Sẽ Chẳng Có Giọt Mưa Nào Rơi Dưới Gốc Sồi Sắt/Chapter 1: Chương Mở Đầu: Ironoaki - Xứ Sử Sồi ThuChapter 1: C. Mở Đầu: Ironoaki - Xứ Sử Sồi Thu
20px

Ánh nắng mùa hè rải vàng trên những con đường đồi của Ironoaki, không quá gay gắt nhưng đủ để khiến một cô gái trẻ phải đưa tay lên che trước mắt. Cô nàng bước những bước chậm rãi về phía Cây Sồi Sắt ở rìa thị trấn, như tìm kiếm một sự giải cứu khỏi cái nắng dịu nhẹ nhưng dai dẳng.

 

Khi bước vào bóng râm khổng lồ dưới tán cây, cô cảm thấy một sự chuyển biến lập tức. Không còn một tia nắng nào có thể lọt qua lớp lá dày đặc. Cô gái nhẹ nhàng ngồi xuống dưới gốc cây, tựa lưng vào lớp vỏ xù xì mát lạnh.

 

Cô mới nhận ra có một người đàn ông trung niên đang ngồi cách đó không xa, một cuốn sổ tay trên tay, chiếc bút đang di chuyển đều đều. Ông ta có vẻ ngoài điềm tĩnh, đôi mắt ẩn chứa sự quan sát tinh tường.

 

"Bác cũng đang trú nắng ạ?" 

 

Người đàn ông ngẩng lên, một nụ cười hiền hòa nở trên môi. Ông không trả lời trực tiếp, chỉ gật đầu nhẹ như một lời chào.

 

"Ironoaki nắng nóng thiệt, bác nhỉ?"- Cô gái nhìn ra xa, từ từ đặt chiếc mũ xuống đùi mình.

 

Người đàn ông khẽ cười, giọng trầm ấm:

 

"Hẳn cô gái không đến từ Ironoaki?"

 

Cô gái quay sang nhìn ông, gật đầu: "Vâng, thực ra cháu đến từ Willow ạ."

 

"Willow?" - Ông hơi ngạc nhiên - "Sao một người từ thành phố hiện đại, phồn hoa như Willow lại tìm đến một thị trấn nhỏ vắng vẻ như Ironoaki này?"

 

Cô gái nhìn về phía chân trời xa xăm, đôi mắt như đang tìm kiếm điều gì đó: "Nhiều người đã hỏi cháu giống như vậy….Cháu thường nghe người ta kể rằng Ironoaki là một nơi có thời tiết khắc nghiệt và hiểm trở... nhưng thực tế cháu chỉ thấy nắng nhẹ một chút thôi à."

 

Người đàn ông gật gù, nụ cười trên mắt hằn sâu những vết chân chim: 

 

"Không sao, chúng tôi đã quen với những quan niệm như vậy rồi. Người ngoài thường hình dung về Ironoaki như một nơi u ám quanh năm."

 

“U ám quanh năm ạ…?”

 

“Ừm.”

 

"Có thể... cháu có cơ hội được biết Ironoaki thực sự là một nơi như thế nào không? Liệu bác có thể kể cho cháu nghe một chút?" - Cô gái hỏi với ánh mắt tò mò.

 

Người đàn ông nhà văn từ từ gấp cuốn sổ lại. Ông nhìn cô gái với ánh mắt dịu dàng, như thể sắp kể một câu chuyện cổ tích.

 

"Được thôi..." - Ông bắt đầu, giọng nói trầm ấm hòa cùng tiếng lá xào xạc - "Không ngờ có ngày tôi lại có dịp vinh dự được giới thiệu chốn quê của mình cho một người đến từ Willow."

 

Và thế là, dưới bóng mát của Cây Sồi Sắt trong một buổi chiều hè yên bình, câu chuyện về Ironoaki - Xứ Sở Sồi Thu - bắt đầu được kể…

 

…….

Cái tên Ironokai được kết tạo từ 2 thứ: Iron Oak và Aki.

 

Aki đại diện cho cái thời tiết mùa thu đặc trưng Ironoaki. Chỉ có 3 mùa. 1 xuân 1 hạ và đặc biệt là 2 mùa thu liên tiếp kéo dài liên tục 7 tháng. Thu ở đây như một thứ gì đó vĩnh cửu, bầu trời luôn một màu u ám hiếm có tia nắng mặt trời nào có thể chạm tay xuống cái vùng đất này... Sương mù buông xuống từ sớm, quấn lấy toàn bộ không gian, khiến mọi thứ nhòe đi trong một màu trắng đục. Mưa ở Ironoaki là những hạt nước nhỏ li ti rơi dai dẳng trong thời gian dài vô định từ sáng đến tối, từng giây từng phút đều là những lớp màn mưa trắng xóa huyền ảo, tạo nên một cái vibe thật u sầu.

 

……

 

Ở rìa thị trấn Ironoaki, xuất hiện một Cây Sồi Sắt đứng sừng sững như một người bạn già thân thiết. Nó không hề cô đơn - thân cây to lớn tỏa ra sự hiện diện ấm áp, như vòng tay rộng mở luôn chào đón bất kỳ ai cần tìm một chỗ dựa.

Với việc sở hữu tán cây cực kỳ rộng và dày đặc, ở dưới Sồi Sắt là một cái bóng khổng lồ bao trùm một khoảng đất rộng lớn. Chính vì thế nó được xem như là một kẻ đối trọng ở chốn Ironoaki, sinh ra là để kháng cự những cơn mưa, đại diện cho sự kiên cường. Khi mưa thu trút xuống, tán cây trở thành chiếc ô che chở. Cũng vì lí do này người ta đã có câu:

 

 "Sẽ chẳng có giọt mưa nào rơi xuống gốc Sồi Sắt"

Cây sồi ở đây là một phần của cuộc sống thường ngày - lặng lẽ, bình dị, như chính nhịp sống của thị trấn này. Chẳng ai biết người nào đã đưa kẻ này đến đây. Cây sồi sắt này cứ vậy mà tồn tại ở đây, giữa mùa thu bình dị.

 

Trong cái lạnh của mùa thu, những trái tim ấm áp của người dân Ironoaki đã biến nơi này thành một ngôi nhà chung. Họ chào đón nhau bằng ánh mắt thân thiện, bằng những cái vẫy tay thân quen, và sẵn sàng mở rộng vòng tay với bất kỳ ai tìm đến thị trấn nhỏ này.

(…….)

“Và đó là Ironoaki của chúng ta đấy các em! Có đẹp không, có tự hào không nào?”

 

“........”

 

Hoá ra nãy giờ là bài giảng lịch sử về cái tên “Ironoaki”. Cả lớp A1K54 nhìn cô Laura ngơ ngác với ánh mắt ngây dại, không một chút ấn tượng hay bất ngờ nào.

 

“Ironoaki không chỉ là một cái tên đặt cho vui đâu các em! Nó đại diện cho sức mạnh kiên cường, thứ sức mạnh đã giúp ông cha ta đứng vững trước gió mưa nơi núi đồi này!”

.

.....

Rồi đột nhiên….

“Nào, cô mời bạn...Allen!”

“......”

 

Đột nhiên bị gọi tới, Allen chẳng vội vàng, chỉ từ từ đứng dậy. Vì nãy giờ chỉ lo làm mấy việc riêng nên hiển nhiên lúc này, cậu không biết câu trả lời cho câu hỏi đó là gì. Cậu thậm chí còn chẳng biết giáo viên hỏi gì, huống chi là bắt cậu trả lời.

 

"Nào Allen, em có thể kể thêm cho cô và cả lớp biết, ngoài việc che chở cho mọi người khỏi những cơn mưa thu dai dẳng, thì Cây Sồi Sắt của chúng ta còn có lợi ích gì khác không?"

 

“...…”

 

“Em sao vậy? Trả lời nhanh lên nào.”

 

“À, dạ vâng...”

Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, cậu trả lời bằng một giọng nhỏ nhưng đủ nghe: 

 

"Dạ... thưa cô... nó còn che nắng ạ."

 

Ngay lập tức, một tràng cười giòn tan vang lên trong lớp học.

 

"Che nắng? Ở cái thị trấn mưa phùn quanh năm như Ironoaki này á?"

"Trời nắng thì người ta đi chơi chứ ai lại rúc vào gốc cây làm gì!"

"Đúng rồi! Mùa hè ở đây ngắn ngủi lắm, có nắng là phải ra ngoài tận hưởng chứ!"

 

Allen im lặng, không biện minh. Đối với cậu, đó là một sự thật hiển nhiên. Cái nắng rực rỡ, những tiếng cười đùa ồn ào ngoài kia... tất cả đều thật chói chang và xa lạ. Dưới tán Sồi Sắt mát rượi, không có mưa, nhưng cũng chẳng có ánh nắng nào có thể chạm tới. 

 

Việc cả lớp cười nhạo câu trả lời của cậu thì cũng dễ hiểu thôi: cậu chẳng bao giờ thuộc về thế giới của những ngày nắng và những con người hoạt bát ấy.

— – -

Tiếng trống hết tiết đã vang lên, kết thúc buổi học bù buổi chiều của A1K54. Cả ngôi trường bỗng trở nên ồn ào như tổ ong vỡ, sân trường lại đầy ắp người.

 

“Các em về nhà tìm hiểu thêm nhé!”

 

Bọn học sinh liền dọn sách vở vào cặp đi về, đứa nào cũng đã mệt lử sau 2 tiếng rưỡi học Lịch Sử. Hàng lang tầng 2 vắng vẻ bỗng trở nên đông đúc, vang vảng tiếng chuyện trò ở khắp nơi.

 

Ở dãy bàn bên kia lớp, chỉ còn lại một người duy nhất. Bàn 2, nơi Allen Sinclair đang ngồi, làm bài tập một mình, trong phòng học yên ắng.

Cậu ta là ai?

Tên Allen Sinclair này là một học sinh cao ráo, mặt cũng có những nét đẹp trai lạnh lùng. Nhưng dường như cậu chẳng màng đến điều đó. Mái tóc luôn để rối bù che gần hết đôi mắt, như một cách để giảm thiểu những giao tiếp không cần thiết. Dáng người hơi gầy và thói quen luôn cúi mặt khi đi khiến cậu dễ dàng hòa vào hư không, trở thành một bóng ma vô hình trong lớp học.

 

Giữa sự ồn ào đặc trưng của lớp A1K54, Allen là một sự tồn tại lạ lùng. Cậu chọn một cuộc sống im lặng, tách biệt và dường như chỉ tập trung vào thế giới của riêng mình. Cậu không tham gia bất kỳ CLB nào, cũng chẳng buồn xây dựng mối quan hệ xã giao. Điều duy nhất người ta thấy cậu làm ở trường là ngồi một góc, đôi mắt đăm chiêu sau làn tóc rối đôi khi đảo qua những cuộc trò chuyện xung quanh với một sự quan sát lạnh lùng, trước khi lại cúi xuống trang sách.

 

Allen nhìn cuộc sống với ánh mắt khác hẳn những người bình thường khác.

Nghe có vẻ nhàm chán và đáng thương nhỉ? 

Nhưng có lẽ, đó chỉ là những gì cậu ta muốn bạn biết. 

—------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tia nắng xế chiều ngoài cửa sổ chiếu xuống những bàn học của căn phòng im ắng.

Allen dõi mắt theo bọn bạn đã xuống sân từ ngoài cửa sổ. Sự hứng khởi hiện rõ trên khuôn mặt của chúng khiến cậu cảm thấy có chút xa lạ….về một thứ gì đó mà cậu nghĩ cậu không có nhưng chẳng biết gọi tên ra sao nữa….

Niềm vui? 

Hẳn là vậy, nhưng coi đó là thứ mà Allen đang khát khao đến tột cùng thì e cậu đã bị trầm cảm từ lâu rồi. Nhưng đây cậu thật may mắn vẫn đang hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình….

Ai mà biết cậu ta muốn gì trong đầu?

“Cậu kia. Đi về để tôi khóa cửa lớp nào!”

“Sao sớm vậy bác?”

"Giờ của tôi là lúc tôi bảo về. Ở lại một mình làm gì? Có ai đợi cậu đâu."

“.....”

(Chẳng có ai đợi mình thật.)

Allen đành dọn đống sách vở bừa bộn trên bàn rồi làm theo bác bảo vệ nói, vụng về ôm cặp chạy khỏi lớp và rồi xuống sân trường.

Tia nắng cuối cùng của ngày đã tắt. Trên sân trường lá rụng ngày càng nhiều, cây bàng dần trở nên thưa thớt và thiếu sắc, vài cơn gió lạnh bất ngờ xuất hiện từ đâu, thổi bay những lá khô đang yếu ớt bám lấy cành khô còn sót lại trên cành.

Allen từng bước lại bên cây bàng, cúi xuống nhặt một cái lá khô lớn, lẩm bẩm:

“Thu lại sắp đến nữa rồi....”

Đúng vậy Allen, thu Ironoaki sắp đến rồi.

“Lại chuẩn bị mưa, cũng mọi năm thôi”

Allen thản nhiên vò cái lá thành vụn tung lên trời bay theo làn gió, rồi hướng tới khu nhà để xe.

*Ring ring* *Ring ring*

Tiếng điện thoại reo lên đằng sau cặp Allen. Cậu lúng túng mở cặp.

“Allen à.” – Một giọng phụ nữ phát ra rè rè từ điện thoại

“Vâng con đây.” Sao vậy mẹ?

“Con đi học về chưa? Khi nào về thì ghé qua quán Bách Hóa Xanh mua cái lọ siro Maple gì đấy về nhé, để mai mẹ làm bánh kếp.”

“Vâng ạ.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...