CHƯƠNG 16
"Này, hai nhóc còn sống không đấy?"
Sojiro lên tiếng một cách thản nhiên, cứ như đang hỏi đường chứ không phải đang đứng trước một con quái vật khổng lồ. Ông ấy di chuyển qua các đòn tấn công của con rết bằng sự uyển chuyển đến mức khó tin. Dù cơ thể cao lớn, ông vẫn luồn lách dễ dàng giữa những cú quét tàn khốc ấy như thể trọng lực chẳng ảnh hưởng gì đến mình.
Ông ấy thật sự là... con người sao?
"Hơi phiền rồi đấy." – Sojiro nói, rồi chắp bàn tay lại như hình lưỡi đao.
"Trảm."
Một luồng khí nén cực mạnh rít lên xé gió, như một nhát kiếm vô hình, phóng thẳng về phía con rết.
Trong khoảnh khắc mắt tôi chưa kịp theo dõi
Cả bốn chân trước của nó đã đứt lìa, máu xanh phụt ra tung tóe.
Con rết gào lên trong đau đớn, cố lết về phía sau để trốn chạy. Nhưng chưa kịp xoay mình, Sojiro đã siết chặt nắm đấm, vận khí vào tay rồi tung ra một cú đấm cực mạnh.
"WIND PUNCH!"
Một làn xung kích cực mạnh phóng đi như đạn pháo, phá tan hai đầu của con rết chỉ trong chớp mắt.
Ba đòn.
Chỉ ba đòn – và con quái vật mà tôi suýt bỏ mạng đã bị kết liễu. Tôi đứng chết lặng. Khoảng cách giữa tôi và ông ấy... thật quá xa.
Nhưng lạ thay, thay vì sợ hãi, tôi lại cảm thấy... phấn khích.
Tôi muốn được mạnh như ông ấy. Muốn đủ sức để bảo vệ người khác. Muốn không phải chạy trốn chỉ vì quá yếu nữa.
Nhưng trước khi con rết khổng lồ kịp gục xuống, nó ngửa cổ rít lên một tiếng chói tai đến nhức óc, vang vọng khắp hang như tiếng còi báo tử. Cả vách đá rung chuyển dữ dội.
Từ khắp nơi xung quanh, tiếng lách cách bắt đầu vọng lại. Có gì đó đang lao đến. Nhanh. Rất nhanh.
“Tới rồi đấy, chuẩn bị đi, nhóc.”
“Rõ!”
Tôi cắn chặt răng, gắng gượng đứng dậy, tay siết chặt cuốc chim. Dùng vài mảnh vải xé từ áo buộc tạm mấy vết thương, tôi cố giữ bản thân tỉnh táo, ít nhất là không trở thành gánh nặng cho Sojiro.
“Này, Jious! Cậu tỉnh chưa đấy? Nếu còn đơ ra thế thì chết thật đấy!”
Nhưng hắn vẫn ngồi bất động, mắt lờ đờ, miệng lẩm bẩm gì đó. Rõ ràng vẫn còn bị ảnh hưởng từ ảo giác của con rết khi nãy. Nếu không kéo được hắn ra khỏi đây thì…
“Chát!”
Sojiro bước tới, không nói không rằng, giáng một đòn gọn gàng vào gáy Jious khiến hắn ngất lịm.
“Nhiệm vụ đầu tiên ta giao cho nhóc đấy: Đưa thằng này ra khỏi đây an toàn.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì "ÙYNHHH!"
Trần hang bất ngờ rạn nứt, rồi thủng ra từng mảng.
Một cái. Hai cái. Ba cái... Cả trăm cái lỗ xuất hiện, và từ đó, hàng vạn con rết non ào ạt tràn xuống như thủy triều lũ. Chúng không to như con ban nãy, nhưng số lượng thì quá nhiều.
“Chậc... Nhanh lên, ta sẽ cầm chân chúng.”
“Ông—”
Sojiro không nói thêm lời nào. Ông hít một hơi thật sâu, bước tới trước, nhắm mắt lại rồi từ từ vào thế tấn. Hai tay đặt vào hông, như thể đang chuẩn bị… rút kiếm.
Nhưng trong tay ông lại chẳng có thanh kiếm nào cả.
“FLASH SLASH!”
“Vụt—!”
Một vệt sáng cắt xé nát không gian, nhanh đến mức mắt tôi không kịp bắt kịp đường đi. Mọi thứ chỉ còn lại tiếng thịt bị xé toạc.
"XENGGG!!!"
Từng con rết non vừa lao xuống đều bị cắt đôi ngay giữa không trung.
Máu xanh văng tung tóe như một cơn mưa.
“NHANH ĐI!!” – Sojiro quát lớn, mắt vẫn không rời trận chiến.
Lời thúc giục của ông như kéo tôi khỏi trạng thái sững sờ. Tôi gồng mình, vác Jious lên vai.
Không được do dự. Không được chậm trễ.
Tôi chạy. Dốc toàn lực. Bỏ lại phía sau âm thanh hỗn loạn và một người đang một mình đối đầu với cả đàn quái vật.
Tôi vừa chạy vừa cầu nguyện. Cầu cho Sojiro vẫn còn sống.
Nếu ông ấy có mệnh hệ gì... tôi sẽ hối hận cả đời mất.
Cuối cùng cũng thoát được ra khỏi hang. Tôi đặt Jious, hiện vẫn còn bất tỉnh, xuống điểm tập trung gần đó rồi tức tốc quay đầu trở lại. Tay siết chặt cuốc chim, tim đập loạn xạ. Tôi không thể bỏ mặc ông ấy một mình.
Nhưng khi quay trở lại, thứ đập vào mắt tôi không phải là địa ngục đẫm máu như tôi hình dung.
Mà là... một chiến trường đã kết thúc.
Sojiro đứng đó, trên một ngọn đồi xác rết, xung quanh là hàng trăm mảnh thân thể nằm la liệt, máu xanh vẫn còn nhỏ giọt từ lưỡi cuốc trên tay ông.
“Này nhóc, quay lại lo cho ta à?” – Ông cười cợt, như thể vừa đi dạo về thay vì vừa một mình tàn sát cả 'gia đình' của con rết khổng lồ.
“Trong dàn đội trưởng của hội,” – ông nói tiếp, phủi nhẹ vết máu bám trên vai áo – “có thể ta không phải là người mạnh nhất... Nhưng mấy con sâu bọ này á? Chúng chỉ đủ để khiến ta tốn chút thời gian thôi.”
Một lời khoe khoang trơ trẽn. Một sự tự tin đến đáng ghét.
Nhưng... ai quan tâm chứ.
“Bịch.”
Tôi đổ gục xuống đất. Cả cơ thể rã rời. Mắt mờ đi. Không rõ là vì mất máu, hay vì...
Do tôi quá yếu.
"Ư... ư..."
Đau quá.
Tôi từ từ mở mắt ra, ánh sáng mờ nhạt len qua tấm rèm trắng khiến mắt tôi nhíu lại theo phản xạ. Mùi thuốc sát trùng lảng vảng trong không khí, và... cảm giác đau nhức ê ẩm khắp người.
Tôi đang nằm trên giường.
Toàn thân được băng bó như xác ướp, chỉ còn cái đầu là lòi ra.
Tôi thử nhúc nhích một ngón tay. Được.
Thử co chân lại. Không được, đau đến mức buốt óc.
"Thôi... không sao."
Ít ra, tôi vẫn còn sống.
Nằm bất động trên giường, tôi chỉ biết nhìn trân trân lên trần nhà, cơn đau nhức len lỏi khắp cơ thể như nhắc nhở tôi rằng… tôi vẫn còn sống. Nhưng cái cảm giác này – cái sự sống này – sao lại đắng chát đến thế?
Tại sao mày lại yếu đuối đến vậy, hả Takuto?
Việc gì cũng cần người khác nhúng tay vào, lúc nào cũng là kẻ được cứu thay vì là người cứu người khác. Vậy mà mày lại mơ tưởng đến chuyện báo thù? Nghe nực cười thật. Với cái thân xác tàn tạ này, tất cả chỉ là mộng tưởng viển vông. Tôi siết chặt tay, nhưng cơn đau buốt khiến tôi chỉ có thể nắm hờ. Khốn nạn. Cảm giác bất lực này… tôi ghét nó. Tôi ghét chính mình.
Tôi ghen tị, thực sự ghen tị.
Kaijo với sức mạnh sấm sét. Zainin điều khiển sóng âm. Kisaki tạo ra thế giới ảo. Laura với con mắt thấu suốt mọi thứ. Sojiro thì như quái vật đội lốt người. Và cả Tinji, dù không có năng lực kỳ quặc, vẫn mạnh mẽ đến đáng nể.
Còn tôi thì sao? Một thằng vô dụng chỉ biết chế mấy món đồ vặt vãnh, rồi hy vọng có ai đó đến cứu mỗi khi rơi vào nguy hiểm.
Tại sao? Tại sao mày lại yếu đến thế?
Nếu như… nếu như tôi mạnh hơn, chỉ một chút thôi… có lẽ… gia đình tôi đã không…
Tôi nhắm mắt lại. Nhưng nước mắt lại trào ra.
Không phải vì đau. Mà vì nỗi giận, vì sự bất lực, vì một quá khứ không thể nào thay đổi.
Tâm trí tôi trống rỗng. Không biết phải làm gì, không biết phải nghĩ gì.
Tôi lục trong túi ra một sợi dây chuyền, vật cuối cùng mẹ trao lại trước khi bị bắt đi.
"Con phải làm gì đây..." – Tôi khẽ thì thầm, mắt vẫn dán vào món đồ nhỏ nhoi trong tay.
"Bắt đầu bằng việc vực dậy cái tinh thần yếu ớt đó đi."
Giọng nói trầm đục bất ngờ vang lên bên giường. Tôi giật mình, là Sojiro. Ông ấy đang đứng đó, khoanh tay, tựa như đã ở đây từ lâu.
"Ông thì biết gì..." – Tôi gắt lên, giọng lạc đi vì bức xúc.
"Có thể ta không biết quá khứ của nhóc... Nhưng hiện tại, ta thấy một thằng nhóc đang sắp bỏ cuộc."
Sojiro nhún vai, ánh mắt vẫn đăm chiêu nhìn tôi.
"Nhóc đã liều mạng quay trở lại chỉ vì lo cho ta, đúng không? Với ta, thế là quá đủ để thấy nhóc mạnh hơn mình tưởng rồi."
Tôi siết chặt sợi dây chuyền, nghiến răng:
"Mạnh? Tôi mà mạnh á? Đừng có đem lòng thương hại ra với tôi..."
Sojiro thở dài.
"Nhóc hiểu sai rồi. Mạnh không phải là đánh bại tất cả, hay trở thành người bất khả chiến bại. Mạnh... là biết mình có thể chết nhưng vẫn không quay lưng. Là không bỏ cuộc, dù cơ thể chỉ còn lê lết được vài bước."
Ông ấy dừng lại một nhịp rồi nói tiếp, nhẹ nhàng hơn:
"Nhóc đã đủ bản lĩnh để quay lại chiến trường, trong khi người khác có thể đã bỏ chạy. Vậy là mạnh hơn khối người rồi đấy."
Tôi muốn phản bác, muốn nói rằng ông sai, rằng tôi chỉ là đồ bỏ đi. Nhưng miệng tôi cứng đờ. Lời ông ấy... không hề phô trương, cũng không tô vẽ. Nó thật.
"Đừng để vài vết thương làm nhóc quên mất điều gì giữ mình đứng dậy. Không phải ai cũng có thứ đó đâu."
Tôi cúi đầu, tay vẫn nắm chặt sợi dây chuyền. Tôi không đáp, chỉ nằm im trên giường.
Tôi không thể, tôi không dám nhìn vào mắt ông ấy. Không gian giữa chúng tôi bỗng trở nên trống rỗng, như thể cả thế giới cũng đang nín thở. Chẳng có tiếng nói nào vang lên, chẳng có cử động nào. Chỉ còn lại sự im lặng...
Và rồi — cốc, cốc, cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên liên hồi, phá tan sự yên ắng nặng nề ấy.
Sojiro đứng dậy, ánh mắt không còn gay gắt như trước.
"Có vẻ Katherine đến rồi."
Ông ngừng lại đôi chút, rồi quay đầu nói, giọng trầm mà dứt khoát:
"Ta không đến đây để dạy đời nhóc. Ta chỉ mang đến cho nhóc một lựa chọn. Một là tiếp tục và hội luôn chào đón. Hai là bỏ cuộc và hội cũng sẽ không cản."
Nói rồi ông bước đến mở cửa và rời đi, không quay đầu lại.
Lời nói của ông không phải là đòn trừng phạt. Nó như những cú đấm thẳng vào tâm trí – nhưng là để đánh thức tôi.
Để kéo tôi dậy.
"Chà, cậu vừa bị thuyết giáo xong à? Thế mấy vết thương sao rồi, liệu có sống nổi tới mai không đấy?"
Câu hỏi thờ ơ nhưng quen thuộc của Katherine khiến tôi bất giác thở ra nhẹ nhõm.
"Tch, thằng này còn dai lắm."
"Rồi rồi, nằm yên đó để tôi kiểm tra mấy chỗ băng bó lại."
Sau một loạt biến cố vừa rồi, có lẽ tôi nên để mình xả hơi một chút.
…Cảm ơn ông, Sojiro.
Trong lúc tôi đang được thay băng, Katherine bất chợt lên tiếng:
“Có vẻ trong thời gian tới, cậu sẽ không thể quay lại cái hang đó nữa, nên tôi đã sắp xếp cho cậu một vị trí mới.”
“Hửm? Vị trí gì vậy?”
“Cậu sẽ được chuyển sang khu rèn.”
Khu rèn à... Nếu tôi nhớ không lầm thì Kaijo và Tinji từng kể sơ qua cho tôi vài điều về nơi đó. Nào là nóng như lò thiêu, nào là toàn mấy kẻ lập dị với những ý tưởng kỳ quặc… Tôi vẫn chưa thể hình dung chính xác nó trông như thế nào, nhưng thành thật mà nói, tôi bắt đầu thấy hứng thú với nơi đó rồi.
“Cậu còn muốn nói gì nữa không?” Katherine hỏi, tay vẫn cẩn thận buộc lại lớp băng cuối cùng.
“À, không. Ổn rồi. Cô cứ đi đi.”
Katherine rời khỏi phòng. Tôi nằm lại trên giường, mắt nhìn trần nhà vô định, để mặc bản thân trôi vào dòng suy nghĩ. Ngày hôm nay... thật dài.
Sáng hôm sau, các vết thương đã dịu đi đáng kể, tôi đã có thể chật vật đi lại bình thường. Còn đang lết từng bước xuống sảnh dưới thì—
“TAKUTO!!”
Laura từ ngoài lao vào như tên bắn rồi ôm chặt lấy tôi đến mức suýt nghẹt thở. Tôi cảm giác mình sắp chết lần nữa, lần này là vì cô ấy chứ không phải mấy con quái vật kia.
“Ặc… được rồi… thả tớ ra… nào…”
Tôi cố gắng giãy ra trong vô vọng, tay đẩy đẩy mà chẳng khác gì muỗi đốt inox. Ai đó, làm ơn cứu mạng tôi với!
Như được thần linh hồi đáp, Katherine bước vào đúng lúc, không nói không rằng, bốp một cái chặt vào đầu Laura khiến cô ấy buộc phải buông tôi ra. Tôi được giải thoát.
“Au! Cô làm gì thế Katherine!” Laura xoa đầu, nhăn nhó.
Katherine khoanh tay, nhún vai: “Tôi mà không ra tay kịp thì hôm nay có người được liệt kê vào danh sách tử trận rồi đấy.”
“Quan trọng hơn, cậu có sao không? Tớ vừa biết chuyện cậu gặp nguy hiểm trong hang sáng nay thôi!”
Nhìn cách Laura thở hổn hển, tóc tai rối tung và bộ đồ mặc vội xộc xệch, có vẻ cô ấy vừa mới chạy thẳng đến đây ngay khi biết tin. Mà... cái áo đó… tôi có thể thấy lờ mờ làn da trắng mịn sau lớp vải mỏng—ôi không, lại cái suy nghĩ dâm ô chết tiệt này nữa rồi!
“Cậu ổn không đấy? Sao mặt đỏ thế kia?”
Laura nghiêng đầu, vén nhẹ mái tóc trắng đặc trưng rồi áp sát mặt tôi, khiến tôi càng đỏ như trái cà chua chín mọng. Mà nếu cô ấy cúi thêm chút nữa… chết rồi, cái khe ngực ấy… phải thoát ra khỏi mớ suy nghĩ này ngay!
“K-không sao đâu! Nhờ có lão Sojiro nên tớ mới còn nguyên vẹn thế này!”
“Ừm ừm…”
Không biết có phải tôi hoa mắt không, nhưng mặt cổ hình như cũng đỏ ửng, hay là do ánh nắng ban mai chiếu vào nhỉ?
“Rồi rồi, tiễn khách xong chưa? Mới sáng sớm mà hai người định tán tỉnh nhau đến trưa luôn hả?”
Giật bắn mình, tôi mới nhận ra Katherine vẫn đứng kế bên, khoanh tay nhìn cả hai với vẻ mặt nửa chán nản nửa bực bội.
“T-tán cái gì chứ, cô hiểu lầm rồi!”
“Ừ ừ, hiểu lầm mà. Nếu cậu đi lại được rồi thì tự vác xác ra khu rèn đi, tôi còn đống việc phải làm.”
Nói rồi Katherine quay lưng bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm gì đó nghe như: “Đúng là lũ trẻ con…”
Có vẻ tôi lại khiến chị ấy khó chịu rồi.
“Tớ về nhé, còn phải đi làm nữa…”
Laura quay đi vài bước, rồi bất chợt dừng lại, ngoái đầu lại nhìn tôi.
“Nhớ nghỉ ngơi kỹ vào đấy, khu rèn không nhẹ nhàng như cậu nghĩ đâu.”
Laura nói kèm đôi mắt ánh lên sự lo lắng pha chút gì đó... dịu dàng. Trước khi tôi kịp đáp lại, cổ đã mỉm cười nhẹ rồi quay đi, mái tóc trắng khẽ tung bay trong nắng sớm.
Mắt tôi vô thức dõi theo bóng lưng cô ấy cho đến khi khuất hẳn sau hành lang.
Tôi tự nhủ với bản thân: Mình phải mạnh hơn nữa. Không chỉ để bảo vệ chính mình, mà còn để bảo vệ những người như cô ấy.
Nghĩ vậy, tôi bắt đầu lê từng bước về phía khu rèn.
Gần trưa rồi mà tôi vẫn chưa tới nơi. Không mang theo thiết bị liên lạc, tôi cũng chẳng biết mình đang ở đâu trong cái mê cung căn cứ này. Có hỏi vài người đi ngang, nhưng ai cũng đang bận rộn, chỉ tay đại rồi lại quay đi.
Trong lúc đang đứng giữa ngã rẽ, chưa biết đi hướng nào thì tôi bất chợt thấy một bóng người quen thuộc – chính là người đã “thuyết giáo” tôi hôm qua: Sojiro. Trông ông ta như vừa chui khỏi hang – cả người phủ đầy bụi bẩn, quần áo xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại. Tôi còn đang định tiến lại chào thì...
Soạt!
Chớp mắt một cái, ông ta đã biến mất khỏi tầm nhìn.
“Á—!”
Một bàn tay to như kìm sắt bất ngờ chộp lấy đầu tôi từ phía sau.
Cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc xuống chân.
Vậy là hết rồi nhỉ. Tạm biệt thế giới ~
“Nhóc định úp sọt ta đấy à?”
“Ặc! Bỏ ngay cái trò nắm đầu tôi đi, nó thực sự sẽ móp đấy. Arghhh thả ra mau!”
Sojiro bật cười khục khục trong khi tôi thì giãy dụa như con giun trên mặt đất. Cảm giác như thể tôi vừa được đưa lên thiên đàng rồi bị kéo phũ về mặt đất vậy.
"Vậy nhóc tới đây làm gì? Lẽ ra giờ này nhóc phải ở khu rèn rồi chứ."
"Thì tôi đang đi đây còn gì."
"Nhóc chắc không? Nhóc đi ngược hướng luôn đấy."
"..."
Thì ra là vậy. Không trách sao đi mãi không tới.
"Để lão già này vác nhóc đi cho nhanh. Dù gì ta cũng có việc ở đó."
Không để tôi kịp phản ứng, Sojiro đã vác tôi lên vai như vác một bao tải, mặc cho ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.
Nếu không phải vì lần trước ông ấy cứu tôi, chắc giờ tôi đã đạp thẳng vào bụng ông ấy để thoát thân rồi...
Sau một quãng "đi nhờ taxi người" khá nhục nhã, cuối cùng tôi cũng được thả xuống trước khu rèn.
Vậy đây là khu rèn sao? Một nơi cách khá xa khu dân cư.
Khu vực được bao quanh bởi một bức tường thép kiên cố, che phủ gần như toàn bộ hoạt động bên trong. Từ ngoài chỉ có thể nghe thấy tiếng búa đập chan chát vào kim loại và những cột khói đen nghi ngút bay thẳng lên trời.
Sau khi Sojiro xác nhận vài thứ với lính gác, chúng tôi cũng được cho phép vào.
Bên trong còn náo nhiệt hơn tôi tưởng. Người thì chạy tán loạn, người thì gào thét, kẻ thì đập ầm ầm những khối kim loại lớn được chuyển đến. Mùi kim loại cháy khét, tiếng gió lẫn với tiếng búa nện liên hồi như muốn đập vỡ cả tai tôi.
Đang còn choáng ngợp, thì đột nhiên—
Từ trên mái nhà vòm, một người phụ nữ đu xuống bằng ròng rọc như thể diễn xiếc.
"Chào mừng cậu đến với... khụ khụ... xin lỗi... khụ khụ... chào mừng đến với khu rèn!"
"..."
Người phụ nữ ấy có mái tóc ngắn hơi xoăn, nước da rám nắng khỏe khoắn.
Khoác trên người chiếc áo sơ mi trắng lấm lem và cái quần bảo hộ chắp vá đủ chỗ. Trên trán cài một chiếc kính bảo hộ đã nứt mất một bên tròng, tay đeo đôi găng dày cộp.
Nhìn cách cô ấy đu dây ròng rọc nhẹ nhàng như vậy, có vẻ đây là "thủ tục chào hỏi" thường ngày của khu rèn này.
"Khụ khụ khụ!"
Tôi luống cuống hỏi:
"Cô có... sao không vậy?"
"Khụ khụ À không sao, không sao, chỉ là... khói từ mấy cái lò thôi!"
Cô ấy vừa ho sặc sụa vừa vẫy tay trấn an, trông chẳng thuyết phục chút nào.
"Cậu là Takuto nhỉ? Tôi là Fucinarilanialiray, rất vui được gặp cậu!"
Tôi lúng túng gật đầu:
"Cũng rất vui khi gặp cô... Fucinarilai...la... gì cơ..."
Tên gì mà dài và khó đọc thế không biết.
Cô ấy bật cười ha hả:
"Haha! Cứ gọi tôi là Fucina cho gọn nhé!"
"Haha... ờ, vậy cũng tốt."
Tôi cười gượng. Có vẻ Fucina là kiểu người hoạt bát... thậm chí là hơi quá mức hoạt bát thì phải.
"Được rồi, không tán gẫu nữa," Sojiro đứng gần đó lên tiếng, "thứ ta nhờ nhóc đâu rồi?"
Hóa ra là ông ấy nhờ Fucina chuẩn bị cái gì đó.
"A, tất nhiên là cháu luôn chuẩn bị sẵn sàng cho ngài rồi, lối này!"
Fucina cười tươi rói, dẫn đường.
Chuẩn bị cái gì nhỉ? Tôi tò mò quá.
Sojiro liếc tôi, cười cười:
"Nhóc muốn xem không? Kiệt tác chỉ có thợ rèn của hội ta mới làm ra được đấy."
Hai mắt tôi sáng rỡ.
Vốn tôi đã có niềm đam mê mãnh liệt với công nghệ và vũ khí rồi, giờ được chính Sojiro gọi là "kiệt tác", sao tôi có thể từ chối chứ!
Tôi lẽo đẽo theo Sojiro và Fucina ra một bãi đất rộng được san bằng phẳng phiu, trông giống như khu thử nghiệm vũ khí.
Rồi khoảnh khắc tôi mong đợi nhất cũng đến — Fucina ôm ra một cái vali lớn, đặt xuống đất, mở từ từ.
Trong đó là... một thanh kiếm?
Chỉ vậy thôi sao?
Ừ thì, trông nó cũng đẹp thật, đơn giản mà tinh tế. Nhưng... cũng chỉ có thế.
Có cảm giác như bị lừa vậy. Đúng là kỳ vọng càng cao thì thất vọng càng đau...
Thấy vẻ mặt bán tín bán nghi của tôi, Fucina bật cười:
"Cậu có vẻ không tin vào tay nghề của tôi nhỉ. Thứ trước mắt cậu đây, không phải chỉ là một thanh kiếm đơn thuần đâu."
Nói xong, cô chuyển cây kiếm cho Sojiro.
Ông ấy cầm lên, nhẹ nhàng ngắm nghía.
"Cầm chắc tay, trọng lượng vừa phải, độ dài hợp lý."
Sojiro gật gù, ánh mắt sáng lên đầy hứng khởi.
"Ta thích rồi đấy. Giờ chỉ còn kiểm tra thứ quan trọng nhất."
Ông nhẹ nhàng rút kiếm ra khỏi vỏ.
Một lưỡi kiếm dài, sáng bóng, đơn giản mà tuyệt đẹp phản chiếu ánh sáng.
Chưa kịp để tôi suy nghĩ thêm, luồng khí trắng quen thuộc đã bốc lên từ người Sojiro, bao bọc lấy cơ thể ông — rồi lan dần ra thanh kiếm trong tay.
"Đây là điểm khiến nó khác biệt với mọi thanh kiếm khác, nhìn cho kỹ đi Takuto!"
Fucina khoanh tay đứng cạnh, vẻ mặt tự hào rạng rỡ.
Sojiro vào thế tấn.
Một tư thế mà tôi từng thấy ông dùng khi đối đầu với gia đình rết trong hang động, chỉ khác một điều — lần này trong tay ông thực sự có kiếm.
Tôi nuốt khan.
"FLASH SLASH!"
Sojiro hét lớn.
Một vệt sáng lóe lên, phóng đi với tốc độ không tưởng.
Khác hẳn với lần trước trong hang, lần này uy lực đã mạnh hơn gấp bội.
Vệt sáng bay đến đâu, mặt đất bị xẻ đôi đến đó — và kết thúc bằng một nhát cắt ngọt xớt xuyên qua cả bức tường thép dày cộp dùng để thử nghiệm vũ khí.
Cả khu rèn im phăng phắc.
Tôi nuốt nước bọt. Đây... đây mới chính là sức mạnh thực sự của kiệt tác sao!?
Sojiro xoay người, nhẹ nhàng tra thanh kiếm vào lại bao.
"Cạch."
Ngay khoảnh khắc ấy —
Bức tường thép khổng lồ vừa bị cắt đôi ban nãy liền sụp xuống thành nhiều mảnh vụn hơn nữa, như thể nó đã bị chia cắt thành từng lớp mỏng từ trước.
Tôi đứng trơ ra, không thốt nên lời.
Sức mạnh ấy... vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
"Nào, nhóc đã tâm phục khẩu phục chưa? Haha!"
Fucina cười to, vẻ mặt không giấu nổi sự đắc ý.
"Tôi sẽ đặt tên cho 'cục cưng' này là Muhai!"
Cô ấy vừa nói vừa bày ra bộ dạng tự mãn như thể vừa thắng một cuộc thi quan trọng nào đó.
Nhìn vậy khiến tôi có phần hơi khó chịu...
Nhưng cũng phải thừa nhận, kỹ thuật chế tạo của cô ấy — vượt xa tôi, vượt xa tất cả những gì tôi từng biết.
"Ngon đấy, ta sẽ lấy nó."
"Tôi biết ngài sẽ hài lòng mà~"
Fucina cười toe, rồi bất chợt quay sang khi bắt gặp ánh mắt tôi đang dán chặt vào thanh Muhai.
"Ồ, cậu tò mò à?"
Cô ấy mỉm cười tinh nghịch, rồi bắt đầu giải thích:
"Nói sao cho cậu dễ hiểu nhỉ... Thanh kiếm này được rèn từ một loại hợp kim đặc biệt tên là Kaserium. Nó thường nằm sâu trong các hang động, hoặc cũng có thể tìm thấy trong lõi của các Titan."
Titan?
Tôi sững người.
Có nghĩa là — thanh kiếm này được làm từ... thứ quái vật đã hành cả nhóm chúng tôi thê thảm lần trước à?
"Kaserium có độ bền kinh ngạc," Fucina tiếp tục, "Thứ duy nhất có thể phá hủy một khối Kaserium... chính là một khối Kaserium khác. Nhưng điều làm nó đặc biệt nhất so với các loại khác chính là khả năng truyền dẫn aura cực kỳ cao và chính xác."
"Aura? Ma lực hả?" Tôi hỏi lại, hơi nhíu mày.
"Cậu không nghe nhầm đâu," cô ấy bật cười.
"Aura là sức sống, là sức mạnh tồn tại trong mọi sinh vật sống.Tôi, Sojiro, mọi người, và cả cậu nữa — tất cả đều có aura. Luồng khí mà cậu thấy bao bọc lấy thanh kiếm ấy lúc nãy, chính là aura đấy."
"Để rèn ra được thanh kiếm này... là cả một quá trình gian khổ đấy," Fucina nói, khoanh tay, giọng đầy tự hào.
"Kaserium không chỉ cực kỳ cứng, mà còn chứa vô số tạp chất khó chịu. Chỉ cần còn sót lại một lượng nhỏ tạp chất thôi... khả năng dẫn truyền aura của nó sẽ giảm mạnh ngay lập tức."
Cô ấy giơ ngón tay cái lên, cười một cách tự cao:
"Vậy nên tôi buộc phải lọc sạch toàn bộ, đẩy hết tạp chất ra ngoài cho đến khi đạt được độ tinh khiết 99,9%.
Cô ngừng một chút, giơ một ngón tay lên ra vẻ nghiêm túc:
"Nếu đây chỉ là một thanh kiếm tầm thường... thì dưới áp lực aura đậm đặc của ngài Sojiro, nó đã vỡ tan tành từ lâu rồi."
"Để rèn ra được thanh kiếm này... là cả một quá trình gian khổ đấy," Fucina nói, khoanh tay, giọng đầy tự hào.
"Kaserium không chỉ cực kỳ cứng, mà còn chứa vô số tạp chất khó chịu. Chỉ cần còn sót lại một lượng nhỏ tạp chất thôi... khả năng dẫn truyền aura của nó sẽ giảm mạnh ngay lập tức."
Cô ấy giơ ngón tay cái lên, cười toe:
"Vậy nên tôi buộc phải lọc sạch toàn bộ đẩy hết tạp chất ra ngoài cho đến khi đạt được độ tinh khiết 99,9%."
Chà, chỉ riêng việc tưởng tượng cách cô ấy loại bỏ đống tạp chất đó thôi cũng đã khiến đầu óc tôi quay cuồng. Dù sao thì, hi vọng làm việc ở đây sẽ giúp tôi học được một vài điều hữu ích.
Tôi còn đang mải mê suy nghĩ về thanh Muhai, thì bắt gặp cảnh Sojiro ghé tai Fucina thì thầm điều gì đó. Hai người họ cười khúc khích như đang chia sẻ một trò đùa mà tôi không biết.
"Hai người đang nói xấu tôi đấy à?"
"Heh, nhóc nghĩ xấu về ta vậy sao?" – Sojiro nhếch mép.
"Thật ra," Fucina nói, ánh mắt tinh nghịch, "ngài Sojiro có chuẩn bị một món quà cho cậu đấy."
Một món… quà? Trong hàng tá kịch bản tôi tưởng tượng, tôi chưa bao giờ nghĩ đến cảnh mình được tặng quà từ chính ông già ác mồm này.
"Không để nhóc đợi nữa."
Sojiro vung tay ném về phía tôi một bao tải nhỏ. Nó nặng tay đến bất ngờ. Tôi mở ra, bên trong là hai thanh song đao ngắn — mỗi thanh dài chừng 40cm, lưỡi thép màu đỏ nhạt, chuôi dao trắng nhám. Cảm giác vừa ngầu vừa sát khí.
"Cho nhóc đấy. Nhưng… đổi lại."
Chưa kịp phản ứng, một cơn gió vụt lướt qua người tôi. Cảm giác lạnh sống lưng vừa kịp dấy lên thì... đôi song đao đã biến mất khỏi tay.
Ngước mắt lên — chúng đang nằm gọn trong tay Sojiro.
"Nhóc sẽ nhận được chúng nếu như — và chỉ nếu — nhóc có thể đấm trúng ta."
Ông ấy cười khẽ, ngón tay gõ nhẹ vào chuôi đao.
"Chỉ cần một cú trúng thôi… thứ này sẽ là của nhóc."
"Vậy, nhóc thấy thế nào?"
Tung được một đòn trúng à? Sau khi tận mắt chứng kiến tốc độ vừa rồi của ông ấy... tôi biết cơ hội gần như bằng không. Thôi thì, đành chịu vậy.
"Tôi cũng thích cặp đao đó lắm," tôi thở dài, "nhưng với tình trạng vừa hồi phục... đành bỏ qua vậy."
Tôi bắt đầu lê từng bước nặng nhọc rời đi, lướt ngang qua Sojiro và Fucina. Cả hai đều đang nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng rõ rệt—như thể kỳ vọng một điều gì đó mà tôi đã không làm được.
NGAY LÚC NÀY!
Tôi bất ngờ xoay người lại, dồn lực vào chân và tung một cú đá thấp—mục tiêu là bắp chân của Sojiro, chỉ cần một đòn trúng thôi!
Có lẽ tôi quá tự tin rồi...
Sojiro chỉ nhẹ nhàng nhấc chân lên, nhún người một cái, cả thân hình ông như trôi nổi trong không khí, né đòn dễ như chơi. Trong tích tắc, chuôi của cặp đao trên tay ông ấy rồi ấn thẳng vào giữa ngực tôi.
"Ugh—!"
Một cơn choáng váng đột ngột ập đến, tôi không kịp chống đỡ, cả cơ thể mất thăng bằng và ngã ngửa ra phía sau.
Mặt trời trên cao như xoay tròn... còn Sojiro thì vẫn đứng đó, không một giọt mồ hôi, không một vết bụi.
"Nếu muốn tấn công bất ngờ ai đó," Sojiro vừa cười vừa nói, "thì điều đầu tiên nhóc phải học là giấu được sát khí. Sát khí của nhóc lúc nãy... nồng nặc lắm đấy."
"Urghh..."
Tôi nghiến răng, không phản bác nổi. Ông ấy nói đúng. Mọi thứ tôi làm đều quá lộ liễu, bị nhìn thấu hết cả rồi. Thực tế, trận chiến còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi.
Sojiro nhẹ nhàng ném cặp đao về lại phía Fucina, rồi thẳng tay chỉ vào mặt tôi, ánh mắt nghiêm lại:
"Nhóc có đúng một tuần. Nếu quá hạn... thì cặp đao này sẽ thuộc về kẻ khác."
"Ông cứ đợi đấy," tôi gằn giọng, "trong vòng một tuần, cặp đao đó sẽ là của tôi."
"Hà hà, khí thế như vậy mới được chứ!" Sojiro cười sảng khoái. "Thôi, ta về đây. Chào hai nhóc."
Nói xong, ông ấy quay lưng bỏ đi, bước từng bước chậm rãi nhưng vững chãi, để lại tôi và Fucina đứng giữa bãi đất trống, gió nhẹ thổi qua như nhấn mạnh thêm sự im lặng vừa kéo đến.
Mạnh miệng là thế… nhưng trong lòng tôi không khỏi nặng trĩu. Trong vòng một tuần? Bắt kịp tốc độ kinh hoàng đó thôi đã là mơ mộng, chứ đừng nói đến chuyện ra đòn trúng ông ấy.
Phải nghĩ cách.
"Sao cậu không nhờ ai huấn luyện đi?" Fucina lên tiếng, vừa gom đống vỏ kim loại lẫn mảnh vụn rải rác quanh sân. "Như thế hiệu quả hơn là tự loay hoay một mình."
Một huấn luyện viên...
Đúng rồi. Nếu có ai đó đủ khả năng đẩy tôi đến giới hạn—thì chỉ có thể là người đó.
"Nhóc muốn ta huấn luyện à?!"
Kaijo nheo mắt nhìn tôi như thể vừa nghe một câu đùa kém duyên.
"Ta không chắc đâu, nhóc à."
"Tại sao chứ?" – tôi hỏi, tim chợt chùng xuống.
Ông ta khoanh tay, ánh mắt trở nên nghiêm túc hẳn.
"Nghe hơi đau lòng đấy… nhưng thể chất của nhóc, còn yếu hơn cả Laura và Kisaki. Nhóc nghĩ chỉ cần khí thế là có thể bù đắp sao? Dị nhân và người thường khác nhau một trời một vực, và ta thì lại không giỏi truyền đạt cho những kẻ không có nền tảng như nhóc. Thật lòng đấy, ta còn chẳng biết phải bắt đầu từ đâu."
Tôi siết chặt tay. Từng lời nói của ông như dội thẳng vào ngực. Không phải tôi không biết điều đó. Nhưng nghe nó nói ra, lạnh lùng và trực diện thế này... vẫn khiến tôi nhói.
"…"
Kaijo khẽ thở dài, giọng bỗng chùng xuống.
"Nhưng mà… nhóm ta vẫn còn một kẻ vô năng đấy thôi."
Tôi ngẩng lên.
"Chẳng phải Tinji cũng là người thường sao? Nếu có ai hiểu được cảm giác bị giới hạn bởi cơ thể… thì là ông ấy đấy."
Tôi đứng im lặng, nhưng trong đầu đã bùng lên như tia sét.
Đúng rồi… Tinji.
Dù không có năng lực đặc biệt nào, ông ấy vẫn là một trong những người mạnh mẽ nhất tôi từng gặp.
Tại sao mình lại không nghĩ đến ông ấy từ đầu? Đây có thể là cơ hội cuối cùng của mình…!
Hết chương 16
Chaporia
Bình Luận (0)