Và danh sách chứng cứ.
Dưới cùng của chồng giấy.
Có một chiếc phong bì màu nâu.
Tôi biết.
Bên trong.
Là lá thư cuối cùng mẹ gửi cho tôi.
Ba năm trước.
Tôi nhẹ nhàng cầm lá thư lên.
Lặng lẽ đọc rất lâu.
Trong thư.
Chỉ có một câu.
“Mẹ vô dụng.”
“Không bảo vệ được hai đứa.”
Đọc xong.
Tôi cẩn thận gấp lá thư lại.
Đặt trở vào phong bì.
Tôi lặng lẽ nói với mẹ trong lòng.
“Mẹ.”
“Mẹ không bảo vệ được bọn con cũng không sao.”
“Con đã học được rồi.”
Những ngày qua.
Tôi đứng trước tòa.
Bình tĩnh đối đáp.
Lý lẽ rõ ràng.
Tôi ngồi trong phòng lấy lời khai ở đồn công an.
Điềm tĩnh trả lời từng câu hỏi.
Ở văn phòng ban quản lý.
Tranh luận với từng người.
Tôi chưa từng lùi bước.
Chính trong những khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng hiểu ra một điều.
Chuyện bảo vệ bản thân.
Không ai có thể làm thay bạn.
Bạn phải tự mình đứng ở đó.
Tự mình nói thật dứt khoát.
“Không được.”
Tự tay vạch rõ ranh giới.
Nếu nhất thời chưa vạch rõ được.
Thì cứ nhờ pháp luật làm rõ.
Tôi chậm rãi lấy điện thoại ra.
Thuần thục tìm đến số của mẹ.
Rồi nghiêm túc gõ một dòng.
“Mẹ.”
“Bức tranh cây lựu đã treo rồi.”
“Gửi đến số 1802, đường Triều Dương Bắc nhé.”
“Con dọn về đó ở rồi.”
Tôi nhẹ nhàng nhấn nút gửi.
Sau đó.
Không chút do dự.
Tôi xóa toàn bộ thông tin liên lạc của Trần Việt.
Đúng lúc ấy.
Từ phía sau.
Tô Minh lớn tiếng gọi tôi.
“Chị!”
“Chị đói chưa?”
“Em đi nấu mì.”
“Chị ăn không?”
Tôi không quay đầu.
Thuận miệng đáp:
“Ăn.”
“Cho thêm quả trứng.”
Em bất lực nói:
“Hôm qua ăn hết trứng rồi.”
Tôi lập tức đáp:
“Thế thì đi mua.”
Em lẩm bẩm.
“Ngoài trời đang mưa mà.”
Tôi dứt khoát nói:
“Cầm ô đi.”
Em thở dài.
Vẻ mặt đầy miễn cưỡng.
Xỏ giày.
Chậm rãi cầm ô đi ra ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại.
Tôi loáng thoáng nghe em lẩm bẩm.
“Thắng kiện xong là bắt đầu sai người rồi.”
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Mỉm cười.
Ngoài cửa sổ.
Mưa vẫn lất phất rơi.
Nhưng tôi bỗng thấy.
Căn phòng này.
Sáng sủa hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Không phải vì thắng kiện.
Cũng không phải vì nhận được tiền bồi thường.
Mà bởi cuối cùng.
Tôi đã hiểu một điều.
Tôi có thể bảo vệ những gì thuộc về mình.
Không cần ai làm thay.
Cũng không cần bất kỳ ai đồng ý.
Đây là căn hộ của tôi.
Đây là nhà của tôi.
Đây là giới hạn của tôi.
Ai dám chạm vào.
Thì phải trả giá.
Một tuần sau.
Hai chị em tôi dọn về căn hộ 1802.
Ổ khóa đã được thay lại.
Nhưng đồ nội thất và đồ điện vẫn chưa mua đủ.
Phòng khách trống trơn.
Chỉ có một chiếc ghế.
Và một chiếc bàn gấp.
Vừa bước vào nhà.
Tôi bỗng phát hiện.
Trên tường có thêm một thứ.
Nhìn kỹ.
Là một bức tranh màu nước.
Trong tranh.
Chính là cây lựu xiêu vẹo trong sân ngôi nhà cũ.
Màu sắc của bức tranh được tô khá dày.
Lá cây tròn vo.
Những quả lựu.
Giống hệt những chiếc đèn lồng đỏ nho nhỏ.
Đung đưa trên cành.
Khung tranh.
Là do Tô Minh tự đóng bằng những thanh gỗ cũ.
Có hơi lệch một chút.
Tôi cẩn thận treo bức tranh.
Ngay chính giữa phòng khách.
Tô Minh lặng lẽ đứng phía sau tôi.
Nghiêng đầu.
Chăm chú ngắm bức tranh.
Rồi cười trêu.
“Trình vẽ của mẹ…”
“Hình như còn kém hơn cả bảy năm trước nữa.”
Tôi lập tức khẽ huých em.
Nhỏ giọng nói:
“Đừng để mẹ nghe thấy.”
“Nếu không mẹ sẽ buồn.”
Em bĩu môi.
“Có ở đây đâu mà sợ.”
Tôi nhìn em.
Nghiêm túc nói:
“Vài hôm nữa mẹ sẽ tới.”
Em khựng lại.
Mắt mở to.
Kinh ngạc hỏi:
“Mẹ tới á?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Mẹ nói muốn ở vài hôm.”
“Tiện giúp chị dọn dẹp lại nhà.”
Em im lặng một lúc.
Khẽ nhíu mày.
Như đang nghĩ gì đó.
Sau đó.
Em đi đến chiếc bàn gấp.
Cầm lấy một cái bánh bao.
Bánh mua ở quán ngay cổng khu dân cư.
Nhân thịt heo hành.
Vẫn còn nóng hổi.
Em cắn một miếng.
Hai má phồng lên.
Lúng búng nói:
“Thế thì tốt.”
Tôi khẽ đáp:
“Ừ.”
Tôi đứng trước bức tranh cây lựu.
Lặng lẽ ngắm rất lâu.
Những quả lựu trong tranh đỏ rực.
Thật sự giống như từng chiếc đèn lồng nhỏ.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ.
Nhẹ nhàng rơi lên góc khung tranh hơi lệch.
In xuống nền nhà.
Một vệt sáng nghiêng nghiêng.
Tựa như dải lụa màu vàng.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cây ngân hạnh.
Đã rụng sạch lá.
Nhưng tôi biết.
Mùa thu năm sau.
Nó vẫn sẽ đâm chồi.
Lại mọc lên những tán lá xanh non.
Chaporia
Bình Luận (0)