Sẽ Chẳng Có Giọt Mưa Nào Rơi Dưới Gốc Sồi Sắt/Chapter 15: Allen, Cậu Đang Chế Giấu Những Gì?Chapter 15: Allen, Cậu Đang Chế Giấu Những Gì?
20px

Chương 05: Allen, Cậu Đang Chế Giấu Những Gì?

Sau khi nhóm SAC đi khuất, không khí giữa hai người đột nhiên trở nên hơi ngượng ngùng. Ophelia quay sang Allen, lần nữa cất lời xin lỗi, giọng đầy áy náy:

"Allen, tớ thực sự xin lỗi. Lúc nãy Iris... bạn ấy đẩy cửa mạnh quá, mà không hề biết cậu đang đứng ngay đó..."

"Không sao đâu." - Allen khẽ lắc đầu, cố tỏ ra bình thản.

Nhưng thực trong lòng cậu dám cá nếu Iris lúc nãy mà biết người đang đứng ở ngoài cửa là Allen Sinclair thì Allen sợ cổ thậm chí còn đá mạnh hơn nữa cơ….

(Chậc….đau quá….)

Vừa nói xong, một cơn đau nhói bất chợt từ sống mũi khiến Allen vô thức nhăn mặt, tay đưa lên chạm nhẹ vào chỗ đau rồi vội buông ra.

"Nhìn cậu rõ ràng là chưa ổn chút nào. Hay... hay cậu đi phòng y tế đi? Chậm tiết một chút cũng không sao đâu."

Allen hơi do dự, hỏi lại: "Ừm ừ….Tiết tiếp theo là gì nhỉ?"

"Là Văn." - Ophelia đáp.

(Văn á….chậc…thế thì không được rồi….)

Allen lập tức lắc đầu. Bản thân cậu hiểu rõ khoảng thời gian tới đây việc nghe giảng môn Văn đối với cậu nó quan trọng thế nào, cậu cần học lại từ gốc. Vả lại, cô Louise chắc chắn sẽ không để yên cho việc cậu thản nhiên bỏ tiết trong khi bài kiểm tra vừa rồi điểm thì thấp thảm hại, dù lý do có nghe hợp lý đến mấy. Một cái mũi đau có lẽ còn hơn nhiều việc bị đưa xuống phòng hiệu trưởng thêm một lần nữa….

“Ừm..có lẽ không cần xuống phòng y tế đâu…”

(Giờ phải tạm làm gì đó để giảm đau tí thôi….)

Cậu nhớ tới quả táo lạnh trong tay. Không chần chừ, Allen lấy tay bẻ đôi quả táo ra. Một nửa cậu đưa cho Ophelia, 

"Của cậu."

Ophelia ngỡ ngàng nhìn miếng táo trong tay mình, rồi nhìn Allen đang chườm táo lên mũi với vẻ mặt nghiêm túc. Một nụ cười ngượng nghịu nhưng ấm áp nở trên môi cô.

"Cảm ơn cậu, Allen." Cô khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ đầy cảm kích, nhận lấy miếng táo.

Nửa miếng táo còn lại Allen đang áp nhẹ lên sống mũi đang ửng đỏ của mình. Hơi lạnh từ miếng táo tỏa ra cùng hương thơm ngọt nồng nàn khiến cậu thở phào nhẹ nhõm, mặt cậu giãn lỏng ra…

Ophelia khẽ cắn một miếng táo nhỏ. Vị giòn tan, ngọt thanh và mọng nước lập tức lan tỏa trong miệng. Và ngay lập tức, cô nhận ra.

(Ơ...h-hương vị này….?)

Ophelia ngạc nhiên, đôi mắt mở to nhìn miếng táo trong tay. Vị ngọt bùng nổ này, nó là một giống táo cao cấp, một hương vị rất đặc trưng mà cô từng biết. Một cảm giác bất ngờ khó tả lan tỏa trong lòng…..Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một sự tò mò sâu sắc hơn.

Cô đưa mắt nhìn Allen, người vẫn đang chườm táo lên mũi. Làm sao cậu lại có được loại táo này ở đây? Và tại sao Luna – em gái cậu – lại âm thầm đưa nó cho cậu như một thứ quen thuộc?

"Allen, đây...đây có phải là táo Honeycrisp không?" - Giọng Ophelia nhỏ đi, mang chút dò hỏi.

Điều này….. khiến cô không chỉ còn tò mò về mỗi Allen nữa, mà là cả gia đình cậu.

“Sao cơ?”

Allen đưa miếng táo ra trước mặt, rồi cắn thử một miếng. Chính là mùi vị ngọt mật giống hệt quả táo cậu ăn tối hôm qua.

( “Honeycrisp. Táo Mỹ đấy.” )

(Mấy hôm trước mẹ có nói như vậy…..)

“Honeycrisp…ừm, hình như là nó đấy.”

"Vậy….đây là loại táo cậu ăn hàng ngày sao?" - Ophelia hỏi thêm, cố giữ giọng điệu tự nhiên.

"Không đời nào. Táo này đắt lắm." - Cậu nhìn miếng táo trên mũi - "Với lại... tớ cũng không thích vị của nó lắm. Nó ngọt quá."

Ophelia gật đầu, tỏ vẻ hiểu. Nhưng thực ra trong lòng cô, một suy nghĩ khác đã hình thành. "Nhà Allen hẳn là một gia đình giàu có..." Và điều đó, đối với cô, không chỉ đơn thuần là tò mò. Nó chạm vào một điều gì đó sâu kín hơn, một nỗi niềm phức tạp khiến trái tim cô chợt thắt lại. Một cảm giác thân quen, nhưng cũng đầy xa cách.

“Trống vào học rồi, chúng ta về lớp thôi.”

“Ừm….ừ….”

Ophelia gật đầu, nhưng trên đường đi, lòng cô nặng trĩu những suy nghĩ.

(Táo Honeycrisp... Tại sao lại là Honeycrisp? Một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Hay...?)

Mỗi bước chân, hình ảnh Allen vụng về, chiếc áo đồng phục giản dị và nửa quả táo đỏ trên tay cậu lại xen lẫn với hương vị ngọt đậm mà cô từng rất quen thuộc. Nó không khớp. Hoàn toàn không khớp. Nhưng chính sự mâu thuẫn đó lại càng khiến cô tò mò.

Cô liếc nhìn Allen từ góc mắt. Vẻ mặt cậu đã bình thản trở lại, chỉ còn chút đỏ hờ trên sống mũi. Ánh mắt Ophelia giờ đây pha lẫn một chút bối rối. Cô không còn chỉ nhìn thấy một Allen trầm tính, tốt bụng nữa. Cô đang nhìn thấy một bức màn bí ẩn mới được kéo lên, và đằng sau nó, có lẽ là cả một thế giới mà cô chưa từng ngờ tới - một thế giới có thể quá quen thuộc, hoặc cũng có thể xa lạ một cách đáng sợ.

(Allen... rốt cuộc cậu là ai?)

Dọc đường về lớp, bầu không khí giữa hai người dần dịu xuống. Allen, trong một phút hiếm hoi chủ động, lên tiếng hỏi:

 "Việc luyện tập của cậu... ổn cả chứ?"

"Ừm, mọi thứ đang rất tốt. Cảm ơn cậu đã quan tâm." 

Rồi nét mặt cô thoáng chút băn khoăn: 

"Nhưng mà... không biết mọi người khi nghe mình biểu diễn sẽ thấy thế nào..."

Allen trong đầu giờ vẫn lâng lẩng những giai điệu piano của Ophelia lúc nãy…Những giai điệu du dương và da diết đến nỗi đã khiến tâm hồn khô hàn của cậu trong phút giây như được sống lại…

"Chắc chắn sẽ tuyệt vời lắm, cậu đừng có lo." - Allen trả lời gần như ngay lập tức, bằng một giọng điệu chân thành hiếm thấy.

Khoảnh khắc đó, Ophelia chợt nhìn thẳng vào mắt cậu, đôi mắt xanh lục mở to đầy vẻ tò mò: "Ơ? Sao cậu lại nghĩ như vậy? Mình vẫn chưa biểu diễn cho ai nghe mà?"

Chết! 

Allen hoảng hốt thầm kêu lên trong lòng. Tim cậu đập thình thịch, sợ rằng mình vừa lỡ để lộ chuyện nghe trộm. 

“À...ừm…thì... t-tớ nghĩ vậy thôi. Bởi vì... cậu giỏi mà." - Cậu vội vã tìm cách vá víu, giọng hơi lắp bắp 

Một ánh sáng ấm áp lóe lên trong đôi mắt Ophelia. Lời động viên vụng về nhưng chân thành ấy khiến đôi má cô ứng hồng. Cô cúi mặt xuống, giấu đi nụ cười hạnh phúc, giọng nói nhỏ nhẹ đầy cảm kích: "Ừm... Cảm ơn cậu, Allen."

— – -

Hai người họ im lặng bước đi, tiếng bước chân vang lên đều đều trong hành lang vắng.

Allen thấy nãy giờ Ophelia mới chỉ cắn nhẹ miếng táo cậu lúc nãy đưa cho cô ấy.

"Ophelia, cậu không ăn..." - Allen định hỏi thì...

"Allen Sinclair."

Một giọng nói.

Không phải là tiếng gọi to, mà là một thứ âm thanh khàn đặc, rít ra từ kẽ răng, tựa như tiếng ma gọi hồn vang lên từ góc khuất nơi mép tường.

Soạt!

Allen lập tức đứng khựng lại. Toàn thân cậu như một sợi dây đàn căng thẳng vừa bị búng. Mọi sự thoải mái biến mất trong tích tắc, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Ánh mắt cậu sắc lẹm đảo nhanh về phía phát ra tiếng gọi.

Từ trong bóng tối của góc tường, một bóng người lờ mờ hiện ra. Một cô gái tóc rối bù, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp vì khóc, và trên khuôn mặt ấy là một vẻ uất hận, tàn độc có thể làm bất cứ ai khiếp sợ.

“Đẹp…đẹp đôi quá nhỉ…?” - Giọng nói khàn tiếp tục phát ra từ miệng cô gái ấy.

“…..”

Ophelia thấy Allen đột nhiên dừng bước, khuôn mặt thoáng hiện sự đề phòng, liền hỏi với vẻ lo lắng: "Allen? Có chuyện gì thế?"

Allen im lặng trong giây lát. Cậu không thể để Ophelia dính líu vào chuyện này. Cậu quay sang Ophelia, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể: 

"Ừm... tớ nghĩ lại rồi. Cái mũi hình như... không ổn lắm. Tớ sẽ đi đến phòng y tế. Cậu cứ về lớp trước đi."

 "Ừm...ừ… vậy cậu đi cẩn thận nhé. Tớ sẽ báo cho cô Louise biết." - Ophelia hơi nghi ngờ, nhưng vẫn gật đầu.

“Tớ cảm ơn.”

Allen đứng im, dõi theo bóng lưng Ophelia cho đến khi cô khuất hẳn ở cuối hành lang. Ánh mắt dịu dàng và bối rối ban nãy biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng và cảnh giác. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi quay người, bước những bước chậm rãi nhưng dứt khoát vào góc khuất - nơi Yuna đang chờ.

Khi Allen bước vào góc khuất, Yuna đang dựa lưng vào tường, một nụ cười chế giễu ngoác trên môi. Ánh mắt cô ta lướt từ sống mũi còn hơi đỏ của Allen xuống đến bộ đồng phục lấm tấm nước mưa, đầy vẻ khinh miệt.

"Ôi trời," - Yuna bắt đầu, giọng điệu lê thê, đầy mỉa mai - "Allen Sinclair. Trông cậu thảm hại lắm đấy.

Không những là một con ma xó khó ưa, giờ còn là một tên vụng về đến mức tự đâm đầu vào cửa nữa à? Đúng là đồ thảm hại."

Allen im lặng. Nhìn Yuna trước mặt - mái tóc rối, mắt đỏ hoe, dáng vẻ thảm hại và điên cuồng - cậu chợt cảm thấy một sự mệt mỏi và hối hận mơ hồ. Những "viên đạn" sát thương ngày hôm đấy có lẽ đã quá mức cần thiết.

"Yuna..Về chuyện hôm đó... tôi xin lỗi. Tôi không nên—"

"XIN LỖI?!" - Yuna cười gằn, cắt ngang, ánh mắt khinh bỉ - "Một lời xin lỗi từ một con ma? Thật là cảm động! Cậu nghĩ một lời nói suông có thể xóa nhòa mọi thứ sao? Cậu nghĩ cậu là ai?"

Cô ta bước sát lại, giọng the thé đầy ác ý:

"Cậu nghĩ một lời xin lỗi cỏn con sẽ khiến tôi quỳ xuống cảm ơn hay sao? Cậu nghĩ cậu là ai? Một kẻ đáng thương, lủi thủi một mình, chẳng có lấy một người bạn, rồi chống chọi với sự cô đơn bằng cách quan sát và thu thập những thứ bẩn thỉu của người khác! Cậu mới là con quái vật thực sự, Allen ạ."

“.....”

“Rồi mọi người sẽ biết đến cậu thôi, không phải Allen Sinclair, mà là con quỷ.”

“.....”

"Cậu thấy Ophelia rồi đấy. Cô ấy hoàn hảo, xinh đẹp, và thuần khiết. Một thứ như cậu, một con quái vật đội lốt người, thậm chí còn không xứng đáng được hít thở cùng bầu không khí với cô ấy, chứ đừng nói là đi bên cạnh."

Rồi Yuna nhe răng, như một lời nguyền: "Tôi sẽ trả thù. Tôi sẽ phá hủy cuộc sống của cậu….tôi sẽ khiến cậu phải nếm mùi đau khổ…"

“......”

“Chỉ là tôi tự hỏi…cô nàng tiểu thư Willow ấy đã biết đến cái bộ mặt thật của Allen Sinclair này chưa? Hay là cổ mới chỉ biết đến một tên khép kín lạnh lùng? À quên mất….Ophelia mới chuyển đến Ironoaki không lâu mà….hẳn gặp ai cũng coi là bạn chứ, nhỉ???”

“......?”

“Hay là…để tôi giúp cô ấy nhỉ? Sẽ thế nào nếu tôi nói cho Ophelia biết nhỉ? Chà….tôi đã có thể hình dung bản thân mình giống hệt một vị anh hùng ngay lúc đó rồi đấy….thật vinh dự làm sao khi cứu được tiểu thư Willow khỏi một con ác quỷ….”

Soạt!

Ánh mắt Allen, vừa mới còn thoáng chút hối hận, đóng băng trong tích tắc. Mọi cảm xúc trên khuôn mặt cậu biến mất, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ. Không khí xung quanh dường như cũng đặc quánh lại.

“Được thôi.”

“?!”

Allen chỉ chậm rãi nhìn thẳng vào mắt Yuna, giọng nói trầm, phẳng lì và lạnh đến thấu xương. 

(Ánh nhìn này….hic…) - Yuna giật mình, chân vô thức lùi lại một bước

“M-Mày nói gì cơ..?”

“Hãy cứ việc làm điều đó. Biến cuộc sống của tôi thành địa ngục đi”

“H-H-Hả-”

"Cô có thể làm bất cứ điều gì cô muốn với tôi. Nhưng..." - Cậu nhấn mạnh từng từ - "Nếu cô dám... NẾU CÔ DÁM... lôi những người chẳng liên quan xung quanh tôi, bao gồm cả Ophelia, vào cái trò vớ vẩn kia của cô….”

Yuna đứng hình. Mọi vẻ ngạo mạn và giận dữ trên mặt cô ta tan biến, thay vào đó là nỗi khiếp sợ tột cùng….

Không phải ảo giác, cô nghe thấy tiếng đạn rơi lách cách ở đâu đó trước mắt mình…

Cạch.

Cạch.

Cạch.

(Cảm giác này…..chính là lúc đấy….)

Oán khí xung quanh như khiến toàn bộ cơ thể cô như tê liệt. Hàm cô cứng đờ, cố gắng mở miệng để hét lên, để chửi rủa, nhưng chỉ phát ra những âm thanh nghẹt thở, đứt quãng: "Kha... khự... ực..."

Yuna có cảm giác, chỉ một giây tiếp theo, cô sẽ bị một viên đạn xuyên qua tim ngay lập tức….

Nhưng không.

Không chờ Yuna phản ứng, Allen quay người bước đi, bỏ mặc cô ta đứng đó, trong sự im lặng đầy khiếp sợ. Lời cảnh báo lạnh lùng đấy đã thấm sâu, và Yuna hiểu rằng, những gì cô cả gan đe dọa trước mặt Allen đối với cậu ta chỉ đáng là trò đùa vô hại….

(Hắn ta…hắn ta là thứ quái quỷ gì vậy…..)

Lời đe dọa của Allen hôm ấy chợt vọng lại, luẩn quẩn trong đầu Yuna….

"Có lẽ các cậu nên tự hỏi nhau xem... Những bí mật riêng tư của các cậu, liệu có thực sự an toàn khi ở cạnh một người bạn như vậy? Ai biết được...có lúc nào, chính người bạn ấy cũng đang đâm sau lưng từng đứa trong số các cậu?"

…..

(Nhưng…nhưng chẳng phải hắn cũng như vậy sao…?)

…..

Một nụ cười lạnh lẽo, từ từ nở trên môi cô. Một nụ cười của kẻ vừa tỉnh ngộ một sự thật mỉa mai đến tàn nhẫn…

(Allen Sinclair... mày nói không sai. Thật là một lời cảnh báo sáng suốt. Nhưng...mày có bao giờ ngẫm lại chính mình không?)

….

(Được thôi….chính mày thách tao đấy nhé….)

—------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tại A1K54….

Không khí trong lớp chìm đắm trong giọng giảng bài trầm ấm của cô Louise, nhưng Ophelia chẳng thể nào tập trung. Đôi mắt cô nàng không rời khỏi cửa lớp. Cô vẫn đang lo lắng cho Allen. Cái cách cậu nhăn mặt vì đau, sự lảng tránh trong ánh mắt... tất cả cứ lởn vởn trong tâm trí cô….

Tâm trí cô vẫn vương vấn ở khúc hành lang lúc nãy. Allen đã đi phòng y tế lâu thế sao? Cái mũi của cậu có đỡ hơn không? 

Và tại sao... tại sao Iris lại ngăn cô lại khi cô có ý định lại gần Allen, mặc cho việc cậu ấy lúc đó đang rất đau? 

"Ophelia? Ophelia này!" - Tiếng một bạn nữ thì thầm bên cạnh khẽ gọi, kéo Ophelia ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Ừm? Có chuyện gì vậy, Daisy?"

"Cậu có biết Allen đâu không? Tiết học đã diễn ra được lâu rồi mà vẫn chưa thấy cậu ấy đâu." 

Ophelia quay lại, khuôn mặt vẫn còn đầy ưu tư: "Ừm... thực ra thì... lúc nãy có một chút sự cố." 

Cô kể lại về việc cánh cửa phòng tập SAC vô tình đập vào mặt Allen.

"Ôi trời! Thế nó có nặng không? Cậu ấy có sao không?"

"Tớ cũng không rõ nữa," - Ophelia lắc đầu, giọng đầy băn khoăn - "Lúc đó cậu ấy nói là ổn, rồi lại bảo sẽ đi phòng y tế. Nhưng mà..." - Cô ngập ngừng, đôi mắt xanh lục chợt ánh lên một tia nghi hoặc.

Khoan đã...

Chính lúc này, câu hỏi mà cô đã cố kìm nén mới thực sự trỗi dậy….

….

Tại sao?

Tại sao Allen lại đứng đó?

Cánh cửa phòng tập SAC nằm ở một góc khuất, cuối hành lang. Đó không phải là lối đi đến bất kỳ lớp học hay khu vực phổ biến nào. Một người như Allen, người luôn đi thẳng đến đích của mình, có lý do gì để dừng chân ở một nơi như vậy?

Ophelia nhớ lại lúc mở cửa, cánh cửa đã văng ra với một lực rất mạnh. Để bị đau đến mức ấy... Allen hẳn phải đứng rất gần cửa, gần như sát ngay bên ngoài. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng cô. 

(Tại sao? Tại sao Allen lại đứng sát cửa phòng tập của SAC một cách... có chủ đích đến vậy?)

Và rồi, ký ức về câu nói của Allen vang lên trong tâm trí

"Nó nghe tuyệt vời lắm. Cậu đừng lo."

Giọng nói ấy lúc đó nghe đầy chân thành, thậm chí là... mơ màng. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một manh mối then chốt. Làm sao cậu ấy có thể biết nó tuyệt vời, khi cậu ấy chưa từng nghe cô chơi?

Ophelia chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn độn ấy, đến nỗi Daisy ngồi bên cạnh có nói thêm điều gì, cô cũng không còn nghe thấy nữa. Trong đầu cô chỉ còn vang vọng một câu hỏi…. 

(Phải chăng... Allen đã đứng ngoài cửa và lắng nghe?)

Cạ...

Ngay lúc ấy, tiếng động khẽ từ cánh cửa lớp khiến Ophelia giật mình ngước lên.

Tim cô như ngừng đập trong một giây.

…..

Cánh cửa lớp từ từ mở ra.

Allen bước vào, đầu hơi cúi thấp như muốn tránh những ánh nhìn tò mò. Sống mũi cậu vẫn còn hơi ửng đỏ, nhưng trông đã đỡ hơn lúc trước.

"Allen, mũi em đỡ chưa?"

Allen chỉ gật đầu, giọng khẽ: "Dạ, đỡ rồi ạ." - rồi nhanh chóng rảo bước về chỗ ngồi của mình, tránh mọi sự chú ý thêm.

Nhìn thấy Allen trở về và có vẻ ổn, một cảm giác nhẹ nhõm lập tức trào dâng trong lòng Ophelia. Nhưng ngay sau đó, chính cảm giác nhẹ nhõm ấy lại mở đường cho một làn sóng thắc mắc khác, mãnh liệt và day dứt hơn, trỗi dậy.

(Cậu ấy đã thực sự đi phòng y tế sao? Hay... cậu ấy đã đi đâu?)

(Tại sao cậu ấy lại đứng đó?)

(Làm sao cậu ấy biết bản nhạc nghe tuyệt vời?)

Những câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí Ophelia, khiến ánh mắt cô nàng không rời khỏi bóng lưng của Allen ở phía trước. Sự nhẹ nhõm ban đầu giờ đã nhường chỗ cho một sự tò mò nồng nàn…..

Cô nhận thấy đã đến lúc phải tự mình tìm ra sự thật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...