Tiện Allen đi trên đường phố, ta sẽ tiếp tục tìm hiểu về Ironoaki. Ironoaki là một thị trấn nhỏ, ít được biết đến và có thể nói là non trẻ nếu so với các huyện khác trong tỉnh. Nhưng nơi này sớm phát triển mạnh, cơ sở hạ tầng hiện đại và đầy đủ, mang nửa quê nửa thành thị hòa quyện với nhau.
Nhà Allen nằm cách trường Silvermorsh 2 km. Thị trấn Ironoaki được chia thành 9 khối, và nhà Allen nằm ở khối 3. Khối 3 là một khu vực ở phía nam so với trung tâm huyện, tụ tập khá nhiều người dân, và tổ chức rất nhiều các hoạt động cộng đồng.
Allen đã đi qua nhà thi đấu của khối, lúc này thì rõ ràng vẫn còn sôi nổi. Trên đường đi về, Allen lần lượt đi qua công viên Dandelion – công viên Bồ Công Anh Thì Thầm nổi tiếng, khu dân cư, quán cà phê Fe Wood, hồ Marmalade, và tiếp tục là khu dân cư...và Allen đã đến quán tạp hóa!
*Khối 1, thị trấn Ironoaki.*
*BÁCH HÓA XANH xinh chào quý khách!!!*
“Siro Maple...kiếm mua Siro Maple....”
Allen lếch thếch bước vào quán, cùng với cái cặp bự sau lưng. Cậu cứ lẩm nhẩm: "Siro maple... siro maple...".
Mắt cậu lướt qua các kệ hàng cho đến khi dừng lại ở quầy gia vị và đồ làm bánh.
“À, tìm thấy rồi.”
Thật may mắn, cậu với tay lấy lọ siro maple CUỐI CÙNG còn sót lại trên kệ. Đúng lúc đó, một bàn tay khác với chiếc giỏ đan đầy hoa lá cũng vươn tới, nhưng chậm hơn một nhịp.
"Ôi trời," một giọng phụ nữ trung niên đầy tiếc nuối vang lên bên cạnh. "Thế là hết rồi sao?"
Allen quay lại, thấy một người phụ nữ ăn mặc giản dị nhưng gọn gàng, đang nhìn chằm chằm vào chỗ để siro trống không với vẻ mặt rất thất vọng.
“Cháu... cháu xin lỗi…” – Allen lắp bắp, hơi ngượng ngùng khi là người lấy đi lọ siro cuối cùng.
"Ồ không, không phải lỗi của cháu," người phụ nữ mỉm cười hiền hậu, dù trong mắt vẫn thoáng nét lo lắng. "Cô cứ lần lữa mãi không mua, giờ thì hết thật rồi. Là tại cô thôi."
Allen nhìn xuống lọ siro trong tay mình, rồi lại nhìn thoáng qua khuôn mặt đầy phúc hậu nhưng đang phiền muộn của người phụ nữ. Trong lòng có chút day dứt...
“Dạ... cô cần nó để làm gì ạ?” – Allen ngập ngừng hỏi.
Người phụ nữ thở dài: "Cô định làm bánh kếp cho đứa cháu gái của cô. Nó mới chuyển đến đây sống cùng cô, ngày mai là ngày đầu tiên đi học ở ngôi trường mới. Cô muốn làm một bữa sáng thật đặc biệt để nó có thêm động lực... Nhưng mà thôi, không có siro thì cô sẽ nghĩ cách khác vậy, chắc phải đi đến khối 3 tìm thôi...."
Cháu gái mới chuyển đến. Ngày đầu đi học.
Đây là sự kiện quan trọng. Mẹ cậu có thể làm bánh kếp bất cứ lúc nào, hoặc ít nhất, gia đình Allen sẽ không buồn nếu không có nó. Còn người phụ nữ này...
“Ừm...Thôi... cô cầm đi ạ.” – Allen đưa lọ siro về phía cô, dù trong lòng vẫn hơi tiếc. – “Nhà cháu... cháu nghĩ là không gấp lắm…”
Người phụ nữ tròn mắt ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười rạng rỡ đầy cảm kích.
“Cháu thật tốt bụng! Nhưng không được, cháu cũng cần mà. Cô không thể lấy đồ của cháu được.”
“Không sao đâu ạ, thật mà! Lát nữa cháu xuống quầy khối 3 tìm mua cũng được ạ!” – Allen cố tỏ vẻ thân thiện nhất có thể. – “Cháu thấy việc của cô quan trọng hơn. Chúc... chúc cháu gái cô ngày mai đi học vui vẻ ạ....”
Nói rồi, cậu đặt lọ siro vào giỏ của người lạ, khẽ cúi đầu chào rồi nhanh chóng quay đi, bước nhanh về phía quầy thanh toán, nhưng vẫn nghe tiếng gọi đầy chân thành của người phụ nữ phía sau.
“Khoan đã cháu!”
“À...ừm..vâng ạ?”
“Đồng phục cháu mặc...Cháu học trường Silvermorsh đúng không?”
“Dạ vâng ạ.”
“(cười) Cháu nhà cô sáng mai cũng đi học Silvermorsh lần đầu đấy!!!”
“À...ừm...vâng ạ...tốt quá ạ…”
(Hừm...lần đầu nhận lớp ở trường Silvermorsh...chắc là học sinh lớp 1.)
— – -
Sau khi nhường lọ siro maple cho dì Martha, Allen bước ra khỏi Bách Hóa Xanh, trong lòng vừa có chút tiếc nuối xen lẫn cảm giác ấm áp vì đã làm được việc tốt.
Cậu vừa đi được vài bước thì một bóng người to lớn từ trong góc tối bước ra, chắn ngang lối đi.
"Ê, thằng kia! Có tiền không? Cho anh xin ít uống trà sữa." - Gã đàn ông to lớn, giọng khàn khàn đầy đe dọa
“.....”
Allen khẽ giật mình, bản năng lùi lại một bước. Nhưng thay vì hoảng sợ, cậu chậm rãi ngẩng đầu lên.
Chính lúc đấy, tên côn đồ mới nhìn được rõ khuôn mặt đằng sau mái tóc của Allen, chợt tròn mắt, nở một nụ cười gian xảo.
"Ái chà! Tao nhận ra mày rồi!" - Gã hét lớn - "Mày là Allen Sinclair! Nhà Sinclair sao? Thế càng tốt, hẳn mày có nhiều tiền lắm nhỉ?"
“!!!!!”
Allen khẽ giật mình... nhưng rồi, một sự tĩnh lặng kỳ lạ tràn xuống. Ánh mắt cậu, vừa còn lộ rõ vẻ bối rối, giờ đã đóng băng….
Cậu không nhìn vào mặt hắn. Thay vì sợ hãi, cậu chỉ khẽ liếc nhìn gã, ánh mắt là sự pha trộn kỳ lạ giữa lạnh lùng và thương xót. Ánh nhìn của cậu quét từ đôi giày bết bùn của gã lên chiếc áo khoác bạc màu, rồi dừng lại ở chiếc mũ bảo hiểm công trường cũ kỹ để trên yên xe….
Cậu biết kẻ trước mắt là ai….
….và nhiều điều về hắn….
Ngay lập tức, trong tâm trí Allen hình thành một cơ chế phòng vệ đặc biệt:
*Cạch.
-> Sự thật.
*Cạch.
-> Sự thật.
*Cạch.
-> Sự thật.
Cạch.
-> Sự-
….
.
Đủ rồi. Cậu phải dừng lại.
(Tôi xin lỗi….nhưng anh đã đi quá xa rồi…. *Cạch*.)
Cậu khẽ nhíu mày, nhìn lại gã to xác trước mặt một lần nữa như thể vừa giải xong một bài toán phức tạp.
“Tôi….tôi không có tiền….”
“Mày nghĩ tao là con nít à thằng kia? Không có tiền mày đến quán tạp hóa làm gì?”
“Nhưng….tôi có đạn …muốn thử không?”
“....H-Hả?..?”
Cậu nhìn chằm chằm vào gã côn đồ, như thể đang khóa chặt mục tiêu trước mắt.
Và rồi….
"Ahhh……" - Allen thở ra một hơi nhẹ, giọng nói trầm và đều, không một gợn sóng. Ánh mắt cậu ngước lên, chạm vào mắt gã:
Viên đạn thứ nhất. Cạch.
"...cái mũ bảo hiểm của công trường xây dựng số 5…..phải không?"....
Bang!
Ngay Allen vừa dứt lời, gã côn đồ chợt khựng lại. Nụ cười gian xảo trên môi gã tắt lịm. Gã lùi một bước, vẻ ngạc nhiên và cảnh giác hiện lên trong đôi mắt đỏ ngầu.
"M-Mày nói cái gì?"
Không khí bỗng trở nên đặc quánh, tên côn đồ bỗng nhiên cảm thấy ngạt thở, như thể có gì đó đang cứa kẹt trong họng.
Và rồi hắn thấy….
Trong tay Allen mờ mờ hiện ra một khẩu súng lục bạc. Cậu từ từ giơ nó lên, nòng súng chĩa thẳng vào ngực đối thủ.
“C-Cái quái gì…m-mày….”
Allen chớp mắt một cái, rồi tiếp tục nói chậm rãi, nhưng mỗi câu hỏi là một mũi kim đâm sâu hơn:
"Hôm qua... cổng trường tiểu học lúc tan học... con bé tóc hai đuôi gà…….”
Viên đạn thứ hai. Cạch.
Mặt gã đàn ông tái nhợt. Hai chân gã như khuỵu xuống gục tại chỗ, hai tay chống xuống nền đất lạnh. Hơi thở gã trở nên hổn hển, mắt trợn ngược nhìn Allen như nhìn một con quỷ. Gã không nói nên lời, chỉ có thể phát ra những tiếng khàn đục trong cổ họng….
“Kh-Không….”
Và rồi Allen bước lại gần. Cậu đứng ngay trước mặt gã, bóng của cậu in lên người gã đang run rẩy.
Chĩa khẩu súng trước mặt gã, Allen cúi người xuống, gần như thì thầm bên tai gã, giọng nói nhẹ bẫng nhưng đầy ám khí:
"Có lẽ....chỉ là... "
“C-Có lẽ c-cái gì???....m-mày định làm gì…????”
“Có lẽ…..Tôi….”
“.....”
(Không….không….đủ rồi….)
Không có viên đạn thứ ba. Allen không bắn. Cuối cùng cậu chỉ đơn giản đứng thẳng dậy, nhìn gã bằng ánh mắt dửng dưng.
Sự im lặng đó là thứ cuối cùng làm vỡ ý chí của gã côn đồ. Một tiếng rên rỉ đầy kinh hãi phát ra từ cổ họng gã. Gã lết mông lùi về phía sau trên nền đất, hai tay chống đỡ, mắt trừng trừng nhìn Allen như nhìn hiện thân của ác mộng.
"Làm ơn... đừng nhắc đến con bé...tôi chỉ vì muốn tốt cho nó….”
Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra. Người đàn ông nhìn Allen với đôi mắt tràn ngập nỗi khiếp sợ tột cùng. Những viên đạn sự thật mà Allen vừa bắn ra đã giáng một đòn tâm lý quá mạnh, khiến hắn hoàn toàn suy sụp….
…..
Khi gã đàn ông run rẩy chuẩn bị lồm cồm bò dậy, Allen bất ngờ thò tay vào túi. Nhưng thay vì rút ra vũ khí, cậu lấy ra một ít tiền. Cậu bước tới, nhẹ nhàng đặt số tiền ấy vào tay gã đang run lẩy bẩy.
"Lần cuối cùng." - Giọng Allen vẫn lạnh, nhưng không còn sắc bén nữa, mà đầy vẻ mệt mỏi. - "Đừng….đừng bao giờ đe dọa gia đình tôi nữa. Ông hãy về đi."
Gã đàn ông nhìn số tiền trong tay, rồi nhìn Allen, nước mắt bất ngờ trào ra. Hắn gật đầu lia lịa, miệng lắp bắp những lời cảm ơn không thành tiếng, rồi vội vã bỏ chạy vào bóng đêm, để lại sau lưng sự hỗn độn của một kẻ đã bị bẻ gãy hoàn toàn.
…..
(Khỉ thật…..)
Allen đứng bất động, nhìn vào bàn tay mình - nơi vừa hiện lên một khẩu súng. Một cảm giác ghê tởm lan tỏa. Cậu vừa dùng sự thấu hiểu của mình như một thứ vũ khí, bắn vào sự tuyệt vọng của một con người.
(Kẻ vừa rồi... thực ra chỉ là một người cha công nhân đã mất việc. Một người đàn ông cùng quẫn đến mức phải đi cướp giật trẻ con để có tiền về lo cho chính đứa con gái của mình.)
(Tôi….tôi xin lỗi…..)
Sự thấu hiểu tàn nhẫn của cậu sẽ chẳng bao giờ bù lại cho việc cậu đã giáng một đòn quá mạnh vào một kẻ đáng lẽ ra nên được giúp đỡ….
Số tiền kia sẽ chẳng bao giờ đủ để chuộc tội cho sự tàn nhẫn mà chính cậu vừa gây ra….
(Một nửa sự thật. Đúng và sai chưa bao giờ là rõ ràng.)
…..
"Cậu bé! Cậu bé ơi!"
Một giọng nói ấm áp, quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Allen giật mình, quay lại. Người phụ nữ lúc nãy đang bước nhanh về phía cậu, trên tay vẫn cầm chiếc giỏ đan đầy hoa lá, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng.
"Cháu vẫn còn ở đây à? Trời ơi, dì cứ tưởng cháu đã về rồi! Cảm ơn cháu một lần nữa nhé, người tốt!"
Ánh mắt của cô hoàn toàn trong veo, chỉ chứa đựng lòng biết ơn và sự chân thành. Cô hoàn toàn không hề hay biết về cuộc đối đầu đen tối vừa rồi, về những "phát súng" sự thật đã nổ ra ngay trong bóng tối chỉ cách bà vài mét.
Allen vội vàng gượng gạo nở một nụ cười, cố gắng giấu đi sự rối bời trong lòng. Ánh mắt lạnh lùng và sắc bén lúc nãy đã tan biến, thay vào đó là vẻ ngại ngùng thường thấy.
"Dạ... không có gì đâu ạ. Cháu... cháu chỉ đang tìm chìa khóa xe thôi..."
"Ồ, thế à? Vậy thì cẩn thận kẻo rơi mất nhé! Đường tối, cháu về nhà cẩn thận đấy!"
"V-Vâng, cháu cảm ơn dì. Cháu về đây ạ."
(Mình cứ phải như này mãi sao….)
……
(Không sao….mình….mình quen rồi….)
Chaporia
Bình Luận (0)