Ranh Giới Của Tôi/Chương 6C. 6
20px

“Mẹ Trần Việt bước xuống từ ghế phụ.”

“Người phụ nữ lái xe mặc áo khoác màu đỏ.”

“Hôm đó em còn nhìn thêm một lúc.”

“Vì hôm ấy là thứ Bảy.”

“Cổng khu dân cư kẹt xe rất đông.”

“Chiếc xe đó đỗ ở đó ít nhất năm phút.”

Ngón tay luật sư Chu gõ liên tục trên bàn phím.

Ánh mắt vô cùng chăm chú.

Gõ xong.

Anh ngẩng đầu lên.

Vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Cậu chắc là cùng một người chứ?”

Anh nhìn thẳng vào mắt Tô Minh.

Tô Minh suy nghĩ một lát.

“Chín mươi phần trăm.”

“Em nhớ rất rõ gương mặt bà ấy.”

“Gò má cao.”

“Cằm nhọn.”

“Còn đeo kính gọng vàng.”

“Hôm qua vừa nhìn thấy trong phòng khách là em nhận ra ngay.”

“Chỉ là lúc đó chưa nhớ đã gặp ở đâu.”

“Sau này mới nghĩ ra.”

“Đủ rồi.”

Luật sư Chu gập máy tính lại.

Giọng rất chắc chắn.

“Tỷ lệ nhận diện chín mươi phần trăm.”

“Cộng thêm việc sau này chúng ta có thể trích xuất camera khu dân cư và thông tin chiếc xe.”

“Chuỗi chứng cứ này rất có khả năng sẽ hoàn chỉnh.”

“Bây giờ.”

“Chúng ta đến ban quản lý lấy hồ sơ thay khóa.”

“Sau đó đến Trung tâm Đăng ký Bất động sản tra cứu hồ sơ.”

Ba người cùng đứng dậy.

Chỉnh lại quần áo.

Rồi đi ra khỏi sảnh khách sạn.

Khi đi ngang quầy lễ tân.

Điện thoại tôi bỗng đổ chuông.

Là Trần Việt gọi tới.

Tôi cau mày.

Cúp máy.

Anh lại gọi.

Tôi lại cúp.

Liên tiếp ba lần như vậy.

Cuối cùng.

Một tin nhắn hiện lên.

“Em đang ở đâu?”

Ngay sau đó.

Lại có tin nhắn của bà mẹ chồng.

“Tối qua mẹ thức trắng cả đêm. Bây giờ con qua đây đi, chúng ta nói chuyện tử tế. Đừng tìm luật sư nữa, chuyện xấu trong nhà đừng để người ngoài biết.”

Tôi đưa điện thoại cho luật sư Chu.

Anh liếc nhìn tin nhắn.

Khóe môi khẽ nhếch.

Bình thản nói:

“Kiểu nói này tôi gặp quá nhiều rồi.”

“’Chuyện xấu trong nhà đừng để người ngoài biết’…”

“Nói trắng ra.”

“Chỉ là bên gây hại muốn bên bị hại im lặng.”

Tôi khẽ gật đầu.

Sau đó chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Văn phòng ban quản lý khu dân cư nằm ở cổng phía Nam.

Là một căn nhà thấp xây bằng gạch đỏ.

Trước cửa văn phòng ban quản lý chất lộn xộn mấy trụ cứu hỏa cũ.

Tất cả đều phủ đầy vết gỉ.

Bước vào bên trong.

Ngồi ở quầy lễ tân là một người phụ nữ trung niên tóc uốn.

Bà ta đang chăm chú lướt video ngắn.

Thỉnh thoảng còn bật cười.

Luật sư Chu bước lên.

Xuất trình thẻ luật sư.

Ngón tay người phụ nữ lập tức dừng lại trên màn hình.

Tiếng nhạc vui nhộn của đoạn video cũng im bặt.

Bà ta ngẩng đầu.

Ánh mắt thấp thỏm nhìn qua nhìn lại giữa luật sư Chu và tôi.

Luật sư Chu nghiêm giọng:

“Chúng tôi cần trích xuất hồ sơ thay khóa của căn hộ 1802 ngày 7 tháng 4 năm 2026.”

Người phụ nữ nhìn luật sư Chu.

Rồi lại nhìn tôi.

Trong mắt bà ta thoáng qua một vẻ mặt mà tôi quá quen.

Rõ ràng biết chuyện.

Nhưng không muốn dính phiền phức.

Bà ta chần chừ.

Ấp úng nói:

“Chuyện này… phải là chính chủ sở hữu đến thì mới tra được.”

Tôi không nói thêm lời nào.

Đặt mạnh căn cước lên quầy.

“Tôi chính là chủ sở hữu.”

Bà ta cúi xuống nhìn căn cước của tôi.

Mím chặt môi.

Trên mặt hiện rõ vẻ miễn cưỡng.

Im lặng vài giây.

Bà ta quay người đi tới tủ hồ sơ.

Bắt đầu lục tìm.

Tìm rất lâu.

Cuối cùng mới rút ra một tờ giấy từ tập hồ sơ màu xanh.

Đặt lên quầy.

“Đây là phiếu công việc hôm đó.”

Giọng bà ta đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Luật sư Chu cầm tờ giấy lên.

Đọc lướt một lượt.

Rồi đưa cho tôi.

Ngay đầu phiếu ghi rất rõ.

Phiếu ghi nhận dịch vụ sửa chữa của Ban quản lý.

Nội dung dịch vụ:

Thay lõi khóa cửa chống trộm.

Mục người đề nghị ghi:

Chủ sở hữu căn hộ 1802.

Nhưng.

Ở ô chữ ký của người đề nghị.

Không phải tên tôi.

Mà chỉ có một chữ.

Trần.

Chữ “Trần” được viết rất phóng khoáng.

Không thể nhận ra đầy đủ họ tên.

Nhưng.

Chỉ cần nhìn nét bút.

Tôi đã nhận ra.

Đó là chữ của Trần Việt.

Cuối phiếu có mục ghi chú.

Bên trong chỉ viết vỏn vẹn bốn chữ.

Mất chìa khóa.

Luật sư Chu cau mày.

Chỉ vào chữ “Trần” trên phiếu.

“Người ký tên này là ai?”

Người phụ nữ trung niên né tránh ánh mắt anh.

Môi khẽ động.

Nhưng không trả lời.

Luật sư Chu bình tĩnh nói:

“Các cô chưa có xác nhận bằng chữ ký của chủ sở hữu.”

“Chỉ dựa vào yêu cầu miệng của một người không phải chủ sở hữu.”

“Đã tự ý thay khóa.”

“Lại còn để người khác vào nhà dọn sạch toàn bộ đồ đạc và tài sản cá nhân.”

Mỗi câu anh nói ra.

Sắc mặt người phụ nữ càng trắng thêm.

Trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Luật sư Chu dừng một chút.

Rồi tiếp tục.

“Cô có biết điều đó đồng nghĩa với việc gì không?”

Người phụ nữ khẽ run.

Lắp bắp nói:

“Tôi… tôi chỉ làm theo quy định.”

“Là chồng cô ấy tới…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...