“Không phải con giấu sâu. Là trước kia con tôn trọng mọi người. Nhưng xem ra, sự tôn trọng của con bị hiểu lầm thành dễ bắt nạt.”

Tôi cúp máy.

Chưa đầy mười phút sau, Lục Hành Viễn gọi tới.

Tôi không nghe.

Anh ta gọi lần thứ hai.

Tôi vẫn không nghe.

Đến lần thứ ba, anh ta gửi tin nhắn.

“Minh Nhiên, em đừng quá đáng. Mẹ anh bị em chọc tức đến đau tim.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, cười lạnh.

Sau đó chụp màn hình gửi cho luật sư Diệp.

Một phút sau, luật sư Diệp gửi văn bản cảnh cáo chính thức đến email của Lục Hành Viễn.

Nội dung rất ngắn.

Nếu tiếp tục dùng người nhà gây áp lực tinh thần với thân chủ đang mang thai, phía tôi sẽ đưa toàn bộ lịch sử liên lạc vào hồ sơ tố tụng.

Từ đó, điện thoại của tôi yên tĩnh hẳn.

Nhưng tôi biết, Lục Hành Viễn sẽ không ngoan ngoãn dừng lại.

Bởi vì một người quen kiểm soát mọi thứ, khi phát hiện người từng nằm trong phạm vi kiểm soát của mình đột nhiên bước ra ngoài, phản ứng đầu tiên không phải hối hận.

Mà là tức giận.

9

Triển lãm thương mại diễn ra vào cuối tuần.

Trước ngày khai mạc, trợ lý đưa cho tôi bản kế hoạch thuyết trình của Lục Hành Viễn.

Tôi lật xem vài trang, càng xem càng buồn cười.

Bọn họ đúng là không biết xấu hổ.

Cấu trúc phân tích thị trường là của tôi.

Mô hình dự đoán rủi ro là của tôi.

Ngay cả ba biểu đồ trọng tâm cũng chỉ thay màu, đổi font chữ, rồi gắn logo công ty của Lục Hành Viễn và công ty mới của Hạ Dao lên.

Trợ lý đứng bên cạnh tức đến mặt đỏ bừng.

“Chị Minh Nhiên, cái này quá đáng lắm rồi. Chúng ta kiện luôn đi.”

Tôi khép tài liệu.

“Kiện chứ. Nhưng kiện trước triển lãm thì chỉ là tranh chấp thương mại. Kiện sau khi họ công khai sử dụng, mức độ sẽ khác.”

Trợ lý sáng mắt.

“Chị muốn…”

Tôi đặt tài liệu vào phong bì.

“Muốn họ tự tay đưa chứng cứ lên sân khấu.”

Ngày triển lãm, tôi mặc một bộ vest màu xanh đen, đi giày thấp, trang điểm rất nhạt.

Bà Tống đến đón tôi.

Vừa thấy tôi, bà ấy nhìn bụng tôi một cái rồi nói:

“Hôm nay cô đứng sau là được, tôi ra mặt trước. Phụ nữ mang thai đừng chen vào đám đông.”

Tôi cười.

“Yên tâm, tôi không định liều mạng.

Tôi đến xem kịch.”

Bà Tống hừ một tiếng.

“Xem kịch thì được. Nhưng lát nữa đừng mềm lòng.”

Tôi nhìn bà.

“Bà thấy tôi giống người mềm lòng sao?”

Bà ấy quan sát tôi vài giây, rồi cũng cười.

“Không giống. Bây giờ cô giống người đến thu nợ.”

Hội trường triển lãm rất lớn.

Ánh đèn sáng rực, khách mời qua lại đông đúc, truyền thông đứng kín hai bên khu vực sân khấu chính.

Lục Hành Viễn hôm nay xuất hiện với dáng vẻ hoàn hảo thường thấy.

Vest đen, cà vạt xám, dáng người cao thẳng, gương mặt đẹp đẽ lạnh nhạt. Anh ta đứng giữa đám người, nhận lời chúc mừng từ đối tác, nụ cười đúng mực đến mức không ai nhìn ra trong nhà đang chuẩn bị ly hôn.

Hạ Dao đứng cạnh anh ta.

Váy champagne ôm người, tóc búi thấp, trên cổ đeo một sợi dây chuyền kim cương nhỏ.

Cô ta không khoác tay Lục Hành Viễn.

Nhưng khoảng cách giữa hai người rất gần.

Gần đến mức chỉ cần người tinh mắt nhìn qua là hiểu.

Bà Tống đứng bên cạnh tôi, khẽ cười.

“Đúng là gan lớn.”

Tôi nhìn Hạ Dao đang cúi đầu cười với Lục Hành Viễn.

“Không phải gan lớn. Là quá tin rằng tôi sẽ nhịn.”

Buổi thuyết trình bắt đầu lúc mười giờ.

Người dẫn chương trình giới thiệu dự án bằng những lời hoa mỹ.

“Hôm nay, Tập đoàn Viễn Hành cùng Công ty Dao Linh Media sẽ chính thức công bố hệ thống giải pháp phân tích hành vi tiêu dùng thế hệ mới…”

Tôi nghe đến tên “Dao Linh Media” thì không nhịn được cười.

Hạ Dao.

Từ Linh.

Đúng là đặt tên cũng lười giấu.

Lục Hành Viễn bước lên sân khấu trước.

Anh ta cầm micro, ánh mắt lướt qua khán phòng.

Khi nhìn thấy tôi, anh ta rõ ràng khựng lại.

Nhưng chỉ trong một giây, anh ta đã khôi phục vẻ bình tĩnh.

Hạ Dao cũng thấy tôi.

Nụ cười trên mặt cô ta hơi cứng.

Tôi ngồi ở hàng thứ ba, mỉm cười nâng ly nước khoáng với cô ta.

Giống như chúc cô ta diễn tốt.

Màn hình lớn sau lưng Lục Hành Viễn sáng lên.

Slide đầu tiên hiện ra.

Tôi nhìn những biểu đồ quen thuộc, trong lòng không có phẫn nộ như tưởng tượng.

Chỉ thấy buồn cười.

Hóa ra khi một người đã quyết định buông bỏ, ngay cả thứ từng bị cướp đi cũng trở thành đạo cụ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...