“Có lẽ sẽ không mất lâu như vậy.”
“Khoảng ba ngày nữa.”
“Tôi sẽ trả lời cho cô.”
“Trong thời gian này.”
“Cô chú ý an toàn.”
“Đừng xảy ra xung đột trực tiếp với người bị tình nghi.”
Người bị tình nghi.
Ông dùng từ đó.
Nghe hai chữ ấy.
Tim tôi khẽ run lên.
Tôi đứng dậy.
Đưa tay bắt tay ông.
Chân thành nói:
“Cảm ơn anh.”
Bàn tay ông rất lớn.
Thô ráp.
Giống như vỏ cây.
Bước ra khỏi đồn công an.
Ánh nắng chói chang.
Làm tôi phải nheo mắt.
Tô Minh đứng trên bậc thềm.
Khẽ nheo mắt.
Rồi cẩn thận cất điện thoại vào túi.
Em nhìn tôi.
“Chị.”
“Chiều nay chị định đi đâu?”
“Tôi phải về công ty.”
Tôi nhìn đồng hồ.
Bất lực đáp:
“Bảy ngày đi công tác.”
“Công việc vẫn chưa bàn giao.”
“Tối nay tôi còn phải sang nhà Trần Việt lấy đồ.”
“Em đi với chị.”
Tô Minh đáp ngay.
“Không cần đâu.”
Tôi xua tay.
Nhưng em lại lặp lại một lần nữa.
“Em đi với chị.”
Giọng em không lớn.
Nhưng từng chữ đều chắc như đinh đóng cột.
Không cho phép ai từ chối.
Đúng lúc ấy.
Luật sư Chu khẽ ho một tiếng.
Nghiêm túc nói:
“Xét từ góc độ pháp lý.”
“Tôi không khuyến khích cô đến đó một mình.”
“Chồng cô và mẹ anh ta hiện đều đang mất bình tĩnh.”
“Gặp riêng sẽ rất nguy hiểm.”
“Nếu Tô Minh đi.”
“Thì tôi cũng đi.”
“Không phải với tư cách luật sư.”
“Mà chỉ đi cùng.”
“Cho yên tâm.”
Tôi nhìn luật sư Chu.
Rồi nhìn Tô Minh.
Hai người đứng trên bậc thềm trước cổng đồn công an.
Một người mặc sơ mi.
Đeo kính.
Nho nhã, điềm đạm.
Một người mặc áo hoodie.
Đội mũ.
Mang vẻ tùy ý của tuổi trẻ.
Đứng cạnh nhau.
Thật sự là một tổ hợp rất kỳ lạ.
“Được.”
Sau một lúc suy nghĩ.
Tôi gật đầu.
Nhà Trần Việt nằm trong một khu chung cư cũ ở phía Nam thành phố.
Là kiểu nhà sáu tầng không có thang máy.
Gia đình anh ở tầng bốn.
Bố mẹ chồng cũng sống cùng.
Căn hộ có ba phòng ngủ, một phòng khách.
Diện tích hơn một trăm mét vuông.
Bảy giờ rưỡi tối.
Ba người chúng tôi đến nơi.
Dưới sân.
Chiếc xe màu trắng của Trần Việt vẫn đỗ ở đó.
Là chiếc Lavida quen thuộc.
Biển số xe ấy.
Dù nhắm mắt.
Tôi cũng có thể đọc thuộc.
Trước khi lên lầu.
Tôi lấy điện thoại ra.
Gửi cho Trần Việt một tin nhắn.
“Tôi về lấy đồ. Mười phút nữa tới.”
Đợi một lúc.
Anh không trả lời.
Hai tầng trong cầu thang bị hỏng đèn cảm ứng.
Xung quanh tối om.
Ba người chỉ có thể lần theo bức tường.
Từng bước đi lên tầng bốn.
Đến trước cửa nhà.
Tôi phát hiện cửa không đóng kín.
Một khe cửa hở.
Ánh đèn màu vàng cam hắt ra ngoài.
Giữa hành lang tối tăm.
Trông có phần rợn người.
Tôi bước tới.
Vừa giơ tay định gõ cửa.
Thì bên trong vang lên giọng bà mẹ chồng.
Giọng rất lớn.
Còn xen lẫn tiếng nức nở.
“… Sống từng này tuổi rồi, tôi chưa từng gặp người đàn bà nào lòng dạ độc ác như nó!”
“Chín trăm ba mươi nghìn tệ mà nó còn chê ít?”
“Sao nó không đi cướp ngân hàng luôn đi!”
“Căn hộ rách nát của nó lúc mua có năm trăm mười nghìn tệ.”
“Ở suốt bảy năm rồi.”
“Còn muốn bán đúng giá?”
“Nằm mơ à!”
“Tôi nói cho con biết, Trần Việt.”
“Nó chỉ muốn moi tiền nhà mình thôi.”
“Chiếm đoạt trái phép gì chứ.”
“Nó chỉ dọa người thôi!”
“Tôi hỏi người ta rồi.”
“Đây là tài sản trong thời kỳ hôn nhân.”
“Nó có đi kiện cũng không thắng được!”
Trần Việt cũng lên tiếng.
Nhưng giọng anh rất nhỏ.
Tôi cố lắng nghe.
Vẫn không nghe rõ.
Đúng lúc ấy.
Giọng bà mẹ chồng lại cao vọt lên.
“Thằng em trai của nó đúng là đồ ăn bám!”
“Thanh niên trai tráng.”
“Ở lì nhà chị ruột suốt hai năm không chịu chuyển đi.”
“Nói ra chẳng biết xấu hổ.”
“Cũng không sợ người ta cười.”
“Tôi bảo nó dọn đi.”
“Là vì muốn tốt cho nó.”
“Thế mà con bé đó quay ngược lại kiện tôi!”
“Con trai.”
“Mẹ nói cho con biết.”
“Nếu nó thật sự dám kiện.”
“Lập tức ly hôn với nó!”
“Mẹ không tin.”
“Ly hôn rồi.”
“Nó còn làm được trò gì nữa!”
Phía sau tôi.
Tô Minh đứng yên.
Hai tay đút trong túi áo hoodie.
Không hề nhúc nhích.
Hành lang rất tối.
Tôi không nhìn rõ gương mặt em.
Nhưng lại thấy rất rõ.
Hai bờ vai em đang căng cứng.
Tôi hít sâu một hơi.
Rồi gõ cửa.
Mọi âm thanh trong nhà lập tức biến mất.
Yên lặng đến kỳ lạ.
Một lúc sau.
Cửa từ từ mở ra.
Trần Việt đứng ở cửa.
Trên người còn đeo tạp dề.
Tay cầm một đôi đũa.
Nhìn thấy tôi.
Vẻ mặt anh lập tức trở nên vô cùng phức tạp.
Đầu tiên là bất ngờ.
Sau đó là lúng túng.
Rồi còn có một cảm xúc.
Mà tôi không sao đọc hiểu được.
Ngay sau đó.
Ánh mắt anh vượt qua vai tôi.
Nhìn thấy luật sư Chu và Tô Minh.
Lúc ấy.
Trên mặt anh chỉ còn lại sự đề phòng.
Chaporia
Bình Luận (0)