Ranh Giới Của Tôi/Chương 8C. 8
20px

“Hôm đó chị chọn rất lâu.”

“Chỉ muốn mua một bộ vừa thoải mái vừa bền.”

“Bàn trà.”

“Sáu trăm tệ.”

“Là mẫu chị vừa nhìn đã thích.”

“Kệ tivi.”

“Tám trăm tệ.”

“Tủ lạnh.”

“Hai nghìn ba trăm tệ.”

“Máy giặt.”

“Một nghìn tám trăm tệ.”

“Rèm cửa.”

“Bốn trăm tệ.”

“Chăn ga gối đệm.”

“Khoảng một nghìn tệ.”

“Còn bức tranh mẹ vẽ…”

“Là vô giá.”

Khi nói hai chữ “vô giá”.

Vẻ mặt em vô cùng nghiêm túc.

Không giống đang bộc lộ cảm xúc.

Mà giống như đang đọc lời khai.

Luật sư Chu nhìn em.

Hiếu kỳ hỏi:

“Cậu học ngành gì?”

“Công nghệ thông tin.”

Tô Minh trả lời ngắn gọn.

Hai mắt luật sư Chu sáng lên.

“Có hứng thú thi chứng chỉ hành nghề luật không?”

Tô Minh hơi sững người.

Rồi khẽ lắc đầu.

“Đợi thắng vụ kiện này trước đã.”

Ba người rời khỏi văn phòng ban quản lý.

Đi bộ trở lại khu dân cư.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại trong túi tôi liên tục rung lên.

Tôi lấy ra xem.

Có tới mười hai cuộc gọi nhỡ.

Đều là Trần Việt gọi.

Ngoài ra còn có tám tin nhắn.

Trong đó.

Ba tin của bà mẹ chồng.

Năm tin của Trần Việt.

Tôi mở tin nhắn của bà mẹ chồng.

Đọc từng dòng từ trên xuống.

“Tiểu Tô, con bình tĩnh lại chưa? Chuyện căn nhà chúng ta vẫn có thể thương lượng. Đừng để người ngoài chê cười.”

“Con cho luật sư nghỉ đi. Mẹ biết mình sai rồi. Quay về mẹ sẽ nói chuyện đàng hoàng với con.”

“Con nhất quyết muốn dồn bố con vào đường cùng sao?”

Tin nhắn cuối cùng được gửi cách đây mười phút.

“Để mẹ nói cho con biết, căn nhà này mẹ nhất định sẽ bán. Muốn kiện thì cứ đi kiện. Xem thử tòa án tin con hay tin một bà già sáu mươi tuổi như mẹ. Con trai mẹ cưới con là phúc của con, đừng có không biết điều.”

Tôi cau mày.

Đưa điện thoại cho luật sư Chu.

Vẻ mặt anh không hề thay đổi.

Chỉ lật điện thoại lại.

Chụp một tấm ảnh màn hình.

Anh bình tĩnh nói:

“Tin nhắn cuối cùng này là bằng chứng rất mạnh để chứng minh yếu tố cố ý.”

Anh trả điện thoại lại cho tôi.

Vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một người làm nghề luật.

“Những người như mẹ chồng cô.”

“Ý thức pháp luật rất kém.”

“Cũng rất khó kiểm soát cảm xúc.”

“Kiểu người này dễ nhất là tự để lộ sơ hở trong các tài liệu bằng văn bản.”

Tôi nhíu mày.

Cất điện thoại vào túi.

Bất lực nói:

“Không phải bà ấy thiếu hiểu biết pháp luật.”

“Mà là từ trong suy nghĩ.”

“Bà ấy luôn cho rằng.”

“Đồ của con dâu.

“Đương nhiên là của nhà mình.”

Luật sư Chu không đáp.

Chỉ khẽ mím môi.

Ánh mắt nặng nề hơn vài phần.

Tô Minh lại lên tiếng.

Giọng em mang theo sự tức giận.

“Vậy nên bà ấy cũng cho rằng.”

“Bức tranh mẹ để lại cho chị.”

“Là tài sản của nhà họ Trần sao?”

Không ai trả lời.

Mọi người đều im lặng.

Bầu không khí càng lúc càng nặng nề.

4

Khi bước ra khỏi Trung tâm Đăng ký Bất động sản.

Lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi.

Giữa tháng Mười.

Gió nhè nhẹ mang theo chút se lạnh.

Thế nhưng chiếc sơ mi sau lưng tôi vẫn dính chặt vào người.

Ướt một mảng lớn.

Luật sư Chu đứng trên bậc thềm.

Bình tĩnh gấp biên lai tra cứu hồ sơ.

Rồi cất vào cặp tài liệu.

Sắc mặt anh còn nặng nề hơn lúc bước vào.

“Quyền sở hữu không có vấn đề.”

“Căn hộ vẫn đứng tên cô.”

“Họ chưa kịp sang tên.”

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm.

Thì câu nói tiếp theo của anh lại khiến tim tôi thắt lại.

“Nhưng.”

“Lúc nãy tôi hỏi thêm một câu ở quầy tra cứu.”

Anh dừng một chút.

“Nhân viên nói.”

“Chiều hôm kia có một người tự xưng là cô.”

“Mang theo bản photocopy căn cước của cô và một giấy ủy quyền.”

“Đến hỏi thủ tục sang tên.”

Tôi mở to mắt.

Tim như hụt một nhịp.

“Sau đó thì sao?”

Luật sư Chu nói tiếp:

“Nhân viên thấy chữ ký trên giấy ủy quyền không giống mẫu chữ ký lưu trong hệ thống.”

“Nên yêu cầu người đó bổ sung giấy công chứng.”

“Người đó lập tức rời đi.”

“Sau đó không quay lại nữa.”

“Tự xưng là tôi?”

Tôi cau chặt mày.

Đầy nghi hoặc.

Luật sư Chu đọc lại lời mô tả của nhân viên.

“Nữ.”

“Khoảng một mét sáu.”

“Hơn năm mươi tuổi.”

“Tóc ngắn.”

“Mặc áo khoác màu xanh đậm.”

Mẹ chồng tôi cao khoảng một mét năm tám.

Để tóc ngắn gọn gàng.

Chiếc áo khoác xanh đậm ấy.

Là năm ngoái bà ta mua ở Vạn Đạt.

Sau khi giảm giá còn sáu trăm tám mươi tệ.

“Giấy ủy quyền…”

Tôi lẩm bẩm.

“Là giả sao?”

“Khả năng rất cao.”

Luật sư Chu đẩy gọng kính.

Nghiêm giọng nói:

“Nhưng làm giả chưa đủ tinh vi.”

“Nên bị nhân viên chặn lại.”

“Đó là may mắn của chúng ta.”

Anh dừng một chút.

Rồi nói tiếp:

“Nếu bà ta mang đến phòng công chứng thử vận may.”

“Gặp phải người làm việc thiếu chặt chẽ.”

“Hoặc…”

“Thứ lỗi vì tôi phải nói thẳng.”

“Nếu bà ta đưa tiền.”

“Thì kết quả sẽ rất khó nói.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...