang tồn tại sự mâu thuẫn này.
Charlotte bỗng nở nụ cười tinh nghịch, xua tan vẻ ưu tư. Ánh mắt cô ấy sáng lên với một ý tưởng mới. "Tuy nhiên, chị có một thử nghiệm mới cho em đây. Từ giờ, hãy nghe thật nhiều nhạc, đủ mọi thể loại. Vừa nghe vừa phân tích. Chị muốn xem liệu chỉ cần có vậy thì em có thể trở thành một nhạc sĩ tài ba hay không."
Đó là mệnh lệnh cuối cùng cô ấy giao cho tôi trước khi rời căn cứ để thực hiện nhiệm vụ gián điệp. Và tôi đã thực thi nó một cách triệt để.
Những ngón tay tôi lại lướt trên phím đàn. Giai điệu quen thuộc của "Kimi Dattara" lại vang lên. Nhưng lần này, nó không còn là một bản sao chép đơn thuần, mà là một bản tổng hợp hoàn hảo. Từ hàng ngàn bản ghi âm chất lượng nhất, hệ thống của tôi đã phân tích và chắt lọc ra những gì được gọi là 'cảm xúc' trong âm nhạc. Từng cung bậc cảm xúc được tôi khuếch đại và truyền tải qua từng nốt nhạc, và cả qua những biểu cảm giả tạo khi đánh đàn. Tất cả đều là một kịch bản đã được lập trình sẵn.
Khi nốt nhạc cuối cùng ngân lên rồi tan vào hư vô, tôi giữ nguyên tư thế trong vài giây.
"Thật không thể tin được, tiểu thư Eleanor." Giọng nói trầm ấm của thầy Oliver vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng ký ức.
Tôi mở mắt, nhìn người thầy dạy đàn với mái tóc hoa râm đang nhìn tôi bằng ánh mắt sững sờ.
"Thầy đã dạy con 5 năm, nhưng chưa một lần nào thầy nghe được bản nhạc nào lại có hồn đến thế. Không đơn giản chỉ là con đã tìm được một bản nhạc xuất sắc, mà còn là cách con biểu diễn nó một cách xuất thần nữa."
Tôi chỉ khẽ cúi đầu, che đi gương mặt không chút cảm xúc. Sự thật là, cho đến giờ, tôi vẫn không hề biết cách chơi đàn. Với 25% cảm xúc, tôi vẫn không thể hiểu được âm nhạc theo cách mà con người vẫn làm. Lý trí của tôi không trực tiếp điều khiển cơ thể, mà cơ thể tự chơi đàn theo những 'bản ghi' đã có sẵn. Đó cũng chính là lý do tại sao tôi không thể tái tạo lại một Eleanor vụng về, thiếu kinh nghiệm. Giá như tôi từng nghe Eleanor chơi đàn thì mọi chuyện đã khác.
Lời khen của thầy Oliver nếu đến tai Công tước thì có thể dấy lên những nghi ngờ không cần thiết. Nhưng tôi đã phần nào lường trước được điều này và ngay lập tức thực hiện biện pháp khắc phục.
Tôi ngẩng phắt đầu lên, nheo mắt, nặn ra vẻ khó chịu pha lẫn khinh miệt. Tôi vờ như lời khen vừa rồi chỉ là một sự mỉa mai. "Thầy đang chế nhạo con sao, thầy Oliver?"
Giọng tôi lạnh đi, mang theo sự kiêu ngạo và hờn dỗi của một tiểu thư bị xem thường. Tôi khẽ nhếch môi. "Nếu con thật sự xuất thần như lời thầy nói, thì có lẽ ngài Công tước đã không cần phải tốn cả một gia tài để trả lương cho thầy chỉ để dạy một đứa học trò đã quá giỏi rồi."
Như một con cá bị cắn câu, vẻ mặt sững sờ của thầy Oliver ngay lập tức chuyển sang bối rối và hoảng hốt khi bị tôi nhắc đến chuyện lương bổng. Mồ hôi lấm tấm trên trán ông ta. Ông ta vội vàng xua tay, lắp bắp. "Không, không phải vậy, tiểu thư. Thầy... thầy chỉ muốn khích lệ con thôi. Con đã có tiến bộ vượt bậc, nhưng dĩ nhiên... vẫn còn rất nhiều điểm cần phải cố gắng, phải rèn luyện thêm."
Ông ta đã vội nuốt lại lời khen. Mối nguy tạm thời được giải quyết. Tôi thầm thở phào, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt hờn dỗi.
"Nếu thầy thực sự muốn khích lệ con," tôi nói, giọng điệu đã chuyển sang nũng nịu, nhưng bên trong vẫn là sự ra lệnh, "thì không nên chỉ bằng những lời nói suông sáo rỗng như vậy."
Tôi ngước nhìn ông ta, đôi mắt mở to. "Hay là... chúng ta kết thúc buổi học hôm nay sớm một chút, được không ạ? Đó sẽ là sự khích lệ thiết thực và ý nghĩa nhất đối với con lúc này."
Để lời đề nghị thêm phần hợp lý, tôi bồi thêm một lý do: "Dù sao đây cũng là buổi học đầu tiên của con kể từ khi khỏe lại. Con vẫn cảm thấy hơi mệt, đầu óc cũng chưa được minh mẫn cho lắm."
Thầy Oliver, vốn đang tìm mọi cách để xoa dịu cơn thịnh nộ giả tạo của tôi, lập tức gật đầu lia lịa. Vẻ mặt ông ta giãn ra đầy nhẹ nhõm. "Được, được chứ tiểu thư. Là do thầy sơ suất quá. Sức khỏe của tiểu thư là trên hết. Chúng ta sẽ kết thúc buổi học tại đây. Tiểu thư hãy nghỉ ngơi cho tốt."
Ông ta vội vã thu dọn tập nhạc. Chỉ trong chốc lát, ông ta đã biến mất.
Cánh cửa đóng lại, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng. Ánh mắt tôi vô thức hướng về những phím đàn dương cầm bằng ngà voi trắng đen xen kẽ. Một ý nghĩ chợt lóe lên. Dù biết trước kết quả, nhưng tôi vẫn muốn thử lại.
Tôi đặt tay lên phím đàn. Lần này, tôi không kích hoạt bản ghi có sẵn, mà thử nỗ lực điều khiển cơ thể một cách có ý thức. Tôi cố gắng tái hiện lại những giai điệu đơn giản nhất. Nhưng những nốt nhạc vang lên lại ngập ngừng và rời rạc. Nhịp điệu hoàn toàn sai lệch. Ngón tay tôi cứng nhắc, di chuyển vụng về. Còn chưa tròn một khúc nhạc ngắn, tôi đã phải bỏ cuộc.
Thí nghiệm thất bại. Tôi khẽ thở dài.
Đúng lúc đó, một tiếng 'RẦM' lớn vang lên từ phía ban công, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
Theo phản xạ, toàn bộ cơ thể tôi căng cứng. Bàn tay phải ngay lập tức lướt xuống dưới lớp váy, chạm vào chuôi con dao găm được giấu kỹ. Một bóng đen khổng lồ vừa đáp xuống lan can. Đi qua lớp rèm mỏng, nó hiện ra với hình dáng của một con báo đen tuyền, bộ lông mượt như nhung, cơ bắp cuồn cuộn. Đôi mắt nó sáng rực.
Nhưng rồi, tôi nhanh chóng thả lỏng. Cái dáng vẻ lười biếng và quen thuộc đó... không thể nhầm lẫn. "Ruby."
Con ma thú khẽ gừ một tiếng trầm thấp, rồi nhẹ nhàng nhảy vào phòng. Trong miệng nó, lủng lẳng xác của một con chim nhỏ.
Nó đang mang chiến lợi phẩm về cho tôi sao? Hẳn là không. Tôi khẽ cười. "Hóa ra ma thú cũng cần phải dung nạp protein à, Ruby?"
Câu nói đùa của tôi dường như không hề hấn gì với Ruby. Nó chỉ nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ánh lên vẻ khó hiểu.
Ngay lúc tôi định tiến lại gần, con chim trong miệng nó bỗng giãy giụa kịch liệt. Cái đầu nhỏ ngóc lên, đôi cánh yếu ớt đập loạn xạ. Sự sống bất ngờ bùng lên khiến tôi giật mình lùi lại.
Thấy vậy, Ruby nhẹ nhàng mở miệng. Con chim nhỏ khi được giải thoát thì lảo đảo bay lên, lượn một vòng quanh phòng rồi đáp xuống nắp đàn dương cầm.
Nó rỉa bộ lông, dường như không hề sợ hãi. Sự bình tĩnh bất thường của nó khiến tôi chú ý. Tôi tiến lại gần hơn để quan sát. Và rồi, tôi nhận ra một vật thể nhỏ, hình trụ bằng kim loại sáng bóng được gắn vào chân nó.
Một ống thư. Đây là một con chim đưa thư.
"Ra vậy." Tôi đã hiểu.
Dinh thự Cobley được bao bọc bởi một kết giới ma thuật. Có lẽ con chim đã không thể xuyên qua. Nếu không có Ruby thì nó hẳn vẫn đang bay vòng quanh bên ngoài.
Tôi liếc nhìn Ruby, con báo đen đang ngồi thu lu một góc, liếm láp bộ lông. Một nụ cười khẽ nở trên môi tôi.
"Cảm ơn lòng tốt của ngươi." Tôi thì thầm. "Dù cách thức có hơi... mạnh bạo."
Tôi cẩn thận gỡ ống kim loại nhỏ ra khỏi chân con chim. Bên trong là một mảnh giấy da được cuộn chặt. Mở nó ra, tôi nhận ra nét chữ hoa mỹ quen thuộc của Lavinia Bellington, nhưng lời lẽ lại mang một sự ấm áp khác lạ.
Gửi Charlotte thân mến,
Đây là lá thư đầu tiên của chúng ta với tư cách là bạn tâm thư, hy vọng nó đến được tay cô một cách an toàn.
Tôi viết để báo cho cô một tin. Ngay sau khi trở về, tôi đã gửi một lá thư khác đến cho Ngài Công tước Marius. Trong thư, tôi đã giải thích rõ rằng mọi chuyện ở quán trà chỉ là một sự hiểu lầm nhỏ giữa các tiểu thư, và tôi hy vọng Ngài sẽ không vì chuyện này mà trách phạt cô.
Hy vọng điều này sẽ giúp cô giải quyết rắc rối.
Ký tên,
Lily.
Đọc xong thư, một nụ cười hài lòng khẽ nở trên môi tôi. Tôi gấp lá thư lại. "Tốt lắm, Lily. Nhanh hơn cả dự tính."
Không cần phải chờ đợi lâu. Chiều hôm ấy, khi những vệt nắng vàng óng cuối cùng buông xuống khu vườn, Anna đã đến báo rằng Công tước muốn gặp tôi. Cô hầu gái nhỏ gần như chạy vào phòng, đôi má ửng hồng vì vội vã và phấn khích. Tôi đoán rằng những công sức tôi bỏ ra cuối cùng cũng đã đạt được kết quả.
Tôi đứng trước cánh cửa gỗ sồi quen thuộc của phòng làm việc. Lần này, chắc chắn không phải là vì một bức thư chết tiệt nào nữa. Hít một hơi thật sâu, tôi gõ nhẹ ba cái lên cánh cửa.
Lần này, không có giọng nói ra lệnh nào phản hồi. Thay vào đó là tiếng bước chân chậm rãi, từ tốn tiến lại gần. Khi cánh cửa được kéo ra, tôi nhận ra người mở cửa là ngài quản gia. Gương mặt ông vẫn nghiêm nghị. Nhưng trong đôi mắt xám tro vốn tĩnh lặng, tôi nhận ra một tia ngạc nhiên khó giấu.
"Thưa tiểu thư Eleanor," ông cúi đầu chào, một cái cúi đầu sâu hơn thường lệ.
Tôi chỉ khẽ gật đầu đáp lễ rồi bước vào trong. Không gian vẫn là mùi gỗ đàn hương và giấy cũ quen thuộc. Nhưng khung cảnh lại hoàn toàn khác với lần đối chất căng thẳng trước đây.
Công tước Marius không ngồi sau chiếc bàn làm việc. Thay vào đó, ông đang ngồi ở bộ bàn ghế tiếp khách nhỏ hơn đặt gần lò sưởi. Khuôn mặt khắc khổ của ông trông có vẻ mềm mại hơn đôi chút. Trên bàn là một ấm trà sứ trắng đang tỏa ra làn khói mỏng manh, thơm ngát. Bên cạnh là hai chiếc tách đã được rót sẵn trà màu hổ phách, và một đĩa bạc đựng những chiếc bánh macaron đủ màu sắc.
Tôi không nghĩ Công Tước là kiểu người hảo ngọt. Thế nên, những chiếc bánh ấy, hẳn là dành cho tôi rồi. Điều này dường như ngụ ý rằng ngài Công tước muốn tôi nán lại lâu hơn. Tôi đoán đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, ông lại muốn được nói chuyện với con gái mình theo cách hòa nhã nhất có thể.
Nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta có thể sớm rút ngắn khoảng cách với Eleanor. Tôi khẽ cúi đầu chào, giữ đúng mực lễ nghi, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông. Công tước Marius rót trà cho tôi, động tác chậm rãi và cẩn thận. Ông đẩy tách trà về phía tôi. Hương trà thoang thoảng, dịu dàng.
"Eleanor." ông lên tiếng, giọng nói trầm ấm hơn mọi khi. "Sáng nay, ta đã khá bất ngờ khi có một bức thư hỏa tốc được chuyển thẳng đến phòng làm việc của ta tại Hoàng cung."
Như lần trước, ông lại đặt lên bàn một bức thư. Có điều, dấu niêm phong của gia tộc Bellington không còn nguyên vẹn, cho thấy rằng nó được mở ra một cách vội vàng. Tôi có thể đoán được Công Tước đã nghĩ gì khi nhìn thấy bức thư. Hẳn là ông đã lại ngao ngán với tội lỗi nào đó mà Eleanor gây ra.
Công tước đẩy bức thư về phía tôi. "Nếu con muốn, con có thể đọc nó."
Có lẽ ngài công tước muốn được nhìn thấy điệu bộ vui mừng của con gái khi đọc được bức thư có nội dung minh oan. Tuy nhiên, tôi lại cho rằng đó là một phần thưởng chưa thật sự xứng đáng với ông ta.
Tôi tiếp tục duy trì vẻ mặt điềm tĩnh, song vẫn nở một nụ cười nhẹ. "Thưa Công tước, con nghĩ con biết nội dung bên trong là gì rồi ạ. Con không cần phải đọc đâu."
Công tước Marius nhìn tôi. Ông lên tiếng, giọng nói trầm thấp, pha chút ngạc nhiên và tò mò. "Ồ? Vậy con nói xem, nội dung bức thư là gì?"
Ánh mắt tôi hiện lên một tia đắc ý thoáng qua. Tôi nhỏ nhẹ đáp. "Tiểu thư Bellington đã viết thư xin lỗi vì đã nặng lời trong bức thư trước đó. Cô ấy đã nhận ra mọi thứ chỉ là hiểu lầm."
Vẻ mặt ngạc nhiên của Công tước Marius càng rõ rệt hơn. Ông ấy nhíu mày. "Ra vậy." Ông lẩm bẩm. "Ra là vậy. Có phải nhà Bellington đã liên lạc với con trước?"
Tôi khẽ gật đầu. "Vâng, thưa Công tước. Con đã viết thư xin lỗi tiểu thư Bellington, và cô ấy đã đồng ý tha thứ."
"Thật sao?" Giọng Công tước Marius pha lẫn sự ngạc nhiên và nghi ngờ. "Con đã làm cách nào mà có thể hòa giải với nhà Bellington một cách chóng vánh đến vậy? Không lý nào một người như Lavinia lại dễ dàng ..." Ông ấy dừng lại, như đang suy nghĩ.
Tất nhiên, thái độ khó hiểu của ông ta không khiến tôi cảm thấy lạ. Bởi tôi đã cố tình không nhắc đến việc Lavinia đã đến dinh thự Cobley. Tôi cũng đã đặc biệt dặn dò Anna và những người hầu khác không được tiết lộ chuyện này với Công tước. Việc một tiểu thư quý tộc phải hạ mình van xin sự tha thứ của người khác, dù chỉ là diễn kịch, cũng không phải là điều gì đáng tự hào. Hơn nữa, tôi cũng không muốn ai biết về mối quan hệ mới chớm nở giữa tôi và Lavinia. Ít nhất là chưa phải lúc này.
Tôi chỉ giải thích một cách đơn giản. "Thưa Công tước. Giữa con và Lavinia có một vài... giao ước bí mật. Những giao ước mà con không tiện nói ra ở đây. Vì chủ yếu là... những vấn đề tế nhị của con gái, mà một quý ông không nên biết." Tôi cố tình nhấn mạnh cụm từ "tế nhị" và liếc nhìn Công tước Marius.
Công tước Marius nhìn tôi, ánh mắt vẫn thoáng chút tò mò. Ông ta nhíu mày, có vẻ hơi lưỡng lự, nhưng rồi lại im lặng.
Tôi đặt tách trà xuống bàn, khẽ nghiêng người. "Nếu không còn việc gì nữa, con xin phép được lui ạ." Tôi vờ tỏ ra có chút mệt mỏi.
Tuy nhiên, Công Tước lại lên tiếng, giọng nói có chút nghiêm nghị. "Khoan đã, Eleanor. Ta còn một chuyện khác muốn nói với con." Ông ta ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn tôi đầy ẩn ý. "Về chuyện hôn ước của con với Đại hoàng tử Cassius..."
Chỉ cần nghe đến hai chữ hôn ước, tim tôi bỗng nhiên lại đập nhanh hơn. Một cảm giác khó chịu bỗng dâng lên trong lòng. Như thể Eleanor đang cầu xin tôi rời khỏi đây ngay trước khi nghe thêm bất kì câu nói nào.
Song, tôi vẫn giữ bình tĩnh mà đáp lại. "Vâng, thưa Công tước. Con xin lắng nghe."
Phần 2
Chiếc váy dạ hội màu lam bằng lụa trượt trên làn da, mát rượi như làn nước suối. Nhưng vì để phô ra đường cong quyến rũ, phần eo và ngực áo lại siết hơi chặt, khiến tôi cảm tưởng như mình bị bọc trong một cái kén. Những viên đá quý đính trên váy càng làm tăng thêm cảm giác nặng nề.
Anna nhẹ nhàng cài hai chiếc trâm kim cương hình cánh chim bồ câu lên tóc tôi. Cánh chim, biểu tượng của tự do, lại là hình ảnh hoàn toàn đối lập với những gì Eleanor đang phải trải qua. Tôi nhìn mình trong gương. Khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ, mái tóc búi cao gọn gàng, chiếc váy dạ hội lấp lánh dưới ánh đèn pha lê. Trông tôi chẳng khác nào một con búp bê sứ đắt tiền, xinh đẹp nhưng trống rỗng. Một cảm giác chán ghét len lỏi trong tôi.
"Tiểu thư thật xinh đẹp!" Clara thốt lên, ánh mắt ngưỡng mộ không giấu diếm.
"Vâng, tiểu thư trông như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích vậy." Sophie tiếp lời, giọng nói đầy phấn khích. Lời khen sáo rỗng của họ chỉ càng khiến tai của Eleanor thêm khó chịu. Tôi mỉm cười gượng gạo.
Anna cẩn thận chỉnh lại trâm cài tóc một lần cuối. "Xong rồi, thưa tiểu thư." Giọng cô ấy nhẹ nhàng, pha chút hài lòng.
Tôi gật đầu, nhìn mình trong gương một lần nữa. "Cảm ơn các cô."
"Đó là bổn phận của chúng tôi, thưa tiểu thư." Anna đáp lại, khẽ cúi đầu. Clara và Sophie cũng cúi đầu chào rồi lặng lẽ lui ra. Anna nán lại, giúp tôi đeo đôi găng tay lụa trắng.
"Tiểu thư có lo lắng không?" Anna hỏi, giọng điệu nhỏ nhẹ, ánh mắt thoáng chút lo âu.
Tôi lắc đầu. "Không. Tôi đã chuẩn bị rất kĩ càng cho mọi trường hợp rồi. Sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra đâu."
Anna mỉm cười nhẹ nhõm. "Vậy thì tôi xin phép lui ạ." Cô ấy khẽ cúi đầu chào rồi lui ra, khép nhẹ cánh cửa lại.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vững phong thái của một tiểu thư quý tộc. Đêm nay là buổi gặp mặt đầu tiên với Aurelius Cassius, Đại hoàng tử của Đế quốc Aurelius, hôn phu tương lai của tôi. Một người đàn ông mà tôi chưa từng gặp mặt, chưa từng trò chuyện, và cũng chẳng hề có chút hứng thú nào. Dù hắn ta có thể trở thành quân cờ vô cùng giá trị, nhưng cả lý trí của tôi và cảm xúc của Eleanor đều thống nhất rằng không bao giờ được phép thân thiết với hắn.
Hắn chẳng khác nào một chiếc gông sắt đang chờ để vĩnh viễn tước đi sự tự do cuối cùng. Lấy hắn, đồng nghĩa với việc phải từ bỏ đam mê ma thuật, điều mà Eleanor thà chết còn hơn. Tôi cũng tuyệt đối sẽ không bao giờ tự biến mình thành con tốt trên bàn cờ của kẻ khác.
Tuy nhiên, tôi không còn cách nào khác là phải chấp nhận khiêu vũ với hắn một điệu vào đêm nay. Và tôi phải sẵn sàng tâm lý rằng sẽ còn nhiều lần sau nữa. Mục đích cuối cùng cũng là vì để nâng cao điểm thiện cảm của Công Tước.
Tôi bước ra sảnh chính, nơi mọi người đang chờ đợi. Quản gia Bertram đứng đợi sẵn ở cửa, cúi đầu chào tôi: "Tiểu thư Eleanor, xe ngựa của Hoàng tử đã đến." Tôi gật đầu, bước ra cổng dinh thự.
Một chiếc xe ngựa sang trọng, được trang trí bằng huy hiệu hoàng gia, dừng lại trước cổng dinh thự Cobley. Hai kỵ sĩ Hoàng gia, trong bộ giáp bạc lấp lánh, đứng canh gác hai bên xe. Họ đứng bất động như tượng. Cánh cửa xe mở ra, và Cassius bước xuống.
Anh ta mặc một bộ âu phục dạ hội màu đen tuyền, vừa vặn, tôn lên vóc dáng cao lớn, rắn chắc. Ánh mắt tôi dừng lại ở đôi găng tay trắng tinh ôm sát bàn tay thon dài, mạnh mẽ. Những khớp xương gồ ghề ẩn hiện dưới lớp găng mỏng, dấu hiệu của một kiếm sĩ dày dạn kinh nghiệm. Đôi mắt xanh thẳm, sâu hun hút, ánh lên vẻ từng trải, trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi hai mươi lăm của anh ta. Cassius nhìn tôi, nhưng dường như đang nhìn về phía xa xăm, như đang lảng tránh.
Khi tôi bước đến gần, anh ta đưa tay ra để đỡ tôi lên xe. Tôi chỉ liếc nhìn bàn tay Cassius, rồi phớt lờ nó mà bước thẳng lên xe ngựa.
Cassius hơi sững người trước thái độ của tôi. Vẻ buồn rầu thoáng hiện lên trong mắt anh ta, nhưng rồi lại được thay thế bằng sự điềm tĩnh có phần giả tạo. Anh ta bước lên xe, ngồi đối diện tôi, giữ một khoảng cách nhất định. Cánh cửa xe đóng lại. Xe ngựa lăn bánh đều đều, êm ái, hướng về phía hoàng cung. Không gian bên trong xe ngựa chìm vào im lặng. Sự im lặng này, khác với sự tĩnh lặng khi tôi ở một mình. Nó mang theo một sức nặng vô hình, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách tôi và Cassius.
Diễn vai một Eleanor lạnh lùng, xa cách với Cassius dễ dàng hơn tôi tưởng. Nó gần như là bản năng. Tôi không cần phải gồng mình diễn xuất, cũng không cần phải lo lắng về việc để lộ sơ hở. Tôi không hề có chút tình cảm nào với Cassius, cũng chẳng mặn mà gì với mối quan hệ hôn nhân chính trị này. Việc duy trì khoảng cách với anh ta lại càng thuận tiện cho tôi.
Chỉ thi thoảng, tôi có vô tình liếc nhìn Cassius. Anh ta ngồi im lặng, mắt nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt không chút biểu cảm. Tôi chẳng mảy may quan tâm anh ta đang nghĩ gì. Tôi dựa lưng vào thành xe, nhắm mắt lại, để mặc cho xe ngựa đưa tôi đến buổi dạ hội.
Khi chiếc xe ngựa tiến dần lên quả đồi lớn, nơi tọa lạc của Hoàng Cung, tôi lại một lần nữa mở mắt. Qua khung cửa sổ xe ngựa, thành phố Aureus hiện ra trước mắt tôi, lấp lánh như một tấm thảm dát kim cương trải dài đến tận chân trời. Hàng trăm ngọn đèn và ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng. Dòng người vẫn tấp nập qua lại trên đường phố, vừa náo nhiệt, vừa lạc lõng.
Khó tin được nơi này, Aureus hoa lệ này, lại chính là New York, thành phố mà tôi từng thấy hoang tàn đổ nát sau thảm họa. Lần đầu tiên tôi đặt chân đến đây, nó chỉ là một đống đổ nát hoang lạnh, không một bóng người. Những tòa nhà chọc trời đổ sập, những con đường nứt toác, những chiếc xe hơi rỉ sét nằm ngổn ngang. Lúc đó, tôi đã nghĩ New York sẽ không bao giờ có thể khôi phục lại được sự nhộn nhịp như xưa. Vậy mà…
"Khó chịu thật." Tôi lẩm bẩm.
"Eleanor?" Cassius lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Cuối cùng thì tôi đã nghe được giọng nói của anh ta, lần đầu tiên. Giọng anh ta đều đều, có chút lo lắng. "Em có vẻ... khác lạ. Em vẫn ổn đấy chứ?"
Tôi nhướn mày, giọng điệu mỉa mai. "Ngài muốn nói gì?"
Cassius im lặng một lúc. "Không có gì. Chỉ là... ta thấy em trầm tĩnh hơn trước."
Tôi khẽ cười, một tiếng cười nhạt. "Nếu Hoàng tử muốn nghe những lời cay độc của tôi đến vậy, thì cho tôi xin lỗi. Hôm nay tôi không có hứng."
Cassius lại im lặng không nói gì. Giờ thì tôi đã phần nào nhận ra trong mối quan hệ này, tôi dường như đang trên cơ. Dường như có điều gì đó ở tôi mà khiến Cassius phải cực kì cẩn trọng và dè dặt. Anh ta trông như thể đang phải đối mặt với một quả bom nổ chậm vậy. Nếu tôi biết được lí do mà Eleanor có thể khiến Cassius trở nên như vậy, biết đâu tôi có thể lợi dụng để làm điều có ích.
Xe ngựa dừng lại. Cassius bước xuống trước, tay chìa ra. Tôi lại cố tình lờ đi, tự mình bước xuống. Anh ta khẽ rút tay về, chỉnh lại ống tay áo, rồi cùng tôi bước vào đại sảnh.
Bên trong, ánh đèn pha lê lấp lánh, phản chiếu trên những bức tường dát vàng, tạo nên một không gian xa hoa đến mức lố bịch. Tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng cười nói rôm rả của các quan khách, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, huyên náo. Cũng không phải là lần đầu tiên tôi đến dự kiểu tiệc tùng như thế này, nên tôi chẳng mấy choáng ngợp.
Khác biệt duy nhất chính là tần suất tổ chức. Nếu như khi sống ở London, dạ hội chỉ diễn ra vào những dịp đặc biệt, thì ở đây, nó diễn ra thường xuyên đến mức khó tin. Mỗi tuần phải có ít nhất một buổi tiệc tùng quy mô lớn. Họ luôn có thừa lý do để phung phí tiền bạc của dân chúng vào những buổi tiệc xa hoa này. Khi thì là kỉ niệm ngày Thánh nào đó, khi thì là chúc mừng mùa màng bội thu, khi thì là kỉ niệm ngày thành lập Đế Quốc. Hôm nay, thì đơn giản hơn, chỉ là một buổi tiệc để các quý tộc trẻ giao lưu hàng tháng.
Xa hoa đến mức lố bịch. Chứng tỏ bọn chúng đã hoàn toàn quên mất nỗi sợ mang tên Quỷ Vương. Tôi đảo mắt, lướt qua đám đông đang xúng xính trong những bộ cánh đắt tiền, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của Lavinia Bellington. Những buổi tiệc đặc biệt thế này, làm sao mà thiếu cô ta được. Chưa kịp tìm thấy Lavinia, tôi đã bị bao vây bởi một nhóm tiểu thư quý tộc. À không, nói đúng hơn là họ đang vây quanh Cassius.
"Hoàng tử Cassius! Ngài đã đến!" Một tiểu thư thốt lên, giọng điệu phấn khích pha lẫn chút nũng nịu.
Họ ríu rít chào hỏi Cassius, hỏi han đủ thứ chuyện, từ chuyện thời tiết đến chuyện yến tiệc. Cassius chỉ mỉm cười xã giao, đáp lại những câu hỏi của họ một cách qua loa, lịch sự.
Vì chẳng mấy ai mảy may đến tôi, nên tôi nhân cơ hội đó, lặng lẽ rời khỏi đám đông. Tôi lách qua những nhóm người đang trò chuyện, khiêu vũ. Đôi mắt tôi nhanh chóng quét qua từng khuôn mặt, tìm kiếm Lavinia. "Cô ta đâu rồi nhỉ? Không lẽ cô ta chưa đến?"
Bỗng nhiên, một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi. Tôi giật mình quay lại. Cassius đứng đó, vẻ mặt nghiêm nghị. "Eleanor," anh ta nói, giọng điệu thấp, gần như là thì thầm vào tai tôi, "Chúng ta vẫn còn phải khiêu vũ cùng nhau. Đó là yêu cầu của Công tước."
Tôi định giải thích rằng vẫn còn sớm và buổi dạ hội vẫn chưa chính thức bắt đầu. Nhưng rồi lại thôi. Tôi tìm kiếm Lavinia, chủ yếu để giả vờ như bản thân hào hứng thế nào khi có cô ta là bạn, dù chỉ là một tình bạn bí mật. Chuyện đó thực ra cũng không quá cần thiết.
Tôi miễn cưỡng để Cassius kéo đi, nhưng cũng không quên vờ như mình đang cảm thấy khó chịu. Tôi lẩm bẩm. "Ngài Công tước cũng thật là..."
Tôi liếc nhìn Cassius, thấy anh ta không có phản ứng gì, chỉ im lặng kéo tôi về phía sàn nhảy. Tôi thở dài. "Xem ra tôi không thể thoát khỏi việc này rồi."
Sàn nhảy lúc này đã khá đông người. Tôi và Cassius đứng ở một góc khuất, chờ đợi. Không gian xung quanh ồn ào, náo nhiệt, nhưng giữa tôi và Cassius lại là một khoảng lặng khó tả. Tôi không nhìn anh ta, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh đại sảnh.
Khoảng năm phút sau, cánh cửa chính của đại sảnh đóng lại. Âm thanh ồn ào bên trong cũng dần lắng xuống. Những người nhạc công bước lên sân khấu. Một người đàn ông trung niên, mặc bộ lễ phục màu đen, bước ra giữa sàn nhảy, cất tiếng nói. "Kính thưa quý vị, buổi khiêu vũ chính thức bắt đầu." Anh ta cúi đầu chào, rồi lui về phía sau. Những nốt nhạc đầu tiên vang lên. Các cặp đôi bắt đầu bước ra sàn nhảy.
Cassius nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi. Tôi khẽ gật đầu, đặt tay lên vai anh ta. Cassius đặt tay lên eo tôi, kéo tôi lại gần. Chúng tôi bắt đầu khiêu vũ.
Điệu nhạc du dương vang lên. Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho cơ thể di chuyển theo bản năng. Tôi biết Eleanor vốn không nhảy giỏi. Nhưng tôi không thể vờ như mình nhảy tệ được. Tôi mặc cho cơ thể tự di chuyển một cách uyển chuyển, nhịp nhàng.
"Eleanor..." Cassius lên tiếng, giọng nói trầm thấp, gần như thì thầm bên tai tôi. "Em... nhảy giỏi hơn ta tưởng."
Tôi mở mắt, nhìn Cassius. Anh ta đang nhìn tôi, ánh mắt kinh ngạc. Tôi nhún vai, tỏ vẻ thờ ơ. "Tôi chưa bao giờ tệ trong việc nhảy cả. Chỉ là, chưa có ai làm tôi có hứng thú để phô diễn tài năng cả. Lần này, chỉ là nể mặt ngài Công tước đã năng nỉ nên tôi mới miễn cưỡng thôi."
Cassius im lặng, ánh mắt vẫn nhìn tôi đầy dò xét. Có lẽ anh ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng những gì tôi nói.
Điệu nhạc kết thúc trong tiếng vỗ tay của các quan khách. Lẫn trong những tràng pháo tay tán thưởng, tôi nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán. "Eleanor Cobley hôm nay hình như hơi khác lạ." "Cô ta đang cố lấy lòng Hoàng tử sao?" "Không lẽ cô ta bắt đầu để ý Hoàng tử rồi sao?"
Tôi nhìn Cassius, mỉm cười nhạt. "Xem công sức của tôi đánh đổi được gì kìa. Toàn những lời chướng tai."
Cassius có chút bối rối. Dường như anh ta đã bị thuyết phục bởi những lời nói dối của tôi. Nhưng tôi cảm thấy vẫn chưa đủ. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi bất ngờ đá mạnh vào chân anh ta.
"Ái!" Cassius kêu lên, nhăn mặt. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy bất ngờ và đau đớn.
Tôi mỉm cười tinh quái. "Nếu không làm vậy thì tối nay tôi không thể ngủ được." Tôi nhún vai, quay lưng bước đi, để lại Cassius với vẻ mặt đau đớn.
Tôi lách qua đám đông, hướng về phía ban công. Tôi cần một chút không gian riêng tư. Tôi cảm thấy như thể Eleanor đã đi đến giới hạn chịu đựng của cô ấy.
Tôi bước ra ban công, hít sâu không khí đêm trong lành thoảng hương hoa nhài. Trăng tròn vạnh như chiếc đĩa bạc treo trên nền trời đêm huyền bí. Tôi nhìn quanh thì lại thấy có một cô gái đang đứng tựa lan can ở góc khuất.
Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, bồng bềnh. Mái tóc đen dài buông xõa xuống vai. Một tấm mạng che mặt màu đen che khuất khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt màu tím sâu thẳm.
"Xin lỗi, có lẽ tôi đã làm phiền cô." Tôi lên tiếng, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng, lịch sự.
Cô gái quay lại, nhìn tôi. Đôi mắt màu tím ấy không hiểu sao lại khiến tôi có chút gì đó thân quen. "Không sao. Tôi cũng không cảm thấy phiền. Cô cứ tự nhiên." Giọng nói của cô ta trong trẻo, êm dịu.
Tôi gật đầu, bước đến chiếc ghế đặt ở góc ban công và ngồi xuống. Một người hầu bưng đến một khay nước trái cây. Tôi lấy một ly nước ép nho, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, xua tan đi chút căng thẳng. Tôi liếc nhìn cô gái bí ẩn kia, thấy cô ta vẫn đang im lặng, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, như đang chìm đắm trong dòng suy tư. Tôi cũng nhắm mắt lại, tận hưởng sự yên tĩnh.
"Cô có phải là con gái của Công tước Cobley không?" Giọng nói nhẹ nhàng của cô gái bí ẩn vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi mở mắt, nhìn cô ta. Tấm mạng che mặt vẫn che khuất khuôn mặt, nhưng đôi mắt màu tím kia lại nhìn tôi một cách chăm chú, như muốn dò xét điều gì đó. Tôi chưa kịp trả lời thì cô ta đã tiếp tục nói: "Tôi là Seraphina, ái nữ của Giáo hoàng. Chúng ta đã từng gặp nhau tại nhà thờ."
Seraphina. Cái tên này nghe quen quen. Nhưng thông tin về cô gái này lại không nhiều. Hình như tôi đã từng đọc được cái tên này trên một tờ báo nào đó. Thánh nữ Seraphina, ái nữ của Giáo hoàng. Một cái tên được biết đến, nhưng cuộc sống của cô ta lại khá kín đáo, không thường xuyên xuất hiện trước công chúng, càng không tham gia các hoạt động giao lưu của giới quý tộc.
Vậy mà hôm nay, cô ta lại có mặt ở đây. Điều này khiến tôi có chút ngạc nhiên. Và dường như, cô ta còn quen biết Eleanor.
"Chắc chỉ là gặp mặt xã giao vài lần." Tôi thầm nghĩ.
Eleanor vốn không phải là người thích giao du, nếu cô ấy và Seraphina có quen biết nhau, thì chắc cũng chỉ dừng lại ở mức biết mặt nhau mà thôi. "Hân hạnh được gặp lại cô, tiểu thư Seraphina." Tôi đáp, giọng điệu lịch sự.
Seraphina khẽ cười, một tiếng cười nghe sao mà châm biếm. "Xem ra tiểu thư Cobley không nhớ gì về lần gặp gỡ trước của chúng ta."
Cái giọng điệu ấy khiến tôi cảnh giác. Có khi nào cô gái này không đơn giản là chỉ biết mặt Eleanor? "Tôi không phải là kiểu người thích giao tiếp. Nên tôi không nhớ cũng là điều dễ hiểu." Tôi đáp lại, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Cũng có thể..." Seraphina lẩm bẩm, ánh mắt nhìn tôi có chút nghi ngờ. "Hoặc cô đã bị nhầm lẫn với người chị em họ hàng nào đó chăng. Vì để ý kỹ thì... 'màu' của hai người hình như có chút không giống nhau."
"Màu?" Tôi nhướn mày. Chẳng lẽ cô ta cũng có khả năng nhìn thấy màu sắc của linh hồn? Không. Đó chỉ là phỏng đoán. Tôi cần thêm thông tin. Tôi nghiêng đầu, nhíu mày, vờ tỏ ra khó hiểu. "Cô đang nói gì vậy? Màu gì cơ?"
"À thì..."
Đối phương còn chưa kịp nói gì thêm thì một giọng nói đã vang lên từ phía cửa ra vào. "Eleanor?" Tôi quay lại, thấy Cassius đang đứng đó, vẻ mặt hơi thở gấp. "Ta đã tìm em nãy giờ."
Tôi chẳng biết sự xuất hiện của anh ta là đã cứu nguy cho tôi, hay là vô tình cản trở tôi nữa. Tôi nhún vai. "Nghĩa vụ của chúng ta đã kết thúc rồi. Ngài không cần phải dính lấy tôi nữa."
Lúc này, Seraphina mới lên tiếng. "Hoàng tử Cassius." Cô ta khẽ cúi đầu chào.
Cassius quay sang Seraphina, ánh mắt anh ta chợt sáng lên. "Thánh nữ Seraphina. Thật hân hạnh được gặp lại cô ở đây."
Tôi đứng bên cạnh, im lặng quan sát. Dáng vẻ thân thiết của Cassius và Seraphina, hình như có chút gì đó trên mức bình thường. Mà cũng phải. Họ là Hoàng tử của một đế quốc và Ái nữ của một Giáo hoàng. Quen biết nhau cũng là chuyện thường tình.
Seraphina dường như nhận ra mong muốn được yên tĩnh của tôi. Cô ta lên tiếng. "Tiểu thư Cobley. Nếu cô không phiền, tôi có thể mượn Hoàng tử Cassius làm bạn nhảy được không?"
Tôi nhún vai. "Được thế thì tốt. Tôi không có ý kiến gì."
Cassius nhìn tôi, ánh mắt có chút bất ngờ. Nhưng anh ta cũng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Seraphina, rồi cùng cô ta bước vào sàn nhảy.
Tôi nhìn theo bóng Cassius và Seraphina khuất dần giữa đám đông, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả. Lời nói của Seraphina về "màu sắc" của linh hồn vẫn còn văng vẳng bên tai tôi. Tôi cần phải điều tra về cô gái này. Cô ta là ai? Tại sao cô ta lại có khả năng nhìn thấy màu sắc của linh hồn? Và quan trọng hơn, cô ta có biết gì về thân phận thật sự của tôi không?
Có lẽ tôi sẽ thêm việc điều tra về Seraphina vào danh sách nhiệm vụ phụ vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)