Không ai ra đón.

Tin tức lan ra.

Bình luận chỉ còn một màu chế giễu.

“Ngày xưa đứng sau lưng người ta khóc là có tổng tài bảo vệ, bây giờ tổng tài tỉnh rồi.”

“Trà xanh hết hạn sử dụng.”

“Đáng đời. Phá gia đình người khác còn tưởng mình là nữ chính ngôn tình.”

“Nhà họ Diệp sập không oan.”

Tôi biết những chuyện đó qua lời Lâm Nguyệt Chi.

Cô ấy kể xong, hỏi tôi.

“Cô có muốn xem video không?”

Tôi đang chỉnh lại chiếc váy cuối cùng cho show diễn.

“Không cần.”

“Không thấy hả dạ sao?”

Tôi cười.

“Có chứ.”

Tôi đặt ghim bạc xuống.

“Nhưng hả dạ nhất không phải nhìn cô ta thảm. Mà là cô ta thảm hay không, đã không còn ảnh hưởng đến tôi nữa.”

Lâm Nguyệt Chi nhìn tôi một lúc rồi cười.

“Cô thật sự khác trước rất nhiều.”

“Khác thế nào?”

“Trước đây cô giống người đứng trong mưa chờ ai đó đưa ô. Bây giờ cô tự mình biến thành mặt trời.”

Tôi bật cười.

“Chị Lâm, chị nói văn vẻ quá.”

“Thật mà.”

Cô ấy nhìn chiếc váy trước mặt.

“Show lần này nhất định sẽ rất thành công.”

Tôi nhìn bộ sưu tập gần hoàn thiện.

Trong lòng bình yên mà chắc chắn.

“Nhất định.”

Ngày diễn ra show, London hiếm khi có nắng.

Địa điểm là một không gian triển lãm cổ được cải tạo lại.

Trần cao, cửa kính lớn, ánh sáng tự nhiên tràn xuống sàn đá.

Hàng ghế khách mời chật kín.

Có nhà phê bình thời trang.

Có đại diện thương hiệu.

Có truyền thông quốc tế.

Cũng có mẹ tôi và Niệm Niệm.

Con bé mặc chiếc váy nhỏ màu vàng nhạt do chính tay tôi thiết kế, ngồi cạnh bà ngoại, đôi mắt sáng lấp lánh.

Trước giờ diễn, Catherine đi đến vỗ vai tôi.

“Sẵn sàng chưa?”

Tôi nhìn qua khe rèm.

Ánh đèn sân khấu sáng lên.

Âm nhạc bắt đầu.

Tôi hít sâu một hơi.

“Sẵn sàng.”

Từng người mẫu bước ra.

Bộ đầu tiên là chiếc váy xám bạc có cấu trúc ôm sát, phần vai hơi khép, giống như một người đang tự bảo vệ mình.

Bộ thứ hai mềm hơn.

Bộ thứ ba bắt đầu có đường xẻ ánh sáng.

Đến giữa bộ sưu tập, màu sắc dần ấm lại.

Kem.

Vàng nhạt.

Hồng tro.

Đỏ rượu.

Cuối cùng, người mẫu chính bước ra trong thiết kế kết màn.

Một chiếc váy dài màu vàng ánh kim nhạt, chất liệu mềm như ánh sáng, phần lưng mở ra thành cấu trúc tựa đôi cánh.

Không phô trương.

Không yếu đuối.

Mà là một vẻ đẹp đã đi qua bóng tối, cuối cùng vẫn lựa chọn rực rỡ.

Cả khán phòng im lặng vài giây.

Sau đó tiếng vỗ tay vang lên như sóng.

Tôi đứng sau cánh gà.

Mắt bỗng hơi nóng.

Catherine đẩy nhẹ tôi.

“Ra đi. Đây là khoảnh khắc của em.”

Tôi bước ra.

Ánh đèn rơi xuống người tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy Niệm Niệm đứng bật dậy trên ghế.

Con bé vỗ tay rất lớn.

“Mẹ ơi!”

Tôi bật cười.

Nước mắt cuối cùng vẫn rơi xuống.

Nhưng lần này, đó không phải nước mắt tủi thân.

Mà là nước mắt của người cuối cùng cũng tìm lại được chính mình.

Show diễn thành công vượt xa dự đoán.

Truyền thông quốc tế gọi “Rebirth” là bộ sưu tập giàu cảm xúc nhất mùa này.

Một tạp chí lớn viết.

“Annie Xu không kể câu chuyện của một người phụ nữ bị bỏ lại. Cô kể câu chuyện của một người phụ nữ tự mình đứng dậy, phủi sạch bụi trên vai và bước về phía ánh sáng.”

Trong nước, tin tức lập tức leo lên hot search.

Những bức ảnh tôi cúi chào trên sân khấu được chia sẻ khắp nơi.

Tôi mặc bộ suit trắng, đứng giữa ánh đèn, sau lưng là thiết kế kết màn màu vàng rực rỡ.

Bình luận lần này không còn xoay quanh Lục Cảnh Thâm.

Mà là tôi.

“Hứa An Nhiên đẹp điên.”

“Đây mới là trả thù đỉnh nhất. Không cần gào khóc, trực tiếp sống tốt hơn.”

“Lục Cảnh Thâm chắc hối hận xanh ruột.”

“Chị đẹp không quay đầu là đúng. Quay lại làm gì khi phía trước là cả thế giới?”

“Bộ sưu tập tên Rebirth, đúng là tái sinh thật sự.”

Đêm đó, tiệc mừng diễn ra trong khách sạn gần sông.

Tôi không uống nhiều.

Chỉ cầm ly champagne đứng ở ban công hóng gió.

Điện thoại mới nhận được một email.

Người gửi là Lục Cảnh Thâm.

Tôi đã không còn dùng hộp thư cũ.

Không biết anh lấy địa chỉ này từ đâu.

Tiêu đề rất ngắn.

“Chúc mừng em.”

Tôi mở ra.

Nội dung cũng không dài.

“An Nhiên, anh đã xem show diễn. Rất đẹp. Anh từng nghĩ mình cho em một cuộc sống ổn định, bây giờ mới hiểu anh đã lấy đi ánh sáng của em. Xin lỗi. Anh biết mình không còn tư cách mong em quay lại. Chỉ hy vọng em và Niệm Niệm luôn bình an. Nếu một ngày nào đó con bé muốn gặp anh, anh sẽ đợi.”

Tôi đọc xong.

Không trả lời.

Chỉ chuyển email cho luật sư lưu hồ sơ.

Sau đó tắt màn hình.

Catherine đi tới bên cạnh tôi.

“Ai vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...