09

Một tuần này trôi qua cứ như đang nằm mơ.

Không phải đi làm, không phải gặp Bùi Xuyên, mỗi ngày chỉ nằm dài trên ghế sofa.

Nhiệm vụ duy nhất của tôi là nghĩ đủ mọi cách hành hạ người đàn ông ngoan ngoãn đến quá đáng trên mạng kia.

Nào là tai lông xù, đuôi, dây xích, còng tay…

Tất cả đều thử một lượt!

Bùi Xuyên cũng chẳng hề phản kháng, phối hợp vô cùng nhiệt tình.

【Thích không, em yêu?】

【Lần sau anh đổi loại khác cho em xem.】

【Nhớ em quá.】

【Sắp nổ tung rồi, tủi thân.jpg】

Cũng chẳng biết Bùi Xuyên đã trải qua chuyện gì.

Ảnh gợi cảm, lời trêu chọc cứ liên tục xuất hiện.

Kỹ thuật chụp ảnh chuyên nghiệp đến mức khiến tôi phải thán phục.

Đắm chìm trong nhan sắc của anh, thời gian trôi qua rất nhanh.

Thậm chí tôi còn không nhận ra rằng, suốt cả tuần, Bùi Xuyên chưa từng @ tôi trong nhóm công việc.

Trước đây mỗi ngày anh ít nhất cũng @ tôi ba lần, không thúc tiến độ thì cũng bắt lỗi.

Điều kỳ lạ hơn là anh cũng không mách cha mẹ tôi.

Lẽ nào anh đang âm mưu chuẩn bị chiêu lớn gì đó?

Thứ Hai, tôi ôm tâm thế ra pháp trường bước vào văn phòng.

Trong đầu đã diễn tập đến tám trăm kiểu bị mắng.

Lúc đẩy cửa kính, tôi còn hít sâu một hơi.

Không ngờ.

Bùi Xuyên ngồi sau bàn làm việc, thấy tôi bước vào thì ánh mắt khẽ dao động.

Sau đó…

Anh dời mắt đi.

Hả?

Người bình thường chỉ hận không thể dùng ánh mắt đóng đinh tôi lên tường, hôm nay lại chủ động tránh ánh nhìn của tôi.

“Tổng giám đốc Bùi, đây là phương án đã chỉnh sửa.”

Tôi đặt tài liệu lên bàn.

Bùi Xuyên không ngẩng đầu, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

“Để đó đi.”

Tôi đứng tại chỗ đợi một lúc.

Từ đầu đến cuối, Bùi Xuyên chỉ cúi đầu, ngón tay vô thức xoay cây bút.

“Tổng giám đốc Bùi.”

Tôi không nhịn được lên tiếng.

“Bản tài liệu này… có vấn đề gì sao?”

Bùi Xuyên khựng lại.

“Không có vấn đề, cô ra ngoài trước đi.”

Không đúng.

Rất không đúng!

Tôi trở về chỗ ngồi, trong lòng thấp thỏm bất an.

Không biết có phải do tôi tưởng tượng không.

Suốt cả buổi sáng, Bùi Xuyên dường như đang cố tình tránh mặt tôi.

Họp thì không nhìn tôi.

Gặp nhau ngoài hành lang thì vòng đường khác.

Ngay cả khi tôi mang tài liệu đến, anh cũng bảo người khác nhận thay.

Đây chẳng phải sự yên tĩnh trước cơn bão đấy chứ?

Ba giờ chiều.

Tôi đang ngồi ngẩn người trước máy tính thì một cốc cà phê bỗng được đặt lên bàn.

Tôi ngẩng đầu.

Bùi Xuyên đứng cạnh bàn làm việc của tôi, trên tay cầm một cốc cà phê.

“Cho cô.”

Nói xong anh lập tức quay người rời đi, bước chân nhanh như đang chạy trốn.

Tôi cúi đầu nhìn cốc cà phê.

Latte.

Thêm gấp đôi syrup.

Chính là hương vị tôi thích nhất.

Anh…

Vậy mà còn nhớ sao?

Đồng nghiệp xung quanh đều ném tới những ánh mắt đầy hóng chuyện.

Chị Huệ ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi:

“Hôm nay Tổng giám đốc Bùi uống nhầm thuốc à?”

Tôi nhìn chằm chằm cốc cà phê vô sự hiến ân cần ấy, đầu óc rối như tơ vò.

Rốt cuộc Bùi Xuyên muốn làm gì đây!

10

Tôi còn chưa kịp nghĩ ra.

Thông báo về chuyến du lịch tập thể đã đến trước.

Địa điểm là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.

Thời gian ba ngày.

Cả văn phòng đều reo hò.

Chỉ có tôi ngồi ngây ra tại chỗ, ngón tay vô thức mở tài khoản phụ.

Lật lại đoạn chat sáng nay.

【Bùi Chó】: 【Em yêu, gần đây em có nơi nào muốn đi không?】

Tôi: 【Muốn xem đồ bơi bó sát.】

【Bùi Chó】: 【Ảnh.jpg】

Tôi: 【Em muốn đi ngâm suối nước nóng.】

Tôi nhìn chằm chằm mấy dòng cuối cùng, chìm vào suy nghĩ.

Chỉ là trùng hợp thôi sao?

11

Sau khi đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, tôi kinh ngạc phát hiện.

Nơi ở được sắp xếp cho mình lại là…

Một căn biệt thự riêng.

Biệt thự độc lập!

Lại còn có hồ tắm suối nước nóng riêng nữa!

Tôi đứng trong sân, nhìn làn hơi nóng bốc lên từ hồ nước, suýt nữa bật cười thành tiếng.

Đãi ngộ này…

Đúng là quá tuyệt vời!

Buổi tối, đồng nghiệp rủ nhau đi ăn.

Tôi viện cớ đau đầu nên ở lại biệt thự.

Một mình ngâm suối nước nóng, uống chút rượu nhỏ tiện tay lấy ở quầy bar, hít thở gió núi ban đêm, thoải mái đến mức chỉ biết thở dài.

Không bao lâu sau, hơi men dâng lên.

Đầu óc tôi bắt đầu lâng lâng.

Lúc tiếng gõ cửa vang lên, tôi đang nằm bò bên thành hồ đếm sao.

“Ai vậy…”

Tôi lẩm bẩm đứng dậy, khoác áo choàng tắm rồi đi mở cửa.

Đứng ngoài cửa là Bùi Xuyên.

Anh mặc áo choàng tắm, dây thắt lưng buộc hờ hững, cổ áo mở rộng, xương quai xanh và phần da phía dưới lúc ẩn lúc hiện.

Mái tóc còn hơi ướt, từng giọt nước men theo ngọn tóc rơi xuống.

Cả người giống như vừa được vớt lên từ dưới nước.

Tôi đảo mắt nhìn anh từ trên xuống dưới.

Đồ yêu nghiệt.

Nửa đêm nửa hôm gõ cửa phòng nữ cấp dưới.

Ông già không biết xấu hổ!

Phi!

“Có việc gì?”

Tôi dựa vào khung cửa, giọng điệu chẳng mấy khách sáo.

Bùi Xuyên không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi khẽ cong khóe môi.

Đầu óc tôi đang mơ màng vì say, hoàn toàn không nhận ra mình vừa vô thức nói to những lời trong lòng.

Cho đến khi thấy vẻ mặt Bùi Xuyên liên tục thay đổi.

Từ kinh ngạc.

Đến nghiền ngẫm.

Cuối cùng dừng lại ở một vẻ…

Cưng chiều khó diễn tả thành lời.

Không phải chứ.

Bùi Xuyên thật sự điên rồi sao?

Tôi hoảng hốt lùi lại nửa bước, lúc này mới vội bịt miệng.

Bùi Xuyên lại cất bước tiến theo, nụ cười đầy ẩn ý.

“Đồ yêu nghiệt? Ông già không biết xấu hổ?”

“Tôi… tôi không nói!”

Tôi liên tục lùi về sau.

Anh bước một bước vào trong sân.

Như thể nửa bước lùi của tôi vừa rồi không phải từ chối, mà là mời gọi.

“Hồ tắm riêng bên tôi bị tắc rồi.”

Anh liếc nhìn hồ suối nước nóng đang bốc hơi nghi ngút trong sân.

“Cho tôi dùng nhờ một chút.”

Tôi vốn định từ chối.

Nhưng cổ áo choàng của anh lại trễ xuống thêm một chút, để lộ đường cơ bắp đẹp mắt dưới xương quai xanh.

Tấm ảnh mặc đồ bơi anh gửi sáng nay chợt hiện lên trong đầu.

Đồ bơi bó sát.

Ướt sũng.

Gần như chẳng che nổi thứ gì…

Sắc làm lu mờ lý trí.

“… Dùng đi dùng đi.”

Tôi quay mặt đi, giả vờ hào phóng xua tay.

“Cứ tự nhiên.”

Bùi Xuyên khẽ cười, chậm rãi bước về phía hồ suối nước nóng.

Dưới ánh trăng.

Anh cởi áo choàng, đặt lên lưng ghế.

Tôi không được nhìn.

Tôi không nên nhìn.

Nhưng mắt tôi hoàn toàn không nghe lời o(╥﹏╥)o.

Đường nét tấm lưng anh nổi bật trong màn đêm.

Bờ vai, hõm eo…

Cùng phần cơ thể bị che khuất dưới cạp quần…

Tôi vội uống cạn một ngụm rượu lớn, cố dập tắt hơi nóng trên mặt.

Bùi Xuyên chậm rãi bước xuống hồ.

Mực nước ngập đến ngang eo.

Anh dựa vào vách đá phía đối diện, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, yết hầu khẽ chuyển động.

Hơi nước khiến đầu óc tôi càng lúc càng mơ hồ.

Men rượu dâng lên.

Tôi cũng chẳng biết lấy đâu ra can đảm, lội nước đi về phía anh.

Tiếng nước vang lên ào ào.

Bùi Xuyên nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt chợt tối lại.

“Muốn sao?”

Nói thừa!

Tôi nâng mặt anh lên, trực tiếp hôn.

Anh không né tránh.

Thậm chí còn đưa tay ôm lấy eo tôi.

Tôi càng hôn càng choáng.

Đầu óc ngày càng nặng trĩu.

Nhưng hai tay vẫn chẳng hề nhàn rỗi.

Từ bờ vai anh chậm rãi vuốt xuống.

Vuốt qua xương quai xanh.

Vuốt qua cơ ngực.

Rồi tiếp tục xuống dưới…

Cơ bụng.

Một múi.

Hai múi.

Ba múi…

Cảm giác thật tuyệt.

Trước khi hoàn toàn mất ý thức, tôi còn ra sức sờ thêm một cái, móng tay cũng vô tình cào vào da anh.

Sau đó mắt tối sầm.

Cả người mềm nhũn ngã xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...