Cô Jane nhìn quanh lớp, nụ cười hiền hậu nở trên môi:  

 

“Tuyệt vời!! Vậy nhân tiện cô sẽ sửa đổi vị trí chỗ ngồi một chút nhé! Bernard và Allen chuyển sang dãy bên kia nhé, 2 đứa sẽ ở bàn 3 tổ 2. Pablo và Elise ngồi cùng nhau ở bàn 4 bên kia nhé. Còn Ophelia…”

 

Cô giáo dừng lại, ánh mắt dịu dàng hướng về cô gái mới: 

 

“Em ngồi bàn 4, dãy bên kia, bàn dưới chỗ bàn đầu của bạn Allen nhé.”

 

Một tiếng xì xào nhẹ lan khắp lớp. 

 

Bernard bắt đầu thu dọn sách vở, chuẩn bị vội vác cặp chuyển sang bàn mới, nhưng người ngồi bên cạnh là Allen vẫn ngồi bất động, mắt miệng mở to, như thể chưa tin cô bạn mới đứng từ xa khi là người thực sự đến từ Willow.

 

“Allen! Dọn sách vở đi.”

 

“.....”

 

“Allen!!!”

 

“Hả? Ừm..ờ…ừ….”

 

“Cậu ổn không vậy?”

 

“Tớ…Tớ ổn…xin lỗi…”

 

Nói xong cậu liền luống cuống xếp đống sách vở rồi vội ném vào cặp.

 

Ophelia nhẹ nhàng bước xuống lối đi giữa các dãy bàn để về chỗ ngồi mới. Mỗi bước chân cô đi qua đều thu hút mọi ánh nhìn trong lớp.

 

Bóng người đó dừng lại ngay trước bàn Allen.

 

Allen ngước lên một cách vô thức. Và lần này, từ khoảng cách gần, vẻ đẹp của Ophelia càng khiến cậu choáng váng. Cậu có thể thấy rõ những sợi tóc mảnh mai trên khuôn mặt cô, ánh sáng long lanh trong đôi mắt xanh lục, và nụ cười dịu dàng trên môi.

 

"Chào cậu!" - Ophelia lên tiếng, giọng nói trong trẻo xuyên thấu sự phòng thủ của Allen.

 

Khi ánh mắt họ vô tình chạm nhau trong một giây, Allen không cúi mặt xuống vì ngại ngùng trước một cô gái xinh đẹp. Cậu nhìn thẳng, với một sự tập trung kỳ lạ. Trong ánh mắt ấy không còn là sự rung động đơn thuần, mà là ánh mắt của sự hiếu kỳ – một khao khát muốn giải mã bí mật đằng sau nụ cười dịu dàng kia.

 

Hai người nhìn nhau bất động.

 

Đối với Ophelia, ánh mắt ấy thật... khác lạ.

 

Nó không giống những ánh nhìn ngưỡng mộ, tò mò thông thường mà cô vẫn thường gặp. Ánh mắt của Allen sắc lẹm và xuyên thấu, như đang cố gắng nhìn thấu lớp vỏ bề ngoài để tìm kiếm thứ gì đó ẩn sâu bên trong. Nó khiến cô cảm thấy một chút bất an, như thể mình đang bị soi xét kỹ lưỡng.

 

Khoảnh khắc ấy kéo dài chỉ hai, ba giây, nhưng đủ để cô nhận thấy vẻ đẹp trai lạnh lùng ẩn sau mái tóc hơi rối của cậu, và sự tập trung đến khó hiểu trong đôi mắt ấy.

 

Vỗ!

 

Một cái vỗ mạnh vào vai khiến Allen giật mình thoát khỏi trạng thái tê liệt.

 

"Ê, Allen! Đi ra khỏi chỗ đi để người ta vô chứ!"

 

Allen bừng tỉnh, mặt đỏ lên vì xấu hổ. Cậu vội vã cầm cặp lên một cách lóng ngóng, cố không nhìn thêm về phía Ophelia lần nữa. Sự vụng về của cậu lúc này hoàn toàn đối lập với ánh mắt sắc sảo lúc nãy.

 

Ophelia, cũng thoát khỏi sự bối rối, vội bước nhanh về phía chỗ ngồi của mình. Nhưng trong lòng cô vẫn còn vương vấn hình ảnh cậu bạn có đôi mắt tập trung kỳ lạ kia.

 

Cô liếc sang tổ bên kia lớp, nhìn lại cậu học sinh Allen kia một lần nữa, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. 

 

(Cậu bạn đó... trông thật nghiêm nghị)

 

(Có phải mình đã làm sai điều gì? Hay đây chỉ là cách cư xử đặc trưng của người Ironoaki?)

Allen ôm cặp đi sang dãy bên kia. Ở bàn 3 tổ 2, là chỗ ngay bên cạnh cửa sổ hướng ra khu vực phía trước sân trường, ra tận đến tận cổng.

 

“Chà~ Chỗ mới này nhìn thông thoáng hơn hẳn nhỉ Allen?”

 

“Umm…tớ ngồi trong được không…?”

 

“Được chứ! Tôi biết ma man thích nhìn ra cửa sổ suốt mà…tự nhiên đi!” - Bernard cười lớn, rồi nhường Allen đi vào bàn trước.

 

“Cảm ơn.”

Trong tiết học, lớp học vẫn ồn ào âm ỉ. Các bàn cứ bàn nhau về nhân vật mới trong lớp. Vừa tan tiết học, Ophelia chưa kịp thu sách thì một nhóm bạn đã xúm lại quanh bàn cô, ánh mắt nào cũng tò mò lấp lánh. Cô nàng không hề bất ngờ. Ngược lại, cô đã sẵn sàng cho cuộc "phỏng vấn" quy mô lớn này.

 

“Ôi bọn mình chào bạn mới nhé!”

 

“Chào các bạn!”

 

(Cố lên nào Ophelia. Mày làm được mà. Bình tĩnh thôi!)

 

Trái ngược với không khí ồn ào bên kia lớp, tên Allen vẫn đang ngồi lủi thủi một mình một bàn. Nhưng thay vì chú tâm vào đống bài tập, tâm trí cậu cũng cảm thấy bất ngờ không kém gì bọn bạn kia khi tự nhiên một ngày đẹp trời lại có một học sinh từ thành phố bỗng xuất hiện tại Silvermorsh, ngay tại A1K54.

 

Cậu nhìn về phía đám đông từ xa.

“Ophelia ơi, trước cậu học trường nào vậy?”

 

“Mình chuyển từ trường Quintess 1 sang.” – Ophelia mỉm cười, giọng nhẹ nhàng.  

 

“Quintess 1?!!! Trường trọng điểm luôn á!!”

 

Cả lớp xôn xao...Quintess 1 là trường cấp 2 đứng đầu của tỉnh... Chỉ nhắc đến tên là toát ra một đống Aura rồi.

 

“Thế...thế bọn mình có cần phải xưng hô cậu là chị không? Chứ lần đầu thấy học sinh của Quintess 1 ở đây...nó kinh hãi lắm!”

 

“(cười) Không cần đâu mà! Tớ cũng chỉ là một bạn học sinh cùng trang lứa với các bạn thôi mà!”

(Quintess 1? Cô ấy thậm chí còn đã từng học ở Quintess 1 nữa sao?)

 

“Úi, trường chuyên ở huyện Willow á?!! Sao đột nhiên chuyển về đây thế?” 

 

Ophelia chần chừ một lúc...ánh mắt cô lảng tránh…

 

“Gia đình mình chuyển công tác nên phải theo thôi....”

 

“Thế cậu có biết chơi môn thể thao gì không? Hay có gia nhập CLB nào chưa?”

 

“Mình có biết chơi Piano…” – Ophelia chưa kịp nói hết câu.  

 

“Ồ! Thế cuối tuần này đi chơi Piano chung không? Bọn tớ hay rủ nhau ra chỗ lớp học đàn gần trường lắm!”

 

“Bị dở hơi à Kanta? Mày có biết cái gì về Piano đâu mà hứng hở thế?”

“Ê, này này! – Một đứa chợt cầm lên chiếc bút của Ophelia, tròn xoe mắt – Bút hiệu xịn thế này? Sao hoa văn đẹp vậy? Cậu giàu lắm hả?”

 

Ophelia hơi ngượng, khẽ kéo chiếc bút về: 

 

“Quà sinh nhật thôi…”

 

Đám đông ồ lên, tiếng xì xào nổi lên

 

“Nhà người ta…Chắc ở biệt thự luôn quá!”

 

“Ophelia này, cậu có người yêu chưa?” – Brian bỗng ném ra câu hỏi có phần hơi đột ngột khiến cả nhóm cười rúc rích.  

 

Ophelia bật cười, má ửng hồng: 

 

“Mình....mình chưa nghĩ đến chuyện đó....”

 

“Tại cậu đẹp quá, bọn tớ tò mò không chịu nổi á!”

 

Giữa tiếng cười giòn tan, Ophelia thở phào nhẹ nhõm. Cô biết mình vừa vượt qua "bài kiểm tra hội nhập" đầu tiên – và có vẻ như lớp A1K54 đã chào đón cô bằng cả sự hào hứng lẫn… phiền phức đặc trưng của họ.

 

Allen cũng đành quay lại với đống bài tập trước mắt, nhưng đầu óc, vì đã thu nhận quá nhiều dữ liệu đột ngột, đã không thể còn tập trung.

(*sụp...sụp...sụp*) Cậu không sang bên kia mà làm quen cô bạn mới kìa? - Jessica tiến tới với hộp sữa trong tay.

 

“Tớ....tớ không biết nữa. Cậu lại nói chuyện rồi à, Jessica?”

*Jessica Miller, là bạn chơi thân cùng Allen và Bernard. 3 người đã học cùng nhau kể từ tiểu học

 

(*sụp...sụp*) Ra về. Bây giờ cô ấy trông có vẻ hơi mệt mỏi với bọn kia rồi. (*sụp....sụp*). 

 

Bernard từ bên kia lớp chạy sang chỗ Allen, liền đặt tay lên vai cậu.

 

“Ổn không man?”

 

“Tớ bình thường thôi. Nãy nói chuyện với bạn mới sao rồi?”

 

“Ophelia á? Thì cô ấy cũng dễ tính nhẹ nhàng, nhưng tôi nghĩ là không hợp.”

 

“Sao lại không?” - Allen cười vẻ khó hiểu khi một thằng simp gái như Bernard lại nói như vậy.

 

“Tôi hỏi rồi.

Cô ấy không chơi game. Tiếc thật”

 

“…..?”

 

“..... Mà cậu cũng chưa lại nói chuyện với cô ấy mà, đúng không?”

 

“Tớ á....tớ...tớ...có lẽ biết rồi–”

 

“Cậu biết Ophelia từ trước rồi á?!”

 

“Kh-Không!! Ý tớ là...(thở dài)...thôi bỏ đi.”

 

“Ê Bernard, mới có bánh Creamy vị mới kìa!”

 

“Vị mới đó à, nó dở ẹc”

 

“Cậu thì biết quái gì?”

Sau đó, Bernard và Jessica cãi nhau về một gói bánh mới trong khi Allen lặng lẽ làm bài tập, nhưng trong đầu vẫn đầy những suy nghĩ luẩn quẩn….

—------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tiếng trống vào học đã điểm. Mọi người vội quay lại chỗ ngồi. Tiết tiếp theo là Văn của cô Louise.

“Cô chào các em. Hôm nay lớp ta sẽ tiếp tục tìm hiểu về 4 câu thơ đầu của bài thơ "Quê Hương" của Tế Hanh.”

 

Cô Louise vẫn đang giảng bài vô cùng tận tâm. Giọng cô nhẹ nhàng đi theo những ý thơ của tác giả. Ở đằng dưới, cả lớp vô cùng tập trung nghe bài, đặc biệt là Ophelia. Cô nàng chăm chú lắng nghe từng lời nói của cô giáo, như thế đang ngắm nghía từng chữ từng câu. Ánh mắt nhìn cô Louise với ánh mắt ngưỡng mộ.

 

(Ôi lời văn của giáo viên hay quá...y hệt hồi ở đó...)

 

Trong phần còn lại mơ màng của lớp, đương nhiên có Allen.....Cậu ngồi ngẩn ngơ, cầm bút vẽ nguệch ngoạc trên giấy nháp. 

 

Rồi cậu đặt bút xuống, chống cằm hướng mắt nhìn vào cửa sổ. Ở ngoài kia là một màu xanh quang đãng, đằng xa nhìn thấy vài cành cây đung đưa theo gió mát..... Kiểu thời tiết sáng sủa này....Allen cảm thấy có chút tụt hứng khi nhớ lại cơn mưa ngắn ngủi chiều qua....Tại sao thu vẫn chưa về?

(Viễn cảnh u ám quen thuộc ấy: Không ồn ào, không náo nhiệt, không gì cả. Trên sân trường chẳng có 1 bóng người, chỉ có sự im ắng. Điều đó cho tôi cảm giác thư thái xen lẫn một chút buồn rầu....giống như tính cách của cậu....Tự hỏi còn ai cảm thấy như vậy giống như tôi hay không..?)

Cậu ngáp một cái thật dài. Và cũng từ khoảnh khắc ấy, cuộc chiến giữa Allen và cơn buồn ngủ chính thức bắt đầu.

 

(Chết rồi, buồn ngủ quá.)

 

Không những vậy, tiết học thứ hai lại còn là môn Vật Lí nữa chứ, điều đó càng khiến cho cơn buồn ngủ ngày càng trầm trọng hơn. Tuy rằng cậu có thế vượt qua cơn buồn ngủ và giữ vững sự tỉnh táo khi giáo viên viết bảng, nhưng khi cô Louise bắt đầu đặt câu hỏi cho học sinh trả lời, hai mắt cậu lại bắt đầu díu vào nhau

 

Tiết học Văn đối với cậu trông chẳng khác mấy lời hát ru là bao, và ngay khi cậu chuẩn bị đầu hàng trước sự cám dỗ của giấc ngủ thì….

“Cô mời bạn Allen nào.”

 

“Huh?–”

 

Allen giật mình, vội quay mặt về phía trước, từ từ đứng dậy một cách bối rối.....

 

(Chết rồi....Lại như hôm qua nữa....)

 

“Allen, theo cảm nghĩ của em, tại sao tác giả lại chọn khung cảnh buổi sáng trong khổ thơ đầu?”

 

“Dạ thưa cô là..ờ..ừm..”

 

“Sao em?”

 

“Dạ em nghĩ là...là bởi vì ngư dân thường bắt cá vào buổi sáng ạ....Em nghĩ tác giả chọn khoảng thời gian này thì....thì... hoạt động sinh hoạt của ngư dân mới xuất hiện nhiều hơn....Nó sẽ dễ miêu tả hơn ạ....”

Cô Louise hơi nhíu mày, có vẻ chưa thực sự hài lòng với câu trả lời quá đơn giản. Sự nghĩ ngợi của cô khiến Allen càng thêm lo lắng...

 

(Chết. Câu trả lời của mình chắc là dở quá rồi thì phải...Chậc....)

 

“Còn có ý nào nữa không em?” – cô giáo định gợi mở thêm.

 

“Dạ...ừm...ờ…”

 

Bỗng, Allen thấy một cánh tay giơ lên từ bên kia lớp.

 

(Ôi trời, lại còn có người giơ tay nữa? Thôi giờ mà nghĩ tiếp thì mình cũng chẳng trả lời khá khẩm hơn được nữa đâu....lại còn làm mọi người mất thời gian nữa. Mau kết thúc đi...)

 

“Ừm...à...ờ....em chỉ nghĩ được vậy thôi ạ”

 

Cậu cảm thấy ngượng ngùng và chỉ muốn chôn mình xuống đất. Ánh mắt cậu lảng tránh.

 

Cô Louise nhìn sang phía bên kia lớp, nơi mà một học sinh duy nhất trong lớp giơ tay phát biểu.

 

“Cô mời em nào. Bạn nữ đang giơ tay ấy...Mời em–

 

Cô Louise bỗng dừng lại...cô nhìn lại kĩ khuôn mặt học sinh này một lần nữa....Dù đã phụ trách dạy A1K54 được một thời gian và nhớ hết mặt tất cả các học sinh của lớp...nhưng học sinh này...cô chưa từng gặp...Hay là hình như suốt thời gian qua cô đã sơ suốt bỏ quên một ai đó...?

 

“Em là....?” – Cô Louise liền tra hỏi...

 

“Ophelia ạ.” –Cô nàng đứng dậy trả lời.

 

“Ophelia...?”

 

“Dạ em là học sinh mới của A1K54. Em mới nhận lớp sáng nay ạ.”

 

“Ôi hóa ra là vậy! Thế chào mừng em đến trường Silvermorsh. Nào Ophelia, em hãy thử giúp Allen nói rõ về lựa chọn thời gian của tác giả?”

“Thưa cô, em nghĩ khổ thơ này có nhiều lớp ý nghĩa ạ.

 

Thứ nhất, về thời gian 'sớm mai hồng', tác giả chọn khoảnh khắc bình minh không chỉ vì đó là thời điểm ngư dân thường ra khơi, mà còn vì nó tượng trưng cho sự khởi đầu, hy vọng. Màu 'hồng' của bình minh gợi lên niềm lạc quan, sức sống tràn trề.

 

Thứ hai, ba yếu tố 'trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng' tạo thành một bức tranh thiên nhiên lý tưởng. 'Trời trong' cho thấy tầm nhìn xa, 'gió nhẹ' là điều kiện thuận lợi để ra khơi, còn 'sớm mai hồng' như một lời chúc phúc của thiên nhiên.

 

Thứ ba, hình ảnh 'dân trai tráng' đặt trong khung cảnh ấy không chỉ là miêu tả hiện thực, mà còn thể hiện vẻ đẹp lao động. Họ như những người anh hùng đang bước vào cuộc phiêu lưu, với thiên nhiên như người bạn đồng hành.

 

Cuối cùng, em nghĩ Tế Hanh chọn khung cảnh này vì nó thể hiện rõ nhất tình yêu quê hương của ông - một quê hương tươi đẹp, tràn đầy sức sống, nơi con người và thiên nhiên hòa hợp..."

 

(........)

 

Cả lớp tròn mắt nhìn vào Ophelia, im lặng trong giây lát, rồi vỗ tay rào rào.

 

“Trời ơi, lớp ta có thần đồng mọi người ơi!”

 

“Ophelia cho tôi xin chữ ký đi!"

 

Cô Louise xúc động: "Em phân tích quá xuất sắc! Cô cho em điểm 10!"

 

Ophelia bất ngờ khi nghe thấy lời khen từ giáo viên, khuôn mặt ửng hồng

 

“Em...em cảm ơn cô ạ.”

 

Trong tiếng hò reo ngưỡng mộ cô nàng, thì Allen chỉ im lặng, mặt chữ o miệng chữ a nhìn Ophelia...Ánh mắt cậu vô thức sáng lên, thể hiện sự ngưỡng mộ thực sự.

 

(Trời....câu trả lời đó đỉnh thật...Chắc có lẽ phải tập trung hơn thôi....)

 

“Ophelia, em trước đó học ở trường nào vậy?”

 

“Dạ trường Quintess 1 ở Willow ạ.” – Ophelia khiêm tốn trả lời.

 

“Quintess 1 sao? Vậy trước đó em có theo đội tuyển Văn không?”

 

“Dạ...dạ có ạ.”

 

(Chậc…Đội Tuyển Văn ạ…bảo sao…) - Allen thầm nghĩ, trong lòng đỡ cảm thấy kém cỏi hơn khi không trả lời được câu hỏi…

 

Cả lớp lại ồ. Có vẻ trường Silvermorsh đã vô tình "cướp" được một nhân tài từ Willow mất rồi.

 

(Cô bạn mới này có vẻ là một học sinh rất giỏi....Khả năng còn giỏi hơn mấy đứa ĐT Văn của trường cũng nên....Quả học sinh trường Quintess 1 có khác, chẳng trách mẹ mình toàn khen học sinh ở đó....Hừm. Thử nghĩ cô bạn này mà đầu quân cho ĐT Văn thì sao nhỉ...? Chậc..thế thì càng tốt cho trường ta chứ sao....) – Allen thầm nghĩ, miệng nở một nụ cười vô tình nhìn Ophelia một hồi...

 

Ophelia bất chợt nhìn sang phía bên kia lớp, ánh mắt lấp lánh hướng vào Allen.

 

Cậu ngay lập tức cúi xuống, nụ cười bỗng quay về lại thành đôi môi mím chặt như thường, cặm cụi ghi chép lại vài ý hay từ bài nói vào vở. 

 

(....gợi lên niềm lạc quan, sức sống tràn trề….)

 

(....quê hương tươi đẹp….đầy sức sống….thiên nhiên hòa hợp…)

(......)

(Ophelia....)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...