12

Sáng sớm.

Đầu đau như muốn nứt ra.

Tôi mở mắt.

Đập vào mắt là một trần nhà xa lạ.

Đây là đâu?

Tôi chống tay ngồi dậy.

Chăn trượt xuống.

Tôi cúi đầu nhìn.

Trên người mặc áo choàng tắm sạch sẽ.

Đồ lót bên trong vẫn còn nguyên.

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó lại cứng đờ.

Ai thay quần áo cho tôi?

Ký ức tối qua như từng mảnh ghép ùa về.

Suối nước nóng.

Rượu.

Bùi Xuyên đến gõ cửa…

Rồi sao nữa?

Sau đó…

Hình như tôi đã hôn anh.

Còn sờ anh.

Còn…

Tôi bỗng ôm chặt lấy mặt, đầu ngón tay cũng run lên.

Không phải hình như.

Mà là thật.

Tôi đã hôn Bùi Xuyên.

Không phải chỉ nói miệng.

Mà là hôn thật!

Lại còn do chính tôi chủ động!

Thế mà Bùi Xuyên cũng không từ chối!

Anh như vậy…

Có tính là ngoại tình không?

Nhưng…

Cả hai người đó đều là tôi mà!

Trong chốc lát, đầu óc tôi rối tung.

“Tỉnh rồi à?”

Giọng nam trầm thấp vang lên từ cửa.

Tôi giật mình run bắn.

Bùi Xuyên dựa vào khung cửa, trên tay cầm một cốc nước ấm.

Anh vẫn mặc chiếc áo choàng tắm ấy.

Nhưng dây lưng đã buộc ngay ngắn, tóc cũng khô rồi.

Cả người sạch sẽ gọn gàng, hoàn toàn không nhìn ra chút dấu vết nào của việc tối qua từng bị tôi chiếm tiện nghi.

“Anh… sao anh lại ở đây?!”

Giọng tôi lạc cả đi.

“Đây là biệt thự của tôi.”

Anh bước tới, đặt cốc nước lên tủ đầu giường, giọng điệu bình thản.

“Tối qua em ngất trong hồ suối nước nóng, anh kéo em lên.”

“Kéo.”

Chữ ấy lập tức khiến trong đầu tôi hiện lên một cảnh tượng.

Cánh tay rắn chắc của anh ôm lấy eo tôi.

Cả người ướt sũng của tôi áp sát vào lòng anh…

“Vậy quần áo của tôi…”

Tôi siết chặt góc chăn.

“Là nhân viên phục vụ thay.”

Anh khựng lại một chút.

Rồi dời mắt sang chỗ khác.

Đầu tai hình như hơi đỏ lên.

Nhưng chỉ trong chớp mắt.

Đến mức tôi còn nghi mình nhìn nhầm.

Không khí yên tĩnh vài giây.

“Chuyện tối qua…”

Anh bỗng lên tiếng, giọng nói trầm hơn mấy phần.

“Em còn nhớ được bao nhiêu?”

Tim tôi hẫng mất một nhịp.

“Chuyện gì cơ?”

Tôi giả ngốc.

“Tôi say quá, chẳng nhớ gì cả.”

Bùi Xuyên nhìn tôi chằm chằm hai giây.

Sau đó anh nheo mắt.

Cười.

“Không nhớ?”

Anh thong thả mở cúc áo trên cùng của áo choàng tắm.

Để lộ một vết cào mờ dưới xương quai xanh.

“Vậy cái này…”

“Là tự tôi cào mình sao?”

Tôi hít mạnh một hơi.

“Tối qua sau khi sờ tôi xong, em còn nói một câu…”

“Đừng nói nữa!!!”

Tôi chộp lấy chiếc gối ném về phía anh.

Bùi Xuyên giơ tay bắt lấy.

Nụ cười càng sâu hơn.

“Lâm Tri Ý.”

Anh đặt chiếc gối trở lại giường, cúi người đến gần tôi.

“Em không định chịu trách nhiệm sao?”

Hơi thở ấm áp phả lên mặt.

Gương mặt vừa bớt đỏ của tôi lại đỏ bừng.

Tim đập nhanh như muốn nổ tung.

Chịu trách nhiệm?

Chịu trách nhiệm cái gì?

Tôi đẩy anh ra, vén chăn xuống giường, chân trần chạy thẳng ra ngoài.

“Tôi đi ăn sáng!”

Phía sau vang lên tiếng cười khe khẽ.

“Nhà hàng ở bên trái.”

“Bên phải là nhà vệ sinh.”

Tôi khựng chân, suýt nữa đâm sầm vào khung cửa.

Phía sau, tiếng cười của người nào đó càng thêm càn rỡ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...