Chương 5: Quái vật xuất hiện trong An toàn khu
Chương 5: Quái vật xuất hiện trong An toàn khu
Hội thám hiểm vừa bước ra ngoài an toàn khu được chừng hơn tiếng thì tôi nghe có tiếng la thất thanh ở trong nhà. Vội vàng chạy vào, tôi cũng giật mình khi thấy một lão già râu ria tóc tai rồi mù, lông lá mọc đầy người đang quằn quại ở góc bếp.
Cửa sổ thông tin bỗng hiện lên trước mắt:
Ma Xó là một hồn ma rất mạnh được xem là một trong những phép ma mạnh nhất trong bùa ngải Thái Khmer. Ma xó rất mạnh mẽ đáp ứng những mong cầu của người thờ.
- Chống lại mọi sự tổn hại và nguy hiểm từ kẻ khác.
- Chống lại ma quỷ, vong linh và lời nguyền từ ma thuật đen.
- Tạo linh cảm rất mạnh, sự cảm ứng đối với tương lai, dự đoán chính xác những gì sắp diễn ra.
- Chiêu tài, kéo khách, gọi tài lộc, gia tăng tài sản và khoản thu nhập nhanh chóng.
Ngoài ra, cũng có những con rất hiếu chiến và luôn muốn gây hại cho con người.
Thì ra đây là con Ma Xó! Trong sách Quái vật cũng có nói đến Yêu ma quỷ quái theo tín ngưỡng của mỗi đất nước cũng sẽ xuất hiện mà. Không biết còn loại yêu ma nào sẽ xuất hiện nữa đây?
Nhưng tại sao nó lại quằn quại như vậy? Có khi nào Ông Công Ông Táo và Thổ Địa đang trấn áp nó chăng! Con ma xó lạy lục van xin chúng tôi và nói rằng nó không có ý xấu.
“Con không có ý xấu gì cả, con xuất hiện ở đây chỉ cần mọi người cho con cơm ăn, chỗ ở con sẽ bảo vệ mọi người, con sẽ thông báo cho mọi người nếu như có nguy hiểm đến gần. Xin mọi người hãy tin con.”
Tôi bước lên trước trừng mắt nhìn nó và nói:
“Tin thế nào được! Chẳng có con ma nào tốt mà bị Thổ Địa trấn áp như thế cả.”
Con ma xó gào thét trong đau đớn, đầu đập bôm bốp xuống đất:
“Con xin mọi người! Con xin dâng lên một con mắt của con để làm tin ạ!”
Đang định can ngăn nhưng con ma đã nhanh tay móc vào con mắt trái. Tay vừa ngửa ra thì có một con mắt phát ra ánh sáng màu xanh lục đang nằm giữa lòng bàn tay nó. Không có cảnh máu me như lôi hẳn nhãn cầu ra khỏi hốc mắt nên tôi với cả nhà thở phào một tiếng. Ngay sau đó con ma quỳ xuống nâng con ngươi lên bằng cả hai tay hướng về phía tôi và nói:
“Xin người nhận cho!”
Thấy tình trạng của nó như thế chắc là không có bẫy rập gì ở đây đâu nhưng tôi vẫn lấy cái kẹp gắp bánh mà gắp lấy con ngươi ra khỏi lòng bàn tay con ma xó. Đưa lại gần nhìn thì đây không phải là con ngươi thật mà như một mô hình phát sáng vậy, nhìn lại thì cả 2 con mắt của con ma vẫn bình thường. Tôi chau mày nhìn nó nghi hoặc thì nó nhanh nhẹn đáp:
“Đây không phải là con ngươi thật mà là kỹ năng con có được sau khi biến cố này xảy ra ạ! Con xin dâng tặng người!”
Tôi nhanh tay đút cái con người vào túi nhưng vẫn nhìn nó nghi ngờ nói:
“ Dù mày có dâng tặng cái này thì tao cũng không tin được. Mày phải làm khế ước Nô lệ hay nhận chủ gì đấy thì tao mới tin được chứ. Bây giờ tin mày, thả mày ra biết đâu có lúc mày hại mọi người thì sao.”
“Con thề với ông là con nói thật! Con biết khế ước chủ tớ đây ạ! Con gửi ông xem.”
Một quyển sách với bìa đen cùng với hình ảnh một người đang sờ lên đầu con Bẹc và bàn tay đang phát ra một thứ ánh sáng rất ma mị bay đến phía tôi. Trên gáy sách có một biểu tượng đang phát sáng, biểu tượng này giống hệt với biểu tượng trên những cuốn sách trong thư viện kỳ bí kia. Đây chắc là tem chống hàng giả của ông thần trắng trắng lộ ti kia rồi. Tôi bèn thắp nhang lên bàn thờ xin Ông Công Ông Táo và Thổ Địa giảm bớt trấn áp cho nó. Con ma xó cảm ơn rối rít.
Tôi cũng yên tâm phần nào và giở sách ra xem. Lần này cũng có một luồng thông tin chạy vào đầu tôi nhưng sách không biến mất mà giở đến trang có một vòng tròn ma pháp. Như bình thường thì sẽ phải trích tay nhỏ một giọt máu của tôi và của con Ma xó vào đó. Nhưng mà tự dưng lấy dao mà rạch tay ra thì đau lắm! Ai chơi!
Lật lật bàn tay qua lại, mắt tôi bị vướng vào cái vết xước hôm trước bị cắt vào tay lúc nấu cơm. Đây rồi ! Nó lại quá là hợp lý luôn. Tôi bèn cạy cái vảy từ vết thương trên tay ra, cố nặn ra một giọt máu nhỏ xíu xíu và quệt vào vào vòng tròn ma pháp. Con Ma không dám thể hiện thái độ nhưng cũng lén thở dài, mọi người không hiểu chuyện gì nên tôi cũng mặt dày kệ luôn.
Nhưng không thấy chuyện gì xảy ra tiếp. Cái vòng tròn ma pháp vẫn giữ nguyên trạng như thế mà chẳng có biến đổi gì. Tôi cố nghiêng nghiêng lật lật quyển sách mấy lần mà vẫn chẳng có gì xảy ra. Tôi chau mày nhìn về phí con ma. Nó không giấu nổi vẻ chán ghét mà chỉ chỉ vào chỗ tôi vừa cạy vảy rồi nhìn về phía cuốn sách.
“Mịa cái con này, khinh nhau vậy cơ à.”
Tôi vừa cố cấu thêm, cố nặn nặn để cái vết xước nó rỉ thêm một chút máu nữa. Nhưng cũng phải cố cấu đến lần thứ ba thì cái vòng tròn ma pháp mới có biến đổi.
Con ma thở dài, đi tới rồi cũng nhỏ một giọt máu vào. Thế rồi, trên cổ tay tôi và trên cổ con ma hiện lên cùng 1 biểu tượng chỉ có điều cổ tay tôi có cảm giác ấm áp dễ chịu còn con Ma thì có vẻ rất đau đớn. Thế là từ bây giờ con Ma sẽ phải hết lòng phục vụ con người, nếu như có một chút ý đồ xấu thôi thì nó sẽ ăn đủ từ cái biểu tượng trên cổ kia.
Một cửa sổ thông báo hiện ra!
KHẾ ƯỚC NÔ LỆ ĐÃ ĐƯỢC KÝ KẾT!
CHỦ NHÂN: LÂM
NÔ LỆ: MA XÓ …
HÌNH THỨC: CHỦ - NÔ
ĐIỀU KIỆN:
- NÔ LỆ PHẢI HOÀN TOÀN PHỤC TÙNG Ý MUỐN CỦA CHỦ NHÂN, CÓ BẤT CỨ Ý NGHĨ NÀO MUỐN LÀM HẠI ĐẾN CHỦ NHÂN THÌ SẼ BỊ VÒNG NÔ LỆ KHÓA CHẾT! NÔ LỆ SẼ CHẾT KHI CHỦ NHÂN CHẾT!
- CHỦ NHÂN SẼ PHẢI CHIA 5% KINH NGHIỆM NHẬN ĐƯỢC CHO NÔ LỆ
Cái khế ước chủ - nô này thì chắc ăn 100% là con ma xó kia không dám làm phản, còn không được có ý định bật lại mình luôn cơ. Nhưng mà cái khoản 5% kinh nghiệm này hơi oái oăm nha! Trong game thì mấy con đệ phải chia điểm kinh nghiệm cho chủ cơ mà. Mà thôi để đổi lấy 1 con đệ trung thành tuyệt đối thì 5% cũng đáng.
Tôi để ý chỗ tên của con ma là: “Ma xó …”. Chẳng lẽ nó không có tên riêng à? Tôi hỏi tên thì nó mới nói là “Ma quỷ bọn con không có tên, con cũng cố nhớ lại cái tên khi còn sống nhưng không thể nào nhớ nổi”.
Tôi thấy khá thương cho con Ma khi mà đến cái tên cũng không có nên cố vắt óc nghĩ tên cho nó. Bỗng tôi nghĩ:
“Giờ nó là quản gia cho nhà mình giống như mấy con Gia tinh trong Harry Potter ấy. Hay là đặt tên nó là Dob (Đóp) đi.”
Vừa mới nghĩ thế thì có bảng thông báo hiện lên:
BẠN CÓ CHẮC CHẮN ĐẶT TÊN LÀ DOB KHÔNG?
Tôi đồng ý rồi từ tôi có một luồng sáng từ trong người tôi bay về phía Dob và bao trùm lấy nó. Luồng sáng ấy bay đi thì mắt tôi cũng hoa lên một chút. Vừa mở mắt ra thì dáng vẻ bên ngoài của Dob đã biến đổi hoàn toàn.
Nó không còn lông lá và đen thùi lùi nữa mà biến thành một ông già râu ria hơi có phần phúc hậu với cái bụng to như có bầu đến tháng thứ 8 và cực kỳ lùn. Tôi ướm lão ta chắc chỉ cao tầm 1m3 thôi. Bây giờ tôi mới nhớ ra là ma quái không có tên, nếu như nó được đặt tên thì nó sẽ lấy pháp lực của người đặt tên và nâng cấp để trở lên mạnh mẽ hơn. Bây giờ nó đã thành Quỷ lùn rồi. Cái cảnh này quen quen này! Giống y như trong “Chuyển sinh thành Slime” lúc con Rimuru nó ban tên cho thuộc hạ! Đoạn này là vay mượn tình tiết truyện đây hả ông thần?
Đến đây con Dob chậm chậm tiến lại gần tôi rồi quỳ một chân xuống mà nói:
“ Thưa chủ nhân tôi có sử dụng kỹ năng và phát hiện ra được ở khu vực gần đây còn có 6 Ma Xó giống như tôi nữa. Xin chủ nhân tin tưởng giao cho tôi đi bắt lấy cả 6 Ma Xó này.
Bây giờ tôi đã trở thành sinh vật bậc cao hơn nên sẽ dễ dàng khống chế chúng. Tôi sẽ bắt chúng về hầu hạ chủ nhân.”
Tôi nghĩ lại cảnh con Dob bị áp chế lúc nãy rồi vội vàng giục:
“Thế đi nhanh lên còn nhiều lời làm gì!”
Dob vụt biến mất rồi một lúc sau thấy nó dắt thêm 6 cục lông hôi hám xấu xí nữa theo sau. Cả 6 cục kia quỳ xuống phía sau còn Dob định quỳ một chân xuống như ban nãy thì tôi đỡ lấy rồi bảo:
“Thôi đừng quỳ nữa, với cả đừng xưng hô chủ nhân với gì gì nữa đi, nghe kinh chết đi được. Tôi thấy chú cũng già già rồi nên tôi gọi chú là chú Dob nhé. Còn chú gọi tôi là Lâm cũng được.”
Dob giật mình hốt hoảng rồi chối đây đẩy. Không còn cách nào khác cả cả 2 bên cùng nhường nhau một bước. Tôi gọi Dob là Dob còn hắn gọi tôi là cậu Lâm, gọi bố mẹ hai bên của tôi là ông bà, gọi vợ tôi là Mợ còn bé nhà tôi là Cô.
Tôi hỏi Dob.
“Lúc nãy thấy Dob quằn quại có phải bị thần thánh đất này trấn áp không?”
Dob trả lời:
“ Không phải đâu thưa cậu Lâm. Mảnh đất của nhà cậu có một luồng sức mạnh rất hùng hậu, chính sức mạnh đó trấn áp tôi.”
“Sức mạnh gì nhỉ? Mình cứ nghĩ ma quỷ hiện thân thì thần thánh cũng có thể hiện thân chứ! Thế là mình nghĩ nhầm rồi!”. Tôi thầm nghĩ.
Tôi quay sang bảo 6 con Ma Xó đằng đứng dậy rồi hỏi:
“Ở khu các ngươi xuất hiện có bị trấn áp gì không?”
Cả bọn đồng thanh hô “Không! Thưa cậu!”.
Một con vén mớ lông tóc lòa xòa trước mặt ra để lộ gương mặt lở loét, răng thì cái đen cái vàng như phím đàn piano ố màu nói:
“Theo như con được biết thì ma quỷ chúng con đang hiện diện trên dương gian này sẽ bị thực thể hóa và xuất hiện trong sáng ngày hôm nay. Nhưng cơ thể bọn con được tạo ra vô cùng yếu ớt và cần tiêu diệt và ăn các sinh vật khác để có thể duy trì sự sống và trở lên mạnh hơn…”. Chưa kịp nói xong thì Dob quắc mắt lườm nó. Ánh mắt ghê gớm như thể sắp gọt bay mớ lông tóc lòa xòa của con Ma Xó này trong một nhát vậy. Dob tiếp lời:
“Thưa cậu Lâm. Đúng như con kia vừa nói. Bọn tôi được thực thể hóa và cách sinh tồn duy nhất là ăn sinh vật khác. Nhưng khi vừa được thực thể hóa chúng tôi cực kỳ yếu, sợ cả gió, ánh sáng mặt trời nên đến trẻ con hay cả chó mèo cũng khống chế được. Phần lớn chúng tôi bị mọi người tiêu diệt chỉ còn 6 con này được tôi bắt và đưa về đây.”.
Tôi thắc mắc: “Trong đầu bọn ngươi có bị một giọng nói hay ý tưởng nào thúc giục là phải săn đuổi con người không?”
Dob nhanh chóng trả lời: “Dạ không thưa cậu! Ngày trước bản năng của ma quỷ chúng tôi là hấp thu nỗi sợ còn bây giờ cơ thể đã thực thể hóa nên chúng tôi cần đồ ăn thôi. Tôi không còn thấy bản năng hấp thu nỗi sợ như ngày trước nữa nhưng mà có lẽ đi dọa người trong thời gian quá dài rồi nên nó đã thành thói quen không thể bỏ. Chúng tôi sẽ tập sống bình thường để phục vụ mọi người. Mong mọi người hãy thu nhận chúng tôi.”
Tôi còn một thắc mắc nữa:
“Vừa nãy Dob có nhắc về dương gian? Vậy ngoài dương gian mà chúng ta đang sống còn một thế giới khác à? Còn có cả địa phủ nữa à?”
“Dạ có! Thưa cậu…….”. Dob vừa mới nó đến đấy thì chợt đứng lặng người giống y như một cỗ máy bất chợt bị rút nguồn điện vậy, không thể nói tiếp được.
Tôi thử hỏi cả 6 con Ma đứng sau nhưng cả 6 con đều gặp tình trạng như vậy. Chắc đây là quy ước của ông Thần rồi. Cấm không cho các sinh vật này nói ra những thông tin không được phép. Sau khi thử trên cả 6 con Ma thì tôi quyết định dừng vấn đề này lại ở đây để tìm hiểu sau.
Nhìn 6 cái đống đằng sau ghê quá nên tôi quyết định ban tên cho cả hội. Tôi để 5 con ma nhận chủ với Khánh, Tuấn Anh, Vợ tôi, hai ông bố còn 1 con sau khi ban tên thì biến thành 1 bà cô nhìn rất hiền lành nên tôi để nhận chủ với con gái tôi. Vậy là quân đoàn Gia tinh của tôi đã có 7 nhóc. Nhà tôi nuôi 7 chú lùn á hi hi. Phải nuôi thêm 7 miệng ăn thì cũng hơi vất nhưng mà bọn này chắc chắn sẽ rất được việc nên là cũng chẳng sao.
Nghĩ tên khó quá nên tôi chơi luôn Dob2, Dob3, Dob4, Dob5, Dob6, Dob7. Trong 7 con này thì Dob sẽ là thủ lĩnh 6 con kia vẫn sẽ làm việc bình thường nhưng khi có nguy hiểm chúng sẽ bảo vệ vợ con và bố mẹ 2 bên của tôi bằng bất cứ giá nào. Dob còn nói với tôi là bọn nó có 2 kỹ năng là Radar hóng hớt (Cái này được gắn trong mắt của nó) có thể phát hiện ra có kẻ thù xuất hiện trong một khu vực có bán kính rộng 1 km , 2 là tốc biến đến 1 mục tiêu đã được chỉ định từ trước (chỉ trong cự ly ngắn thôi). Và khi được ban tên và tiến hóa thành Quỷ lùn bọn nó có thêm 1 skill nữa là “Triệu hồi nghịch hướng”. Ngược lại với “Tốc biến chỉ định”, “Triệu hồi nghịch hướng” sẽ lập tức triệu hồi đối tượng được chỉ định về phía người sử dụng skill. Bộ kỹ năng này đúng là sinh ra cho gia tinh mà, hết lòng vì chủ nhân luôn! Vì tôi là chủ nhân của Dob nên tôi được phép lấy một kỹ năng của Dob để gắn lên mình. Dob giới thiệu xong tôi liền gán cái skill Tốc biến chỉ định của Dob lên tôi. Vừa gắn xong thì có bảng thông báo hiện lên:
HIỆN TẠI VẪN CÒN CÓ THỂ LẤY MỘT KỸ NĂNG TỪ DOB XIN MỜI LỰA CHỌN!
Đúng rồi. Cái gì của mình cũng được đúp bồ luôn mà! Tôi chọn “tốc biến chỉ định” và “triệu hồi nghịch hướng” gắn cả lên Minh. Minh cũng nhận được 2 kỹ năng giống tôi và gắn định vị cả lên người tôi luôn. Tôi nghĩ là có 2 kỹ năng này thì khả năng phối hợp giữa tôi và Minh là vô đối luôn.
6 người nhà tôi cũng được chọn một kỹ năng nhưng mà chỉ một trong ba: “Rada hóng hớt”, “Tốc biến chỉ định”, “Triệu hồi nhịch hướng” thôi. Tuấn Anh, Khánh, 2 ông bố đều chọn “Rada hóng hớt” vì nó phục vụ rất nhiều cho công việc. Vợ tôi chọn ngay “Tốc biến chỉ định” gắn vào người con gái. Tôi hiểu cô ấy nghĩ gì “Khi cần mẹ sẽ đến ngay bên con”. Còn con bé thì tích vào “Triệu hồi nghịch hướng” gắn vào tôi. Nó lý sự bảo “Bố hay trốn đi chơi lắm, từ giờ con gọi một cái là bố phải về ngay”.
Con với chả cái! Yêu thương nó lắm vào rồi giờ nó cáo tội bố hay trốn đi chơi trước mặt mọi người luôn.
Nhìn lại thì 7 con này cũng lùn lùn rồi râu dài kha khá giống loài Dwarf, mà Dwarf thì rất giỏi rèn và thổ thuộc tính của họ rất mạnh. Tôi bèn hỏi Dob:
“Các ngươi có đặc biệt giỏi trong việc gì không? Như rèn chẳng hạn?”
“Thưa cậu Lâm! Tôi có rất trong việc rèn đúc, Dob1 giỏi trồng cấy, Dob2 giỏi chăn nuôi, Dob3 có kinh nghiệm trinh sát, Dob4 trước có làm xây dựng, Dob 5 giỏi tính toán còn cô Dob 6 rất thạo việc nhà,”
“Tốt! Vậy ngươi theo ta đến tiệm rèn! Dob 1 và 2 sẽ phụ giúp việc trồng cấy, chăn nuôi. Dob3 đi tuần tra quanh an toàn khu báo cáo tình hình liên tục cho Dob , Dob4 sẽ giúp bố vợ tôi tạo 1 căn cứ ngầm vững chắc ở dưới khu an toàn. Dob5 đi cùng vợ tôi nhé. Còn cô Dob6 nhờ cô chăm con bé giúp tôi.”
“Dạ rõ! “
Xong xuôi tôi và Dob quay về khu lò rèn để chế tác đầu mũi tên, khiên, áo giáo và cả vũ khí. Chúng tôi còn chế tạo cả những bộ phận của cung nỏ cỡ đại để cùng thợ mộc lắp ghép và bố trí trên tường rào và phía cổng. Có vẻ Dob có khá nhiều kinh nghiệm trong nghề rèn nên rất nhanh chóng hòa nhập với cả đội. Thậm chí Dob còn giúp sắp xếp lại lò rèn sao cho thuận tiện nhất trong việc sản xuất. Hơn thế nữa còn cho mọi người rất nhiều bản vẽ chi tiết vũ khí, áo giáp và những vũ khí hạng nặng. Thật là không bõ công cạy vảy, nặn máu để có được một nô lệ như vậy. Ahaha! Có nội tại thể lực vô hạn nên tôi làm cật lực, bỏ xa những thợ rèn khác. Đến cả Dob cũng tròn mắt thán phục. Với những khí cụ được chế ra, khu an toàn của chúng tôi đã thực sự xứng với hai chữ “An toàn”. Tôi vừa nghĩ đến hai chữ “An toàn” thì bỗng có liên lạc của Dob3: Có Ma Da xuất hiện ở khúc sông phía tây, một ngư dân đang bị nó bắt.
Chaporia
Bình Luận (0)