“Nàng ấy bị thương rất nặng, vẫn chưa tỉnh lại.”

“Không nói nữa, uống thuốc trước đã.”

Ta vung tay hất đổ, bát thuốc rơi xuống đất đánh choang một tiếng.

“Đáng tiếc thật, hai người các ngươi thế mà một đứa cũng không chết.”

Cố Từ An nhìn ta, như thể đang xuyên qua mắt ta mà hoài niệm quá khứ.

Hốc mắt hắn hơi ướt, đau lòng nói:

“A Oánh, ta biết nàng không phải như vậy, nàng chỉ là bị mê hoặc mà thôi.”

“Nghe lời, uống thuốc đi, rất nhanh sẽ khá lên——”

Ta cúi mắt nhìn bát thuốc văng trên đất, trên mặt thuốc nổi lềnh bềnh mấy mảnh tro đen.

Như tro của bùa giấy.

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng gọi ấy.

Tim ta đau nhói.

Hóa ra đó không phải ảo giác của ta.

Đúng là Tạ Chiêu đang gọi ta.

Một nỗi bất an thật lớn bao phủ lấy tim ta, ta lật mình xuống giường, vội vã đi ra ngoài.

Cố Từ An gọi ta lại:

“A Oánh, nàng đi đâu?”

“Liên quan gì đến ngươi!”

Cố Từ An chụp lấy cánh tay ta:

“Nàng còn chưa khỏi bệnh, đừng đi tìm hắn nữa!”

Ta khựng bước, quay lại hỏi hắn:

“Sao ngươi biết ta định đi đâu?”

Ta chưa từng nhắc đến Tạ Chiêu trước mặt hắn.

Cố Từ An thần sắc hoảng loạn.

“Ta, ta đoán bừa thôi——”

Ta có ngốc đến đâu cũng nhìn ra hắn đang nói dối.

Chùa miếu.

Chén thuốc có trộn tro bùa giấy.

Những lời vị lão hòa thượng từng nói với ta.

Tất cả mọi thứ.

Đều khiến ta bồn chồn.

Ta mạnh tay hất phăng tay hắn ra, không ngoảnh đầu mà rời đi.

Đường núi khó đi, khi ta chạy đến trước mộ Tạ Chiêu thì trời đã tối.

Gọi hắn mấy lần, cũng không ai đáp lại.

Lâu rồi không tới, cỏ hoang trước mộ lại cao thêm mấy tấc.

Nơi đây tĩnh lặng đến mức, như chưa từng có ai tồn tại.

Ta ngã ngồi xuống đất, bật khóc.

Trong lòng áy náy vô cùng.

Hắn vốn không cần bị kéo vào chuyện này, dù là cô hồn hay dã quỷ cũng được.

Tóm lại vẫn là tự do tự tại.

Bỗng trên đầu vang lên giọng thiếu niên trong trẻo:

“Đồ ngốc.”

“Khóc cái gì.

Ngẩng đầu lên, ta thấy thiếu niên áo đen đang ngồi trên cành cây rất cao.

Tóc dài buông xuống, mày mắt đẹp đẽ ẩn trong bóng cây.

Đang lặng lẽ nhìn ta.

16

Ta mừng rỡ lau nước mắt, nghẹn ngào nói:

“Tạ Chiêu, hu hu, ta còn tưởng không bao giờ gặp lại ngươi nữa!”

Thiếu niên nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt ta.

Nhìn bàn tay bị trầy của ta khi ngã xuống đất.

Hắn trầm giọng:

“Không phải sợ ta sao?”

“Sao còn tới tìm ta?”

Ta sững người, vội vàng phủ nhận:

“Tạ Chiêu, ta không sợ ngươi mà——”

Thiếu niên gân cổ không chịu nhìn ta.

“Không sợ ta thì vì sao còn muốn tìm hòa thượng siêu độ ta?”

“Còn dán đầy bùa giấy trong căn nhà cũ nữa…”

Trong lòng ta biết rõ, chắc chắn là Cố Từ An đã làm.

Nhưng ta không thể nói với Tạ Chiêu.

Nếu chọc hắn không vui.

Lại đi tìm Cố Từ An gây chuyện.

Nhất định sẽ tự rước họa vào thân.

Ta bước đến cạnh hắn, khẽ khàng xin lỗi:

“Là lỗi của ta, về nhà ta sẽ xé hết bùa giấy đi, được không?”

Tạ Chiêu tính tình cứng, nhưng tai lại mềm.

Hắn bực bội quay mặt lại, liếc ta một cái, rồi lại nổi giận.

“Đồ ngốc nhà ngươi nói báo thù chính là cùng bọn họ đồng quy vu tận sao?”

“Bọn họ chết thì thôi,Dựa vào đâu nàng phải chết? ”

Hắn còn chưa nói hết, ta đã bước lên, nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

Thiếu niên trong lòng ta, gầy gò, lạnh buốt.

Như thể gió thổi qua là tan mất.

Nhưng lòng ta lại đầy ắp.

“Tạ Chiêu, hóa ra đó không phải ảo giác của ta.”

“Ta không chỉ nhìn thấy ngươi, mà còn có thể chạm vào ngươi.”

Ta khẽ tựa vào trước ngực hắn, thấp giọng nói:

“Ngươi biết không? Lúc ta hôn mê, ta mơ thấy mẫu thân. Bà ấy vốn thương ta nhất, vậy mà trong mộng lại mắng ta một trận thật nặng, giống hệt như ngươi vừa rồi vậy, tức đến phát cáu.”

“Tạ Chiêu, ta hiểu rồi, sau này sẽ không còn ngu ngốc nữa.”

“Ta sẽ sống thật tốt, còn muốn thay ngươi và mẫu thân thắp một ngọn đăng trường minh, phù hộ cho các ngươi sớm ngày đầu thai.”

Ta tự mình nói ra những lời giấu trong lòng bấy lâu.

Hoàn toàn không phát hiện.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...