Chương 04: Có Gì Ở Chu Kì Mới?
Cuộc chiến giữa Allen và sự chán chường lại chuẩn bị diễn ra, khi hai tiết đầu sáng nay đều là những môn bài giảng dài như vô tận mà trước đó cậu chưa từng thèm để ý một giây.
Nhưng giờ đã khác, Allen không còn vũ khí bên mình nữa để cứu mình khỏi cơn buồn ngủ.
Cậu ngồi đó, giữa căn phòng đầy ắp âm thanh giảng bài của cô giáo và tiếng bút lích chích ghi chép, trong sự cô độc của sự im lặng và trống rỗng.
Trước mặt cậu, sách Sử mở ra, nhưng mắt cậu không dán vào những dòng chữ mà cứ lẩng lẩng cố giữ đôi mắt mở suốt cả buổi học. Đôi tay không cầm bút, mà đan vào nhau, các ngón tay siết chặt một cách vô thức. Thỉnh thoảng, cậu phải đảo mắt nhìn xung quanh tìm xem có thứ gì đáng để chú ý không. Một cảm giác trơ trọi, lạc lõng kỳ lạ xâm chiếm lấy cậu.
(Không có sách Lý để làm….)
Cả đời đi học, đây là khoảng thời gian đầu tiên cậu ngồi trong lớp mà không có một nhiệm vụ cụ thể nào. Không có những công thức phải giải, không có những bài toán hóc búa để chinh phục. Bàn tay vốn quen với việc lướt nhanh trên giấy nháp, giờ chỉ biết bất động.
"Mình đang nghe cái gì vậy?"
"Chẳng hiểu gì cả."
Sang tiết Địa Lý, Tình hình không khá hơn. Những dòng sông, những dãy núi, những kiến tạo địa chất... tất cả đều thật mơ hồ. Đầu óc Allen nặng trĩu, như thể không còn chỗ chứa để có thể thu nhận kiến thức các môn khác ngoài Vật Lý nữa. Cậu thử cầm bút lên, định ghi chép vài dòng, nhưng ngay lập tức lại đặt xuống.
(Viết cái gì? Ghi như thế nào?)
Cậu nhìn xung quanh. Bernard đang cắm cúi vẽ nguệch ngoạc một trận bóng chuyền trong vở. Mấy đứa bạn khác thì ghi chép cần mẫn. Ophelia ngồi bên kia lớp, lưng thẳng, cứ sau một lúc lại cúi xuống ghi một cách gọn gàng.
Ai cũng có một việc để làm. Chỉ riêng cậu là không.
Hai tiết học dài đằng đẵng buộc cậu phải đối mặt với một sự thật phũ phàng: nếu không có Vật Lý, cậu chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một kẻ vô dụng, không biết mình thuộc về đâu trong thế giới học đường này….
Khi tiếng trống ra chơi 15 phút vang lên, nó giống như một hồi chuông giải thoát
Chưa khi nào Allen lại hóng giờ ra chơi đến mức như lúc này….
“Chậc…phải ra rửa mặt cho tỉnh người thôi…”
Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối cùng Allen chủ động tự rời khỏi chỗ ngồi để bước ra khỏi lớp. Cũng may do lúc sáng “bất cần” để lại đống tài liệu Lý ở nhà nên Allen mới có dịp lại được thấy cảnh ồn ào náo động trên sân trường lúc giờ ra chơi, người khắp muôn ngả, tiếng cười ồn ở mọi ngóc ngách….Cảnh ra chơi quen thuộc này giờ thật xa lạ đối với cậu.
Allen vặn vòi nước lên, lấy tay hất nước thẳng vào mặt….Hành động mạnh, có phần giận dữ phần nào giúp đánh tan sự lơ mơ trong tâm trí cậu. Đôi mắt nhắm nghiền từ từ mở trừng ra, nước chảy xuống má, xuống cổ, nhưng cái đầu đã tỉnh táo hẳn.
“Trời…công nhận mắt mình quầng thâm thật…” - Allen ghé lại gần về phía trước soi mặt trong gương, tay từ từ chạm lên mặt với sự ghê sợ chính cơ thể của mình.
“Mới mấy ngày đầu mà đã tàn tạ như này rồi…..”
Allen bước ra khỏi phòng vệ sinh, ý định ban đầu là định quay về lớp. Nhưng nghĩ đến cái cảnh về lớp rồi chỉ để lại ngồi ì lờ đờ một mình không có ai nói chuyện, không có gì để làm, chân Allen chững lại hẳn….
“....”
“Thôi thì….” - Allen nhìn xuống sân trường đông đúc - “...đi dạo vậy.”
Một sự biện minh ngớ ngẩn, nhưng ít nhất nó cũng thúc đẩy đôi chân cậu thoát khỏi căn phòng học ngột ngạt.
Bước chân dọc theo hành lang, một luồng không khí mát mẻ, trong lành ùa vào mặt. Allen khẽ giật mình. Cậu hít một hơi thật sâu. Không khí mang theo hơi ẩm của mùa thu, mùi của cỏ cây và đất ướt sau một cơn mưa nhẹ ban sáng. Hôm nay trời mưa thưa hẳn, gió cũng êm, nói chung là mát mẻ vô cùng.
"Ồ... mát thật đấy."
(Cảm giác này... cũng không tệ.)
Đi ngang qua thư viện, Allen thấy vài nhóm bạn đang ngồi đọc sách, cười đùa thầm thì. Cậu đi qua sân bóng rổ, nghe tiếng bóng đập bình bịch và những tiếng reo hò. Cậu thậm chí còn dừng lại vài giây trước bảng tin, lướt mắt qua những tờ rơi quen thuộc của các câu lạc bộ mà chưa bao giờ cậu thèm quan tâm.
Tất cả vẫn như vậy, nhưng với Allen lúc này, chúng lại mang một màu sắc mới cậu chưa từng khám phá. Có lẽ vì đây là lần đầu tiên cậu thực sự "nhìn" ngắm chúng, mà không vội vã chạy theo một công thức Vật Lý nào trong đầu….
Bình yên hiếm hoi này, dù ngắn ngủi, như một liều thuốc tinh thần.
Nó không giải quyết được vấn đề của cậu, nhưng nó cho cậu thấy rằng thế giới bên ngoài vẫn đang xoay chuyển, ngay cả khi cậu đang cảm thấy lạc lõng….
— – -
Đang đi thì Allen bắt gặp Jessica đang đứng ngoài canteen, cô ấy cũng nhận ra cậu ngay lập tức.
“Ủa Allen, sao cậu lại ở đây?”
“À, tớ đi dạo hóng mát thôi…” - Allen liếc mắt trả lời lắp vá.
“Lạ nhỉ, tôi chỉ biết một Allen giờ ra chơi chỉ ngồi trên lớp cày đề thôi à?”
“Ừm…ờ thì…hôm nay…đổi gió tí”
“Đáng khen nha. Nè cầm đi.” - Jessica từ ánh mắt nghi ngờ liền quay lại bình thường, nở một nụ cười vẻ hài lòng.
Allen nhận lấy cái bánh Jessica đang giơ ra trước mặt, rồi tiếp tục cuộc dạo chơi “bất đắc dĩ” này.
Ngay khi bóng lưng Allen khuất sau góc hành lang, không khí trong nhóm con gái bỗng chốc sôi lên sùng sục. Một đứa túm lấy tay áo Jessica, mắt mở to đầy tò mò:
"Ê ê ê! Jess! Thằng đó... có phải thằng Allen Sinclair ở lớp mày, cái thằng người ta đồn suốt hả?"
Một đứa khác lập tức nhập hội, giọng đầy tiếc nuối:
"Trời ơi! Nhìn từ xa đã thấy được rồi! Cao, dáng chuẩn, mà mặt mũi cũng sáng sủa lắm chứ đâu có tệ! Sao lại chọn cách sống nhạt nhòa như... vậy nhỉ? Phí! Phí quá đi! Nếu biết chải chuốt một chút, tao đã xin in4 lâu rồi!"
Jessica bật cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Cô lấy tay gõ nhẹ lên đầu đứa bạn vừa phát biểu.
"Thôi đi! Nói như vậy kẻo có đứa bên lớp tao mà nghe thấy là... ghen đó."
Lũ con gái nhìn nhau, vẻ mặt đầy hoài nghi.
"Ghen? Thằng đó thì ai mà thích cho được mà ghen? Cả ngày im như thóc thôi, gặp con gái mặt đỏ lên, nói chuyện như bị ai bóp cổ. Ai tranh giành làm gì cho mệt!"
“(cười) Chúng mày không phải là đứa duy nhất thầy thằng đó cuốn hút đâu.”
Jessica vẫn còn đang mỉm cười trước những bình luận ngây thơ của đám bạn về Allen, thì một đứa trong nhóm, với vẻ mặt hứng thú của kẻ buôn chuyện, bỗng hạ giọng xuống, mắt láo lên:
"Ê này này tạm gác lại chuyện đấy đi. Còn chuyện này mới nóng hổi nè. Mày biết vụ con Yuna bên C2 chưa?"
Jessica quay sang, lắc đầu, vẻ mặt tò mò: "Yuna? Chưa. Nó làm gì?"
"Trời ơi, cậu không biết à? Yuna dính phốt to rồi! Lộ hết cả bí mật luôn!"
"Phốt gì? Kể tao nghe đi!"
"Bắt đầu từ cái nhẫn của chị gái Marin ấy! Hóa ra không phải mua, mà là nó lấy trộm! Rồi cả chuyện nó đi ăn trưa với bạn trai cũ của Hana vài tuần trước khi họ chia tay nữa. Giờ cả nhóm nó tan rồi! Hana lên mạng phốt lại, Marin thì thất vọng không thèm nói chuyện. Phốt lan ra, giờ nó bị coi như quái vật, chả ai dám lại gần!"
Jessica tròn mắt, đưa tay lên che miệng. "Thiệt luôn á? Trời..."
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Jessica. Ngay từ đầu, cô đã chẳng ưa gì con nhỏ Yuna đó với tính cách hai mặt và giả tạo. Giờ nghe tin nó bị lộ hết chân tướng, trong cô là sự ngạc nhiên và thương hại giả tạo là một chút hả hê không đáng có.
"Thì ra cũng có ngày..."
“Mà sao lại lộ ra hết thế nhỉ? Con nhỏ Yuna đó giấu chuyện kĩ lắm đấy.”
Cả nhóm im lặng trong giây lát, cùng một câu hỏi. Rồi một đứa lên tiếng, giọng đầy bí ẩn:
"Thế mới nói! Nghe đâu là trưa hôm qua có 'người bí ẩn' nào đó đã tố hết ra trong nhà xe, ngay trước mặt cả đám bạn của nó. Lời nói như đạn, bắn đâu trúng đó. Chứ không phải kiểu đăng lên mạng xã hội đâu."
“Uầy không cần tạo acc clone ẩn danh trên mạng mà trực tiếp nói ra hết trước mặt nó luôn hả? Ai mà gan vậy?”
“Tao không biết. Nhưng mà nghe nói là học sinh nam. Có lẽ là người yêu cũ của nó.”
“Dù là ai thì tao cũng phục tên đó đấy. Làm sao mà lại biết nhiều bí mật động trời đến vậy chứ? Lại còn khiến cho con Yuna bị cô lập hoàn toàn mà….khiếp thật.”
Trong khi đám bạn còn đang cười đùa khi nói về Yuna, thì Jessica lại im lặng đến khó tin….
Cô đang cảm thấy không an toàn.
"Thôi, kệ con nhỏ Yuna đó đi." - một đứa phẩy tay -"Giờ thì ai cũng biết bản chất thật của nó là gì rồi.
Cũng đỡ phải cảnh giác."
“Không đâu.” - Jessica bất ngờ lên tiếng.
"Sao thế, Jessi? Không thấy vui à?"
"Vui thì có vui," - Jessica nói, giọng trầm xuống - "Nhưng mày không thấy... sợ sao?"
"Cái gì? Sợ con Yuna đó à?"
"Không….tao đang sợ kẻ đã làm chuyện đó."
Cả nhóm bỗng im bặt. Jessica tiếp tục:
"Nghĩ mà xem. Một kẻ có thể biết được những chuyện riêng tư, thầm kín như vậy. Biết rõ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Và quan trọng hơn... sẵn sàng dùng nó để hủy diệt người khác một cách không thương tiếc, ngay trước mặt bạn bè của họ. Một kẻ như vậy..."
Jessica dừng lại, nhìn thẳng vào mắt đám bạn:
"Con nhãi Yuna chỉ là một kẻ giả tạo, nhưng tên đó...hắn mới nguy hiểm…. Không biết... liệu tên đó có đang ngồi trong lớp chúng ta, đang nghe lỏm được cuộc nói chuyện này không?"
“Ê trời…nói gì nghe sợ vậy Jessica…”
“Tao chỉ đang cảnh giác thôi. Và chúng mày cũng nên đi, biết đâu ngày mai thấy một đứa trong số chúng ta bị lộ hết bí mật đấy…..”
Nói xong Jessica bất ngờ tách ra khỏi đám con gái và đi mất trong sự ngỡ ngàng của lũ bạn.
“Sao cứ phải nghiêm trọng hóa vấn đề thế nhỉ Jessica.….”
“Nè chúng ta còn chưa chốt lịch nhảy chiều nay mà!”
“.....”
— – -
“Tính ra đi dạo như này cho khỏe người ấy chứ ha. Hóa ra mọi thứ cũng không đến nỗi tệ.”
Allen cắn thử một miếng bánh lúc nãy Jessica cho.
(Ựa…Bernard nói đúng…vị mới của Creamy dở thật.)
Cậu đang đi đến cuối của hành lang tầng 1, trước mặt là phòng luyện tập của câu lạc bộ SAC.
(Phòng tập âm nhạc….hình như SAC đang ở trong đó….lúc nãy Ophelia có nói….)
“Ồ mới đi vậy mà đến cuối hành lang rồi….thôi quay về vậy.”
Ngay khi Allen quay đầu lại, thì, như một sợi tơ trời vô hình khẽ chạm vào tai, một âm thanh du dương vọng ra.
Nó đến từ phía phòng tập của CLB SAC.
Allen khựng lại. Đó là tiếng piano. Không phải một bản nhạc sôi động hay hào nhoáng, mà là một giai điệu dịu êm, ngọt ngào, da diết đến lạ. Từng nốt nhạc trong trẻo, sâu lắng, như những giọt sương thu lăn trên lá, như làn gió nhẹ mơn man qua tán cây sồi, như những hạt mưa phùn rơi thật chậm, thật chậm…
(H-Hay quá…âm thanh này phát ra từ đâu vậy….?)
Chân cậu như có tự chủ, bước nhẹ nhàng, rón rén tiến lại gần cánh cửa phòng tập. Cậu đứng đó, dựa lưng vào tường, nhắm nghiền mắt lại. Thế giới ồn ào bên ngoài dường như tan biến. Chỉ còn lại bản nhạc và cậu.
Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra. Trong đầu Allen, những hình ảnh, những cảm xúc bỗng trào dâng một cách sống động lạ thường. Cậu thấy….
…. cánh rừng sồi trong màn sương mờ ảo, thấy những chiếc lá vàng rơi xoay tít trong gió như một vũ điệu vĩnh cửu, thấy dòng suối nước trong vắt chảy qua những tảng đá phủ đầy rêu. Cậu cảm nhận được sự bình yên, nỗi cô đơn đẹp đẽ, và một niềm hy vọng mơ hồ... Những suy nghĩ về cuộc đời, về những điều giản dị mà sâu sắc, cứ thế tuôn trào…..
"Chà...mình lại thế nữa rồi...sao đầu óc hôm nay bay bổng quá…" - cậu thầm nghĩ, trong lòng tràn ngập một cảm xúc khó tả, bồng bềnh như đang đứng trên mây.
Cậu đang chìm đắm hoàn toàn vào thế giới đó, với một nụ cười vô thức nở trên môi…
RẦM!
Cánh cửa phòng tập bất ngờ bị đẩy mạnh ra từ bên trong với một lực đầy vô tư.
UỲNH!
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên.
Cánh cửa đập thẳng một cú chính diện vào giữa sống mũi của Allen, cậu chỉ kịp phát ra một tiếng kêu nghẹn ặc, đau đớn lẫn bất ngờ thoát ra từ miệng cậu.
Allen choáng váng, lảo đảo lùi lại hai bước rồi gục xuống đất, hai tay ôm lấy mũi. Một cảm giác nóng rực, tê dại và cay xè lan tỏa khắp sống mũi, lan lên tận mắt, khiến nước mắt giàn giụa. Thế giới trên mây tan vỡ trong nháy mắt, thay vào đó là một cơn đau nhức vô cùng.
Cậu nhìn lên, mắt nhòe lệ, qua làn nước mắt đang làm mờ mắt, cậu thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng trong khung cửa….
Cánh cửa phòng tập SAC mở toang. Ánh sáng từ trong phòng tràn ra hành lang, và theo sau là nhóm Core Team. Người dẫn đầu là Iris, với vẻ mặt hài lòng sau một buổi tập hiệu quả. Ngay sau cô là Ophelia, khuôn mặt vẫn còn đăm chiêu, thả hồn theo những giai điệu piano vừa rồi.
Và rồi, tầm mắt Ophelia hạ xuống.
Cô nàng giật mình thon thót, hai tay đưa lên che miệng. "Trời ơi! Allen?!"
Ngay bên cạnh khung cửa, Allen Sinclair đang trong một tư thế hết sức thảm thương. Cậu ngồi bệt dưới đất, một tay ôm lấy mũi, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn.
Trái tim Ophelia như thắt lại. Không một chút do dự, cô bước vội về phía Allen, cúi người xuống với vẻ mặt lo lắng tột độ.
"Allen! Cậu có sao không? Tớ xin lỗi, tớ không biết cậu đứng—"
Soạt!
Đột nhiên, một bàn tay nắm chặt lấy cánh tay Ophelia, kéo cô đứng phắt dậy và lùi ra xa khỏi Allen một cách dứt khoát.
Ophelia ngỡ ngàng quay lại. Iris đang đứng đó, nét mặt hơi nhăn và đầy cảnh giác, tay vẫn siết chặt lấy Ophelia.
"Iris?" - Ophelia ngơ ngác hỏi.
"Cậu định làm gì vậy, Ophelia?" - Iris hỏi ngược với giọng lạnh lùng. Ánh mắt cô liếc xuống nhìn Allen - người vẫn đang ôm mặt trên sàn
"Cậu ấy….đang bị đau! Cậu ấy cần giúp đỡ, nên mình-" - Ophelia giãy giụa nhẹ, cố gắng thoát khỏi tay Iris để tiến lại gần Allen.
"Không cần đâu. Cậu ta sẽ tự đứng dậy được"
Trong cơn đau dữ dội, mắt Allen mở hé nhìn thấy mờ mờ những gì trước mặt. Cậu thấy Ophelia đang đứng đó, khuôn mặt cô in hằn nét lo âu, nhưng cánh tay cô lại bị Iris giữ chặt.
"Buông mình ra, Iris!" - Ophelia giằng co, giọng đầy sốt ruột, nhưng Iris vẫn siết chặt, kéo cô lùi lại một bước.
"Ophelia, đó chỉ là cánh cửa đập nhẹ vào mặt thôi, cậu ta không sao đâu." - Iris lạnh lùng nhắc lại, ánh mắt đầy cảnh giác không rời khỏi Allen.
Ophelia đành đứng đó, bất lực nhìn Allen đang co người ôm lấy mũi. Tim cô như thắt lại khi thấy cậu quằn quại, những tiếng rên nghẹn ặc vẫn còn thoát ra. Bàn tay cô nắm chặt, các ngón tay trắng bệch, chỉ muốn giật phăng ra khỏi tay Iris để lao tới.
Allen vội nén đau đứng dậy, cố tỏ ra bình thường dù sống mũi còn đỏ ửng và hơi rát.
Ngay lúc Iris nới lỏng tay, Ophelia cuối cùng cũng giật được tay mình ra, liền tiến lại gần Allen. Hai tay cô đưa lên, ngón tay thon nhỏ chạm nhẹ vào không khí gần sống mũi cậu, như muốn kiểm tra vết đau nhưng lại ngại ngùng không dám chạm thật. Đôi mắt xanh lục mở to, hiện rõ sự lo lắng và quan tâm vô cùng...
"A-Allen, cậu có sao không? Đau lắm không? Tớ xin lỗi, tớ thật sự xin lỗi..."
Allen thấy được khuôn mặt Ophelia ngay gần mình, hơi thở ấm áp và mùi hương nhè nhẹ từ cô khiến mặt cậu ửng hồng. Cậu vội ngoảnh sang né tránh, giọng hơi lắp bắp:
"Không... không sao đâu. Tớ ổn."
Ophelia sau khi nghe Allen nói vậy, trong lòng phần nào nhẹ nhõm hơn. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, như muốn xua tan không khí căng thẳng vừa rồi.
"Ophelia." - Giọng nói của Iris cắt ngang, sắc và lạnh. Nhưng khi Ophelia quay lại, khuôn mặt Iris đã nở một nụ cười thân thiện, hoàn toàn tương phản với thái độ lúc nãy. - "Buổi tập hôm nay cậu thể hiện rất tốt và ổn định. Cứ giữ phong độ nhé, chúng ta còn nhiều việc phía trước."
Ophelia hơi bối rối trước sự thay đổi đột ngột, nhưng vẫn lịch sự đáp lại: "Cảm ơn Iris. Tớ sẽ cố gắng."
Khi nhóm SAC bắt đầu rời đi, ánh mắt của Iris lướt qua Allen. Trong một tích tắc ngắn ngủi, nụ cười trên môi cô tắt lịm. Đôi mắt sắc lạnh đó đảo từ Ophelia sang Allen, và Allen đã kịp thấy rõ sự thay đổi đột ngột trên gương mặt cô: một cái nhíu mày khó chịu, đôi môi mím chặt lại, toát lên một vẻ khinh thường và cảnh giác không hề giấu giếm. Ánh nhìn ấy như một lời cảnh cáo lạnh lùng, trước khi cô quay đi và bước theo những người còn lại….
(Cái gì…Ánh mắt đấy…muốn ý gì vậy?)
Luna cũng đi theo nhóm, khuôn mặt vẫn vô hồn như mọi khi. Nhưng khi đi ngang qua Allen, cô bé đột nhiên dừng lại sau lưng cậu. Một quả táo đỏ tươi, mát lạnh, được âm thầm đẩy nhẹ vào lòng bàn tay Allen đang buông thõng bên hông.
Allen giật mình, ngoảnh lại. Ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt to, vô tư của em gái. Không một lời giải thích, không một biểu cảm. Chỉ một hành động đơn giản, lặng lẽ.
Cậu khẽ nắm lấy quả táo. Luna, như đã hoàn thành nhiệm vụ, tiếp tục bước đi mà không ngoảnh lại, hòa vào dòng người đang rời đi.
*
Chaporia
Bình Luận (0)