Lục Cảnh Thâm xuất hiện trên màn hình.
So với một năm trước, anh thay đổi rất nhiều.
Trầm hơn.
Ít sắc bén hơn.
Khi nhìn thấy Niệm Niệm, mắt anh lập tức đỏ lên.
“Niệm Niệm.”
Con bé ngồi bên cạnh tôi, hơi căng thẳng.
“Ba.”
Chỉ một chữ.
Lục Cảnh Thâm gần như không nói nên lời.
Anh cúi đầu rất lâu.
Sau đó mới khàn giọng.
“Ba xin lỗi con.”
Niệm Niệm nhìn anh.
“Ba không được làm mẹ đau nữa.”
Lục Cảnh Thâm nhắm mắt.
“Ừ. Ba sẽ không bao giờ nữa.”
“Ba cũng không được mắng mẹ.”
“Ừ.”
“Ba phải nghe lời mẹ.”
Lục Cảnh Thâm nhìn tôi qua màn hình.
Tôi không nói gì.
Anh gật đầu.
“Được.”
Niệm Niệm lúc này mới hơi thả lỏng.
Con bé kể cho anh nghe về trường học, về bạn mới, về việc mẹ làm váy rất đẹp.
Lục Cảnh Thâm nghe rất chăm chú.
Không chen ngang.
Không mất kiên nhẫn.
Giống như anh đang học lại cách trở thành một người cha.
Sau cuộc gọi, Niệm Niệm ôm gấu bông ngồi trên thảm.
“Mẹ ơi.”
“Ừ?”
“Con thấy ba hơi buồn.”
Tôi ngồi xuống bên con.
“Có lẽ vậy.”
“Vậy mẹ có buồn không?”
Tôi suy nghĩ một lát.
“Trước đây có. Bây giờ thì không.”
Niệm Niệm ngẩng đầu.
“Vì mẹ có con ạ?”
Tôi cười.
“Vì mẹ có con, có ông bà, có công việc, có rất nhiều người yêu thương mẹ. Quan trọng nhất là mẹ có chính mình.”
Con bé nghe không hiểu hết.
Nhưng vẫn gật đầu rất nghiêm túc.
“Con cũng có chính con.”
Tôi bật cười, ôm con vào lòng.
“Đúng. Niệm Niệm cũng có chính mình.”
Ba năm sau.
Thương hiệu Nian mở cửa hàng đầu tiên tại Thượng Hải.
Tôi đưa Niệm Niệm về nước tham dự lễ khai trương.
Tin tức tôi trở về khiến truyền thông xôn xao một thời gian.
Cái tên Hứa An Nhiên đã không còn gắn liền với “vợ cũ Lục Cảnh Thâm”.
Thay vào đó là nhà sáng lập thương hiệu Nian, giám đốc sáng tạo được quốc tế công nhận, người phụ nữ đưa thẩm mỹ Á Đông hiện đại vào thị trường châu Âu.
Ngày khai trương, cửa hàng đông nghịt người.
Hoa chúc mừng chất đầy lối vào.
Tôi mặc một bộ váy trắng đơn giản, dẫn Niệm Niệm cắt băng.
Con bé đã lớn hơn nhiều.
Tóc dài ngang vai, đôi mắt sáng trong, tính cách vui vẻ hơn trước.
Sau buổi lễ, tôi gặp lại Lục Cảnh Thâm.
Anh đứng bên ngoài khu vực khách mời.
Không tiến lên quấy rầy.
Chỉ lặng lẽ nhìn Niệm Niệm.
Con bé nhìn thấy anh, quay sang hỏi tôi.
“Mẹ, con qua chào ba được không?”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Niệm Niệm chạy tới.
Lục Cảnh Thâm lập tức ngồi xổm xuống, dang tay nhưng không dám chủ động ôm.
Cho đến khi Niệm Niệm tự bước vào lòng anh.
Tôi đứng cách đó không xa nhìn.
Trong lòng rất bình tĩnh.
Không còn ghen.
Không còn đau.
Không còn cảm giác bị cướp mất thứ gì.
Bởi vì tình yêu của con dành cho ba không làm giảm đi tình yêu con dành cho tôi.
Và sự tồn tại của Lục Cảnh Thâm cũng không còn đủ sức làm xáo trộn cuộc đời tôi.
Một lúc sau, anh dẫn Niệm Niệm đi tới.
“An Nhiên.”
Tôi gật đầu.
“Lâu rồi không gặp.”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt rất sâu.
“Chúc mừng em.”
“Cảm ơn.”
“Anh có thể nói với em vài câu không?”
Niệm Niệm rất hiểu chuyện.
“Con đi tìm dì Lâm.”
Con bé chạy đi.
Tôi và Lục Cảnh Thâm đứng cạnh cửa kính lớn.
Bên ngoài là phố xá tấp nập.
Anh nhìn tôi.
“Anh sắp rời khỏi Lục thị một thời gian.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Vì sao?”
“Muốn đi học lại vài thứ. Quản trị, tâm lý, cả cách làm một người cha.”
Tôi im lặng.
Anh cười rất nhạt.
“Trước đây anh luôn nghĩ chỉ cần kiếm tiền, đứng đủ cao, là đã làm tốt mọi thứ. Sau này mới biết, có những thứ càng quan trọng thì càng không thể dùng quyền lực để giải quyết.”
Tôi không bình luận.
Anh nói tiếp.
“Anh từng nghĩ mất em là hình phạt lớn nhất. Nhưng sau này anh mới hiểu, hình phạt thật sự là mỗi khi nhìn thấy em sống tốt hơn, anh đều phải thừa nhận, người kéo em xuống trong ba năm đó chính là anh.”
Gió ngoài cửa thổi qua.
Tôi nhìn anh.
“Lục Cảnh Thâm, tôi đã không còn hận anh.”
Anh khựng lại.
Tôi nói rất chậm.
“Nhưng không hận không có nghĩa là quay lại. Tôi tha thứ cho quá khứ là để bản thân nhẹ lòng, không phải để cho anh thêm một cơ hội.”
Mắt anh đỏ lên.
“Anh biết.”
“Vậy thì tốt.”
Tôi nhìn về phía Niệm Niệm đang cười với Lâm Nguyệt Chi.
“Sau này, chúng ta chỉ cần cùng làm tốt vai trò của cha mẹ. Những chuyện khác không cần nhắc lại.”
Lục Cảnh Thâm gật đầu.
“Được.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng nói.
“An Nhiên, em của bây giờ rất đẹp.”
Tôi mỉm cười.
“Trước đây tôi cũng đẹp.”
Anh sững ra.
Rồi cười khổ.
“Ừ. Chỉ là trước đây anh mù.”
Chaporia
Bình Luận (0)