“Mời cậu ấy vào nhóm lớp đi!!!”

Cô nàng vui vẻ dành thời gian để làm quen và tán chuyện với mọi người trong lớp. Cái vibe ở A1K54 rất khác so với những gì cô nàng trải nghiệm ở trường cũ. 

 

Chỉ sau một buổi sáng Ophelia đã gần như nhớ hết tên và mặt của từng người trong lớp. Tuy vậy, vẫn còn một người cô nàng vẫn chưa có dịp được nói chuyện.

 

(Mình phải cảm ơn cậu ấy mới được. Dù sao cậu ấy cũng đã giúp mình thoát khỏi tình thế khó xử lúc nãy. Nhân tiện, đây sẽ là cơ hội tốt để nói chuyện và làm quen với cậu ấy một cách tự nhiên!)

Suy nghĩ đó thôi thúc Ophelia. Cô vội vã xách cặp, lách qua dòng người đang ùa ra cửa để tiến về phía Allen.

Lúc này Allen đã đi ra khỏi cửa lớp. Cậu vừa bước ra khỏi cửa lớp thì một cánh tay đã quàng ngay lên vai.

"Ê, Allen! Đi ăn xiên bẩn không? Quán cô Fami dưới chân dốc ý, bữa nay bác ấy làm nước chấm thần sầu!" - Jessica vừa nói vừa lia lia cái điện thoại show ảnh mấy que xiên nóng hổi.

"Xiên bẩn...? Thôi, tớ về nhà ăn cơm cho lành."

"Lành nhường nào? Đổi menu đi!" - Bernard chen vào, nheo mắt cười. "Hay cậu sợ bị cô trưởng ban nề nếp 'ghim' cho một phát?"

Câu nói của Bernard như một mũi tên trúng đích. Allen chợt nhớ ra, Jessica là con gái duy nhất của cô Miller - giáo viên Tổng phụ trách Đội, người nổi tiếng với đôi mắt diều hâu và những biên bản khiến học sinh khiếp sợ. Từ "xiên bẩn" với cô ấy mà nói còn đáng sợ hơn cả một bài kiểm tra 15 phút. Nếu bị bắt gặp đi cùng con gái cô ấy mà còn ăn những thứ "không đảm bảo vệ sinh" ấy, thì...

"Nhưng...cậu biết mẹ cậu không cho học sinh ăn mấy đồ như vậy mà?"

"Nhưng gì? Cô Miller á? Haizz mẹ tôi giờ này còn họp ở phòng Hội đồng. Vô tư đi!"

“Thôi…tớ vẫn sợ…”

“Ê ý là nếu cậu không đi thì tôi vẫn có thể bảo mẹ tôi ghim cậu mà?”

“Gì đây? Cậy quyền à?”

“Ừm! Thế giờ có đi hay không thì bảo?”

Allen thở dài, đành gật đầu. "Ừ... ừ, đi thì đi."

Ba đứa cùng nhau đi dọc hành lang vắng. Allen đi giữa, trong lòng vẫn còn hơi áy náy về món "xiên bẩn" và hình ảnh nghiêm khắc của cô Miller. Bỗng…..

"Allen! Cậu đợi chút!"

Allen giật nảy mình khi nghe thấy tiếng gọi. Cậu quay lại, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, và ngay lập tức là một chút hoảng hốt khi thấy Ophelia đang tiến thẳng về phía mình với một nụ cười tươi trên môi. Đôi mắt Allen ngay lập tức lệch sang 1 bên không dám nhìn thẳng, khóe miệng căng thẳng, và toàn thân có vẻ như đang tìm cách thu nhỏ lại.

"....cậu... có chuyện gì thế?" - Giọng cậu nhỏ và hơi run, hoàn toàn trái ngược với giọng điệu rõ ràng lúc thì thầm gợi ý công thức.

"M-Mình…. chỉ muốn cảm ơn bạn! Lúc nãy trên bảng ấy, nếu không có cậu thì mình chắc chắn…. sẽ….nhận điểm kém mất… Bạn thật tốt bụng!" - Ophelia, vẫn tràn đầy sự nhiệt tình.

"... không có gì đâu. Chỉ là... gợi ý chút thôi mà." 

"Nhưng mà thật đấy! Mình rất cảm kích…”

Allen chỉ muốn gật đầu qua loa cho cuộc hội thoại đột ngột này nhanh chóng kết thúc.

“Kh-Không có gì đâu mà…Ừm…thực ra tớ đang có việc bận nên phải đi ngay thôi…tạm biệt cậu nhé Ophelia….”

“Nhưng khoan đã….”

Ophelia nhìn đằng sau Allen thì thấy hai đứa bạn đang cười khúc khích….hẳn họ đang chuẩn bị đi cùng nhau có việc gì đấy….

“Ừm…Thực ra…mình muốn được nói chuyện với bạn nhiều hơn cơ…nhưng bạn nói vậy thì thôi để hôm sau cũng được….Tạm biệt Allen nhé!” - Ophelia có chút tiếc nuối, rồi nở một nụ cười an ủi bản thân.

Allen gật đầu một lần cuối, rồi với tay ra đằng sau để nói hai đứa bạn đi tiếp thôi.

“Chúng ta đi tiếp nào.”

Nhưng lạ thay, tay Allen không cảm nhận được cái tay hay áo của đứa bạn nào cả. Khi cậu ngoảnh lại mới hoảng hốt nhận ra chỗ đứng Bernard và Jessica đã trống trơn từ khi nào.

(Gì đây? Hai đứa nó không đợi mình mà đi trước sao?) - Allen lo lắng ngó nhìn xung quanh.

Bất ngờ một tiếng kêu nhỏ xuất hiện ở phía xa, Allen giật mình nhìn về phía chỗ góc khuất, nơi lòi ra hai cái đầu đang cười tủm tỉm. Jessica thì đang bịt miệng cười đến nỗi vai run lên, còn Bernard thì giơ ngón tay cái lên, nháy mắt một cái đầy ý nghĩa, ra hiệu "Cứ tự nhiên đi, đừng để bọn tao làm phiền!".

Trong khi Allen đang nhăn mắt quay ra sau nhãn đáp với 2 đứa bạn tinh quái thì Ophelia khi thấy sự bối rối của cậu cảm thấy vô cùng thắc mắc:

“Ừm…bạn ổn không, Allen? Có chuyện gì mà bạn phải lườm ra sau vậy?”

“(*liền ngoảnh lại về phía trước*) À à…không có gì đâu…chỉ là tớ-

Allen chợt ngắt lời mình lại. Cậu đã nhận ra rằng ý đó của 2 đứa bạn. Allen tiếp tục ngoảnh lại ra sau một lần nữa.

 

- Bernard nháy mắt trả lời.

 

Allen chỉ biết thở dài ngao ngán trong lòng. Cậu quay lại phía Ophelia, người vẫn đang chờ đợi với ánh mắt chân thành, và cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lần đầu tiên nói chuyện riêng với một bạn nữ mới, lại còn bị hai đứa bạn thân "bỏ rơi" để theo dõi, quả thực là một tình huống khó xử chưa từng có.

“Ờ…ừm…thật ra…giờ nghĩ lại…tớ không còn có việc bận nữa…nên là tớ nghĩ là-

“...chúng ta có thể tiếp tục nói chuyện đúng không?” - Ophelia đôi mắt lấp lánh mở to nhìn Allen đầy hào hứng.

“Ừm..ừ…đúng vậy…(thở dài)”

(Khỉ thật…lũ phản bội…)

“Thì…lúc nãy mình có cảm ơn bạn vì chuyện lúc sáng rồi ý…nhưng mà có một điều nữa mình muốn nói với Allen….”

“Chuyện gì vậy….?”

Ophelia bất ngờ trở nên ấp úng, như thể cô nàng đang cố tiết lộ ra một điều gì đó khó nói.

“Bài tập lúc nãy thầy giao cho mình…nó thực sự khó lắm…rất khó luôn đấy…”

“.....”

“...nó không hề giống một bài tập Vận dụng bình thường trong sách giáo khoa chút nào…”

“....”

“...đó là lí do mình cần bạn giúp….mình xin lỗi vì đã làm phiền bạn…”

(Ồ hoá ra là vậy…)

Allen chợt hiểu ngay lập tức điều Ophelia đang muốn nói. Vậy là cô nàng không làm được bài tập nâng cao, chứng tỏ một điều Ophelia dù là học sinh Willow thì cũng phải là một con người, không thể là một cái máy học như Bernard nói được. Cuối cùng Allen cũng có thể nhẹ nhõm loại bỏ được một cái myth về Willow. 

“T-Tớ biết mà…”

“C-Cậu biết sao…?” - Ophelia bất ngờ trước phản ứng không một chút ngạc nhiên của Allen.

Allen sau đó vụng về mở cặp của mình, lục lọi lấy ra một tờ đề rồi đưa trước mặt Ophelia.

“Cậu nhìn xem đi.”

“Cái này…cái này sao mình nhìn quen quen….”

“Nó…nó là đề mà lúc nãy thầy Osborne giao cho cậu đấy…. bài lúc nãy cậu làm là bài 2…”

Ophelia cẩn thận đọc lại bài 2 của đề, rồi nhìn lại Allen với ánh mắt vô cùng ngạc nhiên.

“Đ-Đúng là nó! Nhưng…sao cậu lại có được tờ đề này vậy?”

Allen cố nở một nụ cười thân thiện, nhưng vì quá lúng túng nên nó trở nên vô cùng gượng gạo

“Tớ..tớ hiện đang theo đội tuyển Lý. Đ-Đó là tờ đề chọn học sinh theo đội tuyển của bọn tớ.”

“Th-thật sao?!” 

Ophelia sốc toàn tập, trong lòng thì càng cảm thấy khó chịu khi mình hiểu rõ lý do cho việc này…

Rồi, bỗng Allen ngẩng mặt lên, ánh mắt chứa đầy sự tò mò thực sự. 

"Nhưng mà... tự nhiên thầy Osborne lại giao cho cậu bài đó? Cậu mới học ở Silvermorsh có một buổi. Thầy chưa biết trình độ cậu thế nào mà? Chưa kể việc….cậu đâu phải là chuyên Lý?"

Câu hỏi của Allen như một mũi kim châm nhẹ vào suy nghĩ mà Ophelia đang cố giấu. Ánh mắt cô thoáng chút lảng tránh, nụ cười trên môi nhạt dần. Cô nhìn xuống, những ngón tay khẽ đan vào nhau:

"Ừm... thì... có lẽ thầy... thầy muốn thử thách mình chút xíu chăng?" - Giọng cô nhẹ đi, thiếu sự chắc chắn. - "Hoặc là... thầy chỉ chọn đại một bài thôi."

"Hừm…Hay là... chỉ vì cậu đến từ Willow?"

Ophelia giật mình, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Allen. Sự ngạc nhiên trong mắt cô lộ rõ, như thể cậu vừa chạm vào một bí mật. Cô không đáp, chỉ im lặng. Đôi mắt rủ xuống hiện rõ sự lo âu trong lòng. 

Nhận thấy điều mình vừa nói ra có vẻ khiến bạn mới khó xử, Allen vội chữa lại:

“Chắc là không phải nhỉ…Kh-Không…sao lại thế được nhỉ? Chẳng liên quan….”

“Ừm…mình nghĩ nó không liên quan ý!” - Ophelia cũng vui vẻ tiếp tục.

Thật ra trong khoảnh khắc đó, Allen đã mang máng nhìn thấy được cảm xúc của Ophelia. Cậu không ép hỏi thêm. Có lẽ, cậu thấy được một gì đó trong ánh mắt của cô gái mới - những kỳ vọng từ một cái tên, một xuất xứ….

"Ừm... dù sao thì... cậu cũng làm tốt mà…" - Allen cố gắng an ủi bằng một câu nói vụng về, rồi đi qua Ophelia.

Nhưng chưa kịp được 2 bước thì cậu lại gặp phải ánh mắt phản đối của Bernard và Jessica.

Thế là Allen đành phải quay lại một lần nữa, nhìn Ophelia với ánh mắt vô cùng khó xử.

Mọi thứ chìm trong im lặng. Allen lại lúng túng liếc ra sau, thấy Jessica và Bernard vẫn đang hóng chờ. 

 

 

 

 

<.....>

— – -

“E hèm…C-Cậu chuyển về I-Ironoaki từ khi nào vậy?”

 

“Mình mới ở đây 5 ngày thôi. Cũng phần nào làm quen được không khí ở đây rồi!”

 

“Ừ..Ừm…T-Tốt quá…”

 

“Mà…Allen này, mình có chút thắc mắc…”

 

(Thắc mắc? Cô ấy định hỏi gì vậy? Mình không trả lời được đâu!)

 

“.....mình thắc mắc vì sao Ironoaki của các bạn lại được gọi là Xứ Sở Sồi Thu vậy?”

 

(À…cô ấy đang hỏi về Ironoaki. Dễ hiểu mà…cô ấy là học sinh mới chuyển đến.)

 

“À..ờ..ừm..bởi vì...kiểu...Nó liên quan đến mùa thu đặc trưng ở đây....và...cái cây Sồi Sắt…”

 

“Hừm...ở đây hình như người ta nói ở đây mưa kéo dài dai dẳng lắm đúng không? Chắc phải u buồn và khó chịu lắm đấy.... ”

 

Câu nhận xét bất ngờ về chính quê hương mình khiến Allen cảm thấy hơi nhói trong lòng....

“À, cái đó... (gãi đầu) Thì đây là đặc trưng riêng mà. Mưa phùn với sương mù. Nghe nói là do địa hình đồi và cái khí hậu đặc biệt của vùng này. Mọi người ở đây coi mưa thu như là... một phần tính cách của Ironoaki ấy....”

 

“Tính cách? Tính cách u sầu á?” – Ophelia tinh quái cố tình hỏi kháy.

 

“Kh-Không phải vậy.... Trời mưa ở Ironoaki, n-nó tuy dai dẳng nhưng nhẹ nhàng...Cái không gian u ám đấy...nhiều người mới đến đây có thể không thích sự ủ rũ của nó....nhưng thực sự...bọn tớ thích như vậy...Y-Ý là không phải vì người dân ở đây buộc phải thích nghi một cách miễn cưỡng loại thời tiết đó...Bọn tớ thực sự...thích mưa phùn...đơn giản mưa dễ chịu....Với lại, ngoài việc ẩm ướt hơi quá ra thì nhìn chung không khí Ironoaki cũng mát mẻ dễ chịu mà…”

 

Ophelia tròn mắt. Hừm...một lời giải thích từ người địa phương hẳn phải uy tín hơn người ngoài nhỉ? Cô nàng tạm tin Allen…

 

“Ồ... vậy sao? Thế còn Cây Sồi Sắt nổi tiếng mọi người hay nói? Nó có thật sự 'sắt' không? Hay chỉ là cách nói phóng đại cho... oai?” – Ophelia tiếp tục thắc mắc về nét đặc biệt thứ hai của Ironoaki

 

“Ừm...ờ thì…” 

 

Allen phải cố lục lọi hết ngăn não để nhớ lại những lời cảm thán cô Laura đã dành cho Sồi Sắt...những từ kiên cường, bảo vệ...lẻ tẻ hiện lên trong tâm trí cậu...

 

“À... ừm... không, không phải phóng đại đâu. Nó... nó cứng cáp thật. Nhưng mà...– Allen ngập ngừng, tìm cách diễn đạt – Sồi Sắt không chỉ là một cái cây....”

Bất ngờ trong một khoảnh khắc, như thể được mách bảo, một dòng suy nghĩ chợt đi qua tâm trí Allen...

 

~Khi mưa thu trút xuống, tán cây trở thành chiếc ô che chở. Sối Sắt như là một kẻ đối trọng ở chốn Ironoaki. Nó được tạo ra là để kháng cự những cơn mưa, đại diện cho sự kiên cường. Cũng vì lí do này người ta đã có câu:~

Allen hít một hơi, cố gắng tập trung:

 

“.... nó là minh chứng cho sức mạnh của sự hiện diện, và... à...ừm... về giá trị của.... sự kiên định? Nó..... lắng nghe tất cả, từ tiếng trẻ con đến người già... Rồi khi mưa trút xuống, tán cây che chở cho người ngồi dưới.....nhiều người nói rằng nó được tạo ra là để kháng cự những cơn mưa, đại diện cho sự kiên cường…”

 

Rồi cậu lúng túng ngước nhìn Ophelia, giọng trở nên rõ ràng và chắc chắn hơn, như thể chính cậu cũng vừa mới thực sự thấm thía điều đó:

 

“Và... và người ta nói:

 

"Sẽ chẳng có giọt mưa nào rơi xuống gốc Sồi Sắt"

 

Nhưng không phải vì nó sợ mưa. Mà...kiểu... vì nó đủ mạnh mẽ để chống chọi lại tất cả, để bảo vệ không gian của riêng nó. C-Con người ở đây cũng vậy. Họ có sức chịu đựng và tinh thần kiên cường như gốc sồi già. Đó mới là... Ironoaki.....”

 

Allen nói xong, khuôn mặt ửng hồng lên vì xấu hổ và cảm giác như mình vừa có một bài phát biểu dài. Cậu cùi sầm xuống lắc đầu rồi thở dài...

 

(Ôi trời....nghe chẳng khác gì cô Laura hôm qua hết…)

 

Ophelia im lặng hoàn toàn. Ánh mắt xanh lục nhìn Allen với tràn ngập sự ngạc nhiên và thán phục. 

 

(Sẽ chẳng có giọt mưa nào rơi xuống gốc Sồi Sắt.....)

Nhận được những câu trả lời vô cùng thú vị, thế là Ophelia nhân tiện hỏi đủ thứ, từ chuyện tại sao người dân ở đây lại chịu được cái lạnh ẩm ướt, đến chuyện có món ăn đặc sản gì không, rồi cả những truyền thuyết nhỏ về thị trấn. 

 

(Trời...sao cô ấy muốn biết nhiều thứ vậy...? Ừ thì tất nhiên là học sinh nào mới chuyển đến chắc chắn cũng cảm thấy tò mò với trường mới cả....nhưng Ironoaki thực sự đáng nói đến mức này sao....?)

 

Nhưng giờ câu hỏi nào cũng né tránh bảo không biết thì khó xử lắm.

 

Thế thôi. Allen đánh cố vượt qua sự ngại ngùng để có thể giải thích cho cô bạn mới về mọi điều cậu có thể nói...mặc cho nhiều lúc còn diễn đạt ấp úng, thậm chí đôi thời điểm còn nói lảng chung chung rồi nói phét để vá vào câu trả lời.

“Mà nè, Ironoaki này có chỗ nào hay hay không? Mình mới đến, thấy thị trấn có vẻ... rất yên tĩnh. Bạn là người ở đây lâu rồi, chắc biết chỗ nào ngồi ngắm mưa mà không bị ướt và có thể thư giãn cùng ly trà là lý tưởng nhỉ?”

 

“À... ừm... thì... có vài chỗ. Như quán cà phê Fe Wood gần công viên ấy. Cảnh quan khá đẹp....cậu có thể đến đó…”

 

“Fe Wood? Có view đẹp sao? Tuyệt quá!!!  Vẫy mỗi lần đến đó thì bạn hay làm gì? Vẽ tranh, đọc sách?”

 

“T-Tớ á? Ừ thì...nếu đến đó thường tớ làm bài tập...ở đó cũng yên ắng nên dễ tập trung hơn á...nhưng tớ không hay đi ra ngoài tự học…”

.

Ở đằng xa, Jessica và Bernard đang núp ở góc khuất, ngó ngó vẻ thích thú...

 

{Uầy... tưởng nói một câu rồi về. Ai ngờ... bàn luận chuyện gì mà lâu thế?} – Bernard vừa ngó vừa cười hi hí.

 

{Ừ thật á. Tôi cứ tưởng cậu ta không nói được "xin chào" cho nên hồn luôn mà.}

 

{Tôi là tôi thấy cậu ấy có tiến bộ rồi đấy!!} 

 

Hai đứa im lặng quan sát thêm một lúc. Allen và Ophelia vẫn đang say sưa nói chuyện, hoàn toàn quên mất thế giới xung quanh.

 

{Thôi, thằng bạn cậu hôm nay không cần chúng ta nữa rồi nữa rồi. Cậu ta tự xoay xở được. Ta đi ăn trước thôi, Bernardo.}

 

{Ừm. Tôi đói lắm rồi.}

 

— – -

“Ừm...cũng là về chuyện học đội tuyển, tớ muốn biết ở Silvermorsh nhà trường có...ừm...nói sao nhỉ...? Thầy cô có...nghiêm túc và có trách nhiệm không...? “

 

“Ừm...t-tất nhiên rồi! Ở đây học đội tuyển cũng căng thẳng lắm...”

 

“Học sinh giỏi tỉnh? Ironoaki có thi tỉnh sao....?”

 

Khuôn mặt và nụ cười nhạt của Ophelia khiến Allen cảm thấy hơi khó hiểu....Sao điều đó lại khiến cô ấy lại có thái độ như vậy.

..?

 

(Ironoaki năm nào chẳng tham gia Thi HSG Tỉnh....? Có gì bất ngờ đâu?....)

 

Allen giờ mới nhớ đến việc Ophelia từng học ở Willow....ở Quintess 1...trường top đầu...

 

(Chậc...phải rồi...hay là tại vì thành tích Ironoaki từng năm lúc nào cũng là kém gần bét bảng, nên cô ấy đang có ý...đánh giá thấp...Ờ thì cũng đúng thôi...Willow năm nào chẳng được nhất tỉnh tất cả các môn....Với lại...trường Silvermorsh lúc nào chẳng bị huyện ngoài nhận xét vậy....thái độ này thì cũng dễ hiểu mà...) 

 

Nhưng cậu không ngờ điều tiếp theo Ophelia nói sẽ khiến cậu thay đổi suy nghĩ lập tức.

 

“A đúng rồi! Nếu tớ nhớ không nhầm thì... năm trước trường Silvermorsh có giải nhì tỉnh môn Văn phải không? Mình không biết rõ tên người đấy, hình như là nữ thì phải....”

Allen tỉnh người ngay....Ngay lập tức, những suy luận nãy giờ trong đầu cậu biến mất hết...Cậu không nói gì...mắt tròn nhìn về phía trước...

 

“Ừm...mình..nhớ nhầm sao...Mình xin lỗi…”

 

“(lấy lại bình tĩnh) Kh-không...c-cậu nhớ đúng đấy...đúng là có một chị đấy...năm trước được nhì tỉnh môn Văn....M-Mà sao cậu biết được vậy?”

 

“Hồi đó dì kể cho mình biết. Dì mình bảo năm trước Silvermorsh đạt được nhiều giải lắm, nhưng tớ chú ý nghe đến môn Văn nhất nên chỉ nhớ được vậy thôi.”

Hóa ra Ophelia không hề có ý gì về Silvermorsh...Thế mà Allen cứ nghĩ xấu cô...Cậu cảm thấy có lỗi quá....

 

“Vậy học đội tuyển ở Ironoaki rất được đầu tư nhỉ.”

 

“Đ-Đúng vậy...rất được đầu tư....”

 

Allen bắt đầu có ấn tượng với Ophelia...Hóa ra cô ấy là một người tốt…

Bỗng....

Một luồng gió mát mang hơi nước bất ngờ thổi bùng thẳng dọc theo hành làng.

 

“(ngạc nhiên) Gió mạnh ở đâu vậy nhỉ? Mát quá....cậu có cảm nhận thấy không, Allen?” – Ophelia tay vén lại tóc bị thổi bung, mắt lấp lánh nhìn Allen.

 

Nhưng Allen không nói gì, đột nhiên ngừng lại, mũi khẽ khum khum như thể đang hít lấy một mùi hương vô hình từ không trung. Mùi hương này....nó...nó quen thuộc.... Một ánh chớp nhận ra hiện lên trong đáy mắt cậu. Allen liền ngoảnh ra phía lan can, nhìn xuống sân trường.

 

Các luồng gió ẩm thổi bùng khắp nơi, tán cây bị đưa đẩy phát ra tiếng xì xào khắp không gian...Lá cây rũ rời bay tứ phía...Một cái lá khô vô tình bay lên lan can, vội bị chụp lấy bởi Allen...Cậu mỉm cười.

 

Bầu trời không còn những tia nắng quang đãn nữa, mà là một màu xám âm u....

 

“Ôi trời....chuyện gì đang xảy ra vậy...sao bầu trời....” – Ophelia lo lắng, ngước lên bầu trời mây mù bao phủ.

 

“Nó...nó đấy.”

 

“Là gì vậy, Allen?”

 

“Mưa.”

 

Lời vừa dứt, những giọt nước lấp lánh, mát lạnh bắt đầu lác đác rơi xuống, làn gió đưa vài giọt nước li ti lên lan can, khẽ chạm vào mái tóc, vai áo của 2 người, và những tán lá xung quanh, tạo thành âm thanh rì rào xao động. Chúng nhẹ nhàng, trong veo, không ồn ào dữ dội như mưa hè, cũng không buốt giá như mưa đông. Đó là một bản nhạc thu dịu dàng và man mác, đặc trưng chỉ nơi đây mới có.

 

“Chính nó đấy…Mưa thu ở Ironoaki mà cậu thắc mắc đấy…” – Allen mỉm cười, giọng đầy vẻ xác nhận.

 

Ophelia đứng im lặng. Cô ngước nhìn lên bầu trời, những hạt mưa mỏng manh rơi xuống, lăn trên làn da, mang theo một cảm giác mát lạnh xuyên thấu nhưng dễ chịu. Không giống bất kỳ cơn mưa nào cô từng biết, nó mang theo hương vị của sự trầm mặc, hoài niệm và một nét đẹp mong manh khó tả. Cô đưa tay ra hứng lấy những hạt ngọc trời, để cảm giác ấy thấm vào da thịt, vào tâm hồn. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô - đó là nụ cười của sự ngỡ ngàng, của trải nghiệm đầu tiên, của việc được chạm vào linh hồn thực sự của Ironoaki.

 

Cơn mưa thu cuối cùng đã về rồi. Và trong lòng Ophelia, khoảnh khắc đã cho cô thấy....mùa thu ở Ironoaki dịu dàng tới nhường nào...không phải là trận mưa ồn ào, cây cối không không xô xát dữ dội...mọi thứ vẫn như vậy, chỉ là đang chìm trong một sự tĩnh lặng....trong những dài mưa phùn mờ ảo....

 

“Ôi...mưa ở đây...thật huyền ảo...thật mát mẻ...thật yên bình làm sao…” – Ophelia mỉm cười hướng lên bầu trời.

Cô ngoảnh sang phía Allen, người mà lúc này, chỉ đứng đó, cậu không đưa tay ra hứng những giọt mưa nhẹ nhàng...khuôn mặt cũng chẳng lộ ra chút cảm xúc nào. Nhưng đôi mắt....

 

Ánh mắt của Allen khi nhìn cơn mưa thu thật khác lạ. Đó không phải là sự ngỡ ngàng của một kẻ lần đầu đối diện, mà là thân thuộc, như thể đang gặp lại một người bạn cũ xa cách đã lâu. 

 

Ophelia bỗng có cảm giác, qua đôi mắt ấy, Allen không chỉ đang nhìn mưa, mà còn đang nhìn thấy cả một thế giới khác, một thế giới chỉ thuộc về riêng cậu. Như thể....cậu và mưa...là đôi bạn thân thiết từ lâu, và Allen, như đang thể hiện sự vui mừng trong âm thầm khi người bạn ấy đã quay trở lại với cậu...với mọi người ở Ironoaki.

 

“Cậu...có vẻ đã mong chờ khoảnh khắc này từ lâu rồi...khoảnh khắc cơn mưa thu về..”. – Ophelia nhẹ nhàng nói với Allen...

 

“(cười ngại) Ừm...cũng một phần thật vậy...tớ thích mưa thu ở đây...thích lắm…”

 

“Vì...nó yên bình đúng không…”. – Ophelia mỉm cười đoán trước.

 

“Ừm...Đ-Đúng vậy! Lúc nãy tớ...cũng nói vậy...Thế...cậu thấy sao....?”

 

Ophelia quay lại về phía trước, hướng mắt xuống sân trường....

 

“Đẹp...đẹp lắm...Allen à..bạn nói rất đúng...mưa ở đây...nó không giống cơn mưa nào mình từng thấy trong đời....Hóa ra...những lời kể mình nghe về Ironoaki...những người đã kể cho mình nghe...họ không hề biết sự thật....Mình chẳng thấy sự khắc nghiệt hay lạnh lẽo nào hết. Mưa ở đây, không khiến mình thấy buồn....nó cho tớ cảm giác...bình yên..” – Cô nàng đôi mắt thể hiện sự ngưỡng mộ....

 

Allen nghe thấy vậy, cũng mỉm cười....Cậu vui vì cậu nhận ra rằng Ironoaki ngay từ đầu đã đẹp rồi, không phải là chỉ qua đôi mắt của người dân địa phương mới vậy....mà vì nó luôn đẹp...

 

Bất ngờ chiếc đồng hồ trên tay Ophelia reo lên.

 

(11 giờ 45 rồi sao...mình phải đi về mất rồi...dì Martha sẽ lo cho mình mất...)

 

“Ừm...Rất vui được gặp bạn, Allen! Cảm ơn vì đã dành thời gian nói chuyện với mình! Mong trong thời gian tới đây chúng ta sẽ là bạn tốt với nhau nha! Bây giờ mình phải về mất rồi...người nhà đang chờ…”

 

“À...ờ..ừm...tất nhiên rồi...Tạm biệt!”

 

“Chúng ta có thể cùng nhau đi xuống tầng 1 được không Allen? Mình vẫn còn nhiều câu hỏi lắm!!!” – Ophelia mỉm cười nhẹ nhàng ngỏ ý.

 

“À..ờ..ừm...v-vậy cũng được…” – Allen vẫn miễn cưỡng đồng ý...dù lúc này cậu vẫn rất ngại tiếp tục nói chuyện.

 

2 người đi dọc theo hành lang, cùng nhau, từng bước đi xuống cầu thang.

 

“Mình thấy bạn...hơi kiệm lời...Allen à...vậy bình thường bạn giao tiếp với mọi người ra sao vậy?” – Ophelia lần này không còn thắc mắc về Ironoaki...mà là về chính con người Allen.

 

“Ừm...về chuyện đó...thì...(gãi đầu)...tớ không biết nữa...mỗi ngày tớ chỉ tiếp xúc với một vài ít người trong lớp...tớ...kém lắm…”

 

Ophelia mỉm cười nhìn thấy sự ngại ngùng của Allen, trong lòng bất chợt thấy xao xuyến...Tại sao chỉ là một sự biểu đạt cảm xúc bình thường mà lại khiến cô nàng....

 

“(cười) Bạn đừng tự nói bản thân như vậy mà. Mình thấy bạn khi ở cùng những người bạn thân quen thì bạn vẫn nói chuyện rôm rả mà. Như những lúc nói chuyện với Jessica và Bernard...Bạn Allen chỉ hơi ngại ngùng thôi mà, mình biết bạn là một người tốt!”

 

Allen bất ngờ vì được khen...trong lòng cũng đỡ cảm thấy tủi....

2 người vừa nói vừa từng bước đi xuống cầu thang, khung cảnh mưa ở tầng 1 dần xuất hiện.

 

Ophelia tiến lại gần mép lối vào, nhìn sân trường trước mắt mình một lần nữa....Trên sân, còn lác đác còn vài người...mỗi người một cái ô...

 

“Ô....” – Ophelia thầm nghĩ.

 

Ophelia đứng dưới mái hiên, đôi mắt đăm chiêu nhìn những sợi mưa giăng mắc như tơ trời, trong lòng bỗng chợt lóe lên một ý nghĩ khiến cô khẽ thở dài.

 

“À... mình quên mang ô mất rồi…” 

 

Cơn mưa thu Ironoaki cứ thế rơi, mỏng nhẹ và không hối hả nhưng cũng đủ để khiến ai không có ô phải đắn đo.  

 

Ophelia đành dựa lưng vào tường, ánh mắt lơ đãng theo dõi những bóng người vội vã qua lại dưới màn mưa thu mỏng tang như một tấm voan khổng lồ, Tiếng mưa rơi xào xạc tạo thành một bản nhạc êm đềm, khiến khoảnh khắc này bỗng chốc trở nên tĩnh lặng lạ thường. Cô đưa tay ra hứng lấy vài hạt mưa, cảm nhận làn nước mát lạnh thấm vào da thịt.

 

“Ừm...cậu định về nhà khi trời còn mưa sao? Cậu...cậu không có ô..” – Allen chủ động hỏi Ophelia, khiến cô bất ngờ....

 

“Ừm..ờ thì... vậy thật...mình không ngờ ngày hôm nay cơn mưa thu lại xuất hiện…” – Ophelia ngại ngùng trả lời.

 

Allen nhìn vẻ mặt nghĩ ngợi của Ophelia, trong lòng muốn làm gì đó...để có thể….

 

Bất ngờ một ý nghĩ thoáng qua  Allen. Không chờ đợi, cậu ngay lập tức chạy đi mất, để lại Ophelia cảm thấy cảm thấy hụt hẫng...

 

(Cậu ấy...sao lại chạy mất vậy...còn không nói một lời tạm biệt...?)

 

Vậy là cuộc gặp gỡ này kết thúc vậy đó. Còn lại một mình, Ophelia mới bắt đầu ngấm nghĩ lại...

 

Trong đầu cô thoáng hiện lại hình ảnh Allen lúc nãy -  Một nụ cười bất giác nở trên môi Ophelia. Allen Sinclair... Có quá nhiều điều thú vị về cậu học sinh ấy....

 

Cô nhớ rõ ánh mắt cậu khi nhìn mưa — đó là sự đắm chìm sâu lắng, như thể đang trò chuyện với một linh hồn cố tri. Đôi mắt ấy, sâu thẳm và tĩnh lặng, phản chiếu cả bầu trời ướt át, mang một vẻ đẹp dịu dàng mà đượm buồn khiến trái tim cô khẽ rung động. 

 

Rồi nụ cười ngại ngùng ấy — không ồn ào, rạng rỡ, mà chỉ là một sự giãn ra rất nhẹ ở khóe môi, như sự hài lòng tinh tế khi được hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên. Nó khiến cô tự hỏi điều gì đang chảy trôi trong tâm trí của Allen. Sự trầm tĩnh ấy, khác hẳn với những người cô từng gặp, lại có một sức hút kỳ lạ.

 

Một cảm xúc ấm áp, nhẹ nhàng lan tỏa trong ngực cô. Ophelia chợt nhận ra mình đang mỉm cười một mình dưới mưa. 

 

(Thật lạ. Chỉ sau một cuộc trò chuyện, sao mình lại có cảm giác muốn được hiểu thêm về con người ấy?)

Cô nàng thấy tiếc, thầm ước giá như níu lại ở đây thêm chút nữa, để có thể tiếp tục trò chuyện với Allen...hoặc ít nhất là chạy cùng cậu ấy nói chuyện thêm vài câu luôn....

 

.....

.....

.....

“Ophelia.”

 

Ophelia quay đầu lại, hơi giật mình khi thấy Allen bất ngờ xuất hiện sau lưng cô, tay cầm chiếc ô giơ về phía trước.

 

“Ô.... Ô đây này...ô của tớ...ừm...cậu tạm cầm lấy đi…”

 

“A-A-Allen....?”

 

Sự giúp đỡ bất ngờ của Allen trước mắt khiến Ophelia vô cùng bối rối...

 

“Mình...mình không cần đâu mà...mình đợi trời tạnh cũng được…” – Ophelia lắp bắp.

 

“Kh-Không...cậu cứ lấy mà dùng đi...mưa thu ở Ironoaki...sẽ không bao giờ tạnh đâu...Với lại...cậu nói là người nhà đang chờ ở nhà mà..đúng không?” – Allen trả lời, lần này giọng có chút cứng cáp hơn.

 

Trong khoảnh khắc ấy, một luồng ấm áp bất ngờ lan tỏa trong lòng ngực cô. Ophelia chưa kịp nói gì, chỉ biết đưa tay ra đón lấy chiếc ô mà cánh tay còn hơi run nhẹ vì cảm xúc. Một nụ cười bẽn lẽn nhưng rạng rỡ nở trên môi cô, đôi mắt sáng lên vì sự ngạc nhiên lẫn biết ơn, tay vẫn giữ chặt chiếc ô. Cảm giác hơi ẩm từ tay áo Allen truyền sang tay cô khiến trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp.

 

Cô cúi mặt xuống giấu nụ cười ngượng ngùng, nhưng trong lòng đã ngập tràn một thứ hạnh phúc ấm áp, ngọt ngào...

 

“Cảm ơn...cảm ơn Allen nhiều...sáng mai mình sẽ trả ô cho cậu..” .– Ophelia nhẹ nhàng nói.

 

Cô nàng mở bung chiếc ô, từ từ bước xuống bậc thang với trái tim còn đang rung động. 

 

“Chào bạn.” – Allen nói nhỏ.

 

Ophelia vẫy tay chào lại. Đôi giày của cô vừa bước xuống bậc thang, vô tình chạm xuống tấm lá bàng ướt nhẹp như tráng bạc, ngay lập tức chân trượt đi một cái.

 

"Á!"

 

Tiếng kêu nhỏ thoát ra khỏi miệng Ophelia khi cơ thể mất thăng bằng, ngã chúi về phía trước - thẳng vào màn mưa đang rơi. 

 

Mọi thứ như tạm ngưng trước mắt Allen.

 

Allen mắt mở to, nhìn thấy bạn gặp nguy hiểm, chỉ trong một tích tắc suy nghĩ thoáng qua, tay cậu tự động vươn ra như cắt, nắm chặt lấy cánh tay Ophelia đang loạng choạng, cậu nhanh chóng kéo cô nàng về lại phía mình.

 

Nhưng....Allen vô tình kéo tay về quá lực, và trớ trêu thay, chính sự vội vã ấy lại khiến Ophelia đổ ập về phía Allen, va vào lòng cậu.

 

Một khoảnh khắc ngưng đọng.

 

Ophelia thấy mình đã ở trong vòng tay của Allen, khuôn mặt áp sát vào lớp áo đồng phục ẩm ướt và lạnh giá của cậu. Nhưng ngay bên dưới lớp vải ấy là hơi ấm cơ thể và nhịp tim đập nhanh mà cô có thể cảm nhận được rõ ràng. Mùi hương nhẹ của nước mưa, pha lẫn mùi hoa oải hương dịu nhẹ từ người cậu.

 

Ophelia từ từ ngước lên, đôi mắt mở to vì kinh ngạc, gặp ngay ánh mắt cũng không kém phần bối rối của Allen. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức họ có thể nghe thấy hơi thở của nhau, ngắn và gấp gáp, hòa vào âm thanh rì rào của cơn mưa. Cánh tay của Allen, lúc này đã vô thức vòng quanh lưng cô, khẽ siết lại như một phản xạ giữ chặt.

 

Chiếc ô rơi xuống đất với một tiếng "cạch" lịch kịch, nhưng dường như chẳng ai để ý...

 

....

....

....

Ophelia cảm thấy máu dồn hết lên mặt. Cô vội cúi gầm mặt xuống, tránh ánh mắt của Allen, nhưng hành động đó lại càng khiến cô nhận ra rõ hơn hơi ấm từ cơ thể cậu và nhịp tim vẫn đang nhanh dần đều.

 

Allen cũng không kém phần bối rối. Cậu đứng cứng người, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy Ophelia, không biết nên buông ra hay tiếp tục giữ lấy. Cổ họng cậu khẽ động đậy, nuốt một ngụm nước bọt mà cảm thấy khô khốc. Cậu cố gắng nhìn ra chỗ khác, nhưng ánh mắt lại vô tình liếc xuống mái tóc đang rối bời của Ophelia, nơi những giọt nước mưa vẫn còn đọng lại lấp lánh.

 

“Xin... xin lỗi…” – Allen cất tiếng, giọng hơi khàn và có chút gượng gạo.

 

“Kh-Không...mình...mình cảm ơn…”

 

Cả hai cùng lùi ra một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn. Nhưng dư vị của cái ôm vội vã ấy vẫn như in hằn trong không khí, khiến bầu không gian giữa họ trở nên ngượng ngùng mà cũng thật lạ lùng.

 

“T-Tạm biệt nhé...Allen!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...