Ranh Giới Của Tôi/Chương 12C. 12
20px

“Anh còn nhớ sinh nhật tôi năm ngoái không?”

“Hôm đó.”

“Anh đã hứa sẽ đưa tôi đi ăn nhà hàng.”

“Nhưng rồi sao?”

“Mẹ anh chỉ gọi một cuộc điện thoại.”

“Nói bà ấy đau đầu.”

“Anh không hề do dự.”

“Quay xe đi thẳng về nhà.”

“Còn tôi.”

“Một mình ngồi trong nhà hàng.”

“Đợi anh suốt hai tiếng.”

“Cuối cùng.”

“Tự thanh toán rồi lặng lẽ về.”

Anh cau mày.

Vẻ mặt đầy khó chịu.

“Bây giờ nhắc lại mấy chuyện cũ đó thì có ích gì?”

“Tôi không lật chuyện cũ.”

“Tôi chỉ đang nghĩ.”

“Nếu lúc đó tôi chịu rời đi.”

“Thì có lẽ.”

“Sẽ không có ngày hôm nay.”

Tôi kéo vali.

Lặng lẽ đi ngang qua anh.

Anh chỉ đứng yên.

Không hề có ý định giữ tôi lại.

Tôi đi ngang qua bà mẹ chồng.

Bà ta há miệng.

Hình như còn định nói gì đó.

Đúng lúc ấy.

Luật sư Chu bước lên một bước.

Bà mẹ chồng vừa nhìn thấy gương mặt lạnh tanh của anh.

Lập tức nuốt hết những lời sắp nói trở lại.

Tôi bước ra khỏi nhà.

Tô Minh vội nhận lấy chiếc vali trong tay tôi.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang vẫn chưa sửa.

Xung quanh tối đen.

Ba người chỉ có thể lần mò đi xuống.

Đến tận tầng ba.

Phía sau.

Đột nhiên vang lên tiếng cửa đóng sầm.

Ngay sau đó.

Là tiếng bà mẹ chồng khóc gào xé lòng.

Dù cách hai lớp cửa.

Tiếng khóc ấy vẫn vọng rất rõ vào tai tôi.

Xuống đến tầng một.

Cánh cửa tòa nhà vừa mở.

Gió lạnh lập tức ùa vào.

Tôi bất giác run lên.

Tô Minh nhìn thấy.

Không nói một lời.

Lập tức cởi chiếc áo hoodie trên người.

Khoác lên vai tôi.

Còn em.

Chỉ còn mặc chiếc áo phông mỏng.

Hai cánh tay gầy khẳng khiu.

Đung đưa trong gió lạnh.

“Chị.”

Em khẽ gọi.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Lúc nãy chị nói.”

“Nếu ngày đó chị rời đi thì tốt rồi.”

“Em thấy câu đó không đúng.”

Em nhìn tôi.

Nghiêm túc nói:

“Khi ấy.”

“Chị vẫn chưa đủ thất vọng.”

“Dù có rời đi.”

“Có lẽ chị vẫn sẽ quay lại.”

“Còn bây giờ.”

“Chị rời đi.”

“Mới là đúng lúc.”

Tôi nhìn gương mặt em.

Gió lạnh thổi đến.

Môi em trắng bệch.

Nhưng đôi mắt.

Lại sáng như có một ngọn đèn bên trong.

Tôi đưa tay.

Kéo mũ áo hoodie đội lại lên đầu cho em.

“Đi thôi.”

Tôi khẽ nói.

Đúng lúc ấy.

Luật sư Chu lấy chìa khóa xe ra.

“Tôi đưa hai chị em về khách sạn.”

Chiếc xe từ từ rời khỏi khu dân cư.

Điện thoại tôi sáng lên.

Là tin nhắn của Trần Việt.

Chỉ có đúng một dòng.

“Lấy hết đồ đi.”

“Để lại chìa khóa.”

Tôi không trả lời.

Trực tiếp nhét điện thoại vào túi.

Ngoài cửa kính.

Đèn đường nối tiếp nhau lùi về phía sau.

Tôi nhìn ra ngoài.

Bất giác nhớ tới tòa nhà vừa rời đi.

Ô cửa sổ tầng bốn.

Vẫn sáng ánh đèn vàng.

Giống như một con mắt mở giữa màn đêm.

Đã từng có lúc.

Tôi coi ánh đèn ấy.

Là nhà.

Nhưng bây giờ.

Nó đã không còn là nhà của tôi nữa.

5

Ba ngày sau.

Thông báo khởi tố vụ án được ban hành.

Lúc cảnh sát Triệu gọi điện cho tôi.

Tôi đang cùng luật sư Chu rà soát lại danh mục chứng cứ trong phòng khách sạn.

Điện thoại vừa kết nối.

Giọng ông vẫn bình thản.

Mang theo chút mệt mỏi quen thuộc.

“Cô Tô.”

“Vụ án đã được khởi tố.”

“Tội danh là chiếm đoạt trái phép.”

“Lệnh triệu tập đã được giao trong chiều nay.”

“Nghi phạm phải có mặt để làm việc trong vòng bốn mươi tám giờ.”

Giọng cảnh sát Triệu rõ ràng vang lên từ đầu dây bên kia.

“Cảm ơn anh, cảnh sát Triệu.”

Tôi chân thành nói.

“Không có gì.”

“Ngoài ra.”

“Chúng tôi đã liên hệ với Trung tâm Đăng ký Bất động sản.”

“Họ đã bàn giao bản sao camera giám sát ngày hôm đó.”

“Hình ảnh khá rõ.”

“Khuôn mặt của nghi phạm được ghi lại rất đầy đủ.”

Ông dừng một chút.

“Nếu bên cô có thêm chứng cứ mới.”

“Có thể bổ sung bất cứ lúc nào.”

Sau khi cúp máy.

Tôi tựa người vào lưng ghế.

Lặng lẽ nhìn trần nhà.

Rất lâu.

Không nói một lời.

Luật sư Chu gập máy tính lại.

Nghiêm túc nói:

“Một khi lệnh triệu tập đã được giao.”

“Bên mẹ chồng cô chắc chắn sẽ náo loạn.”

“Cô phải chuẩn bị tâm lý.”

“Từ bây giờ.”

“Tất cả những mối quan hệ của chồng cô.”

“Sẽ lần lượt gây áp lực với cô.”

“Thật ra.”

“Áp lực đã bắt đầu rồi.”

Tôi bất lực lật điện thoại lại.

Đưa cho anh xem.

Từ hôm qua.

WeChat của tôi liên tục có tin nhắn.

Chị họ của Trần Việt gửi một đoạn ghi âm rất dài.

Tôi không mở.

Nhưng phần chuyển thành văn bản hiện lên một câu.

“Em suy nghĩ lại đi, mẹ lớn tuổi rồi, không chịu nổi cú sốc này đâu.”

Dì của Trần Việt cũng gửi một đoạn ghi âm dài một phút.

Mở đầu là:

“Tiểu Tô à, không phải dì muốn nói con…”

Còn Trần Việt.

Anh gửi khoảng hai mươi tin nhắn.

Từ:

“Em thật sự muốn ép anh đến đường cùng sao?”

Đến:

“Em biết mẹ anh bị cao huyết áp mà.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...