Bà nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Không. Em chỉ mang thêm ba năm câu chuyện trở về.”

Câu nói ấy khiến tôi ngẩn ra.

Catherine đưa tôi vào phòng làm việc.

Trên bàn đã đặt sẵn một tập hồ sơ.

“Tuần lễ thời trang mùa xuân còn bốn tháng nữa. Studio đang thiếu một giám đốc sáng tạo cho bộ sưu tập phụ. Nếu em muốn bắt đầu lại, đây là cơ hội.”

Tôi nhìn tập hồ sơ.

Trái tim yên lặng ba năm bỗng đập nhanh hơn.

Những bản phác thảo.

Chất liệu vải.

Ánh đèn sân khấu.

Tiếng kéo cắt qua giấy mẫu.

Tất cả những thứ từng khiến tôi rực rỡ, trong khoảnh khắc ấy, đồng loạt quay về.

Tôi mở hồ sơ.

Trang đầu tiên là chủ đề bộ sưu tập.

“Rebirth.”

Tái sinh.

Tôi bật cười rất khẽ.

Thật đúng lúc.

Catherine nhìn tôi.

“Em nhận chứ?”

Tôi khép hồ sơ lại.

“Nhận.”

Buổi chiều, tôi gửi Niệm Niệm đến trường mầm non quốc tế mà ba mẹ đã chuẩn bị trước.

Con bé ban đầu hơi sợ người lạ, nắm tay tôi không buông.

Tôi ngồi xuống trước mặt con.

“Niệm Niệm, mẹ sẽ đến đón con đúng giờ.”

Con bé mím môi.

“Mẹ không bỏ con chứ?”

Tôi sửng sốt.

Câu hỏi ấy nhẹ như lông vũ.

Nhưng lại đâm vào tim tôi.

Tôi ôm con vào lòng.

“Không bao giờ.”

Niệm Niệm chôn mặt vào cổ tôi.

“Ba hôm đó làm mẹ đau.”

Cả người tôi cứng lại.

Tôi tưởng con bé không hiểu.

Tôi tưởng con bé còn nhỏ, chỉ cần tôi không nhắc đến, mọi chuyện sẽ trôi qua.

Nhưng trẻ con không phải không biết.

Chúng chỉ không biết diễn đạt nỗi sợ của mình.

Tôi vuốt lưng con.

“Ừ. Nhưng mẹ sẽ bảo vệ con. Cũng sẽ bảo vệ chính mẹ.”

Niệm Niệm ngẩng lên nhìn tôi.

“Mẹ đừng khóc.”

Tôi cười.

“Mẹ không khóc.”

Con bé nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Mẹ đẹp nhất khi cười.”

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mọi quyết định đều đáng giá.

Tôi không chỉ đang cứu mình.

Tôi cũng đang dạy con gái mình.

Rằng trên đời này, yêu một người không có nghĩa là phải chịu đựng mọi tổn thương từ người đó.

Rằng phụ nữ có thể mềm mại, nhưng không được đánh mất xương sống.

Rằng khi bị đối xử tệ, rời đi không phải thua cuộc.

Mà là thắng lại chính mình.

Ba ngày sau, Lục Cảnh Thâm đến London.

Tin này là Lâm Nguyệt Chi báo cho tôi.

“Anh ta đang ở dưới tầng một khu căn hộ.”

Tôi vừa kết thúc cuộc họp ở studio.

Nghe vậy, tôi chỉ hỏi.

“Có gây rối không?”

“Chưa. Nhưng anh ta nói muốn gặp cô và tiểu thư.”

“Gọi luật sư.”

“Vâng.”

Tôi cúp máy.

Không hề có ý định trở về ngay.

Chiều hôm đó, London mưa lớn.

Lục Cảnh Thâm đứng dưới mái hiên khu căn hộ suốt bốn tiếng.

Bộ vest đắt tiền trên người anh bị hơi ẩm thấm lạnh.

Nhưng anh vẫn không rời đi.

Bảo vệ nhiều lần tới nhắc nhở.

Anh chỉ nói.

“Tôi đợi vợ tôi.”

Đến khi Edward xuất hiện, sắc mặt Lục Cảnh Thâm lập tức trầm xuống.

“Cô ấy đâu?”

Edward chỉnh lại cà vạt.

“Cô Hứa không muốn gặp ông.”

“Tôi là chồng cô ấy.”

“Hiện tại cô Hứa đang tiến hành thủ tục ly hôn. Mọi trao đổi xin thông qua văn phòng luật sư của chúng tôi.”

Lục Cảnh Thâm cười lạnh.

“Anh nghĩ một tờ đơn ly hôn là có thể ngăn tôi gặp vợ và con mình?”

Edward không hề bị khí thế của anh dọa.

“Không. Nhưng nếu ông tiếp tục đứng ở đây và ảnh hưởng đến cuộc sống của thân chủ tôi, chúng tôi có quyền báo cảnh sát.”

Ánh mắt Lục Cảnh Thâm lạnh đi.

“Tôi muốn gặp Niệm Niệm.”

“Cô bé đang thích nghi với môi trường mới. Theo đánh giá của chuyên gia tâm lý trẻ em, việc gặp người từng gây ra sự kiện khiến cô bé hoảng sợ vào thời điểm này không phù hợp.”

Lục Cảnh Thâm sững lại.

“Từng gây ra sự kiện khiến cô bé hoảng sợ?”

Edward nhìn thẳng vào anh.

“Ông Lục, con gái ông đã chứng kiến ông dùng b/ạ/o l/ự/c với mẹ của cô bé nơi công cộng.”

Sắc mặt Lục Cảnh Thâm trắng bệch.

Anh há miệng.

Nhưng không phản bác được.

Mưa rơi mạnh hơn.

Edward đặt một phong thư vào tay anh.

“Đây là tài liệu ly hôn chính thức. Ngoài ra, cô Hứa có một câu muốn tôi chuyển lời.”

Ngón tay Lục Cảnh Thâm siết chặt phong thư.

“Câu gì?”

Edward nói.

“Cô ấy nói, từ ngày ông giơ tay lên, giữa hai người chỉ còn lại luật pháp.”

Nói xong, Edward quay người rời đi.

Lục Cảnh Thâm đứng im tại chỗ.

Mưa lạnh tạt vào mặt anh.

Anh bỗng nhớ đến một đêm rất lâu trước đây.

Hứa An Nhiên ngồi trên sofa đợi anh.

Khi đó đã gần hai giờ sáng.

Anh vừa đi gặp Diệp Nhược Lan về.

Cô hỏi anh.

“Anh có thể đừng luôn vì cô ấy mà bỏ lại em không?”

Anh khi ấy đã trả lời thế nào?

Anh nói.

“An Nhiên, em đừng nhạy cảm như vậy.”

Cô im lặng rất lâu.

Sau đó cười nhạt.

“Được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...