14

Bùi Xuyên kéo thẳng tôi vào một phòng riêng.

Cửa vừa đóng lại.

Tim tôi lập tức tăng lên một trăm tám mươi nhịp.

Sau đó…

Tôi nhìn thấy chiếc giường.

Một chiếc giường hình tròn.

Phủ kín cánh hoa hồng đỏ.

Lại còn lớn đến quá đáng!

“Anh… anh đưa tôi đến đây làm gì?!”

Bùi Xuyên không trả lời.

Chỉ xoay tay khóa cửa.

Tách.

Tiếng khóa vang lên khiến chuông cảnh báo trong đầu tôi réo inh ỏi.

Tôi quay người định chạy.

Nhưng phía sau chính là lồng ngực của anh.

“Chúng ta nói chuyện tử tế nhé, em yêu?”

Anh cúi xuống.

Giọng nói lướt sát bên tai tôi.

Ấm nóng.

Trầm thấp.

Cuối câu còn mang theo chút nguy hiểm.

Tôi lập tức xoay người định đẩy anh ra.

Kết quả chân mềm nhũn.

Cả người ngã ngồi xuống giường.

Mấy cánh hoa hồng bị hất tung lên.

Bùi Xuyên đứng từ trên cao nhìn tôi.

Đáy mắt tràn ngập vẻ nguy hiểm.

Anh đặt chiếc túi xuống.

Cổ áo mở rộng.

Vết cào dưới xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện.

Là thủ phạm gây ra tất cả…

Tôi lập tức quay mặt đi.

Nếu anh đã chủ động nói trắng ra.

Vậy tôi cũng không định giả vờ nữa.

Cùng lắm thì chết thôi.

“Tôi với anh chẳng có gì để nói!”

Tôi ngẩng đầu.

Một hơi tuôn hết những lời nghẹn trong lòng bấy lâu.

“Bùi Xuyên, anh đúng là tên biến thái tinh thần, lão trai tân đáng ghét!”

“Chỉ biết bóc lột tôi, bắt nạt tôi, ngày nào cũng mắng tôi là rác rưởi, ngu như heo!”

“Anh chính là quái vật tạo áp lực! Tôi ghét anh! Ghét anh! Ghét anh!”

Mắng xong câu cuối cùng.

Tôi thở hổn hển.

Vành mắt đỏ hoe.

Bùi Xuyên đứng trước mặt tôi.

Không nhúc nhích.

Trong mắt anh thoáng qua một tia cô đơn.

Ngay sau đó.

Anh quỳ một gối xuống trước mặt tôi.

Anh mím môi.

Ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt nghiêm túc đến gần như thành kính.

“Em yêu.”

“Anh sai rồi.”

Giọng anh khàn đặc.

Như vừa bị giấy nhám mài qua.

“Em muốn phạt anh thế nào cũng được.”

Tôi kiêu ngạo quay mặt đi.

Không nhìn anh.

Tha thứ dễ dàng như vậy.

Thì lời thề của tôi tính là gì?

Những đêm bị anh mắng đến phát khóc tính là gì?

“Không.”

Tôi lạnh mặt.

“Ai thèm phạt anh. Anh tránh xa tôi là được.”

Bùi Xuyên không nói gì.

Anh kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc vali.

Màu đen.

Bọc da.

Vừa nhìn đã biết rất đắt.

Tôi vô thức liếc qua.

Ban đầu cũng không để ý.

Cho đến khi anh mở nó ra.

Toàn bộ những đường link tôi từng gửi cho anh…

Đều nằm gọn trong chiếc vali ấy!

Tôi bật người khỏi giường.

“Anh… anh… anh…”

Tôi chỉ vào chiếc vali, nói cũng không nên lời.

“Anh còn mang theo cả đống này bên người sao?!”

Bùi Xuyên không trả lời.

Anh cầm chiếc vòng cổ bằng bạc lên.

Cúi đầu.

Tách.

Khóa kim loại khép lại ngay dưới yết hầu.

Đầu còn lại của sợi xích…

Được đặt vào tay tôi.

Chiếc quai da vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh.

Sợi xích nặng trĩu buông xuống.

Cả người tôi cứng đờ.

Bùi Xuyên quỳ trước mặt tôi.

Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng xa cách ấy.

Lúc này chỉ còn phản chiếu duy nhất bóng dáng của tôi.

Cảnh tượng này…

Quá sức chấn động.

Tôi hoàn toàn không chống đỡ nổi.

Bùi Xuyên chậm rãi đứng dậy.

Tiếng xích vang lên loảng xoảng.

Anh tiến một bước.

Tôi lùi một bước.

Đầu gối va vào mép giường.

Cả người lại ngã vào đống cánh hoa hồng.

Anh cúi người tiến lại gần.

Càng lúc càng gần.

Cho đến khi chóp mũi gần chạm vào chóp mũi tôi.

Tôi căng thẳng vô cùng.

Theo bản năng kéo nhẹ sợi xích trong tay.

“Ưm…”

Bùi Xuyên khẽ rên một tiếng.

Một âm thanh trầm khàn tràn ra từ cổ họng.

Tiếng ấy vừa nhẹ vừa thấp.

Như móng vuốt mèo khẽ cào lên trái tim.

Tai tôi lập tức nóng bừng.

Tôi vội quay mặt đi.

Dùng chút lý trí còn sót lại chống lên lồng ngực anh.

“Đợi đã.”

Bùi Xuyên dừng lại.

Hơi thở có chút rối loạn.

“Bùi Xuyên.”

“Trước đây anh rất dữ với tôi.”

“Ừ.”

“Tôi thừa nhận phương án của mình viết rất tệ.”

“Nhưng anh chưa từng nghiêm túc dạy tôi.”

“Anh chỉ biết mắng tôi, bắt tôi tự đoán, bắt tôi sửa hết lần này đến lần khác, sửa xong vẫn tiếp tục mắng.”

Hàng mi của Bùi Xuyên khẽ run.

“Xin lỗi.”

Anh nói.

“Anh không nên trút thành kiến với người vào công ty bằng quan hệ lên em.”

“Đúng là anh không nên.”

“Anh không biết người trên mạng là em.”

Giọng anh rất khẽ.

“Nếu biết, anh sẽ không…”

“Nếu không biết thì anh có thể tùy tiện mắng tôi sao?”

Anh im lặng một lúc.

Sau đó lắc đầu.

“Không thể.”

“Dù biết hay không biết.”

“Anh cũng không nên đối xử với em như vậy.”

Tôi nhìn anh.

Ánh mắt anh rất chân thành.

Không hề né tránh.

“Em yêu.”

“Em biết mà.”

“Anh yêu em.”

“Chỉ yêu mình em.”

“Bùi Xuyên.”

“Ừ.”

“Sau này anh còn mắng tôi nữa không?”

“Không.”

“Nếu tôi viết phương án dở thì sao?”

“Anh sẽ dạy em.”

“Còn đập đồ của tôi nữa không?”

Anh đặt tay tôi lên ngực mình.

Nhịp tim vừa nhanh vừa mạnh.

“Nếu còn đập.”

“Em cứ đánh anh.”

Tôi không nhịn được cong khóe môi.

Nhưng rất nhanh lại cố làm mặt lạnh, hắng giọng một tiếng.

“Vậy… tôi miễn cưỡng chấp nhận anh.”

Bùi Xuyên sững người.

Sau đó…

Anh cười.

Anh lập tức ôm chầm lấy tôi, kéo cả người tôi ngã xuống giữa những cánh hoa hồng.

Sợi xích quấn quanh cổ tay tôi.

Lạnh buốt.

Lại nóng bỏng.

“Đợi…”

Anh không đợi.

Nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.

Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ.

Xong rồi.

Đời này…

Chắc tôi bị anh nắm gọn trong lòng bàn tay mất thôi.

Nhưng hình như…

Cũng không tệ.

15

Ngoài hành lang trước phòng riêng.

Loáng thoáng truyền đến giọng của Chu Châu.

“Bạn thân của tôi vẫn còn ở trong đó! Phòng này cách âm tốt không vậy?”

Nhân viên phục vụ mỉm cười lịch sự.

“Thưa anh, toàn bộ phòng của khách sạn chúng tôi đều sử dụng vật liệu cách âm cao cấp.”

“Thế thì tốt.”

Chu Châu hài lòng gật đầu.

Lấy điện thoại ra nhắn cho Bùi Xuyên một tin.

【Nhớ trả phí môi giới cho tôi đấy.】

Điện thoại của Bùi Xuyên rung lên một cái.

Anh không nhìn.

Bởi vì lúc này.

Anh đang bận ôm chặt cả thế giới của mình vào lòng.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...