Lại khóc rồi.

Haiz.

“Khóc cái gì?”

“Không phải sợ ta sao?”

Nàng đột nhiên ngẩng đầu.

Một đôi mắt mở to tròn xoe.

Ướt đẫm, đầy nước mắt.

Đỏ hoe, là vì ta.

Nàng nói, nàng không sợ ta.

Đã nói như vậy rồi.

Vậy nhất định là có chuyện nên mới không tìm ta.

Không sao.

Ta có rất nhiều thời gian.

Ta còn đang nghĩ phải dạy dỗ nàng thế nào vì sự liều lĩnh, không biết coi mạng mình ra gì.

Trong lòng bỗng nhiên có thêm một người.

Nhỏ nhắn, gầy gò.

Thật không dám động đậy.

Nàng vừa khóc vừa nói rất nhiều.

Ta chẳng nghe lọt.

Tiếng gió quá ồn, tai ong ong.

Mùi dành dành nhàn nhạt trên người nàng, siết chặt lấy tàn hồn của ta.

Cuối cùng, nàng nói:

“Tạ Chiêu, đợi ta trên núi.”

“Về sau, chúng ta nương tựa vào nhau mà sống.”

9

Ta đã rất lâu, rất lâu rồi chưa nếm qua cảm giác chờ đợi.

Lần cuối cùng là khi đại ca hứa sẽ dẫn ta lên núi đi săn.

Ta chẳng nghĩ gì cả.

Thậm chí còn quên mất mấy ngày trước vừa cãi nhau với mẹ hắn.

Ta luôn nhớ lời đại ca nói.

Bất kể trong nhà có ầm ĩ thế nào, huynh ấy và ta mãi mãi là huynh đệ.

Phụ thân cưng ta, huynh ấy cũng cưng ta.

Huynh ấy đã hứa, đến sinh thần mười sáu tuổi sẽ tặng ta một cây cung tốt, dẫn ta vào rừng sâu đi săn.

Không ai biết ta mong chờ ngày ấy đến nhường nào.

Cũng không ai biết, lúc đại ca đẩy ta rơi xuống vực, ta thậm chí còn chưa kịp hận.

Chỉ ngỡ ngàng nhìn huynh ấy.

Lần này.

Là Giang Oánh bảo ta đợi.

Nàng bảo ta đừng cùng nàng xuống núi.

Hiếm khi nàng mới đưa ra yêu cầu với ta một lần.

Sao có thể không thuận theo?

Ta chỉ đợi bảy ngày.

Nàng đã tới.

Cầm một chiếc ô giấy dầu, mặc một thân đồ trắng, chậm rãi đi về phía ta.

Ta rất muốn bước lên đón nàng.

Nhưng ta lại rất muốn tận mắt nhìn nàng đi về phía ta.

10

Chớp mắt một cái, ba mươi năm trôi qua.

Giang Oánh giặt quần áo bên bờ sông, trượt chân ngã một cái.

Nước mùa đông lạnh thấu xương.

Thân thể nàng vốn đã không tốt, về đến nhà liền sốt suốt một ngày một đêm.

Mấy năm nay, ngoài việc nói chuyện với ta, ra ngoài mua đồ, giặt giũ quần áo, nàng chưa từng bước ra khỏi sân nửa bước.

Trong thôn có người thấy nàng cô độc đơn côi, thường mang ít đồ ăn tới cho nàng.

Cũng có người nói nàng phát điên rồi, cả ngày tự nói tự nghe.

Lại có người bảo nàng bị ma ám.

Lời này truyền ra chính là từ cái miệng chó chết của tên Cố Từ An kia.

May mà ác giả ác báo.

Giang Nhược bị bỏng nặng không chữa nổi, trước khi chết gọi hắn đến bên giường.

Nói có chuyện muốn nói.

Cố Từ An không phòng bị, chỉ thấy chán ghét khuôn mặt cháy rữa của nàng.

Hắn nghiêng người ghé tới.

Đúng là trúng ý Giang Nhược.

Nàng rút ra con dao găm đã giấu từ trước, một nhát đâm thẳng vào cổ Cố Từ An.

Máu phun trào——

“Được rồi, đừng nói nữa.”

“Ta muốn ngủ một lát.”

Giang Oánh không cho ta nói.

Nàng vốn là như vậy, nhát gan lắm.

Ta ngồi bên giường, mượn ánh trăng, nhìn mặt nàng thật kỹ.

Nếu nàng tỉnh, chắc chắn sẽ không cho ta nhìn chằm chằm như vậy.

Lúc nào cũng nói mình già rồi.

Không đẹp.

Không cho nhìn.

Già thì sao chứ?

Ta còn chết rồi đây!

Nàng chẳng phải vẫn ở bên ta sao?

Nàng bất kể là đang ngủ hay đã tỉnh, trẻ hay già.

Đều đẹp cả.

Haiz, giá mà ta không chết thì tốt biết mấy.

Ta thật sự rất muốn cưới nàng.

Ta tự an ủi mình, đừng vội.

Nàng đã hứa với ta, đợi đến kiếp sau, sẽ gả cho ta.

Ta có rất nhiều thời gian.

Từ từ đợi.

Bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên một tiếng động khẽ.

Tiếng bước chân quen thuộc vang lên.

Ta quay đầu nhìn thoáng qua Giang Oánh đang ngủ say.

Rồi xoay người đi ra sân.

Ánh trăng sáng trong vằng vặc.

Trước mặt là một thiếu nữ, mặc một thân đồ trắng, ánh mắt trong trẻo như nước.

Nàng e lệ nhìn ta, khẽ khàng nói:

“Tạ Chiêu.”

Ta bước tới, nắm lấy tay nàng.

“Ta ở đây.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...