Ranh Giới Của Tôi/Chương 7C. 7
20px

Luật sư Chu khoanh tay trước ngực.

Sắc mặt lạnh lùng.

“Trong pháp luật không tồn tại tư cách ‘chồng’.”

“Chỉ có chủ sở hữu.”

“Đồng sở hữu.”

“Hoặc người thuê.”

“Cô Tô đây là chủ sở hữu duy nhất của căn hộ 1802.”

“Căn hộ được mua toàn bộ bằng tài sản trước hôn nhân.”

“Giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản cũng chỉ đứng tên một mình cô ấy.”

“Chồng cô ấy.”

“Mẹ chồng cô ấy.”

“Thậm chí em trai ruột của cô ấy.”

“Đều không phải chủ sở hữu.”

“Các cô chưa được chủ sở hữu ủy quyền mà đã tự ý thay khóa.”

“Hành vi đó đồng nghĩa với việc hỗ trợ người khác chiếm đoạt trái phép tài sản tư nhân.”

Nghe xong.

Đôi môi người phụ nữ run dữ dội hơn.

Ánh mắt đầy hoảng sợ.

Phía sau bà ta.

Một nhân viên khác lặng lẽ cầm điện thoại lên.

Ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại.

Ngón tay lướt rất nhanh trên màn hình.

Không rõ là đang ghi âm.

Hay đang gọi người tới.

“Tôi cần một bản sao của phiếu công việc này.”

Luật sư Chu nghiêm mặt.

Đặt phiếu xuống quầy.

Nhẹ nhàng đẩy trả lại.

“Cùng với họ tên và thông tin liên lạc của nhân viên trực ban hôm đó.”

Anh dừng một chút.

Rồi nói tiếp:

“Ngoài ra.”

“Tôi yêu cầu trích xuất toàn bộ camera giám sát ngày 7 tháng 4.”

“Bao gồm cổng Nam.”

“Cổng Bắc.”

“Và khu vực thang máy tầng mười tám.”

“Đồng thời phải lưu giữ đầy đủ dữ liệu từ ngày 3 đến ngày 7 tháng 4.”

“Tổng cộng năm ngày.”

Ánh mắt anh vô cùng kiên định.

Giọng điệu cứng rắn.

“Nếu phía ban quản lý xóa hoặc chỉnh sửa dữ liệu camera.”

“Chúng tôi sẽ truy cứu trách nhiệm liên đới theo đúng quy định pháp luật.”

“Tôi… tôi phải xin ý kiến quản lý.”

Nhân viên ban quản lý rõ ràng đã bị khí thế của luật sư Chu làm cho áp đảo.

Nói cũng lắp bắp.

Trên mặt đầy vẻ khó xử.

“Cứ xin.”

“Tôi cho cô mười lăm phút.”

Nói xong.

Luật sư Chu xoay người.

Sải bước ra khỏi văn phòng.

Tôi vội vàng đi theo sau.

Trong tay siết chặt tấm ảnh chụp phiếu công việc.

Bức ảnh được chụp bằng điện thoại.

Ở chế độ độ phân giải cao.

Chữ “Trần” ở ô chữ ký sau khi phóng to.

Ngay cả độ đậm nhạt của từng nét bút cũng nhìn rõ mồn một.

Nét chữ của Trần Việt.

Tôi quá quen.

Mỗi lần viết chữ “Trần”.

Nét mác cuối cùng của anh luôn kéo rất dài.

Cong xuống như một chiếc móc úp ngược.

Thiệp cưới.

Anh ký như vậy.

Giấy đăng ký kết hôn.

Anh cũng ký như vậy.

Tôi đứng trước cửa văn phòng ban quản lý.

Lặng lẽ nhìn chữ ký đã được phóng to trên màn hình điện thoại.

Càng nhìn.

Tôi càng thấy.

Chữ “Trần” ấy.

Xa lạ đến lạ thường.

Không phải nét chữ trở nên xa lạ.

Mà là ý nghĩa đằng sau hành động ấy.

Khiến tôi chợt nhận ra.

Có lẽ.

Tôi chưa từng thật sự hiểu con người này.

“Còn một chuyện nữa.”

Luật sư Chu chậm rãi quay người lại.

Ánh mắt nghiêm túc.

Anh hạ thấp giọng.

“Nếu Trần Việt là người ký vào phiếu công việc đó.”

“Về mặt pháp lý.”

“Anh ta không còn là người đứng ngoài cuộc nữa.”

“Mà đã trở thành người trực tiếp tham gia.”

“Cô thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Tôi nghĩ kỹ rồi.”

Tôi trả lời không chút do dự.

“Tôi muốn nhắc cô.”

“Một khi báo án.”

“Người cô kiện.”

“Không chỉ có mẹ chồng.”

“Mà còn có cả chồng mình.”

Luật sư Chu nghiêm túc giải thích.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu.

Nhìn thẳng vào anh.

“Luật sư Chu.”

“Tối qua.”

“Tôi đứng giữa căn phòng khách đã bị dọn sạch.”

“Trong lòng trống rỗng.”

“Đột nhiên tôi nhận ra.”

“Bức tranh trên tường cũng không còn.”

“Đó là bức tranh mẹ tôi vẽ cây lựu.”

“Đã ba năm rồi.”

“Mẹ tôi không còn liên lạc với tôi.”

“Nhưng bức tranh ấy vẫn luôn treo ở phòng ngủ chính.”

“Mỗi lần trở về.”

“Chỉ cần nhìn thấy nó.”

“Tôi đều cảm thấy rất yên lòng.”

“Bây giờ.”

“Rất có thể mẹ chồng cô đã vứt nó đi rồi.”

Luật sư Chu khẽ nói.

Khi tôi nghe câu ấy.

Giọng nói của mình vẫn bình tĩnh lạ thường.

Như thể mọi cảm xúc.

Đều đã bị tôi ép sâu xuống đáy lòng.

Luật sư Chu im lặng hai giây.

Khẽ gật đầu.

Dường như anh đã hiểu.

Tô Minh vẫn luôn ngồi xổm bên bồn hoa trước cửa văn phòng ban quản lý.

Lặng lẽ nghe toàn bộ cuộc trò chuyện.

Lúc này.

Em từ từ đứng dậy.

Phủi bụi trên ống quần.

Rồi bước đến cạnh tôi.

“Chị.”

“Nếu camera quay được cảnh họ chuyển đồ.”

“Có phải vụ này coi như chắc thắng rồi không?”

Em đầy mong đợi hỏi.

Luật sư Chu đáp:

“Cộng với lời nhận diện của cậu ngày hôm qua.”

“Cộng với phiếu công việc.”

“Cộng với camera giám sát.”

“Cộng với chữ ký trên hợp đồng mua bán.”

“Chuỗi chứng cứ sẽ gần như hoàn chỉnh.”

“Được.”

Tô Minh gật đầu rất dứt khoát.

“Hôm qua em cố ý nhớ lại toàn bộ đồ đạc họ đã chuyển đi.”

“Chiếc sofa.”

“Hai năm trước chị mua với giá ba nghìn hai trăm tệ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...