Sẽ Chẳng Có Giọt Mưa Nào Rơi Dưới Gốc Sồi Sắt/Chapter 4: Tia Nắng Lạ Giữa Màn Sương Quen Thuộc (P1)Chapter 4: Tia Nắng Lạ Giữa Màn Sương Quen Thuộc (P1)
20px

Buổi sáng tinh mơ ở Ironoaki. Sương mù dần phai đi. Những giọt mưa vẫn còn đọng trên kẽ lá...Nhưng vội biến mất ngay khi mặt trời xuất hiện...Ánh nắng sớm xuất hiện bao phủ cả thị trấn.

 

Cô gái đứng trước tấm gương dài trong phòng, đôi tay hơi run run sửa lại đường vạt áo khoác đồng phục. Trong lòng cô, những nỗi lo âu cứ thế ùa về như sóng.

 

(Liệu tóc mình có quá dài không? Áo đồng phục này có hợp với mình không? Mình nên cười thế nào mới tự nhiên?...)

 

Hàng triệu câu hỏi xoay quanh trong đầu khiến đôi mắt xanh lục của cô ánh lên vẻ bất an. Cô hít một hơi sâu, cố gắng ép một nụ cười nhưng trông có vẻ gượng gạo. Cô gái lại thở dài....

 

Bỗng, tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía sau vang lên. Một người phụ nữ trung niên xuất hiện với chiếc tạp dề in hoa vẫn còn phảng phất mùi bánh kếp.

 

“Ophelia, món bánh kếp sáng nay có ngon không con?”

 

“Ngon, ngon lắm ạ!!” – Cô gái mỉm cười trả lời, nhưng khuôn mặt lại toát lên vẻ lo âu.

 

“Cháu lo lắng điều gì thế?” - giọng người phụ nữ trầm ấm, đôi mắt hiền từ nhìn cô nàng qua tấm gương.

 

“Dì Martha ơi, cháu sợ... Cháu sợ mọi người ở Silvermorsh sẽ không thích cháu. Mọi thứ cũng chẳng tốt đẹp mấy ở trường cũ, nhưng ở đây....cháu sợ mọi thứ sẽ còn....khó khăn hơn…” 

 

Dì Martha nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô gái: 

 

“Thôi nào Ophelia của dì. Cháu xinh đẹp thế này, lại còn thông minh, ngoan ngoãn. Ai mà không yêu quý cho được?"

 

“Nhưng cháu sợ….cháu đến từ Willow…Liệu học sinh ở Ironoaki họ có…”

 

Dì Martha nhẹ nhàng xoay Ophelia lại để đối diện với gương, đôi tay ấm áp đặt lên vai cô.

 

“Ophelia....Ở cái thị trấn nhỏ này, thứ duy nhất buồn bã là cái mùa thu ẩm ướt đặc trưng mà thôi. Nhưng mà con nhìn ra cửa sổ đi, trời đã nắng lên rồi đấy! Với lại, mọi người ở đây sống chân thành lắm. Có thể lúc đầu họ sẽ im lặng nhìn cháu, nhưng đừng hiểu lầm đó là lạnh lùng. Chỉ là họ đang tìm cách tiếp cận đấy thôi.”

 

“Mấy đứa học trò Silvermorsh cũng vậy, – dì tiếp tục, mắt ánh lên vẻ vui tươi – Bọn chúng nghịch ngợm, ồn ào đấy, nhưng chân thành và rộng lòng lắm. Dì đã thấy chúng giúp đỡ nhau giữa trời mưa, chia sẻ từng chiếc bánh nhỏ, và đứng lên bảo vệ bạn bè không chút do dự.”

Dì Martha khẽ siết tay Ophelia, cô nhớ lại cậu học sinh mặc áo đồng phục Silvermorsh chiều qua đã nhường cô lọ siro cuối cùng....

“Cháu cứ là chính mình. Cô gái thông minh, dịu dàng và mạnh mẽ mà dì biết. Rồi cháu sẽ thấy, mọi thứ ở đây tuyệt vời đến nhường nào. Ironoaki có thể lạnh về thời tiết, nhưng sẽ ấm áp với những trái tim biết mở lòng. Dì đảm bảo, con đã tìm đến đúng nơi rồi.”

Lời nói của dì như những giọt nắng ấm xua tan đi những đám mây lo âu trong lòng Ophelia. Cô nhìn lại hình ảnh mình trong gương lần nữa, và lần này, nụ cười của cô đã tự nhiên hơn rất nhiều. 

 

“Giờ thì đi đi, đừng để muộn giờ học đầu tiên.”

 

Ánh mắt dì Martha đầy tin tưởng như truyền thêm sức mạnh cho Ophelia. Cô hít một hơi thật sâu, nở nụ cười thật tươi và gật đầu. Dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng giờ đây trong lòng cô đã ấm áp hơn nhiều.

“Con chào dì, con đi học ạ!” - Ophelia cất lời chào trong trẻo, xách chiếc cặp màu chàm bước ra cửa.

“Ừ, đi cẩn thận nhé con”

Không khí mát lạnh thoang thoảng mùi đất ẩm và hương thông nhè nhẹ, cùng với ánh nắng chói sớm. Ophelia nhìn hai bên đường, đám học sinh tụ tập tại một quán ăn sáng, tiếng cười đùa rôm rả. Khói bếp từ các ống khói tỏa ra, quyện vào màn sương mỏng tạo thành những dải mờ ảo.

Thỉnh thoảng, tiếng chuông xe đạp leng keng vang lên từ phía sau. Một vài học sinh khác cũng đang trên đường đến trường, những chiếc áo đồng phục trắng nổi bật giữa khung cảnh sáng sớm huyền ảo....

“Hóa ra nơi này không hề vắng vẻ như mẹ nói…”

---------------------------------------------------------------------------------------------

Tại trường Silvermorsh….

Sân trường đầy lá bàng. Không khí vừa se lạnh, vừa ấm áp. Màu vàng kim bao trùm cả ngôi trường. Vài cơn gió giữa thu xì xào bên cửa sổ, tạo người ta một cảm giác tươi mới và yên bình.

Tại lớp A1K54, lũ học sinh nói chuyện rôm rả. Mùa hè vừa rồi vẫn là chủ đề bàn tán chính, dù gần tròn 1 tuần tựu trường đã trôi qua.

Lúc này cậu học sinh Allen Sinclair vẫn đang ngồi im lặng tại chỗ mình, trên bàn trải ra toàn là sách vở. Cậu lại cặm cụi làm bài tập. Sáng nào cũng vậy. Allen sẽ hiếm khi chủ động bắt chuyện với mấy đứa trong lớp. 

 

Cậu chẳng có vấn đề gì với điều đó, và mọi người cũng vậy.

Ấy thế mà, một tên "miệng bị khâu” như Allen này vẫn có cho mình một người bạn thân trong lớp. 

 

Khó mà tin được.

 

Đứa bạn ấy không phải một tên kỳ quặc dị hợm nào giống như Allen đến với cậu chỉ vì có điểm chung, lại càng không phải một đứa bạn tiếp cận chỉ để bày tỏ sự thương hại dành cho tình cảnh cô đơn của Allen.

Bernard Timber, người ngồi cùng bàn với cậu. 

 

Trái ngược hẳn với Allen, tên Bernard này là 1 legit extrovert, là "bộ trưởng bộ ngoại giao", "Capybara" của A1K54. Nhắc đến cậu, người ta nghĩ ngay đến quả tóc side part 3/7 cùng với nụ cười đồng tiền tràn đầy năng lượng, miệng lúc nào cũng hoạt động không ngừng, đi đâu gặp ai cũng phải chào hỏi....

“Hôm nay chị Jessi diện quả hoodie trông chất quá..."Be Humble"...Aya ghê vậy? Em là em nể chị nhất lớp luôn!!!”

 

“Tôi cho cậu khen chưa?”

 

“......”

Sau khi lướt 1 vòng quanh lớp, cậu đi về bàn của mình, nhảy cụp vào chỗ rồi liền khoác tay lên vai thằng bạn thân:

 

“Allen, tôi thấy cậu lúc nào cũng học. Bộ lớn lên cậu định lấy giải Nobel hay sao vậy?”

 

“(cười) Không... tớ đâu có tham vọng tới mức đấy...”

 

Không ai tin nổi vì sao 2 người bạn thân thiết như vậy là có tính cách đối lập nhau đến vậy, thậm chí cái việc “Bernard và Allen có 1 điểm chung” sẽ là cái điều cuối cùng mà người ta dám nghĩ là có thể xảy ra trong đời, hẳn phải sau cả chuyện ông Santa có thật được xác nhận thì mọi người mới dám tin cơ….

(Ngoại trừ việc hai tên đó là bạn thân thì điều gì cũng có thể xảy ra, như việc bạn yêu tôi ngay lúc này!!!)

Nhưng tiếc quá, bạn gì ơi, vì hiện tại Bernard là bạn thân gần gũi nhất của Allen đấy! Suy cho cùng, việc bạn FA là điều sẽ không bao giờ thay đổi!

“Kkkkk đúng là ma man!!! Nói thật đấy, cậu không cần phải khiêm tốn vậy đâu! Thôi tôi sang bên kia chơi đây!”

 

Chưa kịp đi ra khỏi bàn thì cô giáo chủ nhiệm – Cô Jane Bossiline – từ đâu bước vào lớp. Lớp vội trở nên trật tự.

 

“Sorry các em, do nhiều việc bận quá nên đến giờ mới nhận lớp nè! Cũng được tuần rồi ha!”

 

“Cô ơi....Thế sáng nay thi môn gì vậy cô? Bọn em chuẩn bị giấy kiểm tra đây cả rồi..”

 

“Aaaa về chuyện đó...Trước hết có một vài việc quan trọng cô phải trao đổi với các em…”

 

Cả lớp tạm thời thở phào.

 

“Nào trước hết...Sao nào? Tuần học đầu năm thấy vừa rồi thế nào các em?”

 

“Cũng bình thường cô ạ.”

 

“Em nhớ hè lắm!”

 

“Sao hôm nay cô xinh vậy cô?!”

“Chắc là sau kỳ nghỉ hè không ai quên mặt các bạn trong lớp chúng ta đâu nhỉ?” – Cô Jane bật cười.

 

“Em đã quên mặt cô....

 

“Thật sao Brian (cười) Cô buồn đó....”

 

-.....xinh như thế nào, cho tới ngày hôm nay…”

 

Cả lớp cười phá lên, tiếng vỗ tay nổ bôm bốp.

“Thôi được rồi, các em nhìn chung đã thân nhau lắm rồi, đã học 2 năm cùng nhau rồi mà! Nhưng hôm nay cô muốn thông báo một tin rằng: vẫn còn một bạn mà chúng ta vẫn chưa biết nhiều đâu.”

 

“Lớp ta hả cô?”

 

“Đúng rồi.”

 

Cả lớp vội bàn tán, rất nhiều người được nêu tên là bí ẩn, tiêu biểu nhất, tất nhiên, là Allen.

 

“Ôi trời, cô không ngờ còn có nhiều bạn "bí ẩn" trong lớp ta đến vậy luôn đó. Nhưng có lẽ không bí ẩn bằng bạn này đâu.”

 

“Ai vậy ta?”

 

Cô Jane nhìn quanh lớp, thấy được sự bối rối của lũ học sinh, cười thầm.

 

“Lí do bạn này bí ẩn...là vì lớp ta có lẽ chưa từng gặp bạn này bao giờ!!!”

 

“Sao ở lớp A1K54 lại chưa gặp bao giờ...? Không lẽ....?!!! – 

 

“Nào, Ophelia, vào đi em.”

 

Cả lớp dần dần hiểu ra một bất ngờ đang chuẩn bị xuất hiện....Mọi người như nín thở khi cánh cửa mở ra.  

___ __ _

Một cô gái nhẹ nhàng bước vào. Cô gái này sở hữu một mái tóc dài màu đen mượt mà mềm mại, làn da trắng ngần, điểm xuyết vài tàn nhang nhỏ li ti bên gò má cao, khiến gương mặt cô thêm phần sống động. Đôi mắt cô – ôi, đôi mắt ấy – một màu xanh lục biếc như ngọc bích, sâu thẳm và lấp lánh, như chứa đựng cả một bầu trời thu trong trẻo. Hàng mi dày cong tự nhiên, mỗi lần chớp nhẹ như cánh bướm khẽ rung.  

 

Đôi môi hồng tự nhiên khẽ mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều như những viên ngọc trai nhỏ. Dáng người Ophelia thanh mảnh nhưng không yếu ớt, ngược lại, toát lên vẻ tự tin dịu dàng. Áo đồng phục tầm thường cô mặc bỗng trở nên sang trọng hẳn, khiến cô trông vừa thanh lịch, vừa ấm áp.  

 

Một làn gió nhẹ lướt qua cửa sổ, thổi bay vài sợi tóc mỏng trước trán Ophelia. Cô đưa tay lên, khe khẽ vén tóc sau tai, cử chỉ nhỏ ấy cũng đủ khiến vài chàng trai trong lớp đờ đẫn.  

 

Ophelia cúi đầu chào nhẹ, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân:  

 

“Xin chào lớp A1K54. Mình là Ophelia Flare. Rất vui được gặp các bạn.”

 

Không khí lớp học chợt ấm lên. 

 

Cả lớp im phăng phắc, không ai dám chợp mắt, sợ rằng sẽ bỏ lỡ một cử chỉ nào đó của cô nàng này. Và trong góc lớp, Allen khẽ ngẩng đầu lên từ trang vở, thoáng chút tò mò.

 

“Ophelia....Ôi trời!! Học sinh mới của lớp ta đấy Allen!!!!”

 

“......”

 

“Allen?”

Allen khẽ chớp mắt, một chút ngạc nhiên thoáng qua trong lòng. - “Ồ, một bạn mới.” - Cậu thầm nghĩ và định quay lại với cuốn sách.

 

(Nhưng mà….)

Allen lại ngước lên quan sát cô gái ấy một lần nữa, với ánh mắt sự tò mò lẫn chút dè chừng.

(Cô gái đó….thật kì lạ…mình chưa thấy hay bắt gặp ở Ironoaki bao giờ….) 

(Vẻ ngoài nổi bật và phong thái nhẹ nhàng này….nó…đẹp quá….không phải của chốn này.)

“Các bạn, xin giới thiệu, đây là Ophelia Flare, bạn ấy đến từ Willow và mới chuyển đến Ironoaki vài ngày trước, và hôm nay là buổi đầu tiên của bạn ấy ở Silvermorsh! Cô biết đây là năm 11 rồi nhưng vẫn còn có thêm học sinh mới chuyển đến, có thể sẽ khiến các bạn hơi bỡ ngỡ....”

 

“Học sinh từ Willow! Ôiii!!” - Cả lớp ngay lập tức ồ lên, không giấu được sự bất ngờ tột độ.

 

(....học sinh Willow…?!!) - Allen giật mình, đôi mắt ngay lập tức mở to ra, ngước lên dứt ra khỏi cuốn SGK.

 

“Đúng vậy! Ophelia là học sinh đến từ Willow nha các em! Và cô mong các em sẽ tích cực hỗ trợ bạn ấy trong khoảng thời gian ở Silvermorsh tới đây của bạn nha!

 

(Willow? Cô gái này… đến từ Willow? Thành phố phồn hoa, trung tâm của mọi thứ, là chuẩn mực để mọi thứ vinh dự khi được so sánh với? Một học sinh từ Willow… lại chuyển về Ironoaki? Điều đó chẳng khác nào một viên kim cương ở giữa một vùng đá sỏi. Nó không hợp lý chút nào.)

 

Cây bút trong tay Allen chợt rơi xuống sàn. Cậu thậm chí không nhận ra. Đôi mắt cậu mở to, dán chặt vào Ophelia, không còn là sự ngưỡng mộ dành cho cái đẹp nữa, mà là sự tò mò và hoài nghi sâu sắc.

 

(Tại sao? Tại sao một người từ Willow lại xuất hiện ở đây? Ở ngôi trường này? Trong chính lớp học này?)

 

(Cảm giác nãy giờ….bảo sao….)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...