“An Nhiên, chuyện hôm đó là anh sai. Anh đã điều tra rõ. Nhược Lan cố ý làm đổ rượu, cũng là cô ấy tìm người dẫn hướng dư luận. Anh đã cắt đứt liên lạc với cô ấy rồi.”

Tôi nhìn anh.

“Cho nên?”

Anh nghẹn lại.

Tôi nói tiếp.

“Lục Cảnh Thâm, anh muốn tôi cảm động vì cuối cùng anh cũng phát hiện ra chuyện mà tôi đã nói với anh ngay từ đầu sao?”

Mặt anh trắng đi.

“Anh biết đã muộn.”

“Không. Anh không biết.”

Tôi đặt tay lên tài liệu ly hôn.

“Anh chỉ biết Diệp Nhược Lan lừa anh. Nhưng anh không biết vấn đề thật sự chưa bao giờ chỉ là cô ta.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Là anh.”

Căn phòng yên tĩnh.

Tôi chậm rãi nói.

“Cô ta có thể diễn, nhưng người lựa chọn tin cô ta là anh. Cô ta có thể làm đổ rượu, nhưng người giơ tay đ/á/nh tôi là anh. Cô ta có thể yếu đuối, nhưng người bắt tôi nhường cô ta hết lần này đến lần khác cũng là anh.”

Từng câu từng chữ rơi xuống.

Sắc mặt Lục Cảnh Thâm càng lúc càng trắng.

“Anh nói anh cắt đứt liên lạc với cô ta, vậy thì sao? Ba năm thanh xuân của tôi, những đêm tôi một mình dỗ con sốt cao, những bữa cơm nguội lạnh trên bàn, những lần tôi tự hỏi mình có phải thật sự quá hẹp hòi không, anh trả lại được không?”

Lục Cảnh Thâm khàn giọng.

“An Nhiên…”

“Anh không trả được.”

Tôi cắt ngang anh.

“Cho nên đừng xin tôi quay lại. Tôi không cần nữa.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt đỏ lên.

“Còn Niệm Niệm? Em thật sự muốn con bé không có ba sao?”

Tôi bật cười.

“Anh nhớ mình là ba của con bé từ khi nào?”

Lục Cảnh Thâm cứng đờ.

Tôi hỏi anh.

“Niệm Niệm dị ứng với loại hạt nào, anh biết không?”

Anh im lặng.

“Con bé sợ âm thanh gì nhất, anh biết không?”

Anh vẫn im lặng.

“Lần đầu tiên con bé sốt cao phải nhập viện, bác sĩ kê thuốc gì, anh biết không?”

Sắc mặt anh trắng bệch.

Tôi nhìn anh, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng.

“Anh không biết. Bởi vì đêm đó anh đang ở bệnh viện với Diệp Nhược Lan.”

Lục Cảnh Thâm như bị đâm trúng.

Tôi nhớ rất rõ đêm đó.

Niệm Niệm sốt đến bốn mươi độ.

Tôi bế con đến bệnh viện, gọi cho anh mười mấy cuộc.

Anh không nghe.

Gần sáng mới nhắn lại.

“Nhược Lan lên cơn hen, anh đang ở bệnh viện. Em tự xử lý trước.”

Tự xử lý.

Con gái anh sốt cao đến co giật nhẹ.

Anh bảo tôi tự xử lý trước.

Khi đó tôi ôm Niệm Niệm ngồi trên ghế ngoài hành lang bệnh viện, nước mắt rơi xuống áo con bé.

Tôi từng nghĩ chỉ cần anh quay về xin lỗi, tôi vẫn có thể tha thứ.

Nhưng anh không.

Anh chỉ nói.

“Niệm Niệm không phải đã không sao rồi à?”

Đúng vậy.

Không sao.

Vì tôi ở đó.

Không phải vì anh.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

“Lục Cảnh Thâm, anh không có tư cách dùng Niệm Niệm để giữ tôi lại.”

Anh cúi đầu.

Vai hơi run.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh như vậy.

Kiêu ngạo của anh vỡ ra từng mảnh.

Nhưng tôi không thấy hả dạ như mình tưởng.

Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.

Bởi vì cuối cùng tôi cũng có thể bình tĩnh nói ra những điều từng khiến tôi đau đến không thở nổi.

Buổi hòa giải đầu tiên thất bại.

Lục Cảnh Thâm vẫn không chịu ký.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến tiến trình của tôi.

Tôi tiếp tục làm việc.

Tiếp tục chăm sóc Niệm Niệm.

Tiếp tục sống một cuộc đời không có anh.

Bộ sưu tập “Rebirth” tiến triển rất thuận lợi.

Tôi lấy cảm hứng từ chính hành trình của mình.

Những thiết kế đầu tiên mang màu sắc bị kìm nén.

Xám tro.

Trắng lạnh.

Xanh đêm.

Sau đó dần chuyển sang vàng nhạt, kem ấm, đỏ rượu và ánh bạc.

Từ bó buộc đến giải phóng.

Từ im lặng đến rực rỡ.

Catherine xem bản hoàn chỉnh đầu tiên, mắt bà sáng lên.

“Annie, em không chỉ đang thiết kế quần áo. Em đang kể chuyện.”

Tôi cười.

“Có lẽ vì cuối cùng em cũng dám kể chuyện của mình.”

Tin tức tôi sắp trở lại Tuần lễ thời trang nhanh chóng lan ra.

Trong nước, dư luận lại một lần nữa sôi lên.

Nhất là khi Hứa thị công bố một dự án thương hiệu mới tại châu Âu, người phụ trách sáng tạo là tôi.

Những người từng gọi tôi là “bà Lục bị bỏ rơi” lập tức im bặt.

Có blogger thời trang viết một bài dài.

“Hứa An Nhiên không phải chim hoàng yến bay khỏi lồng son. Cô ấy vốn là đại bàng bị người khác tưởng nhầm là chim cảnh.”

Tôi đọc được câu này khi đang đón Niệm Niệm tan học.

Con bé cầm một bức tranh chạy về phía tôi.

“Mẹ ơi, con vẽ mẹ.”

Tôi nhận lấy.

Trong tranh, một người phụ nữ mặc váy vàng, phía sau có đôi cánh rất lớn.

Bên cạnh là một cô bé nhỏ nắm tay mẹ.

Tôi hỏi.

“Sao mẹ có cánh?”

Niệm Niệm cười cong mắt.

“Vì mẹ bay được.”

Tôi ôm bức tranh vào lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...