Ranh Giới Của Tôi/Chương 5C. 5
20px

“Tin nhắn mẹ chồng gửi.”

Em đọc xong.

Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ kéo mũ áo trùm lên đầu lần nữa.

Hai tay đút vào túi áo hoodie.

Ánh mắt tối đi vài phần.

Đúng lúc ấy.

Cửa thang máy mở ra.

Hai chị em bước ra ngoài.

Đi ngang con đường lát gạch trước cổng khu dân cư.

Lá khô phủ kín mặt đường.

Mỗi bước chân giẫm xuống.

Đều phát ra tiếng xào xạc.

Mang theo một cảm giác bất lực khó nói thành lời.

Hai chị em đi về phía chiếc xe đang đỗ dưới ngọn đèn đường đã hỏng.

Gió đêm rất lớn.

Thổi vạt áo hoodie của Tô Minh bay phần phật.

Tôi ngồi vào ghế lái.

Khởi động xe.

Rồi bật sưởi.

Hơi ấm dần lan khắp khoang xe.

Tô Minh ngồi ở ghế phụ.

Nhẹ nhàng ngả lưng ghế ra sau.

Khép mắt lại.

Tựa đầu vào ghế.

“Chị.”

Em khẽ gọi.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Mai em nên mặc bộ nào để đi lấy lời khai?”

Em hỏi rất nghiêm túc.

Em không hỏi.

“Ngày mai phải làm gì.”

Mà hỏi.

“Nên mặc bộ nào.”

Chỉ một câu ấy.

Tôi biết.

Em đã đưa ra quyết định.

Tôi chậm rãi lái xe ra khỏi khu dân cư.

Vô tình nhìn vào gương chiếu hậu.

Cửa sổ căn hộ 1802 tối đen.

Giống như một con mắt đang khép lại.

Lặng lẽ.

Im ắng.

Tôi thu ánh mắt về.

Tiếp tục nhìn con đường phía trước.

Trong đầu vẫn ngổn ngang suy nghĩ.

“Mặc chiếc sơ mi chị mua cho em.”

“Màu xanh.”

Tôi nói.

“Được.”

Em đáp ngắn gọn.

Chiếc xe nhập vào dòng phương tiện thưa thớt trên đường lớn.

Ánh đèn thành phố phía xa.

Nhuộm cả bầu trời thành một màu cam đỏ đục ngầu.

Giống như một bức tranh đã bị vò nhăn.

Ý nghĩ vẫn quay cuồng trong đầu tôi.

Cuối cùng.

Cũng dần dần lắng xuống.

Việc thứ ba.

Là gọi điện cho mẹ tôi.

Dù đã ba năm rồi.

Hai mẹ con không còn liên lạc với nhau.

3

Sáng hôm sau, đúng bảy giờ năm mươi.

Luật sư Chu đã có mặt.

Anh đến khách sạn trước tôi.

Ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong quán cà phê ở sảnh.

Trước mặt anh là chiếc máy tính xách tay đang mở.

Bên cạnh đặt một ly Americano.

Hương cà phê nhàn nhạt lan trong không khí.

Anh hơn bốn mươi tuổi.

Cắt tóc húi cua.

Đeo cặp kính gọng kim loại mảnh.

Cổ áo sơ mi lúc nào cũng cài kín đến chiếc cúc trên cùng.

Trông vô cùng nghiêm túc.

Tôi quen anh đã ba năm.

Anh từng giúp tôi xử lý hai vụ tranh chấp hợp đồng lao động.

Lần nào cũng thắng rất gọn.

Tôi luôn rất tin tưởng anh.

Tô Minh ngồi đối diện tôi.

Em mặc chiếc sơ mi màu xanh.

Nếp nhăn ở cổ tay áo là do tối qua em tự giặt bằng nước trong phòng vệ sinh khách sạn rồi phơi khô.

Chỉ nhìn cũng biết em đã rất cẩn thận.

Trước mặt em là một cốc sữa đậu nành.

Nhưng em chưa hề động tới.

Luật sư Chu đẩy gọng kính.

Nghiêm túc nói:

“Tối qua tôi thức cả đêm để xem lại tài liệu.”

Nói rồi.

Anh xoay màn hình máy tính về phía tôi.

“Có mấy điểm rất quan trọng.”

“Thứ nhất.”

“Căn cứ Điều 270 Bộ luật Hình sự, nếu chiếm đoạt trái phép tài sản được giao quản lý, có giá trị tương đối lớn và cố tình không hoàn trả thì có thể bị phạt tù đến hai năm, cải tạo hoặc phạt tiền. Trường hợp số tiền đặc biệt lớn hoặc có tình tiết nghiêm trọng thì mức phạt từ hai đến năm năm tù.”

“Xét về mặt pháp lý.”

“Hành vi của mẹ chồng cô đã đủ dấu hiệu cấu thành tội chiếm đoạt trái phép.”

Nói tới đây.

Anh dừng lại.

Lại đưa tay đẩy gọng kính.

Như đang sắp xếp những điều tiếp theo.

“Nhưng.”

“Vụ này có một điểm khó.”

Anh khẽ nhíu mày.

“Bất động sản không giống tài sản thông thường.”

“Trong thực tiễn xét xử, việc xác định hành vi chiếm đoạt bất động sản phức tạp hơn rất nhiều.”

“Bà ấy là mẹ chồng cô.”

“Giữa hai người có quan hệ thân thích.”

“Hơn nữa căn hộ đúng là vẫn luôn bỏ trống.”

“Bà ấy rất có thể sẽ nói rằng bà ấy tưởng cô đã đồng ý.”

“Cho nên.”

“Chúng ta phải tập trung vào hai hướng.”

“Thứ nhất.”

“Chứng minh bà ấy cố ý thực hiện hành vi này.”

“Việc em trai cô bị đuổi khỏi nhà.”

“Ổ khóa bị thay.”

“Hợp đồng mua bán do chính bà ấy ký ở phần người bán.”

“Tất cả đều là bằng chứng chứng minh yếu tố cố ý.”

“Thứ hai.”

“Kéo cả người mua và bên môi giới vào.”

“Chứng minh đây là một vụ thông đồng.”

Tôi khẽ cau mày.

“Người mua là bạn của mẹ chồng tôi.”

Hai mắt luật sư Chu lập tức sáng lên.

“Có chứng minh được không?”

Tô Minh nhẹ nhàng đặt cốc sữa đậu nành xuống.

Bình tĩnh đáp:

“Em từng nhìn thấy họ đi cùng nhau.”

“Ba tháng trước.”

“Ở dưới khu nhà của Trần Việt.”

Luật sư Chu nhìn em.

“Thời gian.”

“Địa điểm.”

“Còn nhớ được bao nhiêu chi tiết?”

Tô Minh nhíu mày.

Cố nhớ lại.

“Ngày 14 tháng 3 năm 2026.”

“Khoảng hơn ba giờ chiều.”

“Hôm đó em mang hoa quả sang nhà Trần Việt.”

“Đi tới cổng khu dân cư thì thấy một chiếc ô tô màu trắng đỗ ven đường.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...