【Tôi đã nghĩ ra vài cái tên cho con, em xem có thích không——】
22:47
【Cô Khương?】
【?】
【Sao em không trả lời tôi?】
【……】
22:58
【Có phải em hối hận rồi không?】
【Không muốn kết hôn với tôi nữa?】
【Em đang đùa giỡn tình cảm của tôi.】
【Em dám đùa giỡn tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho em.】
【Tôi nói được làm được.】
23:08
【…Đùa giỡn cũng được.】
【Nhưng em phải đảm bảo chỉ có một mình tôi.】
【Tôi không chấp nhận người thứ ba.】
【Nếu bên ngoài em có người khác, tôi sẽ…】
23:20
【Vậy em nhớ giải quyết sạch sẽ rồi hãy đến tìm tôi.】
23:45
【Em ngủ rồi sao?】
【Chắc chắn là vì em ngủ rồi nên mới không trả lời tin nhắn.】
00:08
【Xin lỗi, vừa rồi tài khoản của tôi bị hack.】
【Những lời đó không phải do tôi gửi.】
【Làm phiền em rồi.】
【Ngủ ngon.】
【Ngày mai gặp.】
06:00
【Cô Khương, tỉnh chưa?】
【Đăng ký kết hôn cần ảnh thẻ, sáng nay tôi qua chụp nhé?】
【Tôi đã dẫn theo ekip, sẽ không làm mất thời gian của em.】
【Hay em có studio chụp ảnh chỉ định? Tôi sẽ sắp xếp.】
08:00
【Cô Khương, mở cửa.】
Tôi cầm điện thoại, chậm rãi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một chiếc xe sang màu đen.
Bên cạnh xe là một người đàn ông mặc vest đen, đang ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Hình như tôi đã chọc phải một nhân vật không tầm thường rồi.
07
Tôi bị ấn ngồi trước bàn trang điểm để trang điểm.
Chị gái và Cố Yến ngồi trên sofa, bắt đầu bàn chuyện chính.
“Tình hình Khương thị như thế này, cậu vẫn bằng lòng cưới em gái tôi sao?”
“Bằng lòng.”
Chị gái im lặng hai giây, thử thăm dò anh:
“Khương thị hiện giờ có giá trị thị trường 10 triệu, cậu định đầu tư bao nhiêu?”
Cố Yến suy nghĩ một lát:
“Trước tiên đầu tư 200 triệu đi.”
Lần này tôi không ngồi yên nổi nữa, người ngốc nhiều tiền cũng không thể tiêu như vậy được:
“Bao nhiêu?!”
Anh lặp lại một lần nữa, sau đó nói:
“200 triệu, không đủ thì đầu tư thêm.”
Chị gái lấy tay che chặt mặt, sợ mình bật cười thành tiếng.
Tôi nhìn chằm chằm Cố Yến:
“Anh biết Khương thị bây giờ chính là một mớ hỗn độn đúng không?”
“Biết.”
“Vậy anh còn đầu tư 200 triệu?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt vô cùng nghiêm túc:
“Bởi vì đây là sính lễ.”
“Hơn nữa, em yên tâm, tôi không làm ăn thua lỗ.”
“Vấn đề của Khương thị không nằm ở bản thân hoạt động kinh doanh, mà nằm ở khâu quản lý.”
“Phía chúng tôi có đội ngũ chuyên nghiệp, có thể sang tiếp quản công ty, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ khôi phục được giá trị thị trường như trước đây.”
Nếu là người khác tiếp quản Khương thị, chúng tôi còn lo lắng sẽ bị người ta moi sạch.
Nhưng nhà họ Cố đến Khương thị, thật sự chẳng khác nào đến cứu trợ người nghèo.
Chút gia sản ấy của chúng tôi, người ta căn bản chẳng thèm để mắt tới.
Sau khi trang điểm xong, chị gái lại kéo tôi lại:
“Vân Ý, em chắc chắn muốn gả sao?”
“Công ty cũng không quan trọng đến mức cần em hy sinh hạnh phúc để liên hôn.”
Sau khi giá trị thị trường của Khương thị sụt giảm, những lãnh đạo cấp cao gần như đều đã bỏ đi.
Những người còn lại đều là nhân viên bình thường.
Nếu Khương thị phá sản, đối với chúng tôi quả thật không ảnh hưởng gì quá lớn.
Nhưng đối với những nhân viên bình thường kia, có lẽ đó chính là tai họa ngập đầu.
Tôi gật đầu:
“Chị cũng thấy rồi đấy, Cố Yến là đại gia đẹp trai giàu có hàng đầu, em không thiệt đâu.
”
Chị gái vỗ nhẹ lên tay tôi:
“Thiệt hay không thiệt cái gì! Chị muốn em vui vẻ! Muốn em hạnh phúc!”
Tôi quay đầu nhìn Cố Yến một cái, luôn cảm thấy chắc là sẽ hạnh phúc thôi.
08
Sau khi đăng ký kết hôn xong, đột nhiên tôi lại không biết nên nói gì.
Cảm giác ngượng ngùng muộn màng dâng lên.
Tôi vừa định nói “Hay là ai về nhà nấy đi”.
Cố Yến đột nhiên đưa tay ra, muốn nắm tay tôi.
Tôi phản xạ có điều kiện, rụt tay lại, tránh đi.
Tay anh dừng giữa không trung, cứng đờ một giây.
Anh quay đầu nhìn tôi, trong mắt dần hiện lên một tầng tủi thân.
“Cô Khương, chúng ta không phải vợ chồng sao?”
Tôi há miệng:
“Phải…”
“Vậy vợ chồng có thể nắm tay đúng không?”
“Có thể…”
“Vậy sao em còn chưa nắm tay tôi?”
Tôi nhìn khóe mắt hơi rũ xuống của anh, trong lòng giật thót.
Xong rồi.
Tôi thật sự không giỏi đối phó với người biết khóc.
Đặc biệt là kiểu còn chưa khóc, nhưng lại khiến người ta mềm lòng hơn cả lúc khóc thế này.
Tôi thậm chí còn nhớ Cố Yến ngông nghênh bất kham đã từ chối tôi tối qua.
Tôi đành cam chịu đưa tay ra.
Ngón tay anh lập tức khép lại, bao trọn tay tôi trong lòng bàn tay.
09
Cố Yến đang chuẩn bị hôn lễ.
Anh nói muốn cho tôi một hôn lễ long trọng.
Muốn thông báo với cả thiên hạ rằng anh đã cưới tôi.
Tôi: “???”
Hình như Cố Yến coi tôi là tình yêu đích thực của anh rồi.
Rất kỳ lạ.
Khoảng thời gian này, tôi và anh quả thật đã vun đắp được chút tình cảm.
Nhưng cũng chưa đến mức này chứ?
Tôi liên lạc với đồng nghiệp cũ, nhờ cậu ấy điều tra Cố Yến giúp tôi.
Đối phương trả lời:
“Chị, chị bảo em điều tra Cố Yến sao? Chị muốn em chết hay vẫn là muốn em chết? Chị chọc phải anh ta rồi à?”
“Tôi gả cho anh ấy rồi.”
“…”
“Giúp tôi điều tra xem anh ấy có tiền án không? Có cùng lúc hẹn hò với nhiều người không? Có sở thích biến thái gì không?”
Ba ngày sau, cậu ấy trả lời tôi:
“Tổ tông ơi, người này sạch sẽ như một tờ giấy trắng, đến yêu đương còn chưa từng.”
Càng kỳ lạ hơn.
Tôi luôn cảm thấy đây là một cái bẫy tình được thiết kế riêng cho mình.
Chỉ là vẫn chưa tìm được bằng chứng.
Một tuần trước hôn lễ, chị gái đến.
Chị ấy ngồi bên giường tôi, muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói, lặp đi lặp lại mấy lần.
“Chị, rốt cuộc chị muốn nói gì?”
Chị ấy cân nhắc lời lẽ:
“Bây giờ em vẫn còn bài xích việc đàn ông chạm vào mình sao?”
Tôi sững người.
Theo bản năng nhớ lại một tháng vừa qua.
Cố Yến nắm tay tôi, tôi không tránh nữa.
Anh hôn lên trán tôi, tôi cũng không tránh nữa.
Chỉ có một lần anh ghé lại muốn hôn tôi, tôi theo bản năng nghiêng đầu tránh đi.
Lúc ấy vành mắt anh lập tức đỏ lên.
Tôi sợ đến mức vội vàng hôn anh một cái, anh mới chịu bỏ qua cho tôi.
Sau đó cũng chẳng biết bắt đầu từ khi nào, tôi không còn tránh né nữa.
Nói thật, khi một người đàn ông đẹp trai, dáng người đẹp, có tiền, chu đáo, khỏe mạnh lại còn biết khóc nói yêu bạn, ai có thể chống cự nổi?
Tôi sờ mũi:
“Hình như… không còn bài xích lắm nữa.”
Chị gái thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó lại căng thẳng:
“Vậy đêm tân hôn của hai đứa… em đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
10
“Được rồi, chị đừng lo, em đâu phải cái gì cũng không hiểu.”
Thậm chí tôi còn hiểu rất nhiều.
Chuyện này phải ngược dòng thời gian về bốn năm trước.
Khi ấy tôi vẫn còn làm việc ở cục cảnh sát, một đàn chị phụ trách giám định nội dung khiêu dâm trong cục đột nhiên đổ bệnh, có một lô đĩa cần được giám định gấp.
Chaporia
Bình Luận (0)