Siêu cấp sát thủ của tôi/Chapter 10: Buffet kiểu MỹChapter 10: Buffet kiểu Mỹ
20px

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm từ khung cửa kính rộng hắt vào căn phòng 1903 của khách sạn Hostel chiếu lên khuôn mặt đang… cười ngơ ngác của một cô gái nào đó như một lời trêu chọc tinh nghịch. 

Đồng hồ treo tường gần điểm tám giờ sáng để báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. 

Mọi thứ trong phòng đều đã thức giấc cùng nhóm các cô gái đã sẵn sàng với năng lượng tràn trề. Chỉ còn lại một nhân vật duy nhất vẫn đang say sưa trong thế giới riêng của mình. 

Người duy nhất chưa thức dậy dĩ nhiên là Shiori, nhân vật chính của buổi hòa nhạc hôm qua giờ đang chìm đắm trong một giấc mơ mà sau này cô nàng sẽ thề sống thề chết là hoàn toàn trong sáng và không hề có yếu tố lãng mạn nào cả.

Nhưng nếu ai đó có thể nghe được những gì đang diễn ra trong đầu cô ấy lúc này chắc hẳn sẽ không giữ nổi bình tĩnh mà phá lên cười.

Và đúng như vậy, giấc mơ ấy thật sự là đỉnh cao của sự hư cấu có điều kiện.

Trong giấc mơ của Shiori, thế giới thật đẹp. Trời đổ thứ ánh sáng mềm như lớp kem vanilla phủ lên một buổi sớm mùa xuân. Cả không gian tràn ngập mùi cỏ mới và tiếng gió lùa qua những tán lá cao đúng kiểu thế giới lý tưởng dành riêng cho một sinh vật hướng nội.

Trong mơ, Shiori không còn là cô gái nhút nhát thường ngày mà là một ngôi sao nhạc rock lừng danh đứng giữa Tokyo Dome rộng lớn.

Tiếng hò hét vang lên như thể cả Tokyo đều đang gọi tên cô ấy.

“Shiori! Shiori là số một!”

Những tia laser xuyên qua bóng tối, ánh đèn sân khấu chiếu rọi xuống khiến cô ấy lấp lánh như một viên ngọc quý. 

Trên tay cô ấy là cây guitar màu hồng phát sáng - thứ mà trong đời thực cô nàng đã không dám mua vì sợ quá nổi bật.

Điều kỳ diệu nhất là đôi tay cô nàng lướt trên dây đàn một cách điêu luyện, những ngón tay mềm mại tạo ra âm thanh làm rung động cả không gian. 

Cô nàng cười rạng rỡ cúi đầu cảm ơn rồi ngẩng đầu lên. Ở đó là những gương mặt thân quen. 

Chisa đứng bên phải, tay giơ cao vẫy vẫy đầy năng lượng. Kina đứng bên cạnh, nụ cười dịu dàng trên môi, Nijiko giơ dùi trống như chào khán giả, Kyou dựa vào ampli nhắm mắt thưởng thức, còn Mita thì đang ném hoa giấy lên trời. Cảnh tượng hoàn hảo đến mức trái tim Shiori như tan ra.

Và rồi từ phía sau sân khấu một bóng người bước ra trong khi nở nụ cười nhạt như thể thế giới này chẳng có gì khiến cậu để tâm.

Đó là Kudo Shinji.

Vẫn vẻ bình thản quen thuộc, cậu ta tiến đến trong khi cầm theo một ly nước cam mát lạnh, ánh mắt nhìn cô gái tóc hồng với vẻ nghiêm túc hiếm có. Khán giả im bặt, mọi ánh đèn dồn về phía hai người.

“Xin hãy nhận lấy, ngôi sao rạng rỡ nhất đời tôi!”

Khoảnh khắc đó khiến Shiori gần như đông cứng. Khuôn mặt cô nàng ửng hồng, trái tim đập loạn. Tay cầm guitar run run, miệng lắp bắp không thành tiếng.

“Hehehe…” 

Shiori bật cười ngớ ngẩn ngoài đời thực trong khi bàn tay siết chặt tấm chăn như đang ôm lấy cây đàn guitar vô hình. 

Cô nàng xoay người trên giường, giọng thì thầm đầy mơ màng.

“Còn nữa... Shinji... nước cam thêm đá nha~”

Và rồi một dòng nước dãi trong veo bắt đầu chảy xuống chiếc gối trắng tinh. 

“Mọi người... yêu mến tớ thật sao?”

Giọng cô nàng run run đầy xúc động tiếp tục vang lên trong mơ.

Tất cả cùng gật đầu đồng loạt. Ngay cả Shinji cũng khẽ cười.

“Ờ, chắc vậy.” 

Một câu trả lời thiếu nhiệt tình đến mức hoàn hảo, rất đúng với phong cách của anh chàng.

Cậu ta đứng trước mặt cô ấy mà nghiêng đầu thong thả hỏi. 

“Khoe nổi tiếng hả? Cũng được đó chứ.”

Shinji chìa tay ra nở nụ cười đầy tự tin. “Vậy, Shiori. Đi theo tớ không?” 

“Ơ… ê… cậu… sao lại…” 

Trái tim Shiori nổ tung trong lồng ngực mà nghĩ thầm. 

Oaaahhhhh!!! Đ-đ-đây có phải là sự kiện bạn thân hành động cool ngầu đột biến dẫn đến tuyến tình cảm phát triển không?!

Mặt Shiori đỏ như luộc tôm. Cô ấy đưa tay ra định chạm vào tay Shinji. Và ngay khi tay họ sắp chạm nhau... 

“Shiori. Dậy cái coi.” 

Giọng nói bình thản ấy kéo cô ấy từ thiên đường… về thực tại. Shiori choàng tỉnh dậy, mắt mở to vì bối rối cùng mái tóc hồng rối tung như tổ chim. 

Căn phòng sáng bừng dưới ánh nắng mai. Đồng hồ trên bàn đã chỉ đúng 8 giờ sáng.

Và Shiori, người vừa trải qua một trong những giấc mơ vĩ đại nhất đời mình tỉnh dậy trong tư thế... nằm úp mặt, miệng há to cùng một vệt nước dãi long lanh đang từ từ chảy xuống gối tạo thành một vệt ẩm ướt hình bản đồ nước Mỹ thu nhỏ.

Đôi mắt của Shiori đờ đẫn nhìn vào khoảng không vài giây như thể linh hồn vẫn còn đang bám víu vào giấc mơ Tokyo Dome xa xôi. Rồi dần dần ý thức ùa về và cô nàng chợt nhận ra hai gương mặt đang chăm chú quan sát mình với hai biểu cảm hoàn toàn trái ngược.

Một bên là Chisa với mái tóc vàng ngắn cắt ngang vai đang nhoẻn miệng cười tươi rạng rỡ, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch. Cô nàng mặc bộ đồ thể thao đơn giản màu xanh nhưng vẫn toát lên năng lượng người đẹp khó che giấu. 

Bên còn lại là Kina với mái tóc đen dài gọn gàng phía sau, gương mặt thanh thoát với biểu cảm lạnh lùng thường thấy nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ vừa khó hiểu vừa... ngao ngán đang cố gắng kìm nén một tiếng cười.

“Ch-chào buổi sáng ạ…”

Shiori thều thào với giọng khàn đục như zombie mới tỉnh dậy từ cõi chết.

“Chào buổi sáng, công chúa ngủ trong nước dãi.”

Chisa nhanh tay giật tấm chăn ra, ngón tay thon dài chỉ thẳng xuống chiếc gối.

“HAHAHAHA! Shiori à, em mơ cái gì vậy mà chảy dãi như trẻ con thế hả!?”

Tiếng cười giòn tan của Chisa vang lên, cô nàng còn ôm bụng cười đến mắt ướt nhèm.

“Thảm hại.”

Kina buông đúng hai chữ ngắn gọn, thần sắc không đổi nhưng khóe môi mỏng lại run run nhẹ. Rõ ràng cô nàng đang cố gắng nhịn cười đến mức hai bên má hơi ửng hồng.

Shiori ngơ ngác nhìn theo tay Chisa chỉ để thấy... một vệt ẩm ướt hình bản đồ nước Mỹ thu nhỏ in rõ trên chiếc gối trắng tinh. 

“A-A-A-A-AHHHHHHH?!?!! Không!!! Đừng nhìn!! Xấu hổ chết mất!!!”

Cô nàng hét lên, hai tay vội vã che lấy mặt nhưng dường như đã quá muộn.

Chisa nhanh nhẹn cầm điện thoại dí sát mặt cô nàng.

“Chị chụp rồi nha. Bằng chứng sống. Tí gửi vào nhóm chat chung cho Kyou với Nijiko xem nhé.”

 Đôi mắt cô nàng lấp lánh niềm vui chiến thắng.

“Đừng làm vậy với em mà!!!”

Shiori kêu lên thảm thiết, giọng vỡ ra thành từng đoạn, khuôn mặt đỏ ửng như quả cà chua chín.

Kina khoanh tay trước ngực gật đầu như quan tòa vừa xác nhận tội danh. 

“Trong tư thế ngủ há miệng, tiết nhiều nước dãi, tiếng mơ ú ớ, có thể kết luận rằng cậu đã mơ rất đẹp nhỉ.” 

Giọng cô nàng đều đều như đọc báo cáo.

“Không cần báo cáo chi tiết đâu mà Kinaaaaa!!!” 

Shiori rên rỉ, hai tay bứt tai bứt tóc.

Câu trả lời chỉ khiến Chisa bật cười sảng khoái, tiếng cười của cô vang khắp căn phòng. 

“Rồi rồi, tỉnh đi nào công chúa. Dậy ăn sáng đi thôi. Kyou với Nijiko xuống trước rồi đó. Mita thì đang chụp hình sống ảo quanh khách sạn. Chỉ còn mỗi hai chị em tụi này tử tế ngồi đây đợi em thôi nha.”

Kina bổ sung theo kiểu nghiêm túc đặc trưng. 

“Đúng đấy. Tớ ngồi canh không phải vì thương hại đâu mà bởi vì nếu không đợi, khả năng cao cậu sẽ trốn luôn dưới gầm giường trong khi tuyệt thực đến chết mất.”

“Ê tớ đâu có khủng khiếp vậy đâu!” 

Shiori phản ứng nhưng lại nhớ ra mình đúng là có khả năng làm vậy thật nên đành im bặt. Đôi mắt cô nàng liếc nhìn về phía gầm giường như đang tính toán không gian trú ẩn.

Kina nhắc nhở với giọng bình thản.

“Cậu nên tắm cái đã. Nhìn tóc cậu kìa, giống cá khô bị xe tải cán qua vậy.”

Bị chạm đúng chỗ đau, Shiori đưa tay sờ lên đầu. Mái tóc hồng rối tung dính chặt từng lọn nhìn như tổ chim thật.

“Ư… đúng là hơi tệ thật.”

“Nhưng... tớ chưa tỉnh ngủ…”

Chisa nhét nguyên một chai nước lạnh vào tay cô nàng. 

“Uống đi là tỉnh liền.”

“Cái này là nước suối hả?”

“Không. Nước tăng lực 500mg caffeine đấy.” 

Chisa đáp tỉnh rụi khiến Shiori cạn lời.

Và chưa kịp phản kháng, hai cô nàng đã kéo Shiori vào phòng tắm như áp giải tội phạm nguy hiểm. Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại.

Sau một khoảng thời gian ngắn, từ phòng tắm vọng ra đủ thứ âm thanh hỗn loạn. Có tiếng trượt chân, tiếng chai lọ rơi và tiếng Shiori kêu thất thanh như linh hồn sắp lìa khỏi xác. 

“Làm sao mình gội đầu bằng vòi nước kiểu này được chứ!!! Gì mà nước mạnh như áp lực rửa xe vậy trời!! Ai cứu tui với!!”

Kina nghe thấy nhưng vẫn bình thản lật trang tạp chí du lịch, ngồi thư thái trên sofa mà bình luận. 

“Kế hoạch buổi sáng đang bị trì hoãn bởi một cá thể hoảng loạn.”

Chisa nhai snack mà gật gù tán thành. 

“Ừm đúng thật.”

“Em chỉ thấy cô ấy... mất cảnh giác quá mức thôi.”

Chisa cười nhẹ quay sang hỏi.

“Kina này, em nói nghe lạnh nhạt ghê. Không lẽ em chưa bao giờ mơ thấy ai đó à?"

Câu hỏi khiến Kina thoáng khựng lại. Cô nàng im lặng vài giây rồi mặt ửng hồng rõ rệt. 

“E… em sẽ không trả lời câu hỏi đó.”

Chisa bật cười to, vỗ tay vui sướng.

“Ha! Vậy là có nha! Nhìn kìa, mặt em đỏ rồi đó~”

“Không có mà!” 

Kina phản xạ nhanh quay mặt đi nhưng đôi tai đỏ ửng đã phản bội cô nàng hoàn toàn.

“Rồi rồi, chị không nói nữa.”

Chisa giơ tay đầu hàng nhưng giọng nói vẫn đầy tinh nghịch.

“Mà nè, sáng nay em định ăn gì thế? Chị nghe buffet ở đây có cả pancake phô mai đấy.”

“Gì cũng được ạ, miễn là không có ớt cay kiểu Mỹ.”

Kina đáp lại, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh.

“Em đúng là người Nhật chính gốc luôn đó, Kina.”

Tiếng nước chảy trong phòng tắm đột ngột ngừng lại kèm theo giọng Shiori nhỏ nhẹ vọng ra. 

“Chị Chisa ơi~ Em quên mang khăn tắm rồi~”

Chisa huýt sáo vui vẻ liếc nhìn Kina. 

“Hình như ai đó đang cầu cứu kìa.”

Kina nhíu mày. 

“Đừng bảo là chị định…”

“Đúng vậy, chị sẽ mang khăn vào và xem cô ấy phản ứng thế nào.”

Kina thở dài nhưng rồi cũng khẽ mỉm cười. “Thật là… chị chẳng bao giờ thay đổi được cả.”

“Thì thế mới vui chứ.”

Chisa nói rồi nhấc chiếc khăn tắm trắng tinh khôi bước về phía cửa phòng tắm với vẻ mặt nghiêm túc đến mức đáng ngờ. Cô nàng gõ cửa nhẹ. 

“Khăn tắm đây nhé, Shiori~”

Sau một lúc, cả hành lang tầng 19 vang lên tiếng hét chói tai. 

“Chị Chisa! ĐỪNG CÓ NHÌN MÀ!!”

Kina chỉ ngồi ngoài bàn nhấp ngụm trà nguội bình thản như chẳng có chuyện gì. 

“Biết ngay mà…” Cô nàng liếc nhìn đồng hồ.

“Nếu hai người mà không xuống ăn trong mười lăm phút nữa, tớ sẽ gọi phòng bếp giữ lại đúng một quả trứng rán cho mỗi người. Không hơn nhé.”

Giọng nói đều đều nhưng đầy uy lực khiến cả Chisa đang ở trong phòng tắm cũng phải giật mình.

Sau khi tắm xong, Shiori đứng thẫn thờ giữa phòng như một bức tượng sống động của sự bối rối. Mái tóc hồng ướt sũng của cô nàng rũ xuống, từng sợi nước nhỏ tong tong xuống sàn tạo thành một vũng nước lấp lánh dưới chân. 

Trông cô ấy chẳng khác nào một chú mèo con ướt át vừa bị văng ra từ máy giặt, đôi mắt to tròn vẫn còn long lanh ngơ ngác sau cú sốc từ vòi sen áp lực cao. 

Chiếc khăn tắm trắng được quấn vội vàng trên đầu tạo thành một kiểu tóc “bà thím đi xông hơi” kỳ quặc khiến tổng thể diện mạo của cô ấy càng thêm tội nghiệp.

Chisa chống cằm ngồi trên giường, ánh mắt tinh nghịch quan sát cảnh tượng trước mặt rồi bật cười thành tiếng.

“Ừm… nói sao nhỉ… hình tượng ‘ngôi sao nhạc rock quốc tế’ của em đâu mất rồi thế?”

Kina đứng cạnh đó, gật đầu với vẻ nghiêm túc như đang phê duyệt một bản báo cáo quân sự quan trọng.

“Đánh giá tổng thể cho thấy trạng thái hiện tại của Shiori lúc này rất tệ hại.”

“Hic… biết ngay cậu sẽ nói như thế mà…” Shiori ôm đầu thở dài, cảm thấy bản thân như một linh hồn vừa bị rớt khỏi server xã hội hoàn toàn mất kết nối với thế giới bên ngoài.

Chisa đứng dậy đặt tay lên vai Shiori, ánh mắt chan chứa một thứ gì đó giống như… động lực bạn bè?

“Tỉnh chưa gái? Xong rồi thì chuẩn bị đi thay đồ đi nào. Mọi người đang đợi ở dưới đó đấy.”

“Vâng… nhưng…” Shiori nghiêng đầu với vẻ mặt khó xử. “Tụi mình… ăn sáng buffet thiệt hả?”

“Chứ em nghĩ khách sạn năm sao cho ăn mì ly hay gì?” Chisa chớp mắt liên hồi, vẻ mặt giả vờ ngạc nhiên.

“Không… ý em là… đông người quá… lại phải đứng xếp hàng… phải chào hỏi lễ tân… phải lấy muỗng… phải đối diện người lạ…”

“Ờ đúng. Đúng là phải đối diện người lạ chứ.” 

Kina trả lời không chút do dự, giọng điệu phẳng lặng như đang đọc điều lệnh quân đội.

Shiori lập tức xụi xuống như chiếc bánh bao bị xì hơi, toàn thân rũ rượi.

“Vậy… cho em ở lại phòng ăn bánh quy với uống trà sữa được không…”

“Không nhé.”

“Vậy em ăn bánh mì trét bơ?”

“Không luôn.”

“Vậy em sẽ phải ăn… không khí chắc?!”

Chisa cười khì, đôi mắt nheo lại thành hai đường cong vui vẻ.

“Không khí không có calo đâu bé. Không khí sau 9 giờ sáng mà ăn là dạ dày nổi loạn liền đấy.”

“Vậy cho em ăn stress… chắc em cũng có thể no cả ngày…”

Kina chậm rãi đeo bao tay nilon vào tay mình, một hành động kỳ lạ khiến Shiori hoảng hốt rồi lạnh lùng tuyên bố.

“Không ăn sáng thì không có năng lượng và không tập trung dễ bị ngất sẽ gây phiền phức đấy. Kết luận cậu phải đi ăn nhé.”

“Ê khoan đã sao nghe giống biện pháp quân sự vậy trời!!!”

Chisa đứng khoanh tay, nở nụ cười bao dung kiểu ác quỷ thân thiện.

“Tóm lại em có hai lựa chọn: một là tự mặc đồ rồi xuống ăn sáng nhẹ nhàng như công dân văn minh. Hai là để Kina lực điền kia cõng em xuống đó như tù binh chiến tranh nhé.”

Kina rất hợp tác khi nói thêm.

“Tớ cũng có cùm tay phòng trường hợp cậu kháng cự đấy.”

Shiori nghe xong liền bật mode đầu hàng ngay tức khắc.

“Tớ đi liền! Đi liền ngay lập tức mà!! Cậu khỏi phải dùng bạo lực nữa!!”

“Bé ngoan.” Chisa vỗ đầu cô một phát đầy trìu mến.

Shiori lê bước đến bên vali áo quần của mình, mở nắp với vẻ mặt nghiêm túc. Căn phòng bỗng rơi vào khoảng yên lặng… kỳ cục. Chisa và Kina đứng nhìn và…đơ toàn tập.

“Ờm.” Chisa lên tiếng trước, phá vỡ bầu không khí im lặng. “Shiori nè. Em tính mặc như vậy thật đó hả?”

“Ủa sao vậy chị?”

“… Sao cậu trông giống bà lão đi mua bột giặt vậy.” Kina kết luận thẳng tưng, không chút vòng vo.

Trước mặt họ là một combo thời trang kỳ lạ: áo khoác hoodie to tổ bố màu hồng với quần thun hồng dài túm gấu kiểu… đồ ngủ thể thao mà chỉ những ai hoàn toàn từ bỏ hy vọng về ngoại hình mới dám mặc.

Chisa xoa thái dương, suy nghĩ nên can thiệp ở mức độ nào.

“Shiori… em có mang đồ nào… nhìn tử tế hơn chút không?”

“Ủa chứ bộ đồ này em thấy ổn mà chị? Em mặc đi học hoài mà.”

“Chính xác đó.” Chisa gật gù. “Ổn với môi trường học đường. Không ổn với… đời sống con gái đâu đấy.”

“Ủa? Khác nhau hả?”

“Có chứ. Em là idol rock concert quốc tế rồi đó Shiori. Em phải biết giành lại danh dự cho thế giới thời trang chứ.”

Shiori đưa mắt nhìn đống áo quần của mình. Ngắn gọn: toàn hoodie, áo len, quần thun, vài cái áo sơ mi mượn vibe “nhạc công indie không muốn bị ai thấy”.

“… Em hết đồ rồi ạ.”

“Không sao!” Chisa đập tay một cái xuống giường. “Chị có đem theo quần áo cứu trợ đây!”

Cô nàng mở vali riêng của mình với một động tác kịch tính. Một thế giới váy áo và phụ kiện nổ tung trước mắt: từ áo len croptop, cardigan hồng pastel, áo khoác phong cách retro đến váy caro dễ thương kiểu nữ sinh Anh quốc. Chisa nếu muốn có thể thống trị thế giới này bằng gu phối đồ.

Kina đứng cạnh chêm nhẹ.

“Vài hôm trước chị ấy còn bắt mình thử mười tám bộ đồ chỉ để chọn bộ mặc đi ăn tối.”

“Đúng đó!” Chisa chỉ tay. “Lý do con gái ra đời là phải tự tin. Và tự tin bắt đầu từ việc ăn mặc đẹp!”

“… Rồi em mặc cái gì bây giờ ạ.”

Vài phút sau, kết quả Shiori phiên bản “thay da đổi thịt” hiện ra trước gương.

Trước gương, đứng đó không phải là con mèo ướt mê xó tường nữa. Mà là một cô gái dịu dàng trong chiếc áo ngắn tay màu hồng phấn mỏng kết hợp cùng chân váy trắng pastel. Mái tóc hồng mềm mại rũ nhẹ, gương mặt ngây ngô nhưng toát lên sự dễ thương kiểu… lỡ nhìn một cái là không nỡ quay đi.

Kina gật đầu duyệt.

“Được đấy. Nhìn như con người rồi đấy.”

Chisa chống cằm nhìn tác phẩm thời trang vừa hoàn thành của mình, cười tít mắt.

“Đó giờ ai bảo Shiori xấu chứ? Em chỉ thiếu người chăm mà thôi!”

Shiori thì đỏ mặt với suy nghĩ muốn trốn xuống gầm giường.

“Nh-nhưng em thấy… lạ quá. Nhìn như em cosplay người hướng ngoại vậy á!”

Kina khoanh tay, bình luận đúng trọng tâm.

“Cậu mà mặc thế này ra đường, đảm bảo có gái xin số.”

“G-g-gì cơ?!”

“Hơi tiếc là em là gái. Nên khả năng lớn hơn là… trai xin số.”

“AAAAA còn đáng sợ hơn nữa!!!”

Chisa vỗ vai Shiori dàn xếp.

“Thôi đừng lo. Con gái Nhật đáng yêu là auto thu hút ở New York. Có chị giữ em thì không ai bắt cóc em đâu.”

Kina nheo mắt.

“Trừ khi…”

“Trừ khi sao vậy?!” Shiori sợ hãi.

“Trừ khi là Shinji đến kiếm cậu.”

Cả phòng im lặng nửa giây.

Chisa bật cười.

“Thế thì đúng là xác định khỏi chạy nha.”

Shiori cạn lời khi nghĩ đến khả năng đó.

“Đi thôi. Ăn sáng nào!”

“Đợi em lấy lại tinh thần cái đã…”

“Không nhé.”

Kina mở cửa. Chisa xách Shiori ra như xách mèo. Hành trình đi ăn sáng buffet của họ đã bắt đầu như thế.

Mười lăm phút sau, ba cô gái đã có mặt ở khu buffet sang trọng của khách sạn Hostel. 

Hành trình từ phòng 1903 xuống tầng trệt là cả một cuộc vật lộn tâm lý đối với Shiori, khi cô nàng phải vượt qua ba vòng xoáy cảm xúc: chống lại cơn buồn ngủ còn vương vấn, vật lộn với hệ thống nút công tắc vòi sen phức tạp như bảng điều khiển tên lửa và cuối cùng là cú suy sụp tinh thần khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương với bộ trang phục người hướng ngoại mà Chisa đã ép mặc.

Thế nhưng vừa đặt chân xuống tầng trệt, họ lập tức nhận ra điều gì đó bất thường. Bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường, không một bóng dáng quen thuộc nào trong nhóm bạn.

Không thấy Nijiko với mái tóc vàng rực rỡ thường xuất hiện như một tia nắng.

Không thấy Kyou với vẻ lạnh lùng đặc trưng đang ngồi góc nào đó thưởng thức cà phê.

Cũng không thấy cả Mita luôn, người thường tạo ra không khí nhộn nhịp với những câu chuyện không hồi kết.

Shiori nghiêng đầu, ánh mắt ngơ ngác như một con thỏ vừa bị xách từ ổ ra giữa đường cái. 

“Ơ... mọi người đâu hết rồi ạ?”

Chisa chống cằm suy nghĩ, đôi mắt lướt qua khắp không gian rộng lớn của sảnh buffet. 

“Ừm... khả năng bỏ tụi mình mà đi ăn trước là có... À không, với Mita thì có thể, với Kyou thì chắc chắn có, còn Nijiko... hơi bất ngờ thật đấy.”

Kina với bản tính thực tế lập tức đưa ra phân tích.

“Xác suất họ đã ăn xong và đi tham quan là 65%. Xác suất họ đang gặp sự cố kỹ thuật là 20%. Xác suất họ cố tình trốn tránh chúng ta là…”

Cô dừng lại khi thấy ánh mắt hoảng hốt của Shiori. 

“...Rất thấp.”

Dù hơi buồn vì sự vắng mặt bí ẩn của ba thành viên nhưng cái bụng đói không chờ đợi ai bao giờ. 

Cả ba quyết định không đi tìm người lạc nữa.

“Bọn kia lớn cả rồi, tự sinh tự diệt được.”

Chisa tuyên bố với nụ cười bí ẩn. Quan trọng nhất lúc này là phải lấy lại năng lượng! Ăn sáng thôi nào!

Khu buffet của khách sạn đúng thật là đẳng cấp, một không gian rộng lớn với những chiếc bàn gỗ óc chó sáng bóng, khăn trải bàn trắng tinh được ủi phẳng lì và những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh chiếu ánh sáng ấm áp xuống vô số món ăn hấp dẫn.

Tiếng dao nĩa leng keng nhẹ nhàng hòa cùng bản nhạc jazz tinh tế phát ra từ hệ thống loa âm trần tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng ấm cúng.

Mùi bánh mì bơ tỏi thơm ngậy hòa quyện với mùi thịt xông khói giòn rụm xen lẫn hương thơm ngọt ngào từ những chiếc pancake mới ra lò và mùi cà phê Arabica hảo hạng. 

Đâu đó vang lên tiếng máy pha cà phê phả hơi nóng xì xèo cùng với tiếng khách trò chuyện rì rầm tạo nên một bản giao hưởng ẩm thực đúng chuẩn một buổi sáng kiểu Mỹ đắt tiền.

Kina tiếp cận quầy buffet với vẻ mặt nghiêm túc của một chỉ huy trên chiến trường. Cô ấy cầm chiếc đĩa trắng tinh lên, mắt đảo qua các món ăn như đang quét mã vạch. 

“Trứng bác thảo... thịt nguội... thêm hai lát bánh mì... và cà phê đen vậy.”

Giọng cô ấy đều đều như đang đọc báo cáo chiến thuật khiến nhân viên phục vụ đứng gần đó phải dừng tay và quan sát cô với ánh mắt tò mò.

Chisa thì nhẹ nhàng nhón một chiếc bánh croissant vàng ươm, quay sang Shiori đang đứng như trời trồng giữa rừng thức ăn. 

“Còn em thì sao? Đừng nói lại chỉ lấy mỗi salad nhé, ăn sáng kiểu đó không đủ năng lượng đâu.”

Shiori cầm chiếc đĩa trắng với đôi tay run nhẹ, mắt mở to ngỡ ngàng nhìn vào mê cung ẩm thực trước mặt. Cô nàng lúng túng di chuyển từ quầy này sang quầy khác như một du khách lạc lối trong thành phố ẩm thực xa hoa. 

“Ơ... em... em không biết bắt đầu từ đâu luôn á…” Giọng cô nhỏ dần như tiếng muỗi kêu.

Chisa bật cười, nhẹ nhàng đẩy cô nàng về phía quầy đồ ngọt.

“Thì bắt đầu bằng việc lấy đồ ăn đi, trời ạ. Em cứ tưởng tượng mình đang trong tiệm buffet 100 yên ấy mà chọn.”

Đúng lúc đó, một giọng nữ quen thuộc vang lên từ phía sau thanh thoát và ấm áp như tách trà hoa nhài buổi sớm.

“Ồ, chẳng phải là J-Rock Band sao? Thật trùng hợp quá!”

Ba cô gái cùng quay lại và trước mắt họ là một hình ảnh khiến cả không gian buffet sang trọng bỗng trở nên rực rỡ hơn. 

Carly trong bộ váy xanh đậm thanh lịch với đường cắt tinh tế đang đứng đó với nụ cười tỏa nắng. 

Mái tóc hồng của cô nàng được uốn nhẹ tự nhiên buông xõa trên vai, còn đôi mắt ấm áp ánh lên sự vui mừng khó giấu. 

Trong tay cô nàng là tách trà Anh quốc được pha trong bình sứ trắng muốt, trông cô nàng hoàn toàn thoải mái và lịch lãm như thể vừa bước ra từ một trang tạp chí thời trang cao cấp.

“Chị Carly!” 

Shiori reo lên, đôi mắt cô nàng sáng rực lên như những vì sao nhỏ. 

“Chị cũng ở khách sạn này ạ?”

Carly gật đầu nhẹ nhàng, nụ cười tươi tắn nở trên môi. 

“Ừ, chị ở đây nghỉ cùng thiếu gia nhà chị. Mấy em biểu diễn hôm qua ở nhà hát Beacon Theater chắc mệt lắm nhỉ? Chúc mừng lần nữa nhé, buổi diễn tuyệt lắm đó.”

Chisa nhún vai cười, giọng đầy tự hào. “Cảm ơn chị, buổi diễn đó cũng là nhờ Shiori dũng cảm đứng hát chính đấy. Em còn ngạc nhiên là cô nàng không ngất giữa chừng đó.”

“Ê chị Chisa!” Shiori đỏ mặt, tay run run đến mức suýt đánh rơi cái thìa đang cầm.

Kina uống ngụm cà phê đen, giọng bình thản như mọi khi. 

“Thật ra xác suất cô ấy ngất là 28%. Em có ghi trong sổ theo dõi rồi.”

“Kina à!” Shiori gần như kêu lên, khuôn mặt đỏ ửng như quả cà chua.

Carly bật cười khúc khích, đặt tay lên môi một cách duyên dáng. 

“Ba em vẫn dễ thương như lần đầu gặp nhỉ. À, chị đang định tìm dịp giới thiệu thiếu gia của nhà chị với mấy em đấy.”

“Thiếu gia?” Chisa nghiêng đầu tò mò. 

“Ý chị là người bạn mà chị làm trợ lý ở cùng trên chiếc xe sang trọng ấy hả?”

“Đúng rồi đó.” 

Carly gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy nhiệt tình. 

“Cậu ấy tên Bush Viole, mới từ Washington về đây. Cậu ấy có tài đặc biệt lắm nha, biết xem chỉ tay và tiên đoán vận mệnh cực chuẩn đó.”

Kina nhướn mày, ánh mắt hoài nghi. “Tiên đoán vận mệnh? Nghe như mấy show truyền hình đêm khuya ấy nhỉ.”

“Thật đó mà!” 

Carly đáp, nụ cười bí ẩn thoáng qua trên môi. 

“Thiếu gia nói chỉ cần nhìn một lần là biết ai đang yêu, ai đang giấu bí mật, ai sắp gặp định mệnh của mình đấy…”

Chisa chống cằm, ánh mắt lấp lánh vẻ hứng thú. 

“Ồ, nghe hay phết nhỉ. Mà vị thiếu gia ấy bao nhiêu tuổi vậy chị?”

“Cũng tầm tuổi mấy em thôi à.”

“Hể, bằng tuổi tụi em mà biết xem vận mệnh hả?” Kina tỏ vẻ nghi ngờ.

Carly nhún vai, giọng đầy tự hào. 

“Thì tài năng bẩm sinh đó mà.”

Shiori lúc này đã bị câu chuyện thu hút hoàn toàn, hai mắt mở to như hai cái đĩa con. 

“Cậu ta có thể... nhìn là biết tương lai của mình hả chị? Kiểu như... mai có được nổi tiếng không ấy vậy?”

“Có thể lắm chứ!” Carly cười, giọng đầy khích lệ. 

“Hay là… mấy em gặp thử đi? Cậu ấy đang ở phòng khách tầng trệt, vừa ăn sáng xong chắc vẫn còn ngồi đọc sách đó.”

Chisa liếc sang Kina rồi sang Shiori với ánh mắt tinh nghịch. 

“Nè, nghe có vẻ vui đó ha. Đi xem thử không?”

Kina chậm rãi đặt ly cà phê xuống, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản. 

“Nếu thật sự biết đọc vận mệnh, em muốn hỏi xem khi nào Chisa hết chọc ghẹo em.”

Chisa bật cười giòn tan. 

“Ha! Vậy là càng phải đi rồi!”

Shiori chắp tay trước ngực, ánh mắt rụt rè nhưng vẫn sáng lấp lánh đầy hi vọng. 

“Ừm… tớ… tớ cũng muốn thử một chút.”

Carly mỉm cười đứng dậy nhẹ nhàng như một quý cô đích thực. 

“Tốt quá. Ăn xong chị dẫn ba em qua đó nha. Thiếu gia chắc cũng vui khi có người muốn xem vận mệnh.”

Ba cô gái nhìn nhau rồi cùng gật đầu. Bữa sáng trôi qua trong tiếng trò chuyện rôm rả.

Chisa hào hứng kể chuyện Kyou ngủ gật trong phòng tắm khi đang đánh răng, Kina say sưa so sánh hương vị cà phê Mỹ và Nhật với sự chính xác của một nhà phê bình ẩm thực, còn Shiori thì liên tục chụp ảnh đồ ăn đến lần thứ mười mà đôi tay vẫn run nhẹ. 

Carly chỉ ngồi đó nở nụ cười hiền hòa, thi thoảng xen vào vài câu bình luận thú vị, vẻ mặt không giấu nổi sự vui mừng khi được gặp lại nhóm các cô gái.

Khi ba cô gái đặt muỗng xuống, bữa sáng đã kết thúc trong sự thỏa mãn. Carly khẽ đứng lên, giọng nhẹ như gió. 

“Đi thôi nào, thiếu gia chắc đang chờ rồi đó.”

Hành lang tầng trệt sáng rực ánh vàng của buổi sáng New York. Ba cô gái bước theo Carly, tiếng giày chạm nền đá cẩm thạch vang lên đều đặn như nhịp tim đang hồi hộp. 

Phía cuối hành lang, phòng khách sang trọng của khách sạn hiện ra với những chiếc ghế da đen bóng loáng, rèm lụa mềm mại và một cây đàn piano trắng tinh đặt gần cửa sổ lớn.

Ánh sáng ban mai hắt qua kính tạo thành những vệt sáng vàng óng vắt ngang sàn nhà như những dải lụa. Carly dừng lại trước cánh cửa gỗ lớn được chạm khắc tinh xảo mà quay sang họ với nụ cười nửa bí ẩn nửa trêu ngươi.

“Thiếu gia Viole đang ở trong này đó.”

Ba cô gái nhìn nhau, Shiori nuốt nước bọt lo lắng, Chisa khoanh tay với vẻ hứng khởi khó giấu, Kina thì chỉ khẽ hất tóc ra sau với biểu cảm khó đọc. Carly đặt tay lên tay nắm cửa mạ vàng, cánh cửa mở ra chậm rãi với âm thanh khẽ khàng…

Ánh sáng tràn ra và ở phía trong một bóng người ngồi ung dung trên ghế sofa mà đọc sách toát ra vẻ nổi bật hơn tất cả người khác, ánh nắng chiếu lên mái tóc trắng và nụ cười nửa môi đầy tự tin. Cậu ta mặc bộ màu đen đơn giản, đôi mắt như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.

Cuộc gặp gỡ với “Thiếu gia Viole” chuẩn bị bắt đầu và không khí xung quanh bỗng trở nên kỳ bí đến khó tả.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...