07

Về đến nhà họ Bùi.

Đứng trước cổng lớn, tôi lại chần chừ mãi không dám bước vào.

Năm thứ hai sau khi mẹ tái hôn vào nhà họ Bùi, bà sinh em trai.

Từ đó trở đi, vị trí của tôi trong gia đình này trở nên vô cùng khó xử.

Cha Bùi đối xử với tôi rất tốt.

Lịch sự, chu đáo, không có gì để chê.

Nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách.

Lúc học đại học, ông không cho tôi đăng ký ngành liên quan đến tài chính.

Sau khi tốt nghiệp, lại sắp xếp tôi vào công ty của Bùi Xuyên.

Tôi không có tư cách phản đối.

“Bùi Xuyên rất giỏi quản lý. Con theo nó học hỏi, sau này cũng có thể giúp được em trai con.”

Giúp em trai.

Tôi học ngành kiến trúc, vậy mà mỗi ngày phải đối diện với những bảng báo cáo chẳng hiểu gì, còn phải nghe Bùi Xuyên mắng.

Áp lực lớn đến mức mất ngủ, tóc rụng từng nắm.

Nhưng tôi không dám nghỉ việc.

Mỗi lần nhắc đến chuyện đó, mẹ tôi lại đỏ hoe mắt.

“Cha con cũng là vì muốn tốt cho con, đừng làm ông ấy buồn.”

Vì tốt cho tôi?

Vì tốt cho tôi nên không cho tôi học ngành mình thích?

Vì tốt cho tôi nên nhét tôi vào dưới trướng người sếp ghét tôi nhất?

Bùi Xuyên vốn không ưa tôi.

Cho dù bây giờ tôi đã biết anh chính là bạn trai quen qua mạng của mình.

Nhưng những lời mắng chửi trước đây, những bản tài liệu bị anh chê bai không đáng một đồng, những đêm tăng ca đến rạng sáng rồi vẫn bị phủ nhận…

Tất cả đều là thật.

Càng nghĩ càng thấy tủi thân, lồng ngực dâng lên nỗi chua xót khó tả.

Tôi không muốn bước vào.

Không muốn đối mặt với ngôi nhà mà ngay cả hít thở cũng khiến tôi ngột ngạt.

Tôi quay người, gọi xe trở về căn hộ của mình.

Nằm dài mặc kệ mọi thứ suốt một ngày.

Sáng sớm hôm sau, tôi bị tin nhắn trong nhóm công việc đánh thức.

Bùi Xuyên:

【Tuần này cô không cần đến công ty nữa.】

【Coi như cho cô nghỉ phép.】

Tôi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn ấy rất lâu.

Mặt trời mọc đằng tây rồi sao?

Bùi Xuyên, người hận không thể bắt tôi tăng ca 24 giờ một ngày, lại chủ động cho tôi nghỉ?

Kệ anh ta.

Tôi còn mong không phải đi.

Nhưng vì giữ đạo đức nghề nghiệp, tôi sợ công việc tồn đọng quá nhiều nên liên hệ từ xa nhờ chị Huệ xử lý vài việc gấp.

“Chị Huệ, phiền chị đăng nhập tài khoản làm việc của em nhé, hôm nay có một báo cáo phải nộp.”

“Được, em gửi tài khoản với mật khẩu cho chị.”

Tôi tiện tay gửi luôn tài khoản và mật khẩu.

Mười phút sau, chị Huệ nhắn lại:

“Tri Ý, sao tài khoản này không đăng nhập được vậy? Chị thử mấy lần rồi, nó cứ báo tài khoản này đã liên kết với người dùng tên là ‘Gián mẹ gợi cảm 60 tuổi phát điên quất mông trai đẹp 1m88’ gì đó.”

Tôi đang gặm táo, nghe xong lập tức chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất.

“Khụ khụ khụ!!!!”

“Nhầm rồi nhầm rồi! Em gửi nhầm tài khoản!”

Sao lại gửi nhầm tài khoản phụ chứ.

Cứu mạng!

08

Cùng lúc đó.

Bùi Xuyên đi ngang qua phòng trà nước.

Một cụm từ quen thuộc lọt vào tai khiến anh khựng bước.

“Không ngờ Tiểu Lâm còn có mặt đáng yêu như vậy.”

“Tên tài khoản phụ của em ấy lại là ‘Gián mẹ gợi cảm 60 tuổi phát điên quất mông trai đẹp 188’. Cười chết mất.”

Bùi Xuyên đã đi qua rồi.

Nhưng lại lùi trở về.

Anh đứng ở cửa, vẻ mặt khó đoán nhìn hai người đang trò chuyện bên trong.

“Cái gì?”

Không khí im lặng một giây.

“… Tổng giám đốc Bùi?”

Chiếc cốc trong tay chị Huệ suýt nữa rơi xuống.

Bùi Xuyên không chút biểu cảm, giọng nói cũng không nghe ra cảm xúc.

“Cô lặp lại…”

“Tên tài khoản đó một lần nữa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...