“Một người cũ.”

“Quan trọng không?”

Tôi nhìn dòng sông Thames ngoài xa.

Ánh đèn thành phố lấp lánh trên mặt nước.

Tôi mỉm cười.

“Không còn nữa.”

Catherine nâng ly với tôi.

“Vậy chúc mừng em.”

Tôi chạm ly với bà.

“Chúc mừng tái sinh.”

Nửa năm sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.

Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng ký tên.

Ngày nhận được giấy xác nhận, tôi đang cùng Niệm Niệm làm bánh trong bếp.

Bột mì dính trên mũi con bé.

Con bé cười khanh khách.

Tôi nhìn email luật sư gửi tới.

Chỉ thấy lòng mình nhẹ như vừa đặt xuống một chiếc vali rất nặng.

Không đau.

Không tiếc.

Không hận.

Tất cả cảm xúc mãnh liệt từng có đều đã lắng xuống.

Tôi in giấy xác nhận ra, đặt vào ngăn kéo.

Niệm Niệm tò mò hỏi.

“Mẹ ơi, đó là gì vậy?”

Tôi ngồi xuống trước mặt con.

“Là giấy chứng nhận mẹ bắt đầu cuộc sống mới.”

Niệm Niệm suy nghĩ một lát.

“Vậy hôm nay phải ăn bánh kem.”

Tôi bật cười.

“Được. Ăn bánh kem.”

Tối đó, mẹ và ba tôi cùng đến.

Ba tôi vốn ít nói.

Từ khi tôi về London đến nay, ông chưa từng hỏi chi tiết chuyện giữa tôi và Lục Cảnh Thâm.

Ông chỉ âm thầm xử lý những việc cần xử lý.

Tạm dừng hợp tác.

Điều luật sư.

Sắp xếp bảo vệ.

Mở đường cho dự án mới của tôi.

Ăn tối xong, ông gọi tôi ra ban công.

“Sau này có dự định gì?”

Tôi nhìn ông.

“Con muốn mở thương hiệu riêng.”

Ba tôi gật đầu.

“Thiếu gì nói với ba.”

Tôi cười.

“Con muốn tự làm trước.”

Ông nhìn tôi rất lâu.

Trong mắt có chút tự hào không giấu được.

“Được. Con muốn tự làm thì tự làm. Nhưng nhớ kỹ, tự lập không có nghĩa là không được dựa vào gia đình.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Con biết.”

Ba tôi im lặng vài giây.

Sau đó bỗng nói.

“Cái t/át đó, ba vẫn chưa nguôi giận.”

Mắt tôi hơi nóng.

Ba quay mặt nhìn ra xa.

Giọng vẫn trầm.

“Nhưng thấy con bây giờ sống tốt như vậy, ba lại thấy không cần vì loại người đó mà bẩn tay.”

Tôi bật cười.

“Ba cũng biết nói mấy câu kiểu sảng văn à?”

Ông liếc tôi.

“Con đọc ít mấy thứ linh tinh đi.”

Tôi cười thành tiếng.

Phía sau, Niệm Niệm chạy ra ôm chân ông.

“Ông ngoại, bánh kem!”

Ba tôi lập tức cúi xuống bế con bé lên.

Vẻ nghiêm túc vừa rồi biến mất sạch sẽ.

“Được, ông ngoại ăn với Niệm Niệm.”

Tôi nhìn hai người đi vào phòng khách.

Trong lòng ấm áp đến lạ.

Thật ra hạnh phúc chưa từng biến mất.

Chỉ là trước đây tôi đặt nó nhầm vào tay một người không biết trân trọng.

Một năm sau.

Thương hiệu riêng của tôi chính thức ra mắt.

Tên thương hiệu là “Nian”.

Lấy từ tên Niệm Niệm.

Cũng lấy từ chữ niệm trong chấp niệm.

Tôi muốn nhắc mình nhớ.

Con người có thể từng cố chấp sai chỗ.

Nhưng chỉ cần tỉnh lại, vẫn có thể biến chấp niệm cũ thành khởi đầu mới.

Buổi ra mắt thương hiệu diễn ra tại London.

Khách mời đông hơn dự kiến.

Truyền thông trong nước cũng đến rất nhiều.

Sau show, tôi nhận phỏng vấn.

Phóng viên hỏi.

“Cô Hứa, nhiều người nói sự trở lại của cô là màn phản kích đẹp nhất sau hôn nhân thất bại. Cô nghĩ sao?”

Tôi mỉm cười.

“Tôi không thích gọi đó là phản kích.”

Phóng viên hơi bất ngờ.

Tôi nói tiếp.

“Phản kích nghĩa là vẫn lấy người từng làm mình tổn thương làm trung tâm. Nhưng cuộc sống hiện tại của tôi không xoay quanh bất kỳ ai ngoài chính tôi và con gái.”

Ống kính đồng loạt hướng về phía tôi.

Tôi bình tĩnh nói.

“Rời khỏi một mối quan hệ sai không phải để chứng minh người kia tệ đến mức nào. Mà là để chứng minh mình xứng đáng với một cuộc đời tốt hơn.”

Đoạn phỏng vấn ấy lan truyền rất rộng.

Rất nhiều phụ nữ để lại bình luận.

“Cảm ơn chị. Tôi cũng vừa quyết định rời khỏi một người không trân trọng mình.”

“Câu này cứu tôi tối nay.”

“Không phản kích, chỉ sống tốt hơn. Đỉnh quá.”

Tôi đọc những bình luận đó.

Trong lòng có một sự xúc động rất sâu.

Nếu câu chuyện của tôi có thể khiến một người nào đó ít sợ hơn khi rời khỏi tổn thương, vậy thì những đau đớn tôi từng đi qua cũng không hoàn toàn vô nghĩa.

Cuối năm ấy, Niệm Niệm lần đầu tiên chủ động hỏi về Lục Cảnh Thâm.

“Mẹ ơi, ba có còn ở Trung Quốc không?”

Tôi đang chải tóc cho con.

Nghe vậy, tay hơi dừng lại.

“Có.”

“Ba có nhớ con không?”

Tôi nhìn con qua gương.

“Có lẽ có.”

Niệm Niệm cúi đầu.

“Con không còn sợ ba như trước nữa.”

Tôi nhẹ nhàng hỏi.

“Vậy con muốn gặp ba không?”

Con bé suy nghĩ rất lâu.

“Con muốn gọi video trước.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Tôi liên hệ với luật sư.

Sau đó sắp xếp một cuộc gọi có mặt chuyên gia tâm lý trẻ em.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...