REBORN IN FIRE/Chapter 17: Chapter 17:
20px

CHƯƠNG 17:

"Ờm… ta không hiểu lúc đó nhóc nghĩ cái quái gì trong đầu mà… thôi, bỏ đi." Tinji khoanh tay, thở dài. "Tóm lại, nhóc muốn ta giúp nhóc… chạm được vào người của tên đội trưởng đó à?"

Tôi đang đứng trước Tinji, ngay sau khi ông vừa rời khỏi khu rèn. Gió thổi nhẹ qua hành lang, mang theo mùi sắt nung còn vương lại trong không khí. Lời đề nghị của tôi có vẻ điên rồ với cả hai, và chính tôi cũng thấy thế.

Nhưng… đừng hiểu nhầm. Tôi không làm tất cả chuyện này chỉ vì cặp song đao đó.

Dù đúng là nó trông ngầu bá cháy thật hai thanh vũ khí đỏ nhạt với chuôi trắng, như thể được sinh ra để nằm gọn trong tay tôi nhưng cái tôi muốn không chỉ là một món vũ khí đẹp.

Tôi cần mạnh hơn. Không phải để thể hiện, không phải để ganh đua.

Mỗi ngày trôi qua, tôi phải mạnh hơn chính mình của hôm trước. Dù chỉ một chút thôi cũng được. Nhưng phải mạnh hơn. Và lần này, tôi cần Tinji giúp tôi thực hiện điều đó.

"Được! Ta sẽ giúp nhóc. Xem như là dịp để cả hai cùng nâng tầm sức mạnh!"

Tinji đáp lại một cách dõng dạc, ánh mắt lóe lên sự hứng thú mà tôi ít khi thấy ở ông ấy.

Thật lòng mà nói, việc ông chịu gật đầu với một yêu cầu tưởng chừng vô lý đến nực cười như thế này đã là một điều may mắn lớn rồi. Tôi chỉ còn biết gật đầu cảm kích.

"Hôm sau, đúng giờ như bây giờ, nhóc đợi ở đây cho ta!"

Ông ấy chỉ tay xuống đất, như đang đánh dấu chiến trường.

"Và nhớ lấy… chúng ta sẽ bắt đầu kế hoạch ‘MỘT TUẦN BỐC LỬA’!"

Tôi chớp mắt, vừa bất ngờ vừa… hơi lo. Cái tên gì mà nghe cháy bỏng dữ vậy?

Nhưng thôi kệ. Dù cái tên có kỳ quặc thế nào, thì tôi cũng đã đồng ý. Còn đường nào khác đâu? Một tuần, chỉ một tuần để chạm được vào Sojiro.

Tôi hít một hơi sâu.

Sẵn sàng rồi.

Hôm sau, sau khi hoàn thành vài việc lặt vặt do Fucina giao, tôi lập tức chạy đến điểm hẹn.

Lần này, Tinji đã thay đổi hoàn toàn phong cách. Một chiếc áo tank-top trắng bó sát để lộ rõ từng thớ cơ bắp rắn chắc, kèm theo băng đô quấn trán như thể ông vừa bước ra từ một bộ phim huấn luyện quân đội vậy. Không hiểu sao, tôi lại thấy hơi… áp lực. Có nên ăn mặc giống vậy không nhỉ?

Ngay khi thấy tôi, Tinji đã gọi lớn:

"Nhóc tới rồi à! Nhanh nào, cởi áo ra đi!"

Tôi đứng khựng lại.

"Cái... gì? Phải cởi áo à?!"

"Trông nhóc ngạc nhiên thế. Việc đầu tiên hôm nay là học cách cảm nhận và điều khiển luồng aura tiềm ẩn trong người."

Ông vỗ tay lên ngực mình hai cái rồi tiếp:

"Muốn làm được thì ta cần xác định aura đang tụ ở đâu. Không cởi áo thì sao cảm nhận được chính xác cơ thể mình chứ?"

Tôi nuốt nước bọt.

Chắc đây là cái giá phải trả cho việc đòi mạnh lên...

Tôi cởi áo ra và xoay lưng về phía Tinji. Ông đặt tay lên vai tôi, giọng nghiêm nghị:

"Giờ ta sẽ truyền một ít aura vào cơ thể nhóc để đánh thức luồng sức mạnh tiềm ẩn. Vì đây là lần đầu tiếp xúc, sẽ khá khó chịu đấy. Nhóc lại vừa phục hồi sau chấn thương nữa, nên nếu thấy không chịu nổi, báo ngay."

"Ừm."

"Được rồi... Yosssh."

Bặc!

Bàn tay to lớn của ông đặt lên lưng tôi. Ban đầu, tôi chẳng cảm thấy gì, chỉ là một chút áp lực ấm nhẹ. Nhưng vài giây sau...

Một luồng sức nóng như dòng suối sục sôi tràn qua mạch máu tôi, lan từ sống lưng ra khắp cơ thể. Nó không giống đau đớn, mà giống như một thứ gì đó cổ xưa, mạnh mẽ, đang thức tỉnh trong tôi.

Mồ hôi tuôn ra như thác. Người tôi bắt đầu run lên, tim đập dồn dập.

"Nhóc chịu nổi không? Nếu tới giới hạn thì nói cho ta biết," giọng Tinji vọng lại, xa vời.

Tai tôi đã ù đi từ lúc nào. Mọi âm thanh trở nên méo mó, xa lạ. Tôi muốn nói “dừng lại”… nhưng không được. Không thể dừng ở đây. Mình… phải tiếp tục!

Sau một khoảng thời gian mà cơ thể tôi như bị ném lên trời rồi quăng xuống đất, quá trình ấy cuối cùng cũng kết thúc. Chân tay tôi rã rời, khụy gối xuống, tay phải chống đất, tay trái ôm ngực, tôi cứ tưởng tim mình đã nổ tung từ lâu rồi.

Tôi thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm, và cơn đau như sóng ngầm bắt đầu trườn lên từng thớ thịt. Cảm giác lâng lâng, quay cuồng khiến tôi suýt nôn ra.

"Bất ngờ thật đấy," Tinji lên tiếng. "Lượng aura của nhóc khá ít. So với đám học viên cùng khóa ta từng huấn luyện thì chắc nhóc là đứa ít nhất đấy."

"...Thế à..."

"Ê, đừng thất vọng nhanh vậy chứ. Ai mới bắt đầu mà chả yếu. Nhưng điều khiến ta chú ý là—lượng aura đó cực kỳ đậm đặc."

"Đậm đặc? Vậy là tốt hay xấu?"

"Tốt, tất nhiên! Aura càng đậm đặc thì khi phát động sẽ càng mạnh. Đó là lợi thế lớn khi chiến đấu, đặc biệt là trận với Sojiro sắp tới. Nhưng cũng vì quá đậm đặc nên rất khó điều khiển. Cơ thể nhóc mà yếu thì chẳng khác gì nhét năng lượng hạt nhân vào một chiếc lon thiếc, nó sẽ nổ đấy."

Ông đảo mắt quan sát tôi một lượt, rồi lắc đầu:

"Với thể trạng hiện tại, ta e rằng nhóc còn chưa chắc giải phóng được aura, chứ nói gì đến điều khiển."

"Vậy… còn cách nào khác không? Nghe vô vọng thật đấy."

"Không phải vô vọng, vấn đề nằm ở thể chất. Muốn kiểm soát aura, thì phải cải thiện thể lực đã."

Ông khoanh tay suy nghĩ một lúc, rồi nói tiếp:

"Vì chỉ có một tuần, ta sẽ tập trung vào tốc độ và phản xạ. Nhóc chỉ cần chạm vào Sojiro, không cần gây sát thương mà, đúng chứ?"

Tôi gật đầu lia lịa. Nghe có vẻ hợp lý… cho đến khi ông ta lôi ra ba miếng tạ to tướng, mỗi miếng trông không dưới 50kg.

"Nhóc, cầm lấy ba miếng này, rồi chạy ba vòng quanh khu này mỗi sáng cho ta!"

"Thế này có hơi quá không..." Tôi nuốt nước bọt, nhìn đống tạ như thể nó sắp nuốt chửng mình.

"Quá? Đây là ta còn nương tay cho nhóc đấy!" Tinji khoanh tay, mặt nghiêm lại. "Mỗi sáng cứ thế mà chạy. Ta sẽ kiểm tra, nên đừng hòng trốn! Nếu ta phát hiện nhóc lười biếng..."

Ông dừng lại một chút, rồi nở một nụ cười rùng rợn.

"...thì ta sẽ tăng gấp đôi lượng tạ."

"Ực..." Tôi bật ra một tiếng kêu nhỏ.

Thường ngày, ông ấy là một người vui tính, hoà đồng, luôn nói chuyện như một người chú thân thiện trong xóm. Nhưng một khi vào "chế độ huấn luyện viên", Tinji như biến thành một con người hoàn toàn khác, nghiêm khắc, lạnh lùng và… có phần hơi khùng.

"Từ giờ," ông nói, giọng chắc nịch, "ta sẽ đẩy nhóc đến giới hạn. Không! Là vượt cả giới hạn!"

"Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Nhóc về nghỉ đi, nếu còn tiếp tục nữa thì... chắc cậu sẽ chết mất."

"Vâng..."

Và thế là ngày hôm nay kết thúc như vậy đấy. Tôi lê từng bước mệt mỏi trở về tòa nhà trung tâm.

Bên trong vẫn như mọi khi với không khí nhộn nhịp, mỗi người một việc. Ngay cả Katherine, người luôn chú trọng đến vẻ ngoài, hôm nay đầu tóc cũng bù xù, trông có vẻ chưa chạm vào gương từ sáng đến giờ.

Thường thì tôi sẽ ở lại giúp một tay, dù chỉ là việc vặt. Nhưng hôm nay... à không, phải tính cả cái gọi là “MỘT TUẦN BỐC LỬA” nữa... chắc tôi chỉ đủ sức lết thẳng lên phòng mà thôi.

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, tôi đã bắt đầu quá trình chạy bộ khắp phố với ba miếng tạ nặng trịch trên người.

Những người đi đường ai cũng ngoái nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ—có lẽ họ nghĩ tôi bị điên. Nhưng tôi thì sao à? Tôi đã quá mệt để mà bận tâm đến ánh mắt của ai đó rồi.

Tôi chỉ còn biết cúi đầu, nghiến răng, và lao về phía trước. Mỗi bước chạy như giáng một nhát vào đôi chân đang rã rời, nhưng tôi vẫn không dừng lại. Không được phép dừng lại.

Sau một quãng thời gian như kéo dài vô tận, cuối cùng tôi cũng hoàn thành ba vòng chạy.

Toàn thân tôi như nhão ra, mềm nhũn như cháo nát. Quần áo ướt sũng, dính bết vào da, không phải vì nước mà là mồ hôi, mồ hôi tuôn ra không ngừng như thể tôi vừa bước ra khỏi cơn mưa rào.

Tôi lết từng bước nặng nề về phía tòa nhà trung tâm, và dĩ nhiên, lại là ánh mắt của những người xung quanh, vừa hiếu kỳ vừa e dè. Khó trách họ. Dù là tôi cũng chẳng thể tin nổi hình dạng hiện tại của mình: tóc tai bù xù như tổ quạ, người thì bốc mùi như thể mới bò ra từ bãi rác. Nhìn tôi lúc này chẳng khác gì một gã ăn mày đã lâu không biết đến khái niệm tắm rửa.

Tôi chỉ biết thầm cầu nguyện trong đầu: Làm ơn đừng gặp ai quen, làm ơn đừng gặp ai quen...

"Takuto đấy à?"

Chết tiệt.

Tôi sững lại. Một giọng quen thuộc vang lên từ phía sau lưng. Tôi toan quay đi, giả vờ không nghe thấy. Nhưng có vẻ đã quá muộn rồi.

Tôi hé mắt liếc ra phía sau.

Dáng người quen thuộc, mái tóc buộc gọn và ánh mắt lấp lánh một cách đáng ghét—tôi không cần quay hẳn lại cũng đủ biết là ai. Laura. Trong tất cả những người tôi có thể tình cờ gặp, ông trời lại quyết định ném chính cô ấy vào mặt tôi.

Thật đấy à? Ngay lúc này sao?

“Có vẻ cậu nhầm tôi với ai rồi,” tôi vội cúi đầu, bước đi thật nhanh, hy vọng mong manh là cô ấy sẽ để yên cho tôi đi qua như một cơn gió.

“Nào, tớ không thể nhầm cậu với ai được đâu,” cô ấy nói, vừa dứt lời đã đưa tay nắm lấy vạt áo sau lưng tôi, kéo lại.

Tôi khựng lại như bị vồ từ phía sau. Chết rồi, chạy cũng không xong.

Laura nhanh chóng bước lên, đi ngang qua tôi, ánh mắt chợt mở to tròn khi trông thấy tôi đang chật vật vác theo đống tạ nặng trịch trên vai. Cô ấy dừng lại, nhìn tôi từ đầu tới chân, ánh mắt đảo qua cơ thể ướt đẫm mồ hôi, mái tóc dựng đứng như ổ quạ, và chiếc áo lấm lem đang dính sát vào da.

"Khụ khụ... cậu... cậu đang làm cái gì vậy thế này?" cô cố nén cười, nhưng giọng run run phản bội lại cô.

Tôi thở hắt ra một tiếng, cố giữ chút tàn dư tự trọng còn sót lại.

"Cậu muốn cười thì cứ cười đi, tớ không cản đâu..."

"Ồ, bé Takuto nhà ta bắt đầu tập thể hình rồi à~ Bỏ kiếp mọt sách rồi sao?"

"..."

"Người ta hay gọi đây là phát triển nhân vật, đúng không nhỉ?" cô nói với vẻ giả vờ nghiêm túc, giọng lại đầy vẻ trêu chọc.

"Chậc..."

"Hừm hừm." cô hắng giọng, rồi nghiêng đầu nhìn tôi. "Vậy sao tự nhiên lại tập nặng thế? Có chuyện gì à?"

Câu hỏi của Laura khiến tôi khựng lại một chút. Tất nhiên là để mạnh hơn, để bảo vệ mọi người… Nhưng thay vì nói thế, tôi buột miệng:

"Để còn đá đít mấy kẻ cản đường tớ chứ sao."

"Òoo… mạnh mồm quá ha. Thế cậu thấy cặp đao đó thế nào?"

"Nó ngầu bá cháy luôn. Phần lưỡi đao bóng loáng, sắc lẹm, màu đỏ và trắng phối lại trông đúng chất hoang dã. Phần chuôi thì cực chắc tay, khiến tôi chỉ muốn—"

Tôi khựng lại. Khoan đã. Tôi đâu có kể vụ cặp đao này với cô ấy đâu nhỉ?

"Haha, đá đít mấy kẻ cản đường đấy hả?" Laura phá lên cười. "Thì ra mọi chuyện là vì cặp đao đó nhỉ?"

"Thì… nó cũng chỉ chiếm một phần nhỏ thôi mà."

"Ừm ừm, tớ nghe bác Tinji kể hết rồi đó nha~"

Lão già đó đúng là đâm sau lưng tôi rồi...

Laura nghiêng đầu, nở nụ cười tinh nghịch. "Tớ chỉ trêu cậu tí thôi. Nhưng nếu cậu mạnh hơn thì cũng đừng quên bảo vệ tớ đấy nhé." Cô nháy mắt một cái, nhẹ tênh mà đầy sức nặng.

Tôi bối rối, mặt bắt đầu nóng ran.

"Rồi rồi… tớ sẽ không quên cậu đâu."

Hai người đang trò chuyện rôm rả thì Laura bỗng liếc nhìn đồng hồ, rồi hoảng hốt bật dậy:

"Ôi không! Tớ còn phải đi làm nữa! Chắc Kisaki đang đợi tớ rồi!" cô hét lên và chạy vụt đi.

"Ừ, gặp cậu sau—"

"Với lại, cậu nhớ đi xử lý cái bộ dạng nhớp nháp đó đi nhé! Nhìn gớm chết được!" cô quay đầu hét với lại giữa lúc đang chạy, giọng không hề nhỏ chút nào khiến mấy người xung quanh quay lại nhìn tôi như thể tôi là tội phạm trốn trại vậy.

Đâu cần nói to thế ở chỗ này đâu chứ! Tôi cũng biết mà... Haizz.

Tôi thở dài, lầm bầm trong miệng rồi lững thững quay về. Tranh thủ vệ sinh cá nhân rồi còn đến xưởng rèn nữa. Không biết hôm nay Fucina sẽ bắt tôi làm gì đây... Mong là không phải mấy việc vặt nhàm chán nữa.

"Cậu muốn một việc gì đó à? Vậy đi sắp xếp lại đống thùng hàng kia đi."

"Tôi muốn một việc thật sự  kìa! Cho tôi làm gì đó nghiêm túc đi!"

"Hừm..." Fucina nghĩ ngợi một lúc, ánh mắt chợt sáng rực lên.

"Muốn rèn không? Tôi có vài thứ cho cậu nghịch đây."

"Có! Có chứ!"

"Được rồi, theo tôi."

Tôi phấn khích đi theo Fucina, trong đầu đầy ắp suy nghĩ rằng cuối cùng cũng được làm một việc gì đó thật sự ý nghĩa. Cô ấy dẫn tôi đi qua những lối ngách ngoằn ngoèo của khu xưởng. Hơi nóng hừng hực táp thẳng vào mặt, mùi kim loại nóng cháy hòa cùng tiếng búa nện, tiếng kim loại va vào nhau chát chúa, tiếng người hét to gọi nhau loạn xạ.

Nhưng lạ thay, tất cả âm thanh ấy không khiến tôi khó chịu chút nào. Ngược lại, tôi thấy phấn khích lạ thường. Vì lần này, tôi không còn là kẻ đứng ngoài nhìn nữa, tôi đang chính thức gia nhập vào “dàn hợp ca hỗn loạn” này rồi.

Sau một hồi đi vòng vèo, cuối cùng Fucina dẫn tôi đến một khu rèn... trang sức? Bên trong là những ông lão lớn tuổi đang cặm cụi làm việc, ánh mắt chăm chú soi xét từng chi tiết nhỏ, tay thì chầm chậm điều chỉnh các món trang sức bằng sự tỉ mỉ đến mức ám ảnh.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Fucina bật cười rồi lên tiếng giải thích:

"Như cậu thấy, đây là nơi chúng tôi chế tác các sản phẩm trang sức hạng ba — hay nói thẳng ra là loại rẻ tiền ấy. Toàn đồ giả cả, không có món nào đáng giá quá một đồng vàng đâu."

Cô ngừng lại để lấy hơi rồi tiếp tục:

"Cả khu rèn lớn này được chia thành nhiều khu nhỏ: linh kiện máy móc, nội thất, sản xuất thép... và khu này là nơi làm trang sức."

"Nhưng còn về vũ kh—"

Tôi chưa kịp nói hết câu thì Fucina đã lập tức bịt miệng tôi lại một cách bất ngờ và hơi... mạnh tay.

"Shhh! Ở cứ điểm cũ của cậu có thể chỉ là nơi giả dạng xưởng gỗ, nhưng ở đây, khu mỏ và khu rèn là thật. Hội chỉ đang kí sinh vào nó thôi. Vẫn còn kha khá người ở đây là dân thường đấy và điển hình là các ông lão kia."

Cô liếc mắt về phía những người thợ đang tập trung làm việc, rồi hạ giọng nghiêm túc:

"Nếu để lộ rằng có quân cách mạng đang ẩn náu ở đây, thì rắc rối to đấy."

Tôi gật đầu lia lịa, một phần vì đã hiểu chuyện, phần khác là vì Fucina vẫn đang giữ miệng tôi quá chặt, cứ để thế này thì tôi ngạt thở mất.

Trong lúc tôi còn đang thở dốc và cố lấy lại bình tĩnh, thì một ông lão từ phía khu chế tác trang sức tiến lại gần. Ông có vóc dáng gầy gò, bước đi chậm rãi, giọng nói khàn đặc và nặng nhọc như đã thấm đầy bụi thời gian:

"Cháu... đến đây làm gì... vậy?"

Có vẻ ông đang hỏi Fucina.

"À, không có gì đâu ông," Fucina đáp, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn thường lệ, "Cháu chỉ nhắc nhở tân binh một chút thôi."

Ông lão nghiêng người nhìn tôi từ sau vai cô ấy. Đôi mắt đục ngầu như đã nhìn qua hàng thế kỷ.

"Là cậu... này à? Hiếm lắm mới thấy có một thanh niên trẻ vào đây đấy..."

"Ừm ừm, từ giờ mong ông chăm sóc cậu ấy giùm cháu."

Fucina vừa nói xong thì thụi nhẹ khuỷu tay vào mạng sườn tôi khiến tôi giật mình.

"M-Mong mọi người chỉ giáo!" tôi vội cúi đầu, có hơi lắp bắp vì chưa kịp hoàn hồn.

Fucina rời đi, để lại tôi một mình đối mặt với công việc mới. Tôi thở nhẹ, chưa kịp định thần thì từ phía sau, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai khiến tôi giật mình. Quay lại, tôi thấy một ông lão với vóc dáng cao gầy, mảnh khảnh đến mức trông như chỉ cần một cơn gió cũng có thể cuốn ông đi.

"Vậy, ta bắt đầu thôi nhỉ?"

"Vâng ạ!"

Ông lão gật đầu rồi dẫn tôi đi một vòng quanh khu rèn, vừa đi vừa giới thiệu sơ qua những thứ cơ bản cần biết trước khi bắt tay vào việc. Theo những gì tôi được học sơ lược, quá trình chế tác trang sức ở đây bao gồm các bước chính: lên ý tưởng, tạo mẫu bằng sáp, làm khuôn, đun chảy kim loại và đổ vào khuôn, sau đó làm nguội, đánh bóng, và cuối cùng là chạm khắc trang trí để tăng tính thẩm mỹ.

Sau khi đã nắm được những kiến thức cơ bản, mọi người bắt đầu bước vào trạng thái gọi là "mở xưởng". Đây là thuật ngữ chỉ thời điểm cả khu xưởng chính thức đi vào hoạt động. Một người đã được chỉ định từ trước sẽ sử dụng thẻ từ để kích hoạt hệ thống điều khiển trung tâm, thiết bị này sẽ mở nguồn điện và cung cấp năng lượng cho toàn bộ khu xưởng.

Cùng lúc đó, bên ngoài cửa vào sẽ sáng đèn dòng chữ cảnh báo to tướng: "Không phận sự miễn vào" một cách để thông báo rằng khu xưởng đang trong giờ làm việc cao điểm và không chấp nhận người ngoài làm gián đoạn.

Ngay khi tôi vừa kịp làm quen với các bước cơ bản, cả khu xưởng lập tức bước vào trạng thái mà mọi người ở đây gọi là “mở xưởng”. Đó là khoảnh khắc cả nhà máy chuyển mình, mọi bánh răng bắt đầu quay, mọi con người đều có việc phải làm.

Một người phụ trách tiến lên phía trước, rút thẻ từ từ trong túi áo, rồi cắm vào thiết bị điều khiển trung tâm. Một tiếng "tách" vang lên khô khốc, và ngay lập tức hệ thống điện, năng lượng, lò nung, và quạt gió đồng loạt hoạt động. Hơi nóng bốc lên, âm thanh kim loại va vào nhau chát chúa, mùi khói nhẹ len lỏi trong không khí. Mọi người bắt đầu di chuyển nhanh hơn, phối hợp nhịp nhàng như một bộ máy đã vận hành ngàn lần.

Bên ngoài khu xưởng, tấm biển cảnh báo khổng lồ sáng rực với dòng chữ đỏ chói: “KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO”. Đó là luật bất thành văn: khi đèn đã sáng, mọi sự gián đoạn đều là tối kỵ.

Tôi gần như choáng ngợp trước khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy trật tự ấy. Âm thanh của búa đập, tiếng lửa nổ lép bép, những bước chân vội vã, tất cả hoà quyện thành một giai điệu sôi động chỉ dành riêng cho nơi này. Tim tôi đập thình thịch. Một phần vì phấn khích, một phần vì tôi cảm thấy bản thân quá nhỏ bé giữa guồng máy khổng lồ này. Tôi muốn lao ngay vào, muốn làm gì đó, bất cứ việc gì.

“Này, cháu có muốn thử nung kim loại không?”

Một giọng nói già nua nhưng đầy nhiệt huyết vang lên bên tai tôi. Không chần chừ, tôi gật đầu cái rụp.

Ông lão dẫn tôi đi qua một dãy hành lang nhỏ, rồi mở cửa bước vào một căn phòng rực lửa, nóng hầm hập như thể từng thớ không khí cũng đang bốc cháy. Tôi ho sặc sụa ngay khi mùi kim loại nồng nặc ập thẳng vào mũi. Mồ hôi túa ra dù tôi chỉ mới đứng ở ngưỡng cửa.

Và rồi... tôi thấy nó.

Một lò nung cỡ đại, đỏ rực như miệng địa ngục, đang gầm gừ như một con thú đói khát. Ngọn lửa bên trong liên tục liếm lên từng thỏi kim loại xếp thành hàng, ánh sáng từ nó phản chiếu lên tường như đang nhảy múa.

Đây rồi. Điểm bắt đầu của tôi. Và tôi sẵn sàng lao vào.

Ông lão đưa cho tôi một chiếc kẹp dài, đầu kẹp đã sẫm màu vì trải qua hàng nghìn lần tiếp xúc với lửa.

“Trước tiên, cháu chọn một thỏi kim loại cần nung. Loại nào cũng được vì đây là chỗ thử nghiệm.”

Tôi gật đầu, nhìn quanh và chọn một thỏi thép nhỏ, màu xám bạc, lạnh toát khi chạm vào. Cẩn thận kẹp chặt lấy nó, tôi quay sang nhìn ông lão chờ hướng dẫn tiếp theo.

“Giờ đưa nó vào giữa lò, chỗ có ngọn lửa xanh là tâm nhiệt, nơi nóng nhất. Nhưng đừng để tay run, nếu rơi thì cháu phải dọn nguyên cái lò đấy.”

Nghe đến đó tôi nuốt nước bọt.

Tay run nhẹ, tôi từ từ đẩy thỏi kim loại vào giữa lò nung. Nhiệt phả ra dữ dội đến nỗi da mặt tôi như bị táp lửa. Ánh lửa xanh lam nhảy múa trước mắt, soi sáng cả những giọt mồ hôi đang lăn trên trán tôi.

“Giữ nó trong đó khoảng 3 đến 5 phút. Đến khi bề mặt thỏi kim loại bắt đầu chuyển từ xám sang cam, rồi đỏ rực như than hồng, lúc đó là vừa. Đừng để nó chảy ra nhé, mình rèn, không phải đúc.”

Tôi căng mắt theo dõi từng chuyển động, cảm nhận sức nóng hừng hực truyền ngược lên qua cán kẹp. Kim loại từ từ đổi màu, từ xám bạc sang ánh cam, rồi bắt đầu đỏ rực, như một ngọn đuốc đang hừng hực sinh khí.

Tim tôi cũng đỏ rực lên theo. Đây không chỉ là luyện kim. Đây là lần đầu tiên tôi thực sự chạm tay vào nhịp đập của một ngành thủ công. Một thế giới hoàn toàn mới, nhưng cũng rất đỗi gần gũi.

Kim loại sau khi được nung đỏ như than trong lò, giờ đã đủ mềm để tôi có thể định hình nó. Ông lão gật đầu ra hiệu:

“Lấy nó ra đi, nhanh và dứt khoát. Đặt lên đe sắt, rồi dùng búa rèn, nhưng nhớ nhé, đừng đánh loạn xạ.”

Tôi cẩn thận rút thỏi thép đang đỏ lửa ra khỏi lò, hơi nóng vẫn bốc lên như muốn thiêu đốt cả không khí. Đặt “nó” lên một tấm đe to, tôi với tay lấy cây búa được đặt bên cạnh, đầu búa đen bóng và sần sùi bởi đã từng rèn nên hàng trăm, hàng ngàn vật phẩm khác nhau.

“Tập trung. Mỗi nhát búa phải có mục đích. Cháu muốn tạo hình tròn, dẹt, hay nhọn đầu, thì phải đánh đúng chỗ, đúng góc độ.”

Tôi giơ búa lên cao, và...

CHENG!!!

Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, nhưng đầy sức nặng. Một lần, rồi hai lần... từng nhát búa giáng xuống khiến thỏi kim loại biến đổi hình dạng dần dần: từ một khối vô định, nó bắt đầu “mở miệng”, phình ra, dẹt lại. Mỗi cú đánh tôi lại cảm thấy như đổ một phần sức lực của mình vào đó.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, cổ tay tôi bắt đầu tê đi, nhưng ông lão phía sau vẫn điềm tĩnh nói:

“Chưa được đâu, phải đều tay hơn. Kim loại mà không được đánh đều, lúc nguội sẽ giòn và dễ gãy.”

Tôi cắn răng tiếp tục. Dần dần, tôi hiểu được nhịp điệu, đưa búa lên, thở ra, đánh xuống. Như một điệu nhảy cổ xưa giữa người thợ và ngọn lửa.

Khi tôi dừng lại, vật thể trên đe giờ đã có hình hài: không còn là khối kim loại nguội ngắt nữa, mà là một thứ gì đó... sống động. Một bản thể đang dần thành hình dưới bàn tay tôi.

Sau khi tạo hình thô xong, ông lão lại vỗ vai tôi, chỉ tay về phía một chiếc thùng gỗ to chứa đầy chất lỏng.

“Giờ thì cho nó tắm một cái.”

Tôi dùng kẹp kẹp lấy món kim loại đang còn bốc hơi nghi ngút, cẩn thận nhúng nó xuống.

XÌÌÌIIIIIIIIII—!

Một luồng khói trắng phụt lên như sương mù bốc ra từ cơn giận dữ bị dập tắt. Nước sủi bọt, sôi lên từng đợt. Tiếng kim loại nứt nẻ vì chênh lệch nhiệt độ làm tôi thấy gai người. Nhưng ông lão gật gù: “Tốt rồi. Bây giờ nó cứng lại, đúng cách.”

Sau khi nguội hoàn toàn, tôi mang vật phẩm đến bàn đánh bóng. Một dụng cụ quay tròn với miếng mài đang chạy ro ro chờ sẵn. Tôi đưa món kim loại vào và từ từ, từng lớp vảy cháy sém bị mài đi, để lộ phần bề mặt bóng sáng bên trong.

“Phải đều tay, nếu không bề mặt sẽ bị xước,” ông lão nhắc. Tôi cố gắng giữ cho tay mình vững dù vẫn run rẩy vì mỏi sau giờ rèn thô.

Khi lớp kim loại sáng mờ hiện ra như ánh trăng bạc dưới ánh đèn, ông mới gật đầu cho phép:

“Giờ thì… nếu muốn, cháu có thể chạm khắc. Một biểu tượng, một hoa văn, hoặc... chỉ là cái tên của cháu.”

Tôi cầm lấy cây dùi nhỏ và bắt đầu khắc. Từng nét, run run nhưng chắc chắn. Không còn là món kim loại vô hồn nữa, mà là tác phẩm đầu tiên tôi làm ra bằng chính tay mình.

Ông lão nhẹ nhàng cầm chiếc nhẫn trên tay, đưa lên dưới ánh đèn để soi xét kỹ lưỡng từng đường nét.

“Cháu xem ở đoạn này, nét khắc hơi lệch, có lẽ là do tay không giữ đủ chắc. Và ở chỗ này, lực nhấn chưa đều, khiến độ sâu không đồng nhất. Nhưng... dù sao cũng là nét đầu đời.” Ông cười mỉm, bàn tay nhăn nheo vuốt nhẹ lên bề mặt chiếc nhẫn, như thể đang cảm nhận linh hồn bên trong nó.

Tôi đứng lặng người, không còn một chút cảm giác tự mãn nào còn sót lại. Đúng là để tạo ra một vật phẩm có “hơi thở” thật sự không hề đơn giản. Từng đường chạm khắc như một nhát cọ lên tranh vẽ không thể sửa, không thể tẩy xóa. Phải làm thật chậm, thật chắc, nhưng vẫn giữ được sự mềm mại.

“Cứ luyện dần, cháu sẽ tìm được cảm giác. Rồi đến một lúc, tay cháu sẽ tự biết phải khắc bao sâu, nhấn bao mạnh. Không cần nghĩ nhiều.”

Tôi gật đầu, không còn gì để đáp lại ngoài sự kính phục. Chiếc nhẫn đầu tiên tôi tạo ra, dù còn thô, nhưng là minh chứng cho bước đầu tiên trên một con đường tôi chưa từng nghĩ sẽ đi.

Có lẽ… tôi sẽ tiếp tục bước trên con đường này.

Không phải vì nó dễ, mà vì nó xứng đáng.

"Được rồi, cũng phải để ông già này thị uy một chút chứ."

Ông nở một nụ cười ấm áp, rồi giơ ngón tay cái chỉ vào chính mình đầy tự tin. Lần này đến lượt ông ấy trổ tài. Ông chậm rãi lấy ra cặp kính lão dày cộp từ túi áo, đeo lên sống mũi, sau đó đeo vào đôi găng tay vải cũ đã sờn, toát lên khí chất của một người thợ lành nghề, từng trải.

Ông đưa chiếc nhẫn lên ngắm nghía, xoay qua xoay lại trong ánh đèn, như đang tìm kiếm điều gì đó đặc biệt cần khắc lên. Rồi ông hít sâu một hơi, và ngay khoảnh khắc ấy, một luồng ánh sáng màu trắng nhạt dịu dàng bao phủ quanh tay ông. Tôi sững người.

Cái quái gì đang xảy ra vậy?

Tôi quay đầu nhìn quanh, tưởng sẽ thấy mọi người kinh ngạc như mình, nhưng không, ai nấy vẫn chăm chú vào công việc, như thể cảnh tượng kia là điều hết sức bình thường.

Không thể nhầm được… thứ ánh sáng ấy là aura. Chính là thứ tôi đang khổ luyện từng ngày để điều khiển. Và ông ấy, một ông lão trông như có thể bị gió thổi bay lại đang sử dụng nó một cách thành thục đến điêu luyện.

Chưa kịp hoàn hồn, tôi thấy ông nhẹ nhàng cầm lấy chiếc dùi khắc. Tay ông chuyển động, không, phải nói là khiêu vũ trên mặt nhẫn. Từng đường nét thanh thoát, uyển chuyển như được vẽ ra bởi chính aura. Tay ông di chuyển như một chiếc máy khâu lành nghề, còn chiếc nhẫn là mảnh vải trắng tinh đang dần trở thành một tuyệt phẩm.

Aura không chỉ là năng lượng, mà là động cơ đẩy đôi tay ông, một sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật và cảm xúc.

Khi ông hoàn tất, chiếc nhẫn giờ đây đã khoác lên mình một lớp áo hoàn toàn mới, những hoa văn sắc sảo, thanh tao, như thể được vẽ nên bằng chính ánh sáng. Giữa những nét khắc thô kệch của tôi, phần trang trí của ông hiện lên như linh hồn của món trang sức nhẹ nhàng nhưng không kém phần mạnh mẽ.

Tôi không nói được lời nào. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ:

Đây mới là đỉnh cao thực sự của sự điêu luyện.

“S... sao… sao ông…”

Tôi lắp bắp, đầu óc vẫn quay cuồng sau những gì vừa chứng kiến. Khung cảnh khi nãy như một giấc mơ. Còn ông thì điềm nhiên như thể đó chỉ là chuyện vặt vãnh xảy ra hằng ngày.

“Cháu nói gì cơ?” ông nghiêng người, đưa bàn tay che quanh tai tạo thành một mái vòm, cố gắng nghe rõ hơn lời tôi vừa lẩm bẩm.

Tôi nuốt khan, cố trấn tĩnh lại bản thân. Sau cùng, tôi ghé sát vào tai ông thì thầm:

“Ông… ông có thể sử dụng aura sao?”

“Aura?” ông nghiêng đầu, vẻ mặt hiện lên sự khó hiểu.

Phải rồi… có lẽ cái thuật ngữ này chỉ phổ biến trong nội bộ hội, người ngoài như ông làm sao mà biết được. Tôi bèn giải thích cho ông từ đầu, tường tận về bản chất và cách vận hành của aura, tất nhiên vẫn giữ kín mọi chi tiết liên quan đến hội, đúng như lời dặn của Fucina.

“Ồ… Thì ra thứ mà ông hay dùng lại được gọi là 'aura' à?” ông bật cười khẽ. “Hồi đầu ông cũng thấy kỳ lạ, nhưng rồi cứ mặc kệ. Không ngờ lại là thứ lợi hại đến vậy.”

“Vậy… ông có thể dạy cháu cách làm được như thế không?” tôi nhìn ông bằng ánh mắt mong chờ, gần như là năn nỉ.

“Cháu đã nài nỉ thế này rồi thì ông sao nỡ từ chối chứ,” ông nở nụ cười hiền từ.

Nói rồi ông lấy ra một miếng gỗ thừa, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Lại là ánh sáng ấy vầng hào quang trắng nhạt dịu dàng hiện lên trên tay ông. Ông cầm chiếc dùi ban nãy, đưa lên cao rồi gõ nhẹ xuống.

Bạch.

Miếng gỗ lập tức tách đôi, mượt như vừa được cắt bằng lưỡi dao sắc bén nhất. Không cần dùng lực, không cần lấy đà, chỉ đơn giản là sự tinh tế tuyệt đối giữa sức mạnh và sự kiểm soát.

Ông xoay cán dùi lại, chìa về phía tôi.

“Giờ thì đến lượt cháu đấy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...