Lục Hành Viễn thuyết trình rất trôi chảy.

Anh ta nói về dữ liệu.

Nói về mô hình.

Nói về tầm nhìn.

Nói về giá trị thương mại.

Mỗi một câu đều tự tin như thể những thứ đó thật sự do anh ta sáng tạo.

Sau phần của anh ta, Hạ Dao bước lên sân khấu.

Cô ta mỉm cười dịu dàng, giọng nói mềm mại nhưng đầy tham vọng.

“Dao Linh Media rất vinh hạnh được đồng hành cùng Tập đoàn Viễn Hành. Dự án này là thành quả nghiên cứu mà đội ngũ chúng tôi đã ấp ủ trong nhiều năm ở nước ngoài…”

Bà Tống bên cạnh tôi suýt bật cười thành tiếng.

Tôi cúi đầu nhắn cho trợ lý một chữ:

“Bắt đầu.”

Mười giây sau.

Màn hình lớn phía sau Hạ Dao đột nhiên tối sầm.

Cả hội trường xôn xao.

Hạ Dao quay đầu nhìn màn hình, nụ cười cứng lại.

Nhân viên kỹ thuật vội vàng chạy đến, nhưng chưa kịp xử lý, màn hình lại sáng lên.

Lần này, thứ xuất hiện không phải slide thuyết trình.

Mà là một văn bản đăng ký bản quyền phần mềm và mô hình phân tích dữ liệu.

Tên chủ sở hữu hiện lên rõ ràng.

Minh Nhiên.

Ngày đăng ký.

Ba năm trước.

Dưới văn bản là bản đối chiếu từng mục.

Mô hình của tôi.

Slide của họ.

Từng đường phân tích, từng khối dữ liệu, từng công thức dự đoán được đánh dấu đỏ.

Tỉ lệ trùng khớp.

Tám mươi bảy phần trăm.

Cả hội trường lập tức nổ tung.

Ống kính truyền thông đồng loạt quay về phía sân khấu.

Hạ Dao đứng chết lặng tại chỗ, mặt trắng như giấy.

Lục Hành Viễn bước nhanh lên sân khấu, giật micro từ tay cô ta.

“Xin mọi người bình tĩnh. Đây chắc chắn là hiểu lầm kỹ thuật…”

Anh ta chưa nói xong, màn hình lại chuyển.

Lần này là email.

Email ba năm trước anh ta gửi cho tôi.

“Minh Nhiên, anh muốn tham khảo mô hình của em để đánh giá nội bộ, tuyệt đối không dùng vào mục đích thương mại.”

Bên dưới là file đính kèm tôi gửi cho anh ta.

Ngày tháng rõ ràng.

Tiêu đề rõ ràng.

Lời hứa rõ ràng.

Tất cả đều như một cái tát quất thẳng vào mặt anh ta.

Khán phòng vang lên tiếng xì xào.

“Vậy là lấy đồ của vợ đi hợp tác với tình cũ?”

“Không phải nghe nói vợ anh ta đang mang thai sao?”

“Dao Linh Media vừa nói nghiên cứu nhiều năm ở nước ngoài mà?”

“Mất mặt quá…”

Lục Hành Viễn nhìn màn hình, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

Anh ta nhìn xuống khán phòng, ánh mắt lập tức khóa chặt tôi.

Tôi ngồi yên, không tránh né.

Bà Tống đứng dậy trước.

Bà ấy cầm micro phụ do trợ lý đưa tới, giọng vang lên rất rõ trong hội trường.

“Các vị, xin lỗi vì làm gián đoạn buổi thuyết trình. Tôi là Tống Uyển, cổ đông cũ của dự án gốc. Ba năm trước, tôi từng đầu tư vào mô hình này trong giai đoạn thử nghiệm. Hôm nay nhìn thấy thành quả cũ bị người khác đổi tên, tôi thật sự rất bất ngờ.”

Bà dừng một chút.

Ánh mắt quét qua Hạ Dao và Lục Hành Viễn trên sân khấu.

“Bất ngờ hơn là, người mang nó ra thương mại hóa trái phép lại là chồng của chủ sở hữu dự án.”

Lời này vừa ra, truyền thông lập tức sôi lên.

Hạ Dao rốt cuộc không chịu nổi, cầm micro run giọng nói:

“Không phải như vậy! Tôi không biết chuyện này. A Viễn nói dự án này là tài sản của công ty anh ấy, tôi thật sự không biết…”

Cô ta khóc rất nhanh.

Nước mắt rơi xuống như được chuẩn bị sẵn.

Nếu là trước kia, có lẽ nhiều người sẽ thương hại.

Nhưng hôm nay, trên màn hình sau lưng cô ta còn treo dòng chữ “tỉ lệ trùng khớp tám mươi bảy phần trăm”.

Nước mắt của cô ta không còn đẹp nữa.

Chỉ giống nước rửa mặt trôi lớp trang điểm đạo đức giả.

Tôi đứng dậy.

Cả hội trường gần như lập tức nhìn về phía tôi.

Tôi không lên sân khấu.

Chỉ nhận micro từ trợ lý, đứng tại chỗ.

Giọng tôi không lớn, nhưng đủ rõ.

“Cô Hạ nói không biết, vậy tôi muốn hỏi cô một câu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Một tháng trước, cô gửi cho tôi ảnh cô và chồng tôi h/ôn nhau, kèm theo lời bộc bạch anh ta nói đời này chỉ yêu cô. Cô nói đó là hiểu lầm do uống rượu. Hôm nay cô lại dùng dự án của tôi để ra mắt công ty của cô, cô cũng nói cô không biết.”

Tôi mỉm cười.

“Cô Hạ, cuộc đời cô có phải chỉ sống nhờ ba chữ không biết không?”

Không ai cười ra tiếng.

Nhưng sự im lặng ấy còn nhục nhã hơn tiếng cười.

Mặt Hạ Dao trắng bệch.

Lục Hành Viễn quát khẽ:

“Minh Nhiên, em đừng kéo chuyện riêng vào đây!”

Tôi quay sang anh ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...