Cánh cửa phòng Allen khép lại với một tiếng click nhẹ, cách ly cậu hoàn toàn với âm thanh bên ngoài. Cậu bước vài bước nặng nề rồi buông mình xuống giường, rồi lại chìm đi trong sự im lặng….
“Uhhhhhhhhhhh…..” - Allen úp mặt mình vào gối, tiếng than dài lộ rõ sự mệt mỏi và chán chường.
Rồi cậu quay mặt ra trước, đôi mắt hướng lên trần nhà trắng xóa, lần theo vài vết nứt nhỏ như soi bản đồ của những mệt mỏi.
Mọi sự căng thẳng, giận dữ và cảm giác bị tổn thương mà cậu cố kìm nén bỗng chốc trào dâng…
Những lời nói của bọn con gái C2 vang vọng lại trong đầu, lần này không còn là tiếng cười chế nhạo nữa, mà là những lưỡi dao sắc bén cắt vào lòng tự trọng.
“Allen? THẰNG ALLEN đó hả?”
“Ophelia đẹp thế kia, cần gì phải... ờm, 'làm bạn' với một bóng!”
““Thôi nào, nhìn cái tên Allen như vậy ai rồi cũng chẳng sẽ nhầm lẫn như tôi, đúng không? Giống hệt như một bóng ma!!!
“Ừ thiệt! Đặt biệt danh tinh tế đấy Bernard!”
“……”
Cây... Phải, có lẽ họ đúng. Ma man….họ nói đúng…. Cậu chính xác là một thứ gì đó bí ẩn và kỳ quặc, chỉ tồn tại, chẳng ai buồn lại gần, chẳng ai muốn hiểu. Cậu nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đuổi những suy nghĩ đó, nhưng chúng cứ bám lấy như bóng với hình.
("Mọi người... thực sự nhìn mình như thế nào đây?" ) - Một câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí.
("Một kẻ lập dị? Một con người cô độc? Hay đơn giản chỉ là một cái bóng mờ nhạt, tồn tại mà chẳng ai để ý?" )
Rồi, hình ảnh Yuna hoảng sợ bỏ chạy hiện lên….Đồng thời một lần nữa cho Allen thấy mình là một kẻ đáng sợ đến nhường nào. Một cảm giác buồn nôn thoáng qua….
(À đúng rồi, mình là kẻ xấu…)
(Lẽ ra mình không nên... Không nên khiến cô ta sợ hãi đến thế. Những gì mình tuy nói là sự thật, nhưng cách mình hành xử... thật đáng khinh." )
(Không…không….không được tiêu cực….)
Allen liền bật dậy, hít một hơi thật dài rồi thở một cái thật mạnh, đôi mắt ngước lên bóng đèn chói lóa của phòng để bản thân cảm thấy tỉnh táo hơn, mong rằng ánh sáng kia có thể rọi xuyên qua thứ bóng tối còn sót lại trong tim cậu….
Nhưng mà càng nghĩ….đầu óc càng bị xoáy theo dòng chảy của sự tiêu cực không ngừng…
…..
(Đủ rồi….)
(Hẳn…do mình đang tiêu cực…chậc…“cơ chế phòng vệ” ấy mà…)
Thế là Allen với tay lấy điện thoại một cách vô thức, như một cách để vực dậy tinh thần khỏi sự tiêu cực. Màn hình sáng lên, và ngay lập tức, một thông báo hiện lên khiến trái tim cậu như ngừng đập một nhịp.
[Ophelia Flare] đã gửi cho bạn một lời mời kết bạn.
...Hả?!!!
— – -
Allen chớp mắt liên hồi, tưởng như mình đang mơ. Ngón tay cậu run nhẹ, lơ lửng trên màn hình. Ophelia? Cô gái mà cả trường đang ngưỡng mộ, người vừa bị bọn họ chế giễu là sẽ chẳng bao giờ thèm kết bạn với một kẻ như cậu... lại đang chủ động gửi lời mời kết bạn?
(Có phải cô ấy...gửi lời kết bạn cho mình?)
Ngón tay cậu do dự một lúc, rồi cuối cùng, với một sự dũng cảm hiếm hoi, cậu chạm nhẹ vào nút "Chấp nhận".
Tim cậu vẫn còn đập thình thịch. Vừa mới chấp nhận lời mời kết bạn, một cảm giác hồi hộp lạ thường trào dâng.
(Giờ... giờ phải làm gì? Mình có nên nhắn tin chào trước không? Hay là chờ cô ấy? Không, không, mình là con trai, mình nên chủ động chứ... Nhưng nói gì bây giờ? 'Chào cậu'? Gì? Nghe thật ngớ ngẩn.")
Cậu đang loay hoay trong mớ suy tư hỗn độn ấy thì điện thoại đột nhiên rung lên một cái ting.
Ophelia Flare: Allen, tối nay bạn có rảnh không? Mình có vài chỗ trong bài tập Lý chưa hiểu lắm, có thể nhờ bạn giúp mình được không? ?
Oạch.
Allen giật bắn người, điện thoại suýt rơi khỏi tay. Cô ấy... cô ấy đã nhắn tin trước. Và còn là nhờ cậu giúp đỡ. Một cảm giác vui sướng khó tả, lẫn lộn với sự hoảng loạn tột độ, khiến đầu óc cậu gần như trống rỗng.
(Trời ơi, trời ơi, trời ơi... Phải trả lời. Phải trả lời ngay. Nhưng trả lời sao?!")
Hai bàn tay cậu trở nên vụng về một cách kỳ lạ. Những ngón tay mà có thể viết ra những công thức vật lý phức tạp giờ đây lại run rẩy, gõ chữ này xóa chữ kia trên bàn phím nhỏ xíu.
"Vâng." - Lễ phép kiểu nói chuyện với giáo viên?. Xóa.
"Được." - Nghe thờ ơ quá. Cô ấy sẽ nghĩ mình không muốn giúp. Xóa.
"Tất nhiên rồi, tớ rất sẵn lòng! Bạn gửi bài đi!! Hihihihihihi" - Ôi không, nghe quá nhiệt tình, chẳng giúp mình tẹo nào. Xóa.
Trong lúc cậu đang vật lộn với chính mình, một tin nhắn mới của Ophelia lại xuất hiện, như thể cô ấy cảm nhận được sự bối rối của cậu từ đầu dây bên kia.
Ophelia Flare: À... nếu Allen đang bận cũng không sao đâu! Mình có thể hỏi vào lúc khác. ?
KHÔNG!
Cô ấy hiểu lầm rồi! Cậu không hề bận, cậu chỉ đang... bị ngốc nghếch thôi.
Không do dự nữa, sợ rằng cô ấy sẽ nghĩ rằng đang làm phiền cậu rồi biến mất, Allen gõ vội vàng, bằng tất cả sự tập trung, một câu trả lời đơn giản nhất mà cậu có thể nghĩ ra:
Allen Sinclair: Không, tớ không bận. Tớ có thể giúp.
Trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thế là xong. Đơn giản chỉ cần thành thật là được, phải không?
Vài giây im lặng trôi qua, đối với cậu như vài thế kỷ. Rồi điện thoại cậu lại rung lên.
Ophelia Flare: Thật á? Cảm ơn Allen nhiều! ? Mình gửi bạn xem những chỗ mình không hiểu nhé!
Kèm theo đó là một bức ảnh chụp đề bài, với vài dòng chữ nghi hoặc được khoanh tròn rất cẩn thận.
Nhìn dòng tin nhắn kèm biểu tượng cảm xúc của cô, Allen bất giác mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, rất khác với vẻ mặt lạnh lùng lúc nãy ở nhà xe. Có lẽ...chính lúc này cậu mới nhận ra việc nhắn tin cũng không đáng sợ như cậu nghĩ.
Allen bật khỏi giường như được truyền thêm sinh lực. Mọi cảm giác mệt mỏi, chán nản tan biến đâu mất, nhường chỗ cho một sự hào hứng lạ thường…..
Cậu lao đến bàn học, lôi vội với lấy một tờ giấy trắng bên cạnh và một cái bút.
Tuy bài Ophelia gửi không phải là một bài khó, nhưng Allen không hề có ý định giải qua loa, mà ngược lại cậu muốn giải thích chỉnh chu chi tiết và một cách dễ hiểu nhất có thể, cẩn thận từng chữ từng công thức, sợ rằng mình lại dở thói sơ sài như lúc trước. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một niềm vui khó tả, cái cảm giác được có ích và được kết nối.
….
Allen đã viết đến lời kết luận của bài tập Lý cuối cùng. Cậu nhẹ nhàng đặt bút xuống, cầm tờ giấy lên hướng về phía trước rồi đẩy ra xa, rồi lại kéo về gần, xoay ngang xoay dọc, đôi mắt soi kỹ từng chữ từng công thức được viết ra.
Sau khi đã hài lòng với bài làm của mình, Allen háo hức cầm lấy điện thoại rồi cẩn thận chỉnh góc ánh sáng hướng xuống bàn.
Click!
Allen nhìn lại tấm ảnh trong điện thoại, bất chợt mỉm cười vẻ tự hào lắm.
(Hừm…cách làm này đã dễ hiểu chưa nhỉ...?)
(Có còn viết sai chính tả ở đâu nữa không ta?)
“......”
“Chắc là bây giờ…gửi cho cô ấy nhỉ?”
Allen bấm vào đoạn chat với Ophelia, cậu hít một hơi cuối cùng thật sâu, ngón tay cái đã sẵn chuẩn bị để bấm “gửi”.
Nhưng vào giây phút cuối cùng, cậu lại do dự….khi cậu đọc lại tin nhắn của Ophelia…
“Allen, tối nay cậu rảnh không….”
“...tối nay….”
“(nhìn xuống lại tờ bài làm trên bàn)”
“.....”
“….nên không ta? Nhưng cô ấy nhắn là tối nay mà…?”
“Gửi giờ thì có hơi đột ngột quá không?”
“......”
Ngón tay Allen bắt đầu do dự, từ từ hạ xuống….
(Cô ấy sẽ nghĩ gì nếu mình gửi ngay như thế này chứ…..?)
(Trời có cái gì đâu? Allen mày nghĩ cái gì thế?)
Đang rối đầu với một vấn đề rất là “tiến thoái lưỡng nan” mải mê, bỗng….
“ALLEN SINCLAIR!!!!”
“OÁI!!!”
Allen giật hết cả mình, điện thoại trong tay chao đi chao lại trên không trung, và trong khoảnh khắc luống cuống, ngón tay cậu đã vô tình chạm lên mũi tên gửi…..
“Đã gửi.”
“......”
Một thứ ngay lập tức chìm trong im lặng. Khuôn mắt Allen ngơ ngác nhìn bức ảnh trong đoạn chat….
“Ôi không….”
“Cái gì đấy, Allen?”
“?!!!!”
Allen cảm thấy được giọng mẹ sát ngay bên vai, ngay lập tức siết điện thoại vào lòng, thở dốc…
“Mẹ! Lần sau vào phòng con mẹ phải gõ cửa đi chứ?”
“Nãy giờ mẹ kêu ở dưới tầng hàng trăm lần rồi đấy!”
“Ừm…kêu làm gì ạ-
“Xuống. Phơi. Đồ.”
“Dạ…mẹ cứ xuống nhà đi…con đang làm bài tập….”
"Hừm….mẹ cho 5 phút nữa thôi đấy nhé!!!”
“......”
Cánh cửa đóng rầm lại, Allen mới thả lỏng được cơ thể…Cậu lại nhìn vào màn hình điện thoại với sự hồi hộp đang lớn dần trong lồng ngực…
“.....”
Ting!
Ting!
Hai tiếng "ting... ting..." vang lên rõ ràng, cắt ngang dòng suy nghĩ lo âu của Allen. Tim cậu khẽ giật mình, một tia hy vọng nhỏ nhoi vụt lóe lên.
(Cô ấy…là cô ấy nhắn….phải không???)
(Sao lại nhanh thế được…?)
Allen nhìn chằm chằm vào điện thoại trên bàn….Cậu từ từ đưa tay về phía trước….
Nhưng rồi…một ý nghĩ chợt xuyên qua tâm trí….
(…nhỡ không phải cô ấy thì sao?....)
(.....)
….thế rồi…từng ngón tay lại rút lại trước khi kịp chạm tới….
Tâm trạng Allen đảo chiều trong tích tắc…Sự háo hức trong lòng đột nhiên bị thay thế bởi sự buồn chán… khuôn mặt vừa rạng rỡ chợt tắt lịm.
(Chắc lại là lũ nháo nhác đó thôi….)
Cậu thở dài, một tiếng thở dài đầy chán nản. Kinh nghiệm mách bảo cậu rằng đây chỉ là hồi chuông báo tử cho một sự yên tĩnh hiếm hoi, trước khi bọn A1K54 chuẩn bị ngoi lên trong nhóm chat. Lại một lần nữa, cậu bắt đầu đếm ngược như một thói quen trong đầu: "Ba... hai... một..."
Và rồi, như một lời tiên tri tự ứng nghiệm, một tràng "ting ting ting" liên hồi vang lên không ngớt, biến chiếc điện thoại im lặng thành một mớ hỗn độn. Cảm giác háo hức ban đầu giờ đã tan biến, thay vào đó là sự bực bội và mệt mỏi. Allen buông chiếc điện thoại xuống bàn, màn hình vẫn tối đen. Cậu chẳng buồn mở nó ra làm gì nữa. Trong cái đống ồn ào vô vị kia, chắc chắn sẽ chẳng còn có gì đáng mong chờ.
“(cười nhạt) Chà, quê chưa kìa….”
Allen từ từ đứng dậy rồi rời khỏi phòng….để lại màn hình điện thoại đôi lúc lại bất chợt sáng lên trong không gian im ắng….
Nhưng câu đâu biết…2 thông báo đầu tiên phát ra từ điện thoại cậu…là của một đoạn chat riêng.
—- —- -
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa thu ngoài cửa sổ rơi nhẹ nhàng, đều đều như một bản nhạc nền cho những suy tư.
Ánh đèn học vàng dịu chiếu xuống bàn, nơi Ophelia đang ngồi.
Trên màn hình điện thoại được đặt giữa trang vở đang mở, là giao diện cuộc trò chuyện giữa cô và Allen.
(trên màn hình)
[Allen Sinclair]
Ophelia Flare: ♥️(đã thả tim vào ảnh)
Ophelia Flare: Nhìn kì công quá! Cảm ơn bạn Allen rất nhiều nha!!! ?
Ophelia Flare: Allen giải chi tiết mình đọc dễ hiểu lắm!
(Đã gửi)
Hai dòng tin nhắn của cô nằm đó, tin nhắn đã được gửi đi, nhưng chưa được đọc. Phía trên chúng, bức ảnh lời giải của Allen vẫn được đánh dấu bởi một trái tim từ tài khoản của cô. Nó như một lời khẳng định hồn nhiên, một sự nhiệt thành nay đã bắt đầu nguội lạnh trước sự im lặng đáp lại.
Ophelia không nhìn chằm chằm, nhưng ánh mắt cô thi thoảng lại lướt về phía màn hình, như một thói quen vô thức. Một nụ cười nhẹ, đầy vẻ mong đợi, thoáng hiện trên môi cô…..
(Allen thật tốt bụng…cậu ấy đã giúp mình ngay lập tức mà không chần chừ…)
(Chắc bây giờ cậu ấy đang bận học bài, hoặc có lẽ đang giải mấy bài Vật Lý phức tạp mà cậu ấy thích.)
Một lúc sau, cô lại với lấy điện thoại, màn hình sáng lên. Vẫn chỉ có hai dòng tin nhắn của cô, lẻ loi và im lặng. Dấu tích vẫn một màu xám xịt. Cô nhấn vào trang cá nhân của Allen. Biểu tượng hoạt động nhỏ xíu màu xanh lá đã biến mất. Allen đã offline từ 6 tiếng trước, tức là ngay kể từ sau khi cậu ấy gửi lời giải cho cô nàng.
(Cậu ấy biến mất như thể chỉ coi đây là một nhiệm vụ đã được hoàn thành….)
(Hay cậu ấy nghĩ mình đang làm phiền?)
Ophelia thở dài một hơi thật nhẹ, ngón tay khẽ lướt qua màn hình, như muốn chạm vào những dòng chữ chưa được hồi đáp. Ánh mắt xanh lục của cô đượm một chút băn khoăn, một chút thất vọng, nhưng không hề có sự trách móc.
Cô ngước lên, nhìn ra khung cửa sổ. Ngoài kia, mưa thu Ironoaki vẫn rơi không ngớt, những hạt nước li ti giăng màn trắng xóa, lấp lánh dưới ánh đèn đường.
"Mưa ơi..." - Ophelia thì thầm trong tim - "Cậu ấy... Allen... giờ đang làm gì nhỉ? Có phải cậu ấy cũng đang ngồi ngắm nhìn mưa rơi như mình bây giờ không?"
"Sự yên tĩnh này... nó thật lạ. Nó không giống sự cô đơn mình từng cảm nhận ở Willow. Nó giống như….một lời thì thầm an ủi."
"Có phải đây chính là sự bình yên mà Allen và cậu... cả hai đã quen thuộc từ rất lâu rồi không? Một thế giới không cần đến những lời hồi đáp, nơi sự im lặng cũng đủ để thấu hiểu?"
Một nụ cười nhè nhẹ, có chút ngậm ngùi nở trên môi cô. Cô không đóng ứng dụng chat, cũng không tắt màn hình. Cứ để đó, như một sự chờ đợi kiên nhẫn. Mong rằng lời cảm ơn của mình sẽ đến được Allen thông qua một “người bạn tâm giao” của cả hai…
Đột nhiên….
Ting!
Một âm thanh vang lên rõ ràng, the thé, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô và cả tiếng mưa rì rào ngoài cửa sổ.
Ophelia giật mình, tim đập loạn nhịp. Mắt cô chớp chớp, không tin vào những gì vừa nghe thấy. Cô chậm rãi, hầu như không dám thở, nhìn xuống màn hình điện thoại vẫn đang bật sáng trên bàn.
Và rồi, cô nhìn thấy nó.
Allen Sinclair đang nhập…
Ba chấm nhấp nháy đó, dưới tên Allen, như một phép màu. Chúng xuất hiện, biến mất, rồi lại xuất hiện. Tim Ophelia như ngừng đập. Cô không nhúc nhích, sợ rằng bất kỳ cử động nào cũng có thể khiến dòng chữ đó biến mất.
Vài giây trôi qua, dài như vĩnh cửu. Rồi...
Ting!
Một tin nhắn mới hiện lên.
Allen Sinclair: Không có gì.
Allen Sinclair: ?
Chỉ 3 từ và 1 cái like quen thuộc. Ngắn gọn, vụng về, nhưng đối với Ophelia lúc này, nó có ý nghĩa hơn bất cứ bài luận văn trau chuốt nào. Một niềm vui khó tả, ấm áp bùng lên trong lòng ngực cô, xua tan mọi sự băn khoăn, thất vọng trước đó. Nụ cười mà cô đã cố gắng giữ lúc nãy giờ tự nhiên nở rộ trên môi, rạng rỡ và chân thành.
Ophelia Flare: Mình tưởng bạn không thấy tin nhắn cơ! ?
Ophelia Flare: Thật sự cảm ơn bạn rất nhiều. Nhờ bạn mà mình đã hiểu bài rồi! ?
Lần này, câu trả lời đến nhanh hơn, dù vẫn còn đầy vẻ ngại ngùng:
Allen Sinclair: Ừm.
Rồi, như thể đã hết nhiệm vụ, trạng thái Đang nhập... biến mất. Allen đã offline.
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Ophelia nhìn hai dòng tin nhắn ngắn ngủi, lòng tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường. Cô biết, đằng sau sự vụng về ấy, là một sự chân thành. Và đối với một người phức tạp như Allen, chỉ cần một sự hồi đáp, dù nhỏ bé, cũng đã là một bước tiến lớn.
Cô mỉm cười, lần này là một nụ cười thật sự hạnh phúc, rồi quay lại bàn học, tâm trí giờ đây đã nhẹ nhàng và tập trung trở lại. Ngoài trời, tiếng mưa thu bỗng nghe thật êm đềm.
…..
Tại phòng Allen 10 phút trước….
“Hình gì đây nhỉ….khó vẽ quá?”
“...…”
Allen đang cắm cúi vào bài tập Lý một cách yên tĩnh dưới ánh đèn vàng quen thuộc….
"Allen, xuống ăn hoa quả đi con!"
"Vâng ạ!" - Allen hét trả lời, không rời mắt khỏi cuốn sách.
“Allen!”
“Vâng ạ! Tí nữa con xuống!”
“Xuống ngay đi. Ngồi ì trong phòng từ trưa đến tối rồi đấy!”
“Anh Allen đang chơi điện thoại. Để Luna lên thu.”
“CHƠI QUÁI GÌ HẢ CON QUỶ KIA????”
Allen lắc đầu rồi lại cúi đầu làm bài tập….nhưng mà…
“Sao đề khó hiểu thế nhỉ?”
“Lại vẽ sai hình rồi!”
Cậu gãi đầu gãi tai, bài toán trước mắt cứ như một mê cung không lối thoát. Phương trình thì dài, đề thì rối, giải mãi vẫn không ra. Cậu thở dài thườn thượt.
(Chết thật, bài này khó quá. Hay là... lên mạng xem người ta ai giải xem nào?)
Suy nghĩ đó lóe lên. Allen nghiêng người với tay sang bên mép giường lấy chiếc điện thoại. Cậu bấm nút, màn hình sáng lên, vẫn là giao diện đầy những thông báo hỗn độn từ nhóm chat lớp.
Và rồi, mắt cậu bất ngờ chạm phải một dòng chữ nhỏ, nằm ngay trên thanh trạng thái.
[Ophelia Flare] 2 tin nhắn mới.
Oạch!!!
(Ophelia…cô ấy phản hồi rồi sao…?)
Tim Allen như ngừng đập. Mọi suy nghĩ về bài toán hóc búa tan biến. Ngón tay cậu run nhẹ, vô thức chạm vào biểu tượng tin nhắn.
Màn hình chuyển sang đoạn chat với Ophelia. Hai dòng tin nhắn của cô hiện ra, rõ ràng và chân thành:
Ophelia Flare: ♥️ (đã thả tim vào ảnh)
Ophelia Flare: Nhìn kì công quá! Cảm ơn bạn Allen rất nhiều nha!!! ?
Một cảm giác ấm áp, ngọt ngào khó tả chợt trào dâng trong lòng ngực Allen. Nó xóa tan mọi sự chán nản và bực dọc lúc nãy. Một nụ cười ngu ngốc, hạnh phúc nở trên môi cậu mà chính cậu cũng không nhận ra. Cậu quên bẵng việc mình cầm điện thoại lên để làm gì.
(Không ngờ... cô ấy thực sự... cảm ơn mình.)
(Bài giải của mình... cô ấy khen là kỳ công...)
Cậu vội vàng gõ trả lời, lần này không còn do dự hay tính toán nữa. Tất cả chỉ là sự phấn khích thuần túy.
Allen Sinclair: Không có gì.
Allen Sinclair: ?
Cậu nhìn hai dòng tin nhắn vừa gửi, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Khuôn mặt cậu vẫn còn giữ nụ cười ngốc nghếch ấy…
(Vậy là mình cũng tốt mà nhỉ..?)
(Được giúp một người giúp như Ophelia….vinh dự quá…)
…..
(Nhưng mà…..)
Giờ nghĩ lại mới thấy, Ophelia là người đầu tiên hỏi cậu về môn Lý…Mặc cho trình độ không thể chối cãi suốt nhiều năm, chẳng ai thèm tìm đến cậu cả….Nguyên do thì Allen cũng hiểu, cậu cũng chẳng trách ai
.
Lẹt đẹt... Lẹt đẹt...
(Tớ tự hỏi…tại sao cậu lại nhắn tin với tớ vậy Ophelia?)
(Có những người khác dù cần sự giúp đỡ ở môn Lý, họ cũng chẳng bao giờ tìm đến tớ….)
(Tớ…tớ đặc biệt đến vậy sao…?)
(Sự quan tâm này…chỉ là vì cậu mới đến đây thôi, đúng không? Nên cậu mới chưa biết tớ tệ như thế nào…)
(.......)
(Dù gì đi nữa, cảm ơn cậu, Ophelia)
(Cảm ơn vì đã giúp tớ nhận ra mình vẫn chưa đến nỗi tệ như những kẻ khác nói…)
(Ước gì tớ có thể là một người tốt trong mắt nhiều người khác nữa, không phải riêng mỗi cậu.)
Lẹt đẹt…Lẹt đẹt….
(Tiếng gì vậy?)
Một làn sóng sát khí lạnh lùng, âm ỉ tỏa ra từ ngay sau lưng Allen. Cả căn phòng như chìm vào im lặng chết chóc, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Allen chậm rãi, từ từ quay đầu lại.
"ALLEN SINCLAIR!" - Giọng bà vang lên đầy sát khí. - "MẸ TƯỞNG MÀY NÓI ĐANG HỌC HÀNH CHĂM CHỈ LẮM CƠ ĐẤY?!"
Allen giật bắn người, quay phắt lại. Trước mắt cậu là mẹ cậu đứng đó. Ánh mắt bà lạnh như băng, găm thẳng vào tận xương tủy của Allen.
"Á! M-Mẹ! Con xin lỗi! Con chỉ đang... đang..."
"Ăn táo không ăn! Học không học! Mẹ khổ công đi mua mấy trái táo ngon ngoài siêu thị về cho con, thế mà con lại ngồi đây DÁN MẮT VÀO CÁI MÁY ĐÓ?!" - Bà Emily hét lên, cây long đao khẽ rung lên trong tay.
"Ơ dưới đó có táo à mẹ?" - Khuôn mặt Allen bỗng trở nên tỉnh bơ
“Ừ, đúng rồi.” - Bà Emily chuẩn bị vung tay thì khựng tay lại.
“À…dạ…thế con xuống ăn liền ạ…”
Emily nhìn Allen đi xuống tầng, trong lòng cũng đã hạ nhiệt, cô từ từ cất chiếc long đao rồi cười nhạt.
“Haizz…đúng là thằng này…”
“.....”
Khi cô chuẩn bị bước xuống cầu thang thì tự nhiên lại gặp Allen cũng đang đi lên.
“.....”
“Gì đây, con định lên phòng lại à?”
“Vâng ạ…”
“Ăn táo rồi à? Nhanh thế?”
“À dạ thực ra con không ăn….tưởng nhà ta táo xanh chứ đây táo đỏ con không thích…”
Một khoảnh khắc im lặng chết người.
Ánh mắt Emily đang hiền hậu đột nhiên quay lại trở nên đáng sợ. Từ từ sau lưng cô lại hiện ra chiếc long đao….
“Oái!!! Khoan đã mẹ-
Không còn muốn nghe lời bào chữa nào từ thằng con của mình, bà Emily ngay lập tức xử trảm thằng con láo.
Tiếng hét thất thanh vang khắp nhà.
…..
Và rồi im lặng bao trùm.
Luna, từ đầu từ từ bước đến bên cạnh "xác chết" của anh trai. Cô bé cúi xuống, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào Allen, rồi còn đe dọa:
"Luna sẽ lấy bánh quy trên bàn anh Allen."
“Khụ khụ…lấy cho anh…băng gạc….đ-đau quá…”
Luna thò tay vào túi hoodie, đặt một quả táo đỏ lên bàn tay run rẩy của Allen.
"An apple a day keeps the doctors away. Lúc sang Luna mới được cô giáo bày."
Nói xong cô bé với tay lên bàn Allen rồi thản nhiên cuỗm luôn gói bánh quy.
“Còn cái này là của Luna.”
(*măm măm*)
.....
.....
(*măm măm*)
Chaporia
Bình Luận (0)