Cả đội chỉ có mình tôi là nữ, lãnh đạo bảo tôi tạm thời đến giúp một tay.
Tôi giúp đúng một ngày.
Tối hôm đó, tôi lập tức đi tìm chuyên gia tâm lý tư vấn.
Lãnh đạo keo kiệt còn đặc cách phê duyệt cho tôi bị thương do công việc.
Từ đó về sau, tôi bắt đầu có chút bài xích những tiếp xúc thân mật.
Chị gái biết chuyện này.
Cho nên chị ấy mới luôn lo lắng, sợ sau khi kết hôn tôi không vượt qua được cửa ải ấy.
“Tình cảm giữa vợ chồng thật ra không thể thiếu những tiếp xúc thân mật.”
“Rất ít người có thể duy trì một cuộc hôn nhân thuần túy kiểu Plato.”
Nói xong, chị ấy thần thần bí bí đưa cho tôi một chiếc hộp giấy.
“Đây là bộ sưu tập quý giá nhiều năm của chị, toàn là cực phẩm.”
“Em xem kỹ đi, coi như quà cưới chị tặng em.”
Bên trong là một số truyện tranh và đĩa.
Tôi tiện tay mở một cuốn truyện tranh ra.
Hai giây sau, “bộp” một tiếng đóng lại.
“Chị.”
“Hửm?”
“Lần sau chị nhớ cất kỹ mấy thứ này đi.”
“Sao vậy?”
“Nếu chị bị cảnh sát chống tệ nạn bắt, em sẽ không đến bảo lãnh chị đâu.”
11
Trong hôn lễ, Cố Yến đi khắp nơi khoe khoang mình đã kết hôn.
Nói rằng vợ mình vô cùng xinh đẹp.
Nhưng chỉ cần có người hỏi hai chúng tôi quen nhau thế nào, anh lại im lặng.
Tôi đứng cách đó không xa, suýt nữa bật cười thành tiếng.
Đột nhiên phía sau truyền đến một giọng nói lười biếng.
“Không ngờ đấy, người cuối cùng chinh phục được Cố Yến lại là cô.”
Tạ Triệu Ngọc đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
Tôi nhìn cô ấy, trực tiếp hỏi:
“Cô thích Cố Yến?”
Cô ấy suýt bị rượu làm sặc, liên tục xua tay:
“Đừng đừng đừng! Trước đây tôi chỉ muốn ngủ với anh ta thôi.”
Vẻ mặt cô ấy vô cùng thản nhiên.
Tôi không hiểu, nhưng tôn trọng.
Cô ấy đột nhiên lấy điện thoại ra:
“Đúng rồi, thêm bạn bè đi.”
“???”
Gương mặt cô ấy tràn đầy ý xấu:
“Ngày mai nhớ nói cho tôi biết, Cố Yến có được hay không.”
“!!!”
Đây là chuyện có thể nói ra sao?!
Cô ấy vỗ vai tôi:
“Tôi chỉ muốn thu thập thông tin, làm nghiên cứu thôi.”
“Nói cho cô biết, đàn ông tôi nhìn trúng, hoặc là thiên phú dị bẩm, hoặc là kỹ thuật trời sinh.”
“Nhưng người có cả hai, quá ít.”
Một giọng nói vang lên từ phía sau tôi.
“Chưa chắc đâu.”
Em gái lao vào lòng tôi:
“Chị! Em kịp trở về tham dự hôn lễ của chị rồi! Không muộn chứ!”
Sau đó con bé nhét vào tay tôi một hộp quà:
“Quà tân hôn, tối nay chị nhớ cùng anh rể mở nhé~”
Tôi còn chưa kịp nói gì, Tạ Triệu Ngọc đã ghé sát lại:
“Vừa rồi em nói cái gì mà chưa chắc?”
Em gái ghé sát tai cô ấy, thì thầm một hồi.
Sắc mặt Tạ Triệu Ngọc vô cùng đặc sắc.
Nghi ngờ, kinh ngạc, cuối cùng là ghen tị đến mức méo mó.
“Con nhóc chết tiệt! Ăn ngon đến vậy sao? Mau kể chi tiết cho chị nghe!”
Hai người nhìn nhau cười.
Khoác vai nhau đi về phía góc vườn.
Để lại một tràng cười hề hề hề hề.
Đột nhiên tôi có chút lo lắng, không biết em gái ở bên ngoài đã học được những thứ gì.
12
Hôn lễ kết thúc, tôi ngồi bên giường, mở hộp quà kia ra trước.
Tôi “bộp” một tiếng đóng nắp lại.
Đây đều là thứ gì vậy!!!
Mỗi món đều cần phải che kín bằng mosaic.
Tôi luống cuống ôm hộp quà lên, tìm khắp nơi xem có chỗ nào để giấu.
Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói.
“Em đang giấu thứ gì vậy?”
Cổ áo Cố Yến hơi mở, anh nhìn tôi như cười như không.
“Không có gì…”
Anh tiến lên một bước.
“Thật sự không có gì.”
Lại tiến thêm một bước.
Tôi liên tục lùi lại cho đến mép giường.
“Anh nghe tôi nói…”
Anh đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy một góc hộp quà.
Đầu óc tôi nóng lên, trực tiếp hôn anh.
“Em…”
Tôi lại hôn tiếp.
Thấy anh vẫn chưa buông hộp quà ra.
Tôi trực tiếp đẩy ngã anh.
Dùng chân đá hộp quà vào gầm giường.
Đợi đến khi hoàn hồn, tôi đã ngồi trên người anh.
Vành tai anh đỏ lan xuống tận cổ, cổ áo sơ mi mở rộng, để lộ xương quai xanh.
Mang một vẻ đẹp như vừa bị người ta bắt nạt đến thảm thương.
Tim tôi đột nhiên đập mạnh.
Dường như có một công tắc nào đó vừa được bật lên.
Tôi không tự chủ được cúi xuống hôn anh.
Hơi thở của anh trở nên nặng nề.
Tôi không hề bài xích việc thân mật với anh.
Thậm chí còn muốn để lại trên người anh từng dấu đỏ nhàn nhạt.
Hơi thở nóng bỏng của anh phả lên mặt tôi:
“Em… muốn ở trên sao?”
Tôi không hiểu lắm.
Chỉ là giây tiếp theo, trời đất quay cuồng.
Anh chống người phía trên tôi, giọng nói khàn thấp:
“Tối nay vẫn để tôi làm đi.”
“Lần sau… sẽ để em.”
Nụ hôn rơi xuống.
Vô cùng vụng về.
Sau khi mấy lần chạm phải răng nhau, chúng tôi mới chậm rãi tìm được nhịp điệu.
Hơi thở quấn lấy nhau, tôi nhắm mắt lại.
Chỉ là khi đến bước tiếp theo, toàn thân tôi lại cứng đờ.
Anh lập tức dừng lại.
Tôi vội vàng nói:
“Không sao, tôi có thể chịu được.”
Anh cụp mắt nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến sống mũi tôi cay xè.
Tôi kéo tay anh, nghiêm túc nhấn mạnh:
“Cố Yến, tôi thật sự không sợ đau.”
Anh nâng mặt tôi lên:
“Không phải vấn đề đau hay không đau.”
“Mà là tôi muốn trân trọng em, muốn em cũng thoải mái giống như tôi.”
“Nếu ngay cả chuyện thân mật cũng không thể khiến vợ mình vui vẻ, vậy chính là sự bất tài của người chồng.”
Anh hôn tôi một cái:
“Tôi có thể đợi, đợi đến khi em sẵn sàng.”
Sau đó anh đứng dậy, đi vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy ào ào vang lên rất lâu.
13
Ngày hôm sau, tôi hỏi chị gái:
“Chị, chị với anh rể… có thoải mái không?”
Chị gái thở dài:
“Chuyện này vốn dĩ con gái khá khó đạt được khoái cảm.”
Tôi kinh ngạc nhìn chị ấy:
“Chị cũng chưa từng sao?”
Chị gái ho khan hai tiếng:
“Cũng… thỉnh thoảng có một hai lần.”
“Vậy chị xem nhiều truyện tranh như thế cũng không có sao?”
“Chính vì không có nên chị mới say mê xem mấy bộ truyện tranh đó…”
Tôi im lặng.
Chị ấy vỗ vai tôi:
“Mọi người đều như vậy.”
“Nhịn một chút, diễn một chút là qua thôi.”
Buổi tối, tôi nằm trên giường.
Uống thuốc giảm đau.
Còn học thử mấy tiếng rên giả.
Sau đó kéo Cố Yến tiếp tục giao đấu.
Tôi hít sâu một hơi, nói:
“Đến đi.”
Anh nhìn tôi một cái, khẽ cười rồi đưa tay ôm tôi vào lòng.
Tôi kinh ngạc:
“Không làm sao?”
Anh xoa đầu tôi:
“Ừm.”
Nhưng tôi cảm thấy có thứ gì đó đang cấn vào mình, mặt nóng lên, nhỏ giọng hỏi:
“Vậy anh phải làm sao?”
Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi:
“Không cần quan tâm, cũng đâu có nổ.”
“Ngủ đi.”
Được anh ôm trong lòng, tôi cảm thấy rất an tâm.
Không nhịn được cọ cọ vào lòng anh.
Anh đột nhiên hít mạnh một hơi.
Tôi hỏi:
“Sao vậy?”
“Không có gì…”
Anh hôn tôi một cái, sau đó đứng dậy.
Tiếng nước trong phòng tắm lại vang lên.
Mấy đêm liên tiếp đều như vậy.
Tôi đã xem bộ đĩa quý giá của chị gái.
Hoặc là quá văn nghệ, hoặc là quá thiên về thể xác.
Tôi đành cầu cứu em gái.
Chaporia
Bình Luận (0)