“Chuyện riêng?”
Tôi giơ tập tài liệu trong tay lên.
“Anh dùng tài sản trí tuệ của tôi để hợp tác thương mại. Anh dùng danh nghĩa công ty che giấu hành vi xâm phạm bản quyền. Anh để người phụ nữ anh ngoại t/ình cùng đứng tên công ty nhận lợi ích. Lục Hành Viễn, anh gọi đây là chuyện riêng?”
Mỗi một câu rơi xuống, sắc mặt anh ta lại khó coi thêm một phần.
Tôi nói tiếp:
“Luật sư của tôi đã nộp đơn khởi kiện. Từ giờ phút này, mọi đơn vị tham gia đầu tư vào dự án này nên cân nhắc rủi ro pháp lý. Nếu vẫn tiếp tục hợp tác, chúng tôi sẽ truy cứu đến cùng.”
Dưới sân khấu, vài nhà đầu tư lập tức đổi sắc mặt.
Một người trong số đó đứng dậy rời khỏi hội trường.
Sau đó là người thứ hai.
Người thứ ba.
Trong chưa đầy năm phút, khu ghế khách quý trống mất một nửa.
Lục Hành Viễn đứng trên sân khấu, lần đầu tiên mất đi vẻ bình tĩnh hoàn hảo.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt không dám tin.
Giống như đến tận lúc này anh ta mới hiểu, người vợ anh ta xem là dịu dàng, hiểu chuyện, dễ dỗ, thật sự có thể đẩy anh ta xuống khỏi nơi cao nhất.
Nhưng màn kịch hôm nay vẫn chưa kết thúc.
Bà Tống nhìn về phía cửa hội trường.
“Tống tiên sinh, xem đủ chưa?”
Mọi người quay đầu.
Chồng bà Tống, Tống Kiến Thành, đang đứng ở cửa với sắc mặt xanh mét.
Bên cạnh ông ta là Từ Linh.
Từ Linh rõ ràng không ngờ mình cũng bị gọi tên, hoảng hốt định lùi lại.
Nhưng cửa sau đã bị nhân viên pháp lý của bà Tống chặn lại.
Bà Tống cầm micro, nụ cười lạnh đến mức khiến người ta phát run.
“Vừa hay hôm nay truyền thông đều có mặt. Tôi cũng công bố một chuyện.”
Bà lấy từ trợ lý một tập giấy.
“Do ông Tống Kiến Thành trong thời gian hôn nhân nhiều lần ngoại t/ình, chuyển nhượng tài sản chung bất hợp pháp, dùng tiền của tôi đầu tư cho công ty Dao Linh Media để nuôi tình nhân, tôi đã chính thức nộp đơn ly hôn và khởi kiện thu hồi tài sản.”
Tống Kiến Thành tức đến gầm lên:
“Tống Uyển! Bà điên rồi à?”
Bà Tống nhìn ông ta, cười rất nhẹ.
“Tôi không điên. Tôi chỉ tỉnh rồi.”
Câu đó vừa vang lên, cả hội trường im phăng phắc.
Từ Linh đứng sau Tống Kiến Thành, mặt cắt không còn giọt máu.
Hạ Dao trên sân khấu nhìn Từ Linh.
Hai người phụ nữ từng cùng nhau tính toán, từng tưởng có thể dựa vào đàn ông để bước lên, giờ đây nhìn nhau bằng ánh mắt hoảng loạn.
Tôi bỗng thấy rất buồn cười.
Bọn họ luôn nghĩ vợ hợp pháp là những người bị động, đáng thương, chỉ biết khóc trong đêm.
Nhưng họ quên mất.
Những người phụ nữ có thể đi đến hôm nay, không ai thật sự là hoa trong nhà kính.
Chúng tôi từng tin vào hôn nhân, không có nghĩa là chúng tôi mất đi năng lực tự cứu mình.
10
Triển lãm hôm đó trở thành tin nóng trong giới thương mại.
Video Hạ Dao đứng trên sân khấu nói “thành quả nghiên cứu nhiều năm ở nước ngoài” rồi bị màn hình đối chiếu bản quyền vả mặt lan truyền khắp nơi.
Tên của Lục Hành Viễn xuất hiện trên bảng tin tài chính không phải vì dự án mới.
Mà vì nghi vấn xâm phạm tài sản trí tuệ, ngoại t/ình trong thời gian vợ mang thai, cùng bê bối chuyển lợi ích cho công ty liên quan đến tình cũ.
Cổ phiếu công ty anh ta không đến mức sụp ngay, nhưng lòng tin của nhà đầu tư rơi thẳng.
Ba đối tác lớn tuyên bố tạm dừng đàm phán.
Hai quỹ đầu tư yêu cầu rà soát lại toàn bộ báo cáo nội bộ.
Hội đồng quản trị triệu tập cuộc họp khẩn.
Còn Dao Linh Media, công ty vừa ra mắt chưa đầy một ngày, trực tiếp bị đóng băng toàn bộ hợp tác.
Tôi không xuất hiện trước truyền thông nữa.
Luật sư Diệp thay tôi xử lý tất cả.
Còn tôi chuyển hẳn về căn hộ riêng, mỗi ngày ăn uống, nghỉ ngơi, đi khám thai theo lịch.
Bà Tống thỉnh thoảng sang ăn cơm với tôi.
Hai người phụ nữ mang thai ngồi trên sofa, một người uống sữa hạt, một người ăn bánh quy ít đường, cùng nhìn đám đàn ông và tiểu tam trên mạng bị mắng đến không ngóc đầu lên nổi.
Bà Tống nhìn bình luận, cười đến mức suýt sặc.
“Có người nói tôi là nữ hoàng trở lại.”
Tôi liếc bà.
“Bà thích danh hiệu đó à?”
Bà Tống nghĩ một lúc.
“Cũng được. Nghe mạnh hơn ‘người vợ bị phản bội’ nhiều.”
Tôi cười.
Điện thoại trên bàn rung lên.
Là tin nhắn từ Lục Hành Viễn.
“Minh Nhiên, chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi không trả lời.
Một lát sau, anh ta lại gửi.
Chaporia
Bình Luận (0)