Khi đó cô rất sáng.
Ánh mắt lúc nhắc đến công việc luôn rực rỡ như có sao.
Nhưng sau khi kết hôn, anh nói.
“Anh không muốn vợ mình quá bận.”
“An Nhiên, anh cần một gia đình ổn định.”
“Em ở nhà cũng tốt, anh nuôi được em.”
Cô do dự rất lâu.
Cuối cùng vẫn ở lại.
Ba năm qua, Lục Cảnh Thâm gần như đã quên mất.
Hứa An Nhiên trước khi trở thành vợ anh, vốn không phải một đóa hoa cần anh che chở.
Cô từng có bầu trời của riêng mình.
Điện thoại lại rung.
Lần này là thư từ luật sư.
Thông báo ly hôn.
Quyền nuôi con.
Phân chia tài sản.
Cấm tiếp xúc trực tiếp nếu không thông qua đại diện pháp lý.
Từng dòng chữ hiện ra trước mắt.
Lục Cảnh Thâm chỉ cảm thấy trong ngực như bị ai đấm mạnh.
Cô thật sự muốn ly hôn.
Không phải nói giận.
Không phải làm nũng.
Không phải chờ anh dỗ.
Mà là dùng cách lạnh lùng nhất, cắt đứt mọi đường lui của anh.
Đúng lúc này, một tin tức bất ngờ bùng lên trên mạng trong nước.
Một đoạn video từ nhà hàng được đăng tải.
Tiêu đề rất bắt mắt.
“Chủ tịch tập đoàn Lục thị công khai t/át vợ giữa nhà hàng vì thanh mai trúc mã.”
Video không dài.
Nhưng đủ rõ.
Từ khoảnh khắc Diệp Nhược Lan làm đổ rượu.
Đến lúc cô ta trốn sau lưng Lục Cảnh Thâm.
Đến khi Lục Cảnh Thâm giơ tay.
Cuối cùng là cảnh Hứa An Nhiên bế con gái rời đi, sống lưng thẳng tắp, không quay đầu.
Bình luận nổ tung.
“Trời ơi, vợ đẹp như vậy mà cũng ra tay được?”
“Cô Diệp kia diễn lộ quá rồi, tôi xem mà nổi da gà.”
“Đàn ông bênh người ngoài rồi t/át vợ mình trước mặt con gái, loại này còn giữ làm gì?”
“Tôi biết cô vợ này, hình như là thiên kim nhà họ Hứa, ngày xưa học thiết kế ở Anh rất giỏi.”
“Không phải nghe nói cô ấy vì chồng mới bỏ sự nghiệp sao? Kết quả bị đối xử thế này?”
“Ly hôn đi chị đẹp. Đàn ông bẩn thì vứt.”
Chỉ trong một đêm, cổ phiếu Lục thị dao động mạnh.
Bộ phận quan hệ công chúng của tập đoàn gọi điện muốn phát thông cáo.
Nhưng Lục Cảnh Thâm không đồng ý.
Anh nhìn đoạn video kia hết lần này đến lần khác.
Mỗi lần xem, sắc mặt lại trắng thêm một phần.
Hóa ra từ góc nhìn của người khác, mọi chuyện rõ ràng đến vậy.
Hứa An Nhiên không hề làm gì quá đáng.
Cô thậm chí còn chưa kịp nổi giận.
Người mất kiểm soát là anh.
Người không phân trắng đen là anh.
Người để Diệp Nhược Lan đứng sau lưng mình rồi tổn thương vợ mình, cũng là anh.
Sáng hôm sau, Lục thị tổ chức họp khẩn.
Các cổ đông ngồi đầy phòng.
Không ai quan tâm chuyện tình cảm của anh.
Họ chỉ quan tâm hình ảnh tập đoàn bị ảnh hưởng.
Một cổ đông lớn đập tài liệu xuống bàn.
“Cảnh Thâm, chuyện riêng của cậu đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến công ty. Dự án hợp tác với Hứa thị vừa bị tạm dừng. Đối tác bên Anh cũng yêu cầu xem xét lại.”
Lục Cảnh Thâm ngẩng đầu.
“Hứa thị tạm dừng hợp tác?”
“Không chỉ tạm dừng.”
Trợ lý Trần đứng bên cạnh sắc mặt khó coi.
“Hứa thị gửi văn bản chính thức. Tất cả dự án đang trong giai đoạn đàm phán với Lục thị đều tạm ngưng vô thời hạn.”
Cả phòng họp xôn xao.
Lục Cảnh Thâm nắm chặt bút.
Hứa thị.
Gia đình của Hứa An Nhiên.
Ba năm qua, vì cuộc hôn nhân này, Hứa thị và Lục thị có không ít hợp tác.
Lục Cảnh Thâm từng cho rằng đó là chuyện đương nhiên.
Dù sao Hứa An Nhiên là vợ anh.
Nhà họ Hứa giúp nhà họ Lục, chẳng phải cũng là giúp con rể sao?
Nhưng đến hôm nay anh mới nhận ra.
Tất cả những thứ được trao đi vì tình nghĩa, cũng có thể bị thu lại vì thất vọng.
Cuộc họp kéo dài ba tiếng.
Khi kết thúc, Lục Cảnh Thâm chỉ nói một câu.
“Đặt vé cho tôi sang London.”
Trợ lý Trần do dự.
“Lục tổng, phía luật sư của phu nhân đã gửi thông báo. Nếu anh tự ý tiếp cận cô ấy, có thể bị xem là quấy rối.”
Lục Cảnh Thâm lạnh lùng nhìn anh ta.
“Cô ấy là vợ tôi.”
Trợ lý Trần cúi đầu.
“Hiện tại vẫn là. Nhưng cô ấy đã nộp đơn ly hôn.”
Lục Cảnh Thâm không nói nữa.
Câu nói ấy như một cái kim, đâm thẳng vào nơi đau nhất trong lòng anh.
Cùng lúc đó, tôi đã bắt đầu ngày làm việc đầu tiên tại London.
Không phải ở nhà họ Hứa.
Mà là tại studio cũ của tôi.
Ba năm trước, khi tôi từ bỏ lời mời hợp tác, người hướng dẫn của tôi, bà Catherine, từng nói.
“Annie, cánh cửa này sẽ luôn mở nếu một ngày nào đó em muốn quay lại.”
Tôi khi ấy chỉ cười.
Tôi nghĩ mình sẽ không cần nữa.
Nhưng hóa ra có những con đường tưởng đã bỏ lỡ, chỉ cần bản thân vẫn còn đủ can đảm, vẫn có thể đi tiếp.
Catherine gặp lại tôi, bà ôm tôi rất chặt.
“Cuối cùng em cũng trở về.”
Tôi cười.
“Em đã chậm ba năm.”
Chaporia
Bình Luận (0)