Dưới vỉa hè.
Tô Minh vừa mua hai chai nước quay lại.
Em chạy lên bậc thềm.
Đưa cho tôi một chai.
Tôi nhận lấy.
Vặn nắp.
Uống một ngụm.
Dòng nước lạnh trôi xuống cổ họng.
Cuối cùng cũng đè được cảm giác chua xót đang dâng lên trong dạ dày.
“Tiếp theo phải làm gì?”
Tôi hỏi.
Trong mắt không giấu được vẻ lo lắng.
Luật sư Chu nhìn đồng hồ.
“Bây giờ là mười giờ rưỡi.”
“Tôi có ba đề nghị.”
“Thứ nhất.”
“Lập tức đến đồn công an trình báo.”
“Nộp toàn bộ hợp đồng.”
“Phiếu công việc.”
“Tin nhắn.”
“Kết quả tra cứu hồ sơ.”
“Yêu cầu khởi tố vụ án hình sự.”
“Thứ hai.”
“Nộp đơn lên tòa án xin áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản.”
“Phong tỏa toàn bộ giao dịch liên quan đến căn hộ.”
Anh nhìn tôi.
Rồi nói tiếp:
“Thứ ba.”
“Chuẩn bị tâm lý.”
“Một khi báo án.”
“Khả năng rất cao cuộc hôn nhân này sẽ không thể giữ được.”
“Chồng cô.”
“Và mẹ anh ta.”
“Sẽ phản ứng vô cùng dữ dội.”
“Có thể dùng mọi mối quan hệ để gây áp lực cho cô.”
“Cô chịu nổi không?”
Tôi chậm rãi vặn chặt nắp chai nước.
Đặt chai xuống bậc thềm.
Hít sâu một hơi.
“Tối qua.”
“Tôi đã nghĩ rất lâu.”
“Tôi nghĩ về hai năm hôn nhân của mình.”
“Nói thật.”
“Trần Việt đối xử với tôi không hẳn là tệ.”
“Hàng tháng đều đưa đủ tiền lương.”
“Không hút thuốc.”
“Không uống rượu.”
“Đến lễ Tình nhân còn mua hoa.”
“Sinh nhật cũng đặt bánh kem.”
Tôi cau mày.
Giọng đầy bất lực.
“Nhưng.”
“Mỗi lần mẹ anh ta xảy ra mâu thuẫn với tôi.”
“Anh ta chỉ có đúng một câu.”
“Em đừng chấp.”
“Có lần.”
“Mẹ anh ta chê hộp quà Trung thu tôi tặng quá rẻ.”
“Ngay trước mặt cả họ.”
“Bà ta mở hộp quà ra.”
“Rồi bĩu môi nói.”
‘Có vậy thôi à?’
“Anh ta vẫn chỉ nói.”
“Em đừng chấp.”
“Có lần.”
“Mẹ anh ta chặn luôn kiện quần áo tôi gửi cho Tô Minh ở bưu cục.”
“Còn nói.”
‘Em trai con đâu thiếu mấy bộ này.’
“Anh ta vẫn chỉ nói.”
“Em đừng chấp.”
“Rồi cả lần.”
“Mẹ anh ta lên nhóm chat gia đình.”
“Nói tôi là con chị nuôi em.”
“Gọi Tô Minh là đồ ăn bám.”
“Anh ta vẫn chỉ nói.”
“Em đừng chấp.”
Càng nói.
Giọng tôi càng nghẹn lại.
Viền mắt đỏ hoe.
“Anh ta chưa từng.”
“Đứng về phía tôi.”
“Dù chỉ một lần.”
Tôi nhìn luật sư Chu.
Ánh mắt kiên định.
“Vậy nên anh hỏi tôi có chịu nổi không.
”
“Luật sư Chu.”
“Tôi không phải đang cố chịu đựng.”
“Tôi đang tháo dỡ.”
Luật sư Chu lặng lẽ nhìn tôi.
Sau cặp kính.
Ánh mắt anh vẫn bình tĩnh.
Không gợn một chút dao động.
Luật sư Chu khẽ gật đầu.
Nhẹ giọng nói:
“Tôi hiểu rồi.”
Bên trong đồn công an.
Người ra người vào.
Khá ồn ào.
Quy trình trình báo kéo dài hơn tôi tưởng rất nhiều.
Chỉ riêng việc lấy lời khai.
Đã mất gần hai tiếng.
Từ mười một giờ sáng.
Đến một giờ chiều.
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ họ Triệu.
Hơn bốn mươi tuổi.
Trên gương mặt là vẻ mệt mỏi của một người đã quá quen với những vụ tranh chấp gia đình.
Tôi cẩn thận đưa xấp tài liệu cho ông.
Bên trong gồm có.
Bản gốc hợp đồng mua bán nhà.
Ảnh chụp phiếu thay khóa.
Ảnh chụp màn hình những tin nhắn đe dọa của bà mẹ chồng.
Biên bản ghi nhận nội dung trao đổi tại Trung tâm Đăng ký Bất động sản.
Ông nhận lấy.
Lật từng trang một.
Càng xem.
Vẻ mệt mỏi trên gương mặt ông dần biến mất.
Thay vào đó là sự nghiêm túc.
Ông cẩn thận sắp xếp lại toàn bộ tài liệu.
Dùng kẹp hồ sơ cố định lại.
Rồi trịnh trọng nói:
“Vụ việc của cô.”
“Không còn là mâu thuẫn gia đình thông thường nữa.”
“Đã có dấu hiệu của hành vi phạm tội hình sự.”
Ông nói thêm.
Sau đó đứng dậy.
Đi vào phòng trong để gọi điện.
Không lâu sau.
Ông quay trở ra.
Phía sau còn có một cảnh sát trẻ.
Ông nói với người kia:
“Tiểu Lưu.”
“Cậu lấy lời khai chi tiết cho cô ấy.”
“Nhớ ghi rõ mốc thời gian.”
“Ngày thay khóa.”
“Ngày ký hợp đồng.”
“Ngày đến Trung tâm Đăng ký Bất động sản hỏi thủ tục sang tên.”
“Từng mốc thời gian phải chính xác đến giờ và phút.”
Tiểu Lưu là một chàng trai ngoài hai mươi.
Đeo kính.
Trông rất thư sinh.
Cậu ngồi trước máy tính.
Hai tay gõ bàn phím liên tục.
Bắt đầu đặt câu hỏi.
Tôi lần lượt trả lời.
Luật sư Chu thỉnh thoảng bổ sung thêm vài chi tiết.
Tô Minh ngồi ở khu vực chờ.
Trên chiếc ghế nhựa.
Đầu cúi xuống.
Màn hình điện thoại vẫn sáng.
Tôi đoán.
Em đang xem lại album ảnh.
Có lẽ đang tìm ảnh chụp bức tranh cây lựu.
Bởi thỉnh thoảng em lại dừng lại.
Phóng to một chi tiết nào đó.
Rồi lại vuốt sang tấm khác.
Rất chăm chú.
Sau khi hoàn tất lời khai.
Cảnh sát Triệu lên tiếng:
“Chúng tôi đã tiếp nhận vụ việc.”
“Thời hạn xem xét để khởi tố là bảy ngày.”
“Nhưng vụ của cô tương đối rõ ràng.”
Chaporia
Bình Luận (0)