Nguồn tiền thanh toán liên quan đến trợ lý riêng của Diệp Nhược Lan.

Lục Cảnh Thâm đọc tài liệu.

Từng trang từng trang.

Sắc mặt u ám đến cực điểm.

Anh gọi điện cho Diệp Nhược Lan.

Lần này, giọng anh lạnh chưa từng có.

“Em đang ở đâu?”

Diệp Nhược Lan nghe ra điều bất thường.

“Cảnh Thâm, sao vậy?”

“Anh hỏi em đang ở đâu.”

“Em ở nhà.”

“Nửa tiếng nữa anh đến.”

Không đợi cô ta trả lời, anh cúp máy.

Nửa tiếng sau, biệt thự nhỏ của Diệp Nhược Lan.

Cô ta mặc váy trắng, sắc mặt tái nhợt, giống như một đóa hoa mong manh.

Vừa thấy Lục Cảnh Thâm, mắt cô ta đã đỏ lên.

“Cảnh Thâm, cuối cùng anh cũng đến gặp em. Em thật sự rất sợ. Trên mạng nhiều người mắng em quá, em không biết phải làm sao.”

Lục Cảnh Thâm đặt tập tài liệu lên bàn.

“Xem đi.”

Diệp Nhược Lan cúi đầu.

Chỉ nhìn vài dòng, sắc mặt đã thay đổi.

“Đây là gì?”

“Anh cũng muốn hỏi em. Đây là gì?”

Diệp Nhược Lan lập tức lắc đầu.

“Không phải em. Chắc chắn có người hại em.”

Lục Cảnh Thâm nhìn cô ta.

“Camera cũng là người khác hại em?”

“Góc quay đó không rõ. Em thật sự không cố ý.”

“Còn tài khoản marketing?”

“Em không biết.”

“Trợ lý của em chuyển tiền, em cũng không biết?”

Diệp Nhược Lan nghẹn lại.

Nước mắt lập tức rơi xuống.

“Cảnh Thâm, em chỉ là quá sợ. Em sợ mọi người đều trách em. Em sợ chị An Nhiên sẽ dùng nhà họ Hứa đè em. Em chỉ muốn bảo vệ bản thân thôi.”

Lục Cảnh Thâm nhìn cô ta khóc.

Lần đầu tiên không thấy thương xót.

Chỉ thấy xa lạ.

“Bảo vệ bản thân bằng cách bôi nhọ vợ anh?”

Diệp Nhược Lan cắn môi.

“Nhưng chị ấy vốn đã ghét em. Nếu không phải vì chị ấy không chấp nhận em, chúng ta đâu đến mức này?”

“Chúng ta?”

Lục Cảnh Thâm cười lạnh.

“Diệp Nhược Lan, ai cho em tư cách nói hai chữ chúng ta trước mặt vợ tôi?”

Mặt Diệp Nhược Lan trắng bệch.

“Cảnh Thâm…”

“Anh từng nghĩ em yếu đuối nên cần chăm sóc. Nhưng yếu đuối không có nghĩa là được phép hại người khác.”

Diệp Nhược Lan hoảng thật rồi.

Cô ta bước tới nắm lấy tay áo anh.

“Anh đừng đối xử với em như vậy. Anh quên rồi sao? Năm đó nếu không phải em cứu anh…”

“Đủ rồi.”

Lục Cảnh Thâm rút tay về.

“Chuyện năm đó, anh đã trả đủ.”

“Trả đủ?”

Diệp Nhược Lan không dám tin nhìn anh.

“Anh nói với em là trả đủ? Em vì anh mà sức khỏe thành như vậy, anh nói trả đủ?”

Lục Cảnh Thâm nhìn cô ta.

Ánh mắt lạnh xuống từng chút.

“Anh sẽ tiếp tục chi trả chi phí điều trị của em đến khi kết thúc liệu trình hiện tại. Sau đó, giữa chúng ta không cần liên lạc riêng nữa.”

Diệp Nhược Lan lảo đảo lùi lại.

“Anh muốn vứt bỏ em?”

“Anh chỉ đang sửa lại sai lầm.”

Nói xong, Lục Cảnh Thâm quay người rời đi.

Sau lưng, Diệp Nhược Lan khóc đến khản giọng.

Nhưng lần này, anh không quay đầu.

Rời khỏi biệt thự, Lục Cảnh Thâm ngồi trong xe rất lâu.

Anh từng nghĩ mình mắc nợ Diệp Nhược Lan.

Năm đó anh bị tai nạn, Diệp Nhược Lan là người gọi cấp cứu đầu tiên.

Sau đó cô ta nói vì chạy ra đường trong mưa nên bệnh cũ trở nặng.

Từ đó, anh đối với cô ta luôn có thêm vài phần nhẫn nhịn.

Nhưng ba năm qua, phần nhẫn nhịn ấy đã trở thành lưỡi dao đâm vào Hứa An Nhiên.

Anh lấy nợ ân tình với Diệp Nhược Lan, bắt vợ mình trả giá.

Nực cười đến mức chính anh cũng thấy ghê tởm.

Một tháng sau.

Vụ ly hôn chính thức bước vào giai đoạn đầu tiên.

Tôi và Lục Cảnh Thâm gặp nhau tại văn phòng luật sư.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh sau ngày rời đi.

Anh gầy đi khá nhiều.

Áo vest vẫn chỉnh tề, nhưng dưới mắt có quầng xanh nhạt.

Khi thấy tôi bước vào, anh lập tức đứng dậy.

“An Nhiên.”

Tôi nhìn anh rất bình tĩnh.

“Ông Lục.”

Hai chữ ấy khiến sắc mặt anh cứng lại.

Trước đây, tôi gọi anh là Cảnh Thâm.

Lúc mới kết hôn, tôi còn gọi anh là chồng.

Nhưng bây giờ, giữa chúng tôi chỉ còn lại một cách xưng hô xa lạ nhất.

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt dừng trên gương mặt tôi rất lâu.

Vết đỏ trên má đã biến mất.

Tôi trang điểm nhạt, mặc bộ suit màu kem, tóc búi thấp sau gáy.

Không còn dáng vẻ người vợ dịu dàng luôn đợi anh về nhà.

Cũng không còn vẻ mệt mỏi vì cố gắng giữ một cuộc hôn nhân.

Tôi bình tĩnh.

Rực rỡ.

Xa đến mức anh không chạm tới.

Lục Cảnh Thâm khàn giọng.

“Anh xin lỗi.”

Tôi ngồi xuống đối diện anh.

“Lời xin lỗi của anh, luật sư đã ghi nhận.”

“Anh không nói với luật sư.”

Anh nhìn tôi.

“Anh nói với em.”

Tôi mỉm cười nhạt.

“Vậy tôi nghe thấy rồi.”

Chỉ vậy thôi.

Không tha thứ.

Không xúc động.

Không truy hỏi.

Lục Cảnh Thâm siết chặt tay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...