Rồi lại:
“Anh xin em.”
“Rút đơn đi.”
“Chuyện căn nhà sau này chúng ta từ từ nói.”
Tin nhắn cuối cùng.
Được gửi sáng nay.
Chỉ có ba chữ.
“Tôi sai rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm ba chữ ấy.
Rất lâu.
Luật sư Chu nhìn theo ánh mắt tôi.
Lướt qua màn hình.
Rồi hỏi:
“Theo cô.”
“Anh ta thật sự biết mình sai.”
“Hay chỉ vì chuyện đã quá lớn.”
“Nên bắt đầu sợ rồi?”
Tôi không hề do dự.
“Là vế sau.”
Anh khẽ gật đầu.
“Vậy thì không cần trả lời.”
Mười hai giờ trưa.
Là thời điểm dự kiến lệnh triệu tập được giao.
Tôi ngồi trong quán cà phê ở sảnh khách sạn.
Tô Minh ngồi đối diện.
Trước mặt em là một đĩa cơm rang.
Nhưng em chưa gắp lấy một miếng.
Em cầm điện thoại.
Màn hình hiển thị một bài viết trên diễn đàn lập trình.
Thế nhưng.
Ngón tay cái cứ dừng trên màn hình.
Rất lâu cũng không lướt xuống.
Tôi nhìn em.
“Em căng thẳng à?”
Em lập tức phủ nhận.
“Đâu có.”
Tôi chỉ vào đôi đũa trên tay em.
“Em cầm đôi đũa mười phút rồi.”
“Một hạt cơm cũng chưa gắp.”
Em cúi đầu.
Nhìn đôi đũa trong tay.
Như đang xác nhận lời tôi nói.
Rồi lặng lẽ đặt đôi đũa xuống.
Em nhìn tôi.
Lo lắng hỏi:
“Chị.”
“Liệu mẹ chồng có thật sự phải vào tù không?”
Tôi nghiêm túc đáp:
“Còn phải xem bà ấy lựa chọn thế nào.”
“Nếu thành khẩn khai báo.”
“Chủ động bồi thường.”
“Được người bị hại tha thứ.”
“Thì vẫn có cơ hội xin hưởng án treo.”
“Nhưng.”
“Nếu bà ấy vẫn cố chối tội.”
“Tiêu hủy chứng cứ.”
“Hoặc đe dọa nhân chứng.”
Tôi dừng lại.
Rồi nói tiếp:
“Thì sẽ không ai cứu được bà ấy.”
Em lại hỏi:
“Chị có mong bà ấy vào tù không?”
Câu hỏi ấy.
Khiến tôi im lặng một lúc.
Tôi chậm rãi đáp:
“Tôi không mong bà ấy vào tù.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Nhưng.”
“Tôi càng không thể chấp nhận.”
“Sau khi làm tất cả những chuyện này.”
“Bà ấy vẫn bình yên vô sự.”
“Rồi một ngày khác.”
“Lại lấy đồ của tôi.”
“Lại đuổi người của tôi.”
Tô Minh suy nghĩ một lúc.
Khẽ gật đầu.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi đột nhiên đổ chuông.
Tôi nhìn màn hình.
Không phải Trần Việt.
Mà là một số lạ.
Tôi nhận máy.
Đầu dây bên kia là giọng của một cô gái trẻ.
Rụt rè hỏi:
“Xin hỏi có phải cô Tô Nhiên không ạ?”
Cô ấy nói tiếp:
“Tôi là biên tập viên chương trình Hòa giải Dân sinh của Đài Truyền hình thành phố.
”
“Chúng tôi nhận được lời nhờ giúp từ mẹ chồng cô.”
“Bà ấy nói cô kiện nhà chồng chỉ vì một căn nhà.”
“Chúng tôi muốn mời cô tham gia một buổi ghi hình.”
“Mọi người cùng ngồi xuống nói chuyện.”
Tôi từ chối ngay.
“Xin lỗi.”
“Tôi không tham gia.”
Nói xong.
Tôi cúp máy.
Chưa đầy hai phút sau.
Điện thoại lại đổ chuông.
Vẫn là một số lạ.
Tôi cau mày.
Bắt máy.
Lần này là giọng một người đàn ông.
“Chào cô Tô.”
“Tôi là phóng viên của Pháp chế Buổi chiều.”
“Chúng tôi được biết vụ việc của cô liên quan đến tài sản trước hôn nhân và bạo lực gia đình…”
Tôi lập tức ngắt lời.
“Không phải bạo lực gia đình.”
“Mà là chiếm đoạt trái phép.”
“Ngay cả tội danh còn chưa xác minh rõ.”
“Thì đừng phỏng vấn nữa.”
Nói xong.
Tôi cúp luôn cuộc gọi thứ hai.
Rồi chuyển điện thoại sang chế độ máy bay.
Đúng lúc ấy.
Luật sư Chu từ ngoài cửa bước vào.
Trên tay cầm một phong bì giấy màu vàng.
Sắc mặt anh còn nghiêm trọng hơn mọi ngày.
Anh bước tới bàn.
Ngồi xuống.
Đặt nhẹ phong bì lên mặt bàn.
Nhưng không mở ra ngay.
“Lệnh triệu tập đã được giao rồi.”
Anh nói.
Tôi lập tức hỏi:
“Bà ấy phản ứng thế nào?”
Luật sư Chu đáp:
“Theo phản hồi của cảnh sát trực tiếp giao lệnh.”
“Bà ấy khóc lóc, làm ầm ngay tại chỗ.”
Anh dừng lại một chút.
Rồi nói tiếp:
“Bà ấy còn nói.”
“Con dâu cấu kết với người ngoài để hại bà ấy.”
“Nói mình bị oan.”
Luật sư Chu nhìn tôi.
“Bà ấy còn nói.”
“Trong tay bà ấy có chứng cứ.”
“Chứng minh em trai cô có hành vi phạm pháp trong căn hộ.”
“Cho nên việc thay khóa và đuổi người là hoàn toàn chính đáng.”
Tô Minh lập tức ngẩng đầu.
Trong mắt thoáng hiện vẻ căng thẳng.
Tôi vội đặt tay lên tay em.
“Phạm pháp gì?”
Tôi hỏi.
Luật sư Chu trả lời:
“Bà ấy nói.”
“Em trai cô mở cửa hàng trực tuyến trong căn hộ.”
“Nói kho chứa đầy hàng hóa.”
“Có nguy cơ cháy nổ.”
“Còn nghi ngờ trốn thuế.”
Tô Minh mím chặt môi.
Trên mặt đầy vẻ bất lực.
Một lúc sau.
Em mới khẽ lên tiếng.
Giọng rất nhỏ.
Mang theo chút tủi thân.
“Đúng là em có mở một cửa hàng online.”
“Nhưng em chỉ bán tài liệu lập trình và mẫu mã nguồn.”
“Tất cả đều là bản điện tử.”
“Không có kho.”
“Cũng không có hàng hóa.”
“Mỗi tháng doanh thu chưa đến hai nghìn tệ.”
“Còn chưa đến mức phải nộp thuế.”
Chaporia
Bình Luận (0)