“Lúc ngươi chết, bao nhiêu tuổi?”
Tạ Chiêu trầm mặc không nói.
Cái khí thế ngông nghênh ấy cũng yếu đi nhiều.
Trong bóng tối, giọng hắn lạnh đi, mang theo hận ý:
“Mười năm.”
“Mười sáu tuổi.”
Vậy mà còn nhỏ hơn ta.
Ta lại nhớ đến ngôi mộ cô độc kia.
Gò đất nhỏ nhoi, ẩn trong đám cỏ dại gần như hòa vào mặt đất.
Ngay cả bia mộ cũng chỉ là nửa tấm ván gỗ, chữ nghĩa đã mờ nhòe từ lâu.
Có thể thấy, hắn được chôn cất sơ sài, suốt mười năm qua không một ai đến thăm.
Khi Tạ Chiêu ngẩng đầu lên, thấy nước mắt ta lấp lánh.
Hắn nhếch môi, cao giọng nói:
“Khóc cái gì? Thương tiểu gia à?”
Ta gật đầu.
“Tạ Chiêu, mấy năm nay ngươi vẫn lang thang nhân gian, có phải còn tâm nguyện chưa xong không?”
“Có lẽ ta có thể giúp ngươi, đợi hoàn thành tâm nguyện rồi thì đi đầu thai đi.”
“Cô hồn dã quỷ, quá cô đơn.”
Trước đây có mẫu thân bên cạnh, ta không thấy ngày tháng có gì khổ sở.
Nhưng mẫu thân không còn, chỉ còn lại một mình ta cô độc lẻ loi.
Giống như một luồng cô hồn là Tạ Chiêu, trôi dạt giữa nhân gian.
Quá khổ sở.
Tạ Chiêu khẽ run mí mắt, giọng nói khàn đặc:
“Ta không có tâm nguyện, đừng lo chuyện bao đồng.”
“Ngược lại là ngươi, gầy đến mức một cơn gió cũng có thể thổi bay, còn báo thù thế nào?”
“Ăn nhiều chút, mau khỏe lên.”
Tạ Chiêu nói xong, vội vàng rời đi, bóng lưng khá là chật vật.
Đi rồi cũng tốt, hắn đã giúp ta quá nhiều.
Những chuyện còn lại, ta tự làm.
14
Ngày hôm đó là thất tuần của mẫu thân, Cố Từ An và Giang Nhược cũng tới.
Giang Nhược vừa khóc vừa lau nước mắt.
Cố Từ An đứng một bên, ánh mắt lặng lẽ rơi trên người ta.
Bộ dạng như mang nặng tâm sự.
Hôm nay trời rất đẹp.
Người cũng đã đủ mặt.
Ta đốt giấy tiền cho mẫu thân, thắp hương xong.
Rồi quay sang nói với Cố Từ An và Giang Nhược:
“Các ngươi cũng thắp cho mẫu thân một nén hương đi.”
Giang Nhược nửa tin nửa ngờ nhìn ta.
Cố Từ An thì lộ vẻ vui mừng, kéo Giang Nhược cùng bước lên.
Cung kính quỳ xuống dập đầu.
Mấy ngày nay, ta đã thu dọn hết di vật của mẫu thân.
Cả phần của ta nữa, đều chỉnh tề xếp ở một bên.
Y phục khô ráo, chỉ cần tưới thêm dầu thơm, châm lửa là bén ngay.
Ta lặng lẽ lùi đến cạnh cửa.
Nhân lúc hai người không để ý, ta ném que hỏa tập vào trong hòm.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên.
Người đầu tiên phát hiện ra không ổn là Cố Từ An, sắc mặt hắn biến đổi dữ dội.
Hắn kéo Giang Nhược lao về phía cửa, đồng thời đẩy ta ngã xuống đất.
Nhưng cửa đã bị khóa chết, không có chìa thì không mở được.
“Giang Oánh! Nàng điên rồi sao?”
“Cứ tiếp tục thế này thì tất cả đều chết mất!”
Ta lạnh nhạt nhìn bọn họ.
“Chết thì chết.”
“Ba năm trước, các ngươi vốn đã nên chết rồi——”
Cố Từ An muốn nhảy qua cửa sổ, nào ngờ bên cửa sổ lửa còn dữ hơn.
Hắn đành phải tông cửa.
Giang Nhược hận ta đến tận xương, muốn xông lên bóp chết ta.
Đột nhiên, một xà gỗ rơi xuống, nhằm thẳng đầu nàng đập tới.
Người thân duy nhất của ta không còn nữa.
Ta cũng không định sống.
Trong lúc Giang Nhược lao tới, ta túm lấy ống tay áo nàng.
Bên tai vang lên một tiếng hét thê lương.
Trước mắt ta tối sầm.
Rơi vào một vòng ôm lạnh buốt.
Lờ mờ, ta nghe thấy giọng của Tạ Chiêu:
“Giang Oánh——”
15
Khi tỉnh lại lần nữa, bên tai truyền đến tiếng chuông chùa cổ.
Hương trầm lượn lờ.
Một tiểu sa di bưng thuốc tiến vào, thi lễ một cái, không nói gì, rồi lại khép cửa lui ra.
Ta nhắm mắt lại.
Trước mắt là lửa cháy ngút trời, tiếng kêu thảm của Giang Nhược dường như vẫn còn vang bên tai.
Hệt như vừa trải qua một cơn ác mộng.
Ta lặng lẽ nằm đó, cho đến khi lại có một người bước vào.
Là Cố Từ An.
Sắc mặt hắn không được tốt lắm, dường như trên người có vết thương, chỉ đi vài bước ngắn mà trán đã rịn mồ hôi.
“A Oánh, nàng tỉnh rồi.”
“Đỡ hơn chưa?”
Ta lạnh lùng nhìn hắn:
“Ngươi vậy mà chưa chết.”
“Giang Nhược đâu?”
Cố Từ An không cầm chén thuốc mà tiểu sa di để ở bên, bước đến trước giường.
Chaporia
Bình Luận (0)