13
Tôi vô cùng nghi ngờ Bùi Xuyên đã biết thân phận thật của tôi.
Nhưng tôi không có bằng chứng.
Cũng không dám hỏi.
Lỡ như anh chưa biết thì sao?
Chẳng phải tôi sẽ tự chui đầu vào lưới à?
Rối rắm suốt hai ngày, cuối cùng tôi đưa ra một quyết định vô cùng chín chắn…
Chạy!
Chạy ngay trong đêm!
Bắt taxi, đổi xe, rồi lại bắt taxi, vòng vèo một hồi, cuối cùng chui vào quán bar quen thuộc trong trung tâm thành phố.
Chu Châu, cậu bạn thân là gay của tôi đã ngồi đợi sẵn trong khu ghế sofa.
Trên tay cậu ấy cầm một ly cocktail màu sắc kỳ quái.
Vừa thấy tôi đã la lên:
“Ôi trời, bé cưng đáng thương của tớ lại bị ai bắt nạt nữa rồi?”
Tôi ngồi phịch xuống, giật lấy ly rượu trong tay cậu ấy, uống một hơi thật lớn.
“Tớ nói cho cậu biết, hình như tớ bị lộ rồi.”
“Lộ?”
Mắt Chu Châu sáng rực.
“Bùi Xuyên biết cậu chính là bạn gái quen qua mạng rồi à?”
“Không chắc.”
Tôi cắn cắn miệng ly.
“Nhưng dạo này anh ấy kỳ lạ lắm, đối xử tốt với tớ đến mức không giống bình thường, khiến tớ nổi da gà.”
“Thế nên cậu chạy?”
“Không thì sao?”
Tôi càng nghĩ càng bực.
“Ở lại chờ anh ấy vạch trần tớ ngay trước mặt à?”
“Cậu không biết anh ấy quá đáng cỡ nào đâu. Tối qua đi du lịch tập thể, nửa đêm còn mặc áo choàng tắm gõ cửa phòng tớ!”
Chu Châu hít mạnh một hơi.
“Rồi sao? Rồi sao nữa?”
“Sau đó tớ uống say rồi hôn anh ấy.”
“Đệt!!!”
“Còn sờ cơ bụng của anh ấy.”
“Đệt! Đệt! Đệt!!!”
Chu Châu kích động đến mức suýt bật khỏi ghế sofa, chộp lấy tay tôi.
“Cảm giác thế nào? Mấy múi? Cứng không?”
Tôi cũng hăng lên, hơi men bốc lên, giọng càng lúc càng lớn.
“Tám múi! Cứng như sắt luôn! Tớ nói cho cậu biết, tuy anh ấy đúng là đồ chó, nhưng vóc dáng thì đỉnh thật sự. Xương quai xanh có thể nuôi cá, hõm eo thì có thể…”
“Có thể thế nào?”
Một giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau.
Tôi cứng đờ.
Chu Châu cũng cứng đờ.
Hai đứa như bị bấm nút tạm dừng, không ai dám cử động.
Bùi Xuyên đứng phía sau tôi.
Không biết anh đã nghe được bao lâu.
Anh mặc chiếc áo sơ mi đen mỏng, tay áo xắn đến cẳng tay, vẻ mặt lạnh tanh nhìn tôi.
“Hõm eo có thể thế nào?”
Anh hỏi lại lần nữa.
Chu Châu là người đầu tiên hoàn hồn.
Cậu ấy lập tức nâng ly rượu lên, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
“À thì… tôi chợt nhớ ra mình có chút việc…”
“Ngồi xuống.”
Bùi Xuyên liếc cậu ấy một cái.
Chu Châu lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống.
Bùi Xuyên vòng đến trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống.
Ánh đèn trong quán bar lúc sáng lúc tối.
Sắc mặt anh càng lúc càng đen.
“Tôi… tôi đâu có chạy…”
Tôi yếu ớt giải thích.
“Không chạy?”
Bùi Xuyên cười lạnh.
“Từ khu nghỉ dưỡng suối nước nóng đến đây, cô bắt taxi chạy một trăm ba mươi sáu cây số.”
“Đó gọi là không chạy?”
Tôi rụt cổ lại.
“Còn nữa.”
Anh bước lên một bước, ép tôi vào góc ghế sofa, giọng nói hạ cực thấp.
“Vừa rồi cô nói ai là đồ chó?”
Xong rồi.
Lần này xong thật rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)