“Anh biết lần này anh sai. Nhưng em làm lớn như vậy, công ty bị ảnh hưởng rất nặng. Em có thể rút đơn kiện trước không? Chuyện ly hôn chúng ta từ từ bàn.”
Tôi vẫn không trả lời.
Bà Tống liếc thấy màn hình, cười lạnh.
“Đàn ông là vậy. Lúc phản bội thì nói cô nghĩ nhiều. Lúc bị đánh đau thì nói biết sai.”
Tôi đặt điện thoại úp xuống.
“Không cần để ý.”
Nhưng Lục Hành Viễn rõ ràng không muốn bỏ cuộc.
Tối đó, anh ta đến dưới chung cư của tôi.
Bảo vệ gọi lên hỏi tôi có muốn cho người vào không.
Tôi nói không.
Mười phút sau, điện thoại của tôi reo.
Lục Hành Viễn gọi tới.
Lần này tôi nghe máy.
Giọng anh ta rất mệt.
“Minh Nhiên, anh ở dưới lầu. Anh chỉ muốn gặp em một lần.”
Tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống.
Dưới ánh đèn đường, chiếc xe đen quen thuộc đỗ bên ngoài cổng. Lục Hành Viễn đứng cạnh xe, bóng dáng kéo dài trên mặt đất, nhìn qua quả thật có vài phần cô độc.
Đáng tiếc.
Cô độc không thể xóa tội.
Tôi nói:
“Có chuyện gì nói qua điện thoại.”
Anh ta im lặng rất lâu.
“Em thật sự không còn chút tình cảm nào với anh?”
Tôi thấy câu này khá nực cười.
“Lục Hành Viễn, anh hỏi ngược rồi. Người không có tình cảm trước là anh.”
“Anh chưa từng muốn ly hôn.”
“Đương nhiên anh không muốn.”
Tôi nhìn anh ta dưới lầu, giọng rất bình tĩnh.
“Anh cần một người vợ ổn định, hiểu chuyện, có thể giúp anh xử lý quan hệ đối ngoại, có thể đứng cạnh anh trong những dịp cần thể diện. Anh cũng cần đứa bé trong bụng tôi. Còn Hạ Dao, cô ta cho anh cảm giác yêu đương tiếc nuối thời trẻ. Anh không muốn mất bên nào cả.”
Đầu dây bên kia không có tiếng đáp.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng tôi không phải vật trang trí trong cuộc đời anh. Anh muốn cân bằng giữa vợ và tình cũ, đó là chuyện của anh. Tôi không tham gia.”
Giọng Lục Hành Viễn khàn đi.
“Anh và Hạ Dao thật sự không đến mức như em nghĩ.”
Tôi nhắm mắt lại.
Đến lúc này, anh ta vẫn còn nói câu đó.
Tôi bỗng hiểu, có những người không phải không biết mình sai.
Họ chỉ không chịu thừa nhận cái sai đó đáng phải trả giá.
“Lục Hành Viễn.”
Tôi gọi tên anh ta lần cuối bằng giọng còn chút kiên nhẫn.
“Từ ngày anh để cô ta gửi ảnh đến cho tôi, mọi chuyện đã kết thúc rồi. Anh h/ôn cô ta có thể nói say.
Anh nói yêu cô ta có thể nói hồ đồ. Anh dùng dự án của tôi nâng công ty cô ta, anh định giải thích thế nào?”
Anh ta im lặng.
Tôi cười rất khẽ.
“Anh xem, chính anh cũng không bịa nổi nữa.”
Tôi cúp máy.
Dưới lầu, Lục Hành Viễn đứng rất lâu.
Nhưng tôi không nhìn nữa.
Tôi kéo rèm lại.
Từ hôm nay, anh ta đứng ngoài đời tôi bao lâu cũng không liên quan đến tôi.
11
Một tuần sau, hội đồng quản trị của Tập đoàn Viễn Hành yêu cầu Lục Hành Viễn tạm dừng chức vụ điều hành dự án.
Tin này do trợ lý đọc cho tôi nghe.
Khi đó tôi đang ngồi trong phòng khám thai.
Đứa bé trong màn hình siêu âm còn rất nhỏ.
Bác sĩ nói nhịp tim thai ổn định, bảo tôi giữ tâm trạng tốt, đừng quá căng thẳng.
Tôi nhìn điểm sáng nhỏ trên màn hình, lần đầu tiên thật sự có cảm giác rõ ràng rằng trong cơ thể mình đang có một sinh mệnh.
Nó không phải công cụ để ràng buộc hôn nhân.
Cũng không phải chứng cứ chứng minh tôi từng yêu sai người.
Nó chỉ là nó.
Một khởi đầu mới của riêng tôi.
Ra khỏi bệnh viện, tôi gặp Hạ Dao ở bãi đỗ xe.
Cô ta gầy đi rất nhiều.
Không còn váy trắng tinh tế, không còn lớp trang điểm hoàn hảo. Cô ta mặc áo khoác rộng, tóc buộc vội, đôi mắt đầy tơ máu.
Thấy tôi, cô ta lập tức bước tới.
“Minh Nhiên.”
Tôi dừng lại, trợ lý đứng chắn trước mặt tôi.
Hạ Dao nhìn động tác đó, cười chua chát.
“Cô sợ tôi làm hại cô à?”
Tôi đáp:
“Không phải sợ. Là ghê.”
Mặt cô ta cứng đờ.
Tôi nhìn cô ta.
“Có chuyện gì nói nhanh. Tôi còn phải về nghỉ.”
Hạ Dao siết chặt túi xách.
“Cô thắng rồi. Dự án mất, công ty bị điều tra, nhà đầu tư rút hết. A Viễn cũng không gặp tôi nữa. Cô hài lòng chưa?”
Tôi thấy hơi buồn cười.
“Cô làm như mọi chuyện là do tôi ép cô vậy.”
Cô ta đột nhiên đỏ mắt.
“Nếu cô không làm lớn chuyện, mọi thứ sẽ không thành ra thế này!”
“Vậy nếu cô không gửi ảnh h/ôn chồng tôi cho tôi, mọi thứ có thành ra thế này không?”
Cô ta nghẹn lại.
Tôi bước tới một bước.
“Hạ Dao, cô muốn cướp đàn ông thì cướp. Muốn khoe khoang thì khoe. Muốn dùng dự án của tôi kiếm tiền thì dùng. Bây giờ bị vạch mặt, cô lại trách tôi làm lớn chuyện. Sao vậy? Cả thế giới phải phối hợp để cô làm kẻ thứ ba có thể diện à?”
Chaporia
Bình Luận (0)