Em gái nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi:

“Hai người… chẳng lẽ chưa từng sung sướng sao?”

“Kiểu sung sướng đến tận đỉnh đầu ấy?”

14

Chị gái ngẩng đầu nhìn trời, tôi cúi đầu nhìn đất.

Em gái ghét bỏ nhìn bộ sưu tập quý giá của chị gái:

“Chỉ thế này thôi sao?”

Sau đó con bé gửi cho chúng tôi mấy đường dẫn.

Tôi và chị gái nhìn thử.

Chị gái không xem nổi người thật.

Còn tôi thì có ám ảnh tâm lý.

Em gái mắng chúng tôi là lợn rừng không biết thưởng thức cao lương mỹ vị.

Nói ngày mai sẽ đưa chúng tôi đi học lớp của bậc thầy.

Bảo chúng tôi trước tiên cứ về nhà thử dùng “đồ điện gia dụng hạnh phúc” mà con bé đã tặng.

……

Buổi chiều, tôi lôi hộp quà kia từ dưới gầm giường ra.

Nhớ lại lời em gái:

“Con gái muốn vui vẻ thì trước tiên phải hiểu cơ thể của chính mình.”

“Trước tiên tự khiến mình vui vẻ, sau đó mới hướng dẫn đối phương phục vụ mình.”

Tôi do dự cầm món đồ mà em gái hết sức đề cử lên.

Lẩm bẩm:

“Hay là… thử xem?”

“Thử cái gì?”

Không biết Cố Yến đã trở về từ lúc nào.

Tay tôi run lên.

Hộp quà “rầm” một tiếng rơi xuống đất.

Đồ vật bên trong lăn lóc khắp sàn.

Còn có một món vô tình bị chạm phải công tắc.

Nó vừa “rè rè” rung lên vừa lăn đến bên chân Cố Yến.

Anh cúi đầu nhìn.

Cứng đờ cúi người nhặt lên.

Cầm giữa đầu ngón tay, nhìn hai lần.

Tiếng rung trong phòng ngủ yên tĩnh đặc biệt rõ ràng.

Sắc mặt anh từ nghi hoặc chuyển sang âm trầm.

“Cho nên, em bảo tôi hôm nay không cần về sớm.”

“Là muốn một mình… thử thứ này?”

Tôi lùi lại một bước:

“Anh… anh nghe tôi giải thích…”

“Không cần giải thích.”

Anh ngắt lời tôi, nhìn món đồ trong tay:

“Tôi biết.”

Tôi sững người:

“Không phải, anh biết cái gì???”

Anh thấp giọng nói:

“Là tôi vô dụng, không có cách nào khiến em vui vẻ.”

“Không phải, không phải như vậy…”

“Khiến em chỉ có thể dựa vào chính mình.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đáng sợ.

Tôi lại lùi một bước, cố gắng giãy giụa:

“Cố Yến, anh bình tĩnh một chút…”

Anh không nghe.

Anh từng bước ép sát tôi.

Ngón tay cái nhẹ nhàng ấn công tắc điều chỉnh mức độ.

“Một mình thao tác, e rằng không tiện lắm.

“Tôi giúp em.”

Tiếng rè rè đột nhiên lớn hơn.

“Cố Yến! Dừng tay…”

Da đầu tôi tê dại, quay người định chạy, nhưng eo đã bị anh ôm chặt.

Xong rồi.

15

Nửa giờ sau.

Tôi cuộn mình trên giường, che mặt khóc.

Đáng ghét.

Thật sự sung sướng rồi.

Mất mặt quá.

Muốn chết quá đi mất.

Bên cạnh truyền đến một tiếng thở dài thật lâu.

Cố Yến ngồi ở đầu giường, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

Vẻ suy sụp của anh khiến người ta đau lòng.

Tôi lau khô nước mắt, nhích lại gần định an ủi:

“Cái đó… anh đừng để ý…”

Anh không phản ứng.

“Những thứ đó chỉ là công cụ hỗ trợ.”

Anh vẫn không phản ứng.

“Thật đấy, anh nghe tôi nói…”

Anh đột nhiên đứng dậy.

“Tôi ra ngoài yên tĩnh một lát.”

Cửa phòng tắm đóng lại.

Tiếng nước ào ào vang lên.

……

Ngày hôm sau, tôi về nhà.

Chị gái ấp a ấp úng:

“Em… dùng chưa?”

Tôi lắp bắp:

“…Dùng rồi.”

Hai người đồng thời cúi đầu, tai đỏ bừng.

Em gái cười vô cùng đắc ý:

“Dùng tốt đúng không? Đó là mẫu được phụ nữ đánh giá cao nhất đấy.”

Quả thật rất tốt.

Ba phút đã khiến người ta đầu hàng.

Nhưng đánh chết tôi cũng không nói ra.

Em gái kéo tôi đi ra ngoài:

“Đi, đi học thôi.”

Tôi quay đầu nhìn chị gái:

“Chị, chị không đi sao?”

Em gái cười rồi xua tay:

“Chị cả hôm qua học rồi, hôm nay đến lượt chị.”

Xe dừng trước một căn biệt thự.

Tạ Triệu Ngọc dựa vào huyền quan, mặc áo choàng ngủ bằng lụa, nhướng mày với em gái.

Tôi quay đầu nhìn em gái.

Con bé quen thân với Tạ Triệu Ngọc từ lúc nào vậy?

Em gái cười hề hề:

“Đây là chị ruột của em, chị dạy cho tử tế nhé.”

Tạ Triệu Ngọc trợn mắt:

“Sao em không tự dạy? Chỉ biết túm lấy một mình tôi mà vặt lông đúng không?”

Em gái thở dài:

“Không còn cách nào mà, là chị ruột nên em không xuống tay được.”

Con bé đẩy tôi về phía trước:

“Chị, học cho tốt nhé.”

Sau đó liền chạy mất.

Tạ Triệu Ngọc dẫn tôi vào phòng khách.

Cô ấy nhìn tôi một cái, khóe môi cong lên:

“Trước đây còn định hỏi cô xem Cố Yến có được hay không, nhìn thế này thì chắc là không được rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...