Ta không biết dỗ con gái.
Chỉ lúc rời đi, nói tên mình cho nàng biết.
Chỉ cần nàng cần.
Ta sẽ tới ngay.
Thôi.
Cô bé ngốc này, trông đã rất nhát gan.
Vẫn là đi theo nàng vậy.
5
Mẫu thân của con thỏ nhỏ đã mất.
Bộ dạng ngây ngốc của nàng khiến lòng ta rất khó chịu.
Ta không biết phải an ủi nàng thế nào.
Không ai mong ta sống.
Cũng không ai vì ta chết mà đau lòng.
Nàng nói mơ thấy ta, hỏi ta đã chết bao nhiêu năm.
Ta vậy mà có vài phần khẩn trương.
Trên đời lại có chuyện thần kỳ như thế sao?
Giấc mộng của nàng, đúng là cảnh ta chết.
Chỉ là nàng không ngờ rằng, người đẩy ta rơi xuống vách núi.
Chính là đại ca của ta.
À, thật ra ta cũng không ngờ.
Con người là vậy.
Lúc còn sống thì tranh quyền đoạt lợi.
Minh đao ám thương, tâm cơ khó lường.
Còn không bằng làm quỷ, tiêu dao hơn nhiều.
Nàng hỏi ta có tâm nguyện nào chưa xong không.
Ta nghĩ rất lâu.
Mới chết, ta từng muốn quay về hỏi đại ca.
Vì sao hắn lại hại ta.
Nhưng nơi hắn dẫn ta đi săn quá xa, đầu ta ngã đến nát bươm.
Đã chẳng còn nhớ đường về nhà nữa.
Sau đó, ta lại muốn đi xem người tiều phu đã chôn ta.
Là hắn dùng rìu bổ ra một cái hố, an táng thân thể tan nát của ta.
Nhưng ta thế nào cũng không nhớ nổi mặt hắn.
Phải tìm sao đây.
Thời gian lâu dần, những ý niệm đó cũng theo gió mà tan đi.
Ta dường như không còn tâm nguyện gì.
Chỉ đơn thuần là không muốn đầu thai.
Ta sợ ác mộng lại đến một lần nữa.
May mà, cuối cùng nàng cũng hạ quyết tâm báo thù.
Ta rốt cuộc cũng có chỗ dùng.
Lúc đôi cẩu nam nữ kia xuất hiện, ta đã nghĩ ra rất nhiều cách để giết chúng.
Nhưng con thỏ nhỏ đã nói, nàng muốn tự mình giải quyết.
Ta rất vui lòng.
6
Ta thế nào cũng không ngờ.
Nàng lại chọn cách đồng quy vu tận, chiêu cực dở hơi đó.
May mà ta tới kịp.
Chưa kịp nghĩ nhiều.
Ta ôm nàng lăn sang một bên.
Thậm chí quên mất, quỷ cũng sợ lửa.
Giữa biển lửa ngùn ngụt, ta che chở cho nàng.
Lạnh lùng nhìn Giang Nhược bị xà gỗ đè dưới đống lửa.
Cố Từ An đã thấy ta.
Ánh mắt hắn hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch.
Khó coi đến cực điểm.
Cũng không biết cô ngốc này thích hắn ở chỗ nào.
Ta đặt nàng vào nơi an toàn, đến khi trong thôn có người chạy tới, ta mới rời đi.
Trở về mộ địa ta mới biết, vừa rồi mình bị lửa liếm trúng.
Không còn cách nào giữ được dáng vẻ tuấn tú khi còn sống.
Thành cái bộ dạng rơi xuống vách núi mà ra.
Chậc.
Thật vô dụng.
Mới vậy đã bị dọa rồi.
7
Ta ngủ một giấc.
Lúc đi tìm nàng lần nữa, còn chưa tới gần đống nhà cháy, ta đã bị một luồng lực cực lớn đẩy bật ra.
Từng tia bùa quang chằng chịt, ngăn ta không cho tới gần.
Trong lòng ta đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Có phải lúc ta cứu nàng rời đi, nàng đã nhìn thấy bộ dạng xấu xí đó không?
Nàng nhát gan như vậy.
Chắc chắn sẽ bị dọa sợ mất.
Ta đi một vòng quanh đó.
Không tìm được bóng dáng nàng.
Lại đi một chuyến tới Cố gia.
Cổng nhà không lớn.
Từ xa đã nghe thấy tiếng kêu xé ruột gan.
Ta đứng dưới mái hiên, liếc nhìn một cái.
Trên mặt Giang Nhược kéo dài tới trước ngực, một mảng lớn bị bỏng.
Lang trung thay thuốc cho nàng, nàng vừa khóc vừa gào như lệ quỷ.
Cố Từ An đứng ngoài cửa, mặt mày sầu khổ.
Cha mẹ hắn lại nói, không chữa nổi thì thôi đi.
Ngươi còn trẻ, Niệm Nhi còn nhỏ, tìm người khác nữa đi.
Ngày đó chúng ta vốn đã không coi trọng nàng, chỉ là ngươi bị ma ám——
Ta lười nghe tiếp.
Quay người rời đi.
Cả nhà này không có lấy một người tốt.
Tội nghiệp con thỏ nhỏ, gặp người chẳng ra gì.
Cũng không biết bây giờ nàng thế nào rồi.
8
Ta ở trên núi nhìn ba lần mặt trời lặn, nhìn ba lần mưa rơi.
Nhàn đến mức đếm sao.
Lại một ngày nắng đẹp.
Ta từ xa trông thấy một bóng dáng quen thuộc, xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới.
Là Giang Oánh.
Tim ta lập tức thắt lại.
Còn chưa kịp phản ứng, ta đã trốn lên cây.
Nàng đang tìm ta.
Bộ dạng nhìn qua đau lòng như vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)