Tôi không phủ nhận.

“Đúng vậy.”

Nói xong, tôi xoay người đi về phía Niệm Niệm.

Lần này, người đứng tại chỗ nhìn theo là anh.

Còn tôi không quay đầu.

Giống hệt ngày rời khỏi nhà hàng năm ấy.

Chỉ khác là khi đó tôi bước đi với vết đau trên mặt và trái tim vỡ nát.

Còn bây giờ, tôi bước đi trong ánh sáng, bên cạnh là con gái, phía trước là cuộc đời do chính tôi lựa chọn.

Buổi tối, lễ khai trương kết thúc.

Tôi đưa Niệm Niệm về khách sạn.

Trên đường, con bé dựa vào cửa kính ngắm thành phố.

“Mẹ ơi, hôm nay mẹ vui không?”

“Vui.”

“Con cũng vui.”

Tôi xoa đầu con.

“Vì được gặp ba à?”

Con bé suy nghĩ.

“Một chút. Nhưng vui nhất là thấy nhiều người thích váy của mẹ.”

Tôi bật cười.

“Vậy sau này Niệm Niệm có muốn làm thiết kế không?”

“Con chưa biết.”

Con bé nghiêm túc đáp.

“Con muốn thử rất nhiều thứ. Vẽ tranh, làm bánh, học múa, nuôi mèo, đi du lịch.”

“Được.”

Tôi nhìn con.

“Con cứ thử. Con không cần vội trở thành ai cả.”

Niệm Niệm ngẩng đầu.

“Giống mẹ ạ?”

Tôi cười.

“Giống mẹ. Nhưng con sẽ còn tự do hơn mẹ.”

Con bé ôm lấy cánh tay tôi.

“Mẹ cũng tự do mà.”

Tôi hơi ngẩn ra.

Sau đó bật cười.

“Ừ. Mẹ cũng tự do.”

Đêm ấy, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.

Chỉ có một câu.

“Hứa An Nhiên, cô thật sự thắng rồi.”

Không ký tên.

Nhưng tôi đoán được là Diệp Nhược Lan.

Nghe nói nhà họ Diệp đã phá sản từ hai năm trước.

Diệp Nhược Lan từng cố gắng quay lại giới thượng lưu bằng nhiều cách, nhưng không ai còn tin cô ta.

Cô ta đổi vài công việc, sống không quá tốt, cũng không quá tệ.

Không ai hại cô ta.

Chỉ là khi không còn hào quang vay mượn từ người khác, cô ta buộc phải sống như một người bình thường.

Với một người luôn cho rằng cả thế giới phải nâng niu mình, đó có lẽ đã là hình phạt lớn nhất.

Tôi nhìn tin nhắn ấy vài giây.

Sau đó xóa đi.

Không chặn.

Cũng không trả lời.

Bởi vì cô ta sai rồi.

Tôi không thắng cô ta.

Tôi chỉ không còn chơi trong ván cờ mà cô ta tự dựng nữa.

Thắng thua với Diệp Nhược Lan đã không còn ý nghĩa.

Sáng hôm sau, tôi đưa Niệm Niệm đi ăn sáng.

Nắng sớm rơi qua cửa kính.

Con bé cắn một miếng bánh mì, khóe môi dính chút bơ.

Tôi đưa khăn lau cho con.

Điện thoại vang lên.

Là Catherine gọi từ London.

“Annie, cửa hàng Thượng Hải thế nào?”

“Rất tốt.”

“Vậy chuẩn bị đi. Paris gửi lời mời rồi.”

Tôi ngẩng đầu.

Ngoài cửa kính, thành phố đang thức dậy.

Xe cộ qua lại.

Người đi đường vội vã.

Bầu trời trong xanh đến hiếm thấy.

Tôi mỉm cười.

“Được. Chúng ta chuẩn bị.”

Niệm Niệm ngẩng đầu hỏi.

“Mẹ lại sắp bay ạ?”

“Ừ. Có thể là Paris.”

Mắt con bé sáng lên.

“Con được đi không?”

“Được.”

“Vậy con muốn mang váy vàng.”

Tôi cười.

“Được, mang váy vàng.”

Con bé vui vẻ cúi xuống ăn tiếp.

Tôi nhìn con.

Rồi nhìn ánh nắng ngoài cửa.

Bỗng nhớ đến ngày rời khỏi Lục Cảnh Thâm.

Ngày đó, tôi ôm con bước lên máy bay, trong lòng chỉ còn một mảnh tro tàn.

Tôi từng nghĩ mình mất tất cả.

Nhưng hóa ra không phải.

Tôi chỉ bỏ lại sau lưng những thứ vốn không thuộc về mình.

Một người chồng không biết trân trọng.

Một căn nhà khiến tôi nghẹt thở.

Một thân phận “bà Lục” từng giam tôi trong chiếc lồng son.

Sau khi bỏ lại tất cả, hai tay tôi mới đủ trống để ôm lấy cuộc đời mới.

Và cuộc đời ấy rực rỡ hơn tôi từng tưởng tượng rất nhiều.

Sau cái t/át ấy, tôi không quay đầu lại thêm một lần nào nữa.

Không phải vì tôi tàn nhẫn.

Mà vì phía trước có gió.

Có nắng.

Có con gái tôi.

Có ước mơ tôi từng đánh rơi.

Có một Hứa An Nhiên cuối cùng cũng học được cách yêu chính mình.

Lục Cảnh Thâm từng nghĩ tôi không thể rời xa anh.

Diệp Nhược Lan từng nghĩ chỉ cần cô ta khóc, tôi sẽ mãi là kẻ thua cuộc.

Nhưng họ đều sai.

Tôi chưa bao giờ sinh ra để làm nền cho bất kỳ ai.

Tôi cũng chưa bao giờ cần đứng trong bóng tối để chứng minh tình yêu của mình.

Tôi là Hứa An Nhiên.

Tôi từng yêu sai người.

Từng chịu tổn thương.

Từng đánh mất chính mình.

Nhưng sau tất cả, tôi vẫn có thể tự tay nhặt lại từng mảnh vụn, đúc chúng thành đôi cánh của riêng tôi.

Rồi bay đi.

Không quay đầu.

Không hối tiếc.

Không cần ai cứu.

Bởi vì từ khoảnh khắc tôi lựa chọn rời đi, tôi đã tự cứu lấy mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...